Posted in Đoạt Vợ

Chương 117: Mạnh nhập ( khúc dạo đầu trưởng công chúa mê hoặc tập kích)

Ngày ấy sau khi đi thiên lao về, vết thương của Thẩm Tịnh Xu một lần nữa có xu hướng vỡ ra, từng tia từng tia máu đều thấm đỏ vải trắng.

Lý Khâm gấp đem người ôm ngang bước đi, triệu thủ y trong cung tới băng bó cho Thẩm Tịnh Xu, lại dùng kim sang dược thượng hạng bôi lên.

Máu chảy có chút giảm bớt, Lý Khâm đem người tự mình đưa về trong phủ.

Thẩm Tịnh Xu mê man ngủ thiếp đi, đợi đến lúc tỉnh lại, liên tiếp mười mấy ngày đều không tiếp tục thấy Lý Khâm.

Nhưng cũng chỉ có thể ở nhà dưỡng thương, Thẩm Tịnh Xu trong đêm vẫn làm ác mộng, mộng thấy An Nhạc quận chúa giương nanh múa vuốt hướng nàng đòi nợ.

Như vậy tự nhiên ngủ không an ổn mấy ngày.

Lần trước phụ tử nói chuyện xong, Thẩm Quân đột nhiên không còn đến thăm nữ nhi nữa, chỉ có Thẩm Ký Minh mấy ngày gần đây có chuyện muốn hỏi ý kiến, mang đến không ít tin tức trong cung.

Đêm đó bắt được gian tế Đột Quyết, dưới trọng hình phải cung khai cấu kết với Vi thị, có âm mưu muốn nguy hại đến thánh nhân.

Từ đó Vi thị mưu hại Lư Lăng Vương, mưu toan giá họa trưởng công chúa, châm ngòi dòng họ Lý Thị, tư thông Đột Quyết rất nhiều tội dang vững chắc, tội ác tày trời, đã bị chém đầu răn chúng, nghịch đảng đều bị loại bỏ gần hết.

Lý Lâm Phủ chủ thẩm Tạ Thủ Vân, Tạ Đỉnh, chưa luận tội, bất quá đều đến tìm Thẩm Quân mấy lần, không biết có duyên cớ gì.

Lư Lăng Vương Lý Hiển chết thê thảm, bởi vì trúng cổ độc mà hoàn toàn biến dạng, Lý Khâm cho người may gấp một bộ y phục, nhập táng càn lăng.

ngày nhập lăng cực kỳ long trọng, bách quan đốt giấy để tang, một đường tùy hành, ven đường bách tính tặng hoa, một mảnh tiếng khóc.

Trưởng công chúa Lý Khâm mang theo tiểu thánh nhân, cùng Thái Bình công chúa, tướng Vương Nhất đỡ quan tài đến thần đạo, thủ linh ba ngày, hạ chiếu ngày hôm đó đến mồng một tết năm sau, không được kết hôn cưới vợ, để tang Lư Lăng Vương.

Hết thảy nhìn như trần ai lạc địa, kỳ thực lại có rất nhiều việc không yên tĩnh.

Vì vậy, dù là vết thương Thẩm Tịnh Xu chưa lành, Lý Khâm cũng không tìm được thời gian đến thăm, chỉ là trừ Mưu Thanh luôn bên cạnh chiếu cố, mỗi ngày phái cung nhân mang dược liệu quý báu cho y chính cùng thăm hỏi.

Thiện phòng ngự trù tĩnh tâm hầm canh thang, mỗi ngày phái một cỗ xe ngựa đến Thẩm phủ, có lẽ nửa đường chấn động làm đổ mấy giọt, gây ra một bầu trời thơm lừng xông vào mũi, khiến người thèm thuồng.

Xe quan trù phòng đi qua, toàn thành Trường An thơm nức.

Đồ thiên ân đều dành riêng cho nữ nhi Thẩm gia.

Đã cách nhiều năm, Thẩm Tịnh Xu vạn vạn không nghĩ ra mình bởi vì được Lý Khâm tặng canh thang mà một lần nữa ” Danh chấn kinh thành”

Bất quá những canh thang này mặc dù thơm ngon bổ dưỡng, nhiều thịt lại không ngán, đồng thời mỗi ngày cũng không giống nhau, Thẩm Tịnh Xu cũng chịu không nổi ngày ngày uống.

Nhưng từ chối cũng không được, trưởng công chúa ngự tứ canh thang, cũng không có khả năng tùy tiện mang cho hạ nhân uống, thế là Thẩm Tịnh Xu sẽ gọi đệ đệ hạ triều đến chổ nàng uống canh thang.

Lúc đầu Thẩm Ký Minh còn nhăn nhăn nhó nhó, cho đến khi trông thấy trong canh thang nổi lên một viên ngọc lộ đoàn.

Đây là do sữa dê chế thành sữa xốp giòn, dựa vào thủ pháp tuyệt diệu khắc thành hình hoa, lại phủ một tầng chất lỏng được tạo từ quả nho cùng mật ong, chất mật như hồng bảo thạch sáng long lánh óng ánh.

Mới ngậm vào xốp giòn, quả ngọt thoải mái, Thẩm Ký Minh rất thích đồ ngọt, nơi nào còn nhịn không được sự hấp dẫn.

Thế là hạ trướng cũng không ăn gì, giữ bụng chạy vội về nhà, chạy tới phòng tỷ tỷ ăn như gió cuốn.

Theo canh thanh luôn có một dạng phối hợp  hoặc ngọt hoặc mặn, Thẩm Ký Minh mỗi ngày đều chờ mong, mấy lần chạy nhanh đều làm rơi mão quan trong đình viện.

Cái này khiến cho Thẩm Quân luôn có dáng vẻ triều thần điển hình tức giận đến bốc khói, hỏi thẳng hắn có muốn học vị thị lang nào đó ở Đại Chu tham ăn mua bánh bao không nhân bên đường, vừa đi vừa ăn bị ngự sử vạch tội, vì vậy mà mất chức.

Nhưng mắng thì mắng, mỹ thực ngày ngày đưa tới, Thẩm Ký Minh cũng ăn không sót, phúc tỷ tỷ của hắn, đem tay nghề ngự trù thưởng thức đến sảng khoái.

Như thế coi như nhàn nhã lại vui vẻ, lại qua hai ba ngày, trong triều truyền đến tin tức quan trọng:  Trưởng công chúa hạ chiếu đột kích Đột Quyết!

Kỳ thật sau khi bắt được gian tế Đột Quyết, liền có mấy lượt triều thần dâng tấu chương đề nghị tấn công Đột Quyết, để chấn nhiếp tây vực, củng cố quốc uy Đại Đường.

Văn thần lấy binh bộ thị lang Diêu Sùng đứng đầu, quan võ lấy An Quốc Công Cố Thiếu Đường đứng đầu, sau ba lần bảy lượt nghị luận, cuối cùng lấy lý do Đột Quyết xâm chiếm, thu hồi tất cả lợi ích mà Võ Chu cho Mặc Xuyết.

Về sau, tiểu thánh nhân được trưởng công chúa chỉ điểm, bổ nhiệm lão tướng Trương Nhân Nguyện làm tướng soái, Cố Thiếu Đường cùng Quách Tử Nghi làm tiền phong, lấy trấn thủ biên quan Sóc Phương quân làm chủ lực, xuất kích tiến đánh Đột Quyết !

Lúc này Trương Nhân Nguyện đã hơn bảy mươi, sớm nên bảo dưỡng tuổi già, cho nên trưởng công chúa tự mình đến phủ thượng, một là hỏi thăm, hai là nhìn xem vị lão tướng này có khả năng hoành đao lập mã, chinh chiến Đột Quyết.

Ai ngờ vừa vào phủ, liền thấy Trương Nhân Nguyện một thân quân phục, Nón đỉnh, trụ giáp, mang theo ba đứa con trai, ở trong viện chờ đón trưởng công chúa.

Lão tướng quân chinh chiến nửa đời, bảo đao chưa lão, thấy trưởng công chúa điện hạ tới, lệ nóng doanh tròng, tức thì muốn quỳ xuống đất xin chiến.

Lý Khâm cảm động, lập tức tiến lên đỡ hắn, lão tướng quân kích động không kìm chế được, lập tức khẳng khái hào ngôn:

“Ngày xưa Vệ Công Lý Tĩnh bảy mươi vẫn xuất quân đại phá Thổ Dục Hồn, nay Đại Đường quốc uy của ta bị hao tổn, mỗ ăn lộc vua, cần phải được sử dụng, há bỏ qua được lão ư!”

Lập tức xin chiến, mọi người đều cảm động rơi nước mắt, Lý Khâm càng thêm mạnh mẽ ý chí, nói thẳng: ” tướng quân là cột trụ lão thần, chính là may mắn của Đại Đường, may mắn của thiên hạ”

Mấy ngày về sau, trưởng công chúa mang theo thánh nhân ở Minh Đức Môn, xuất bách quan tiễn đưa.

Thanh thế trùng trùng điệp điệp, bách tính ở khắp nơi, đưa mắt nhìn huynh đệ Đại Đường chuẩn bị rời khỏi thành, quân uy hiển hách.

Thẩm Tịnh Xu ngày đó ngồi ở trong trà lâu sát đường Lý Phường, mắt thấy Lý Khâm loan giá chầm chậm đi qua, trong lòng cảm khái không thôi.

Diệt Ngụy Vương, tru Vi phi, lại lấy cớ xuất kích Đột Quyết, cọc cọc kiện kiện nhìn như không liên hệ, kỳ thực một viên đá ném ba con hạc.

Thậm chí đem mình coi như có liên quan, ánh mắt Thẩm Tịnh Xu sâu thẳm, nhìn loan gia đi xa xa, không biết nên cảm tưởng gì.

Người nàng yêu, cỡ nào thiên tung, làm sao chờ Thành Phủ!

Mọi người bắt đầu tán đi, Thẩm Tịnh Xu cũng rời trà lâu, bất quá chưa có về nhà, mà đi Trương Phủ đưa bái thiếp, muốn gặp Trương Đình.

Nàng cùng Trương Đình vốn cũng quen biết cũ, rất nhanh có người đến tiếp, trực tiếp đưa nàng đến chổ viện tử của nương tử.

“Thẩm tỷ tỷ” Trương Đình ra đón ” Thật sự đã lâu không gặp”

Thái độ ân cần, Thẩm Tịnh Xu thận trọng cười một tiếng nói: ” tỷ đến thăm muội muội, cũng thuận đường có việc thỉnh giáo”

Trương Đình đang tươi cười, tựa hồ trong nháy mắt chần chờ, bất quá rất nhanh che giấu đi, dẫn Thẩm Tịnh Xu vào phòng.

Hạ nhân dâng trà thơm, Trương Đình lập tức cho bọn họ lui ra ngoài hết.

“Thẩm tỷ tỷ” nàng nhìn Thẩm Tịnh Xu, trong mắt toát ra áy náy cùng thở dài ” ngày ấy theo tỷ đi đến Phù Dung Viên Trương Đình không phải muội”

“Đúng”

Trương Đình lại không phủ nhận, Thẩm Tịnh Xu hơi nhíu lông mày, buông xuống chén chà, hỏi nàng: ” Người kia ở đâu?”

Những ngày gần đây dưỡng thương, Thẩm Tịnh Xu thường xuyên gặp ác mộng quấy nhiễu, cũng theo đó đối với việc này nghĩ rất nhiều.

Bỗng nhiên có một ngày, Trương Hạc nói nàng tập phản ứng của người tập võ đối với kẻ thù, luôn luôn tiến hành theo chất lượng, muốn lâu mới có thể dung hội quán thông, người tới ra chiêu, theo bản năng mà có phản ứng

Thẩm Tịnh Xu lúc đầu chưa ngộ ra cái gì, về sau đột nhiên nhớ tới, ngày ấy ở Phù Dung Viên, phản ứng của mình

Thời gian tập võ ngắn như vậy, cũng không có học làm thế nào ra chiêu khắc địch, ngày đó cầm lưỡi dao mỏng của trâm vàng đối phó với kẻ địch, hoàn toàn là phô trương thanh thế

An Nhạc quận chúa lúc tấn công rất đột nhiên, nàng căn bản không kịp phản ứng, nhưng tay cầm dao đâm chệch đi, góc độ cực kỳ chuẩn xác.

Nghĩ như thế nào đều có kỳ quặc, Thẩm Tịnh Xu liền nhớ tới lúc ấy vừa vặn Trương Đình đứng ở bên phải nàng.

Bây giờ được chứng minh, nhưng Trương Đình chỉ nói thế cũng dừng.

Hai người đều trầm mặc.

Một lát, Thẩm Tịnh Xu bỗng nhiên nói: ” Muội Muội, tỷ gần đây nghe nói, Trương Công cùng Hình Bộ Thị Lang tựa hồ có chút…”

Đến đây là dừng, Trương Đình nghe đến liền biến sắc.

Lý Lâm Phủ là người thế nào, một chút sơ suất nhỏ cũng có thể bị hắn phóng đại, trở thành con cờ để đả kích kẻ thù chính trị.

Thẩm Tịnh Xu rõ ràng đang uy hiếp, Trương Đình âm thầm cắn môi một cái, rốt cuộc nở nụ cười khổ.

“Ta cũng nghe Thẩm tỷ tỷ cùng trưởng công chúa thân thiết ” Nàng nói ” nguyên lai cũng như muội nghĩ không có lửa làm sao có khói”

Thẩm Tịnh Xu sững sờ, tiếp theo nghĩ: ta lúc nào lại giống Khâm Nhi…sẽ uy hiếp người khác rồi sao?

Quả thật ở bên một người đủ lâu để bị ảnh hưởng lẫn nhau, Thẩm Tịnh Xu trong lòng ca thán một chút, thái độ hòa hoãn lại.

“Muội muội không cần lo lắng, tỷ sẽ không nói gì với nàng” Thẩm Tịnh Xu giọng thành khẩn ” chỉ là tỷ mấy ngày trước gặp ác mộng, thực tế quá mệt mỏi”

Ánh mắt Trương Đình phức tạp, sau một lúc lâu, đứng dậy đối với Thẩm Tịnh Xu cúi đầu nói: ” Xin mời tỷ tỷ cho muội mấy ngày, đến lúc đó muội sẽ nói rõ ràng với tỷ tỷ”

“…”

Xem như thỏa đàm, Thẩm Tịnh Xu cũng không có buộc nàng, lập tức cáo từ.

Ra cửa chính đi về phía bên phải, Thẩm Tịnh Xu còn ở trong lòng đắn đo, đột nhiên cảm thấy bị người từ sau ôm lấy.

Nàng giật mình, nghĩ kêu cứu lại đột nhiên bị điểm á huyệt.

người sau lưng tựa hồ lo trước khỏi họa, lại điểm mấy chổ, đem Thẩm Tịnh Xu không thể động đậy, nâng người, nhảy vào nóc phòng gần đó.

Mấy cái liền đến một chổ náo nhiệt, Thẩm Tịnh Xu vừa giận vừa thẹn, làm sao không có cách nào động đậy, chỉ có thể bị người này mang vào trong một cái phòng.

Son hương phấn động, bên tai ẩn ẩn tiếng dâm ngữ phóng đãng, tựa hồ là lãng tử kinh thành tầm hoan tác nhạc ở tiêu hồn động!

Thẩm Tịnh Xu một trận xấu hổ, cũng lại bị người thần bí buông xuống, duy mũ cũng bị gỡ xuống, trực tiếp đặt ở cửa sổ.

Bên ngoài viện, đang có một cặp nam nữ trần truồng đang giao hoan!

“A~ lang quân, mạnh một chút nữa, làm chết thiếp ~”

“Ách, ừ…A~”

Một màn hoang đường dâm mỹ chi sắc, Thẩm Tịnh Xu trong lòng khẩn trương, y phục lại bị người sau lưng cởi!

Da thịt tuyết trắng một trận ý lạnh, biết người kia muốn làm gì, giãy dụa không được, Thẩm Tịnh Xu lập tức rơi lệ

Nhưng cũng không thể ngăn cản người sau lưng xâm phạm, người kia đưa tay chui vào cái yếm, đôi ngực lập tức bị nắm chặt, nhào nặn xoa bóp.

Đầu ngực bị ngón tay đẩy đẩy bóp xoa, vậy mà dựng đứng lên, một trận thân bất do kỷ run rẩy.

“…”

Thật sự là vũ nhục lớn lao, Thẩm Tịnh Xu tuyệt vọng nhắm mắt lại, lập tức cảm thấy tiết khố của mình bị kéo xuống dưới.

Mông ngọc trắng bóc lộ ra, mông thịt kẹp chặt lại, nhưng người kia cũng không trở ngại gì, một ngón tay từ sau vươn vào.

Một chút sờ lên cánh hoa, trên tay tựa hồ có vật gì, lập tức bốc lên lửa nóng ngứa ngáy.

Càng có cảm giác trơn nhẵn, ngón tay làm loạn kia cọ động phía trước, bắt chước động tác ra vào

Toàn bộ cánh hoa đều bị mài ép, ngón tay bôi cao thơm bôi trơn, về sau thoáng co rụt lại, cửa huyệt đứng vững, đi lên cắm xuống.

Bị cắm đi vào, Thẩm Tịnh Xu nước mắt rơi xuống, hận không thể cắn lưỡi tự sát.

Nhưng thân thể mảy may không thể động đậy, ngược lại bên tai thổi một ngụm.

“Thẩm tỷ tỷ, có thể nghĩ đến Khâm Nhi rồi à?”

“…”

Posted in Đoạt Vợ

Chương 116: Ta chỉ cần người

Thấy phượng bội, như gặp vua.

Thẩm Tịnh Xu tay cầm vật này, xe ngựa đi thẳng, cho đến thiên lao hoàng thành.

Lý Khâm ở trong trướng của nàng lưu lại vật này, cởi áo nới dây lưng tùy ý đem phượng bội gỡ xuống, đặt ở bên cạnh gối, cho nên bị Thẩm Tịnh Xu cầm tới.

nàng chỉ muốn thấy một người.

Điền Phục Sinh, hoặc là gọi Tạ Kỳ, người nàng từng gọi là đường huynh.

Thiên lao hoàng thành từ trước đến giờ giam giữ tôn thất tử đệ, trọng phạm, người bình thường tuyệt đối không thể tiếp cận.

Nhưng Thẩm Tịnh Xu nắm giữ phượng bội, lại là nữ tử theo lời đồn đại được đích thân trưởng công chúa phi thân vượt biển lửa cứu, cho nên thủ vệ cũng không dám hỏi nhiều.

Vệ binh phòng thủ mở cửa nhà lao, Thẩm Tịnh Xu hất lên một thân váy áo đen, cũng không mang theo hạ nhân, một mình tiến vào nhà tù âm u.

Vết thương bên eo ẩn ẩn làm đau, Thẩm Tịnh Xu cẩn thận bước xuống bậc thang tăm tối đối diện liền tràn đến một cỗ tanh hôi nồng đậm.

Có lẽ còn xen lẫn mùi hôi thối, phức tạp khó ngửi, Thẩm Tịnh Xu không khỏi nhíu mày thật chặt, cảm thấy ngực có chút buồn nôn

May mà nàng có chuẩn bị, còn mang theo một túi nhỏ cam thảo, bận bịu lấy ra từ trong tay áo, ngậm một viên ở trong miệng, làm dịu buồn nôn.

Thoáng dễ chịu một chút, Thẩm Tịnh Xu tiếp tục đi lên phía trước, chỉ thấy trong lao tĩnh mịch ảm đạm, trên vách cắm mấy bó đuốc, miễn cưỡng chiếu sáng

Có lão ngục tốt đến bái kiến, sống lưng còng xuống, hình dung tiều tụy, trên mặt vết nhăn tung hoành, mắt già vẩn đục hiện ra trắng dã, uyển như u linh.

Thẩm Tịnh Xu âm thầm cắn một cái, phượng bối giấu ở tay áo trái bị nắm chặt hơn, cố gắng trấn định

Là người không là quỷ

“ngục quan, có biết trọng phạm đêm nay bị nhốt ở đâu không?”

Lão ngục tốt phục trên đất, lấy đầu chạm đất, thanh âm khàn khàn trả lời: ” Hồi bẩm quý nhân, liền ở ngục phòng thứ ba

Quả thực bị bắt giam vào thiên lao, Thẩm Tịnh Xu lập tức phân phó lão ngục tốt dẫn đường.

Lão ngục tốt run run rẩy rẩy đứng lên, tay khô gầy cầm đèn lồng vừa mới đặt bên cạnh trên đất, từng bước từng bước đi dẫn đường phía trước.

Đèn lồng chiếu sáng một mảnh nhỏ trước mặt, hai bên lao thất đều là đen hoàn toàn, Thẩm Tịnh Xu cố ý nhìn một chút, cũng đều là trống không.

Trong lao chỉ có tiếng bước chân hai người quanh quẩn, một lát, lão ngục tốt già thanh âm già nua yếu ớt tạo nên:

“Ầy, chính là vị này”

Hắn dừng bước lại, quay người đối mặt số phòng thứ ba, nâng đèn lồng cao lên, soi sáng mặt nam tử trẻ tuổi ở bên trong.

Áo xanh không nhiễm, Điền Phục Sinh đã bị gỡ khăn, tóc tai bù xù, nhưng mà không có chút nào chật vật.

Tuấn mỹ mà mặt mũi tái nhợt bị đèn lồng chiếu rọi, nửa sáng nửa tối, tóc xanh cúi xuống, để hắn càng có một loại âm nhu xinh đẹp khó tả, giống nam yêu dưới đáy biển, tràn ngập thần bí mê hoặc.

Điền Phục Sinh nguyên lai tưởng rằng ngục tốt đến kiểm tra phòng, ngẩng đầu lại trông thấy một người tựa hồ quen thuộc lại tựa hồ xa lạ.

Thẩm…Tịnh Xu ?

Nhận ra người, hắn càng giật mình, đã thấy Thẩm Tịnh Xu cầm đèn lồng, đem lão ngục tốt đuổi đi trước.

lần này, chỉ có hai người.

Thẩm Tịnh Xu nhìn chằm chằm nam tử trong lao nhìn hồi lâu, nhẹ nhàng thở dài.

“Đường huynh”

Đã lâu mới nghe gọi, Điền Phục Sinh trong mắt lóe ra một tia ánh sáng nhu hòa, yên lặng cùng Thẩm Tịnh Xu đối mặt.

Thật lâu, hắn mới nói ” Huynh thật không nghĩ tới là muội”

Dừng một chút, bàn tay đặt trên gối khẽ nắm chặt lại ” Kỳ thật huynh cũng sớm biết là muội”

Ngày xưa tài nữ danh chấn kinh thành Thẩm gia, nhảy lên trở thành hồng nhân bên người trưởng công chúa, trong đó cố sự lan truyền có tư có vị, Điền Phục Sinh lại sao không biết.

Hắn ở kinh thành đánh đàn vì mưu sinh, chỉ nói cho qua với Thẩm Tịnh Xu.

Cho nên hết thảy đều tựa hồ là số mệnh trùng hợp cùng an bài, Điền Phục Sinh lại đột nhiên nghĩ, có thể thấy được nàng cũng là một chuyện tốt.

Hắn là con thứ Tạ Gia bị khinh thị, chỉ được một hạ nhân ngoài ý muốn sinh ra, nhưng dù cho là như thế, hắn cũng từng có trái tim thiếu niên.

Thẩm Tịnh Xu, rõ ràng chỉ gặp gỡ đôi lần, thậm chí hắn không xem nàng là đường muội mà còn là một nữ tử, lơ đãng liền trông cây si trong lòng, mọc rễ nảy mầm.

“Huynh biết muội đến kinh hành không?”

Thẩm Tịnh Xu mới hỏi ra lời, đột nhiên lại nghĩ tới lời Điền Phục Sinh mới nói, không khỏi giật mình ” Huynh đã biết muội tới, làm sao không…”

Đã biết nàng tới, hoặc có sự ảnh hưởng, làm sao không hạ thủ diệt trừ nàng ?

Điền Phục Sinh tuyệt không nói tiếp, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.

Hắn biết, nàng là một nữ tử băng tuyết thông minh bậc nào.

Không biết chổ nào lại truyền đến gió lùa, thổi vào đèn lồng khiến ánh lửa màu quýt hơi lung lay, khiến cho quanh nàng ảm đạm khó hiểu.

Khuôn mặt lẫn nhau đều tựa hồ mơ hồ không rõ, Thẩm Tịnh Xu lại ở thời khắc này rốt cuộc minh bạch: Nguyên lại hắn thật sự cố ý.

Quảng Lăng phổ cỡ nào khó có được bản thiếu sót, Tạ Kỳ không chỉ tỉ mỉ bổ khuyết hoàn chỉnh, mà còn thu thập rất nhiều bản chép tay liên quan, gửi cho mình để thưởng thức.

Thư không ngừng, kỳ thật hắn gửi cho mình một lá thư cuối cùng, trừ đề cập  đang ở kinh thành, tình cảm gợn sóng đã vô cùng sống động.

Thẩm Tịnh Xu đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.

Hắn có tình với nàng, nhưng cũng bởi vậy mới rơi vào lao ngục.

“Huynh…không muốn mạng hay sao?”

Thẩm Tịnh Xu đem đèn lồng hướng về phía trước chiếu một chút, nhìn Điền Phục Sinh ” Vậy thì cái gì cũng đừng hỏi, cái gì cũng không nên nói, muội tìm cách đưa huynh ra ngoài, huynh cũng đừng quay trở lại kinh thành, đi thật xa”

Nàng nói đến có chút vội vàng, nhưng rất chân thành.

Nhưng Điền Phục Sinh chỉ là cười bỏ qua, trên mặt cũng không có vui sướng vì được chạy thoát.

“Nàng đối với muội tốt không?” Hắn hỏi.

Thẩm Tịnh Xu khẽ giật mình.

Hỏi một câu không liên quan, lại rất rõ ràng, gọi chính xác là ” nàng “

Tay phải cầm đèn lồng run lên, Thẩm Tịnh Xu tránh ánh mắt nóng rực hàm ẩn của Điền Phục Sinh, nói thật nhỏ: ” Ừm”

Đột nhiên tỉnh ngộ tình cảm đường huynh, Thẩm Tịnh Xu cảm thấy khó chịu, nàng thực tế không muốn chờ lâu.

“Tóm lại huynh chỉ cần câm điếc, còn lại muội sẽ có cách”

Nói xong liền muốn cầm đèn lồng đi ra, nhưng vừa vặn xoay người, chưa kịp cất bước, bỗng nghe sau lưng nói: “Muội thật sự hiểu rõ nàng sao?”

Thẩm Tịnh Xu sinh sinh bỗng nhiên dừng chân, nửa ngày nàng quay đầu, nhìn Điền Phục Sinh, gằn từng chữ một : ” Huynh muốn nói cái gì?”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, Thẩm Tịnh Xu liền hối hận.

Nhưng đã hoàn toàn nói ra hết.

“Đất Thục nóng ướt, Miêu gia mặc dù nhiều thế hệ làm Linh Nhân, nhưng bởi vì môi trường sống, nên tổ tiên lưu lại mấy phương thuốc bí truyền”

“Nàng không có nói cho muội biết, nàng ở Miêu gia tìm được cái gì?”

Thẩm Tịnh Xu bỗng nhiên cảm thấy yết hầu hơi khô, mơ hồ ý lạnh, giống như có một bàn tay vô hình, dọc theo mắt cá chân, một chút xíu bò ở sau lưng nàng.

Điền Phục Sinh nhìn nàng ” Ta không biết nàng ngày đó đi Miêu Gia tột cùng vì cái gì, nhưng sau đó, nàng từ Miêu Gia lấy đi một phương thuốc”

MIêu gia sơn trang bị tàn nhẫn tàn sát, Điền Phục Sinh khi về đến nơi, chỉ còn lại một vùng phế tích, hắn ở hậu viện, phát hiện hầm tối cất giấu đơn thuốc bị người mở ra, đồng thời thiếu một phương thuốc.

“Miêu gia cổ phương phần lớn là trị liệu chướng khí mang đến tà nóng nhập thể, còn có một chút chế biến mai canh giải nóng, duy có một dạng, ghi lại ở một tờ kỳ phương”

“Theo phương thuốc này, bỏ vào trong rượu sẽ có vị cam ngọt, uống khiến cho thân phát nhiệt, tính liệt, chút ít có thể khu hàn dị tật, có ích với bệnh cung hàn”

“Nhưng nếu bỏ vào trong nước bình thường chính là độc dược, vô sắc vô vị, sau một khoảng thời gian mới có thể phác tác, người trúng độc, tử tướng an tường, không chổ khả nghi”

Ngừng lại, Điền Phục Sinh yếu ớt nói: ” Tịnh Xu, muội thông minh như thế, có biết tiên đế…”

“Đủ rồi !”

Thẩm Tịnh Xu cắt lời hắn, ánh mắt đột nhiên sắc bén như đao.

“Không nên nói nữa, đem những điều huynh biết vừa nói với muội hoàn toàn đập nát để ở trong bụng” nàng cơ hồ nghiến răng nghiến lợi ” Nếu như huynh muốn mạng!”

“…”

Thẩm Tịnh Xu từ trước đến nay dịu dàng đột nhiên thái độ khác thường, Điền Phục Sinh vậy mà nhìn thấy trong mắt của nàng một tia phù động ảm đạm.

Nháy mắt, hắn nghĩ rõ ràng một chuyện !

Nàng căn bản không phải nghĩ đến hỏi hắn cái gì, nàng đến cảnh cáo hắn, thậm chí…là uy hiếp.

Tâm, rốt cuộc ở thời khắc này chết rồi.

Nguyên lai nàng chỉ đến xác định, mình sẽ không có nguy hại với người kia.

Trong mắt sinh cơ đều sát na ảm đạm, Điền Phục Sinh rủ xuống đôi mắt, lại không nói một lời.

Thẩm Tịnh Xu trong chốc lát cảm xúc nhẹ nhàng, lại căn dặn một lần: ” Tóm lại, huynh không cần nhiều lời”

Nói xong, liền không còn lưu lại

Ra khỏi nhà tù ẩm ướt âm u, Thẩm Tịnh Xu tinh thần hoảng hốt, đúng lúc này, trông thấy bên ngoài đuốc lửa sáng trưng

Một đội binh sĩ đang vây quanh ở ngoài trăm bước, phía trước nhất, cách nàng chưa đủ mười bước, đứng một người.

Một thân huyền bào, Lý Khâm.

Thẩm Tịnh Xu thế là ngừng lại, cứ cách xa như vậy, nhìn về phía nàng.

Lúc trước ở Ôn Trì Sơn Trang, nguyệt sự sau khi tốt, Lý Khâm thỉnh thoảng sẽ cho nàng uống một chén rượu ngọt, nói là dùng dược liệu đặc biệt pha thành, có ích với cung hàn.

Mùi rượu trong veo, nhấp một ngụm có vị như cam, uống xong toàn thân ấm áp.

Rượu kia bên trong chứa cái gì, đã rõ rành rành.

Tiên đế Lý Đường, trưởng công chúa phụ tá thượng vị thành Duệ Tông, một năm sau thì ngã bệnh băng hà…cả triều ai điếu.

Thân thể Lý Đường từ trước không được tốt, cho nên, đại khái không có người sẽ đem cái chết của tiên đế liên hệ với trưởng công chúa luôn phụ tá.

“Khanh Khanh”

Chẳng biết lúc nào, Lý Khâm đã đi đến trước mặt nàng.

Dường như biết mục đích Thẩm Tịnh Xu đến thiên lao, Lý Khâm cúi đầu xuống, thanh âm rất buồn bực

“Ta đã từng hỏi nàng, trong mắt nàng, đương kim trưởng công chúa có phải là một yêu phụ tâm như độc hạt”

Thẩm Tịnh Xu trầm mặc, Lý Khâm thấy thế, không khỏi tim như bị đao cắt.

Kỳ thật nàng sớm biết đáp án…

Ngày đó, bên trong tẩm điện Lý Đường, là nàng tự tay dâng lên chén thuốc chứa độc dược.

“Tứ ca, huynh nên uống thuốc”

Lý Đường trên mặt một chút huyết sắc cũng không có, hắn cúi đầu ho kịch liệt, bỏ lỡ khoảnh khắc cổ tay Lý Khâm run rẩy.

“ngô…”

Lý Đường tiếp nhận chén thuốc, còn cố gắng cười cười với Lý Khâm ” An Định, thật sự là vất vả cho muội rồi, không chỉ gánh vác chính vụ, còn muốn chiếu cố huynh vô dụng”

Lý Khâm gật gật đầu, nghĩ cười lại một tiếng, khóe miệng lại sinh sinh cứng đờ.

Lý ĐƯờng trầm thấp ho khan, đợi dịu đi một ít, muốn uống thuốc, Lý Khâm đột nhiên gọi ” Tứ ca !”

Nàng vô thức đè lại cổ tay hắn, tâm loạn như ma.

Lý Đường kỳ quái nhìn nàng, Lý Khâm si đứng đó một lúc lâu, mới nói ra lời: ” Huynh uống chậm một chút…”

Cưu nhiên giết chết máu mủ tình thân của mình, nàng rốt cuộc cũng làm những việc giống như mẫu thân nàng

Chính như ngày ấy ở Thượng Dương Cung, Võ hoàng dần dần già đi, mẫu thân nàng nói với nàng; ” trên người của con chảy cốt nhục của ta, An Định, con và ta giống nhau…không từ thủ đoạn”

Lý Khâm cảm thấy đau thấu tim gan lạnh buốt.

“Khanh Khanh, ta nếu nói ta nói không có dã tâm, nàng tin sao?”

Nàng nắm chặt ống tay áo, đôi môi mấp máy khô khốc ” Kỳ thật trong thành Trường An nhiều binh sĩ quý gia, nàng như khăng khăng muốn gả, ta có thể thay nàng chọn một nhà…”

“Ba !”

Một cái tát vang dội, má phải Lý Khâm nóng bỏng.

Thẩm Tịnh Xu nghiến răng nghiến lợi, hai mắt phiếm hồng, nàng hung dữ nắm chặt vạt áo người trước mặt, gằn từng chữ một:

“Hỗn đản! Ta chỉ cần người!”