Posted in Đoạt Vợ

Chương 94: Kính Các hí thượng ( khúc nhạc dạo H)

Lý Khâm đã đáp ứng chuyện gì liền làm rất nhanh, Thẩm Tịnh Xu mới bị dỗ dành dùng chút canh thiện, nghỉ ngơi sau hai canh giờ, liền có một nữ tử đến Tập Tiên Điện.

Nàng này dáng người nhỏ nhắn xinh xắn mảnh mai, khuôn mặt xinh đẹp, bất quá khí chất có chênh lệch với trung nguyên.

Y phục so với thời Đường cũng khác biệt, loại hồ phục, nhưng ống tay áo lại hẹp, ống quần còn kiểu xà cạp.

Thẩm Tịnh Xu tạm thời bất động thanh sắc, bất quá nàng chưa từng sách phong, cho nên nữ tử này vòng tay khom người, làm lễ nghĩa cấp bậc bình thường

“Thẩm nương tử, ta là Trương Hạc, xin mời chỉ giáo”

Nữ tử tự xưng Trương Hạc, mở miệng liền để Thẩm Tịnh Xu nghe ra, khẩu âm này khó chịu, dường như là Đông Doanh.

“Cô nương là người Đông Doanh sao?” Thẩm Tịnh Xu hỏi

“Dạ” Trương Hạc trả lời ” Ta chính là nhẫn giả  Đông Doanh, vì báo ân Các chủ nên mới lưu lại Trung Nguyên”

Đại Đường thiên uy, xưa nay hội tụ nhân khẩu tứ phương, bất quá tùy tiện liền đem một nhẫn giả Đông Doanh tới, Thẩm Tịnh Xu không khỏi cảm khái Lý Khâm Huyền Cơ Các thật sự là tàng long ngọa hổ

Bất quá Thẩm Tịnh Xu tập võ cũng không phải nhất thời hứng khởi, mà là muốn về Trường An.

Lúc đó gió nổi mây phun, nàng nếu học một chút phòng thân chi thuật, Khâm Nhi nàng liền có thể đỡ vất vả một chút.

“Không biết tên thật của cô nương là?”

Thẩm Tịnh Xu dùng ngôn ngữ Đông Doanh nói với Trương Hạc.

Từ lúc Tạ Mật qua đời, Thẩm Quân liền có ý đồ tìm Phật hiệu để xoa dịu nỗi lòng, hắn hữu duyên gặp được một hòa thượng Đông Doanh đi đến Đại Đường cầu kinh, Thẩm Tịnh Xu có nghe nhiều, cho nên cũng hiểu được một ít thổ ngữ Đông Doanh.

“Thiên Dã Hạc”

Dị quốc nghe hương ngữ, Trương Hạc lập tức kích động

Hai người bởi vậy thân cận không ít, trò chuyện vui vẻ.

Bởi vì Thẩm Tịnh Xu chưa từng tập võ qua, Trương Hạc liền chọn một chút nguyên lý thô thiển nói với nàng, dạy mấy chiêu phòng thân đơn giản mà hữu hiệu, nói ví dụ ứng đối làm sao với địch nhân cầm đao đâm nàng

Thẩm Tịnh Xu một mặt nghiêm túc ghi nhớ yếu lĩnh, một mặt thay đổi hồ phục dễ dàng cho hành động, chuẩn bị một thanh đao gỗ, đi theo Trương Hạc nghiêm túc khoa tay luyện tập.

Cho đến khi mặt trời sắp lặn, đổ mồ hôi ướt đảm mới đình chỉ, Trương Hạc cùng nàng ước định ngày mai sẽ dạy tiếp liền lui ra.

Thẩm Tịnh Xu lúc này mới bóp bóp cánh tay buốt nhức, gọi phó phụ hầu hạ mình thay y phục tắm rửa.

Dùng qua một ít thức ăn, Thẩm Tịnh Xu lại đứng dưới hiên nhớ lại nội dung bài học, âm thầm tìm tòi quyết khiếu.

Bất tri bất giác, trăng lên giữa trời, Tập Tiên Điện một mảnh an tịnh, tứ phía đốt thạch đăng, dưới đình nước đọng không sáng.

Thẩm Tịnh Xu còn suy nghĩ chiêu thức của mình, thình lình nghe người đằng sau gọi tên nàng ” Khanh Khanh?”

Bị giật mình, Thẩm Tịnh Xu lại có bản năng phản ứng, trở lại đánh người ở sau lưng

Ra dáng, đáng tiếc cường độ cùng chính xác kém chút, Lý Khâm khẽ mỉm cười, đưa tay chặn lại, thuận thế bắt lấy cổ tay nàng uốn éo, đem Thẩm Tịnh Xu chôn trong lồng ngực của mình.

” Oo~”

Cổ tay Thẩm Tịnh Xu bị xoay quanh có chút đau, nàng một đầu ngã vào trong ngực mềm mại của Lý Khâm, hoàn toàn không có sức phản kháng.

Lý Khâm đem người ôm, buông cổ tay nàng ra ” Lúc này mới học đã bao lâu, Khanh Khanh liền nghĩ sẽ đánh người sao?”

“…”

Nhưng còn không phải vô dụng, Thẩm Tịnh Xu trong lòng phúc phỉ, nhưng cũng biết mình là múa rìu qua mắt thợ, đành phải đuối lý buồn bực.

Lý Khâm đột nhiên nắm cằm của nàng, nhìn chằm chằm Thẩm Tịnh Xu, khiến nàng bởi vì xấu hổ mà đỏ ửng.

“Ừm?”

Dưới ánh trăng nhu bạch, bị Lý Khâm mắt đen ngóng nhìn Thẩm Tịnh Xu, như uống rượu, hai gò má ửng đỏ dần dần rất là đỏ hồng.

Nàng ngượng ngùng buông xuống tầm mắt, thật tình không biết cái này hiện ra thẹn thùng muôn dạng, giống như bạch hà nhiễm phấn, bên trong thanh đạm vừa đúng điểm lên diễm lệ không mất đi sự đoan trang.

Quả thật là giang nam đệ nhất mỹ nhân nhi, Lý Khâm dục niệm giật giật, nhưng lại thốt nhiên nhớ tới Thẩm Tịnh Xu hôm nay cự tuyệt.

Thật sự là tiếc nuối, Lý Khâm đáy lòng thở dài không thể hảo hảo đùa bỡn mỹ nhân, cuối cùng chỉ có thể hôn khẽ bờ môi Thẩm Tịnh Xu.

Chuồn chuồn lướt nước, ngược lại làm cho Thẩm Tịnh Xu giật mình.

Tên đăng đồ tử hôm nay đổi tính rồi sao?

Lý Khâm lại thành thật, chỉ đem Thẩm Tịnh Xu ôm, nhanh chân đi vào trong điện, cẩn thận đưa nàng đặt lên giường.

“Hôm nay mệt không” nàng ôn nhu nhìn qua Thẩm Tịnh Xu ” Ta để người múc nước hầu hạ, nàng cũng nghỉ ngơi thật sớm đi”

Dứt lời trực tiếp ngồi dậy, gọi người đến hầu hạ.

“….”

Thẩm Tịnh Xu ngồi ở trên giường, có chút quá tải, nhìn dáng vẻ Lý Khâm, là thật thanh tâm quả dục rồi?

Cung nhân nhấc nước cùng bột đánh răng đến hầu hạ rửa mặt, Thẩm Tịnh Xu lòng tràn đầy nghi ngờ nhắm rượu, lúc ngẩng đầu mới phát hiện Lý Khâm đã không có trong điện.

Coi là thật nhanh thanh tâm quả dục à ?!

Thẩm Tịnh Xu có chút buồn bực, nghĩ muốn hỏi một chút cung nhân, Lý Khâm phải chăng đi Biệt Điện ngủ rồi, lại cảm thấy mình quá nhiều chuyện.

Ai không có ai còn không được rồi ?

Trong lòng lấp kín, Thẩm Tịnh Xu cũng không muốn hỏi Lý Khâm, trực tiếp nằm xuống, phân phó cung nhân đi vào màn tắt đèn.

Cung phụ đối với nàng là không dám thất lễ, lập tức buông xuống rèm, từng cái đèn nến bị thổi tắt , cẩn thận đi ra ngoài.

Thẩm Tịnh Xu hung hăng nhắm mắt lại, dường như cùng Lý Khâm giận dỗi.

Không có đăng đồ tử ở bên cạnh, nàng khẳng định ngủ được thơm ngọt !

Dù sao phiền, Thẩm Tịnh Xu kéo chăn gấm một phát, đem toàn bộ mình che lại, co ở bên trong nói thầm.

Đăng đồ tử ! Sắc phôi!! Đồ không biết xấu hổ!

Một mặt nghĩ linh tinh, một mặt u oán đâm giường êm, thật tình không biết Lý Khâm bên ngoài, đã vụng trộm làm mấy cái hắt xì.

Thẩm Tịnh Xu ngược lại niệm càng mạnh hơn, nhưng về sau ngón tay đâm phải đau xót, mà che kín cùng buồn bực, liền khẽ vươn cánh tay, đem chăn gấm trên người xốc lên.

Hai tay đè ép tơ lụa, ngón tay bốc lên vải vóc chà xát, Thẩm Tịnh Xu cũng không biết mình giận cái gì, chính là ngủ không được.

Con mắt nhìn trướng đỉnh đen nhánh, nàng phát hiện mình không quen ngủ một mình.

Chẳng biết từ lúc nào, trong lòng bị một người hoàn toàn chiếm cứ, âm dung tiếu mạo đối phương, dường như rót vào huyết nhục, cũng không thể quên đi.

Cánh tay có chút lạnh, Thẩm Tịnh Xu lại tranh thủ thời gian lùi về bên trong, thuận đường oán trách Lý Khâm ” thế mà thật làm cho ta lạnh, không để ý tới người!

Tả hữu ngủ không được, Thẩm Tịnh Xu nằm nghiêng trên giường, đột nhiên nghe thấy tiếng vang động nhẹ nhàng sau lưng

Trái tim nhất thời phanh phanh nhảy dựng lên

Cung nội canh phòng sâm nghiêm, không thể nào là người khác, cho nên..là Khâm nhi a ?

Kỳ thật rất muốn chuyển qua nhìn một chút, nhưng Thẩm Tịnh Xu lại không cam tâm, dìm xuống tức giận nghĩ: ” Thích tới hay không

Vừa vặn sau lưng bỗng nhiên không còn động tĩnh, Thẩm Tịnh Xu không khỏi mất mác, cảm thấy cả người đều không tốt.

Chính là xoắn xuýt khó chịu, phía sau lưng đột nhiên ấm áp, có người chui vào, từ phía sau ôm lấy Thẩm Tịnh Xu.

Khí tức quen thuộc, tất nhiên là Lý Khâm không thể nghi ngờ.

Trái tim bỗng nhiên buông lỏng, tiếp theo thỏa mãn dâng lên, Thẩm Tịnh Xu mặt lặng lẽ hồng, âm thầm sẵng giọng : Đăng đồ tử!

Lý Khâm dường như cho là nàng ngủ, động tác cũng là trung thực, chỉ vận khởi khẩu huyết đem thân thể sấy khô truyền ấm áp, nắm chặt lấy Thẩm Tịnh Xu.

Nhiệt độ cơ thể như vậy, Thẩm Tịnh Xu có chút ngu đi cũng có thể biết, mình thể hàn, ngày thường có thể ngủ say sưa, toàn bởi vì Lý Khâm truyền nội công cho nàng.

Tựa như suối nước nóng ở sơn trang, vẫn là Tư Bất Quy Lý Khâm đêm đêm truyền hơi ấm cho nàng.

Nhưng Lý Khâm chưa hề nói qua với nàng, đã vì nàng mà truyền hơi ấm, Thẩm Tịnh Xu khẽ cắn môi, chỉ cảm thấy mềm lòng tới rối tinh rối mù.

Người này !

Thốt nhiên quay người, Thẩm Tịnh Xu vòng lấy eo nhỏ Lý Khâm, đem mặt chôn vào vạt áo của nàng.

Ngoài miệng lại vẫn cứ cứng rắn ” Ai bảo người chui vào ?”

Khâm kinh hãi, giật mình ” Ây….Nàng ngủ ta liền đi Biệt Điện”

Thẩm Tịnh Xu bất mãn siết chặt cánh tay ” Ai bảo người đi !”

Lý Khâm: “…”

Đi cũng không được, không đi cũng không được, Lý Khâm đoán không được suy nghĩ của Thẩm Tịnh Xu, thế là dứt khoát không nói lời nào.

Thẩm Tịnh Xu hướng trên y phục nàng cọ mấy lần, bỗng nhiên lại hạ thấp xuống,

“Khâm nhi, ta có phải tính tình rất kỳ?”

Từ trước đến này giả dạng rất tốt, Thẩm tài nữ uyển uyển động lòng người cũng có lúc coi nhẹ bản thân, Lý Khâm vội vàng vỗ vỗ sau lưng nàng ” Chớ có nghĩ lung tung, Khanh Khanh rất tốt”

“Thế nhưng là” Thẩm Tịnh Xu níu chặt áo Lý Khâm ” Ta cứ trút giận lên người””

Thanh âm trầm thấp nhận sai, Lý Khâm không khỏi cười ” Khanh Khanh làm gì trút giận đâu, rõ ràng cực kỳ đáng yêu”

“Khâm nhi…”

Thẩm Tịnh Xu còn muốn nói nữa, bỗng nhiên bị Lý Khâm dùng ngón tay chặn lại môi.

“Tốt, chớ có nói, ta mang Khanh Khanh đi một chỗ”

“…”

Lý Khâm ngồi dậy, tìm một đầu khăn trắng, che mắt Thẩm Tịnh Xu, ôm lấy nàng

“Khâm, Khâm nhi?”

Thẩm Tịnh Xu bị che mắt không thấy gì, cũng không biết Lý Khâm muốn làm gì, chỉ có thể hảo hảo vòng lấy cổ của nàng.

“Người muốn mang ta đi chỗ nào?”

“Xuỵt~”

Lý Khâm rất thần bí ” Khanh Khanh chờ một chút liền biết”

“…”

Trong hoảng hốt, nàng giống như bị ôm ra Tập Thiên Điện, bên tai vang tiếng gào thét, hẳn là Lý Khâm dùng khinh công

Cũng không biết rốt cuộc đi nơi nào, chỉ là rất nhanh, lại bị đặt lên giường êm.

Thẩm Tịnh Xu muốn kéo khăn trắng che mắt xuống, Lý Khâm lại bắt cổ tay nàng, “Khanh Khanh chờ một chút hãy cởi”

Thanh âm của nàng có chút khàn khàn, Thẩm Tịnh Xu nghĩ nghĩ, vẫn là buông tay xuống, làm theo.

“Ngoan ~”

Lý Khâm nói, Thẩm Tịnh Xu đột nhiên cảm giác trên thân mát lạnh, da thịt bị kích thích nổi da gà.

Nguyên là y phục bị cởi mở, Lý Khâm kiều thể lửa nóng ở đằng sau dán vào nàng, nhẹ nhàng cọ động.

Phía sau lưng một mảnh rả rích ấm, Thẩm Tịnh Xu ưm một tiếng, bộ ngực lập tức bị một đôi tay mềm nắm chặt.

Lòng bàn tay rất ấm, bao vậy ngọc nhũ chậm rãi xoa động, có chút dễ chịu.

“Khanh Khanh~”

Lý Khâm nghiêng đầu, từ sau ngậm lấy tai phải Thẩm Tịnh Xu, thấp giọng thì thầm ” Ta muốn làm nàng”

“Ngô…Khâm nhi~”

Khí tức hơi loạn, đầu ngực bị không nhẹ không nặng bóp một cái, Thẩm Tịnh Xu run lên, phát hiện mình lại rơi vào cái bẫy.

Nhưng nàng sao lại ẩn ẩn mong mỏi ?

“Uwfm~”

Vành tai bị liếm đến ẩm ướt, đầu lưỡi trêu đùa mang theo từng tia ngứa ngáy xốp giòn, Thẩm Tịnh Xu dựa vào Lý Khâm, phát ra tiếng rên rỉ nhỏ.

Hai chân không tự giác kẹp chặt lề mề, nơi đó bắt đầu sinh ra nóng ướt, tựa hồ là động tình

Thật sự là quá mẫn cảm, nhưng phía sau nàng là Khâm Nhi, mỗi một phần khí tức, mỗi một âm thanh khẽ gọi cũng có thể làm cho Thẩm Tịnh Xu say mê.

“Nhũ Khanh Khanh thật mềm”

Lý Khâm toàn bộ bưng lấy, ngón tay khẽ nhúc nhích nhéo nhéo, lại đánh mấy vòng, xoa lấy.

Bộ ngực đều rất mỹ diệu, chỉ chốc lát sau liền phát nóng, Lý Khâm phun ra vành tai bị mình liếm đến ướt đẫm, tròng mắt nhìn thoáng qua, thấy đầu ngực đều đã cứng.

Hai viên tiểu nhũ đậu, nộn hồng, Lý Khâm sinh lòng thương yêu, dùng ngón tay chọt chọt sờ sờ.

“Khanh Khanh ngay cả nơi này đều mẫn cảm rồi sao? Lý Khâm cười, hơi thở âm ấm phun ra bên tai Thẩm Tịnh Xu.

“Xem ra ta điều giáo rất khá hả?”

Nàng nhẹ nhàng nắm đầu ngực, đi vòng vòng, lại hơi dùng sức bấu một cái.

“A~”

Nhìn không thấy trước mắt, Lý Khâm giọng trầm thấp ôm lấy hồn nhi, giác quan giống như biến thành dị thường mẫn cảm, Thẩm Tịnh Xu đi theo lắc một cái, ưỡn bộ ngực.

Đầu ngực có chút hơi đau, Lý Khâm còn đang đùa bỡn viên quả hồng kia, Thẩm Tịnh Xu nhẹ nhàng thở hào hển, kìm lòng không được đưa tay về phía sau ôm lấy cổ Lý Khâm, thanh âm kiều nhuyễn gọi nàng ” Khâm Nhi~”

Lý Khâm lười biếng đáp, lại đổi một bên đi ngậm vành tai mượt mà nhỏ nhắn còn lại

Đầu lưỡi run run quấy đảo, đùa giỡn thùy tai đáng yêu, tay trái Lý Khâm vẫn như cũ bưng lấy ngọc nhũ đùa giỡn, tay phải thuận bên cạnh eo tuột xuống, chen vào giữa hai chân Thẩm Tịnh Xu.

“Để ta xem một chút, Khanh Khanh nhưng là ẩm ướt rồi ?”

Posted in Đoạt Vợ

Chương 93: Trừng Phạt

Bầu không khí trong thư phòng ngưng kết làm cho mấy người cảm thấy ngạt thở.

Cố Thiếu Đường, cùng Tô Dật ngồi xếp bằng trên ghế hồi, hai tướng nhìn nhau lại cảm thấy xấu hổ, nhìn đối phương đều cảm thấy vi diệu.

Là quan đồng liệu một văn một võ, đột nhiên một người cắt ngang người kia đang loan phượng đảo điên, nghĩ như thế nào cũng tương đương không ổn.

Tóm lại là hòa hợp êm thấm, hai người đối mặt nhau thật lâu, Bạch Thu Thủy ở bên cạnh Tô Dật quẫn bách đến không dám lộ diện, chăm chú núp ở trong ngoại bào, bao lại thành một cái bọc nhỏ, đều sắp biến thành một tảng đá.

Ừm hừ” loại thời điểm này chỉ có thể làm bộ bình tĩnh, Tô Dật mặt ửng đỏ, tay phải đặt lên ” Đá Bạch Thu Thủy” tay trái thì hư nắm, ngăn trở bờ môi ho khan một tiếng

“Người….tới thật sớm”

“A” Cố Thiếu Đường cũng tranh thủ thời gian thuận sườn núi mà trượt xuống ” trong phủ vô sự, tới sớm chút, thật sự là có lỗi”

Ánh mắt giao nhau, tựa hồ xấu hổ một đợt, Cố Thiếu Đường như ngồi trên bàn chông, vạn phần không được tự nhiên, vội vàng nói lái sang chuyện khác.

“Bất Lương Soái Tiếu có đến báo, nói gần chợ Tây xác thực có nhiều khách thương Đột Quyết.”

Quốc uy hạo đãng, cửa hàng ở chợ Tây Trường An san sát nối tiếp nhau, mỗi ngày đều xuất nhập ngàn vạn thương vật, muốn nói đến khách thương Tây Vực cũng không hiếm lạ.

Nhưng liền sợ lần này,  hỗn chút tạp ngư.

Tô Dật hiểu ý tứ của nàng ” Người hoài nghi có thích khách vào Trường An sao?”

Cố Thiếu Đường gật gật đầu, lại lắc đầu

“Đột Quyết là sói trên thảo nguyên”

Từ khi nhà Đường lập quốc, cùng Đột Quyết phương bắc liền có chính sự, biên cảnh ma sát không ngừng, các danh tướng ở hàng Lăng Yên như Lý Tích, Lý Tĩnh, cùng những danh tướng như Tiết Nhân Quý, đều chinh phạt qua Đột Quyết.

Thiên sách vạn tuế nguyên niên, khi Khả Hãn Mặc XUyết đứng đầu thì Đột Quyết quay qua lấy lòng trung nguyên, sai tướng hướng Võ Hoàng cầu hòa, sau đó lại trợ Đường quân đánh tan Khiết Đan, cho nên không ít chỗ tốt, thế lực càng tăng.

Nhưng lòng lang dạ thú, cho đến khi Cảnh Long nguyên niên, một năm sau Lý Đường băng hà, Trưởng công chúa Lý Khâm giúp đỡ ấu đế đăng cơ, giật dây nhiếp chính, thanh lý trong ngoài triều, sai đại tướng Trương Nhân Nguyện đi chinh phạt Đột Quyết.

Cố Thiếu Đường làm tiên phong, cùng Trương Nhân Nguyện phối hợp mật thiết, thừa dịp Mặc Xuyết Khả Hãn tây chinh liền đột kích, cướp đoạt mạc nam, xây lên ba tòa thành đầu hàng, bắt thiết phong chiếm một ngàn tám trăm dặm, mới ngăn chặn được con đường Đột Quyết xuôi nam.

“Thế lực Đột Quyết xác thực không thể so với lúc trước, nhưng dã tâm không giảm, lúc trước Lý Đồng âm thầm cấu kết Mặc Xuyết, kỳ thật không biết…”

Lời nói đến đây thì ngừng, Cố Thiếu Đường lại dùng ngón trỏ chấm chút nước trà, viết hai chữ trên bàn trà: ” Vi Phi”

Nước đọng rất nhanh tan mất không dấu vết, Tô Dật ngưng lông mày trầm tư hồi lâu, hỏi: ” Ngươi biết thích khách có khả năng trốn ở đâu không?”

“Mặc Xuyết mấy năm gần đây liên tiếp cầu hòa, ta có thám tử hồi báo, trong nội bộ bọn họ có nhiều loạn.”

“Cho nên muốn nói phái ra bao nhiêu dũng sĩ chi viện Lý Đồng là không thể nào, nhưng muốn nói có tâm làm loạn, ngầm cùng vị Trường An này liên hệ, muốn lấy nhỏ thắng lớn, ngược lại khả năng mười phần”

Cố Thiếu Đường lại dính chút nước, tùy ý họa một cái xiên.

“Theo thương đội, thích khách Đột Quyết lẫn vào Trường An, vì che giấu tai mắt người, đều là từng nhóm mà đi, mỗi một thương đội lẫn vào nhân số không cao hơn hai người”

“Chúng ta xử lý một chút, còn có một số, là Lý Khâm muốn bọn hắn đi vào”

Thương đội từng nhóm mà đi, một chút trên đường hoặc là bị ” giặc cướp”, hoặc là bị quan binh kiểm tra danh tính mà tạm giam, có thể tới cuối cùng lặn tới trong thành, đã là ít đếm đủ đầu ngón tay”

“Tiếu Báo tra ra có một ít trốn trong tiệm thương nhân ở chợ Tây, nhân số tầm năm, nên đều là vì….”

Nói sau không cần nói rõ, Tô Dật vén áo lên tay, nhìn chằm chằm bàn trà đã sớm khô nước trà, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Lý Khâm thật đúng là nhìn tổng thể.

“Kia…”

Còn đợi hỏi, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có người cấp báo; ” Hành lang chủ, đằng sau quan kia có thích khách, chạy !”

oOo

Lạc Dương.

Lý Khâm phê xong tấu chương mới đưa lên, hỏi mấy canh giờ, mới hiểu được bầu trời đã qua ngày

Chính là nhấc lên cái chén trà thổi nhẹ, cẩn thận nhấp trà nhài, đột nhiên nghe cung phụ báo lên: ” Điện hạ, Thẩm nương tử không chịu dùng bữa”

Lý Khâm động tác trì trệ, nhíu lông mày ” Vì sao?”

“Cái này…”

Cung phụ run lẩy bẩy, lại ngập ngừng nói không nên lời nguyên cớ, Lý Khâm mặc kệ nàng, đem chén trà trùng điệp đặt xuống ” Đi Tập Tiên Điện”

Tập Tiên Điện.

Thẩm Tịnh Xu nằm nghiêng trên giường, không rên một tiếng

Mọi người phục vụ cung bưng mâm gỗ không biết làm sao, lại không  ra tính tình Thẩm Tịnh Xu, không cách nào tiến lên hỏi thăm.

Vừa lúc  Lý Khâm mặt lạnh bước vào điện, nhóm cung nhân không khỏi hoảng sợ, lập tức quỳ xuống đầy đất, nhất tề hô: ” Điện hạ thứ tội”

“Tất cả lui ra”

Lý Khâm mặt không đổi lườm bọn họ, lập tức bước nhanh về phía trước, đi đến bên giường, mở ra tay áo ngồi xuống.

Trong điện lúc này người đã đi sạch, Lý Khâm mềm mại khẩu khí, nhu nhu kêu một tiếng: ” Thẩm tỷ tỷ”

Thẩm Tịnh Xu không để ý tới nàng, Lý Khâm liền chuyển gần một chút, hỏi nàng: ” nhưng nơi nào cảm thấy không thoải mái?”

Nhưng người trên giường như cũ đưa lưng về phía Lý Khâm, hoàn toàn không để ý tới.

Lý Khâm cũng cảm thấy ngột ngạt.

“nàng nếu như không nói, ta liền đem cung nhân phục vụ trảm hết !”

Ngữ khí mười phần lạnh lẽo cứng rắn, không giống như là nói đùa, Thẩm Tịnh Xu lần này nín không được, lập tức ngồi dậy ” Đừng !”

Nàng chịu nói chuyện, Lý Khâm lập tức cười ” Khanh Khanh để ý ta rồi sao?”

Một mặt nụ cười xảo trá, Thẩm Tịnh Xu thoáng chốc tức giận, chau mày lại muốn quay lưng không để ý tới nàng.

Lại bị Lý Khâm kéo vào trong ngực.

“Khanh Khanh, làm sao rồi? Nàng chớ có buồn bực như vậy ” Lý Khâm cố gắng hống nàng ” Sinh khí chuyện gì, nàng nói với ta nha”

“Người người này !”

Thẩm Tịnh Xu không tránh thoát, mặt đều đỏ lên ” ta vì sao sinh khí, người không biết được a?”

Quả nhiên là khí, Lý Khâm một phen tự lượng, thầm nghĩ trong lòng:  không phải bởi vì chuyện Tạ Đỉnh ?

Tay lại không chịu buông Thẩm Tịnh Xu ra, Thẩm Tịnh Xu thấy thoát khỏi không được, cũng chỉ có thể hung hăng từ bỏ, đổi dùng răng cắn tay Lý Khâm.

Lý Khâm lại để nàng cắn, chờ Thẩm Tịnh Xu phát tiết tính tình xong, mới nói: ” người cho là ta xuẩn ngốc sao? Tạ Đỉnh sao trùng hợp xuất hiện ở chùa Bạch Mã, người thật sự cho rằng ta đoán không được ?”

“…”

Tiểu tâm tư bị nhìn xuyên, Lý Khâm cũng không thể giải thích.

“Ta không biết” thanh âm của thấp xuống ” Mẫu thân Khanh Khanh là….không tránh khỏi liên quan với Tạ Thị”

Cái chết Tạ Mật, nguyên nhân trực tiếp chính là bị gia pháp Tạ Thủ Vân đánh, bị ướt trận mưa to, sau khi về nhà bệnh dậy không nổi, thình lình ra đi.

Nhưng Lý Khâm cũng không biết tường tình, chỉ hiểu được bệnh mất, cho nên cũng không cân nhắc nhiều như vậy, chỉ muốn dẫn dụ Tạ thị.

Ai ngờ chạm vào sự thương tâm của Thẩm Tịnh Xu sâu như vậy.

Mu bàn tay đột nhiên tê rần, nguyên lai Thẩm Tịnh Xu chắp lên cổ tay nàng, hung hăng cắn một ngụm lớn.

Cổ tay trắng muốt  lập tức lưu lại hai hàng dấu răng, Lý Khâm cũng không la lên, để Khanh Khanh của nàng cắn.

Thẩm Tịnh Xu cuối cùng cũng không nhẫn tâm hung ác cắn thật, buông lỏng miệng, nghiêng người liền ôm cổ Lý Khâm, đem mặt chôn vào trong vạt áo của nàng.

“Về sau, nếu an bài loại sự tình này không nói với ta, ta sẽ tức giận… người muốn theo dõi Tạ gia, tổng trước đó nói với ta một tiếng”

Thanh âm mang theo chút nghẹn ngào, Lý Khâm tâm đều nhanh vặn thành một đoàn, vội vàng vỗ vỗ sau lưng Thẩm Tịnh Xu ” Ta về sau sẽ không như thế”

“Ngoo~”

Thẩm Tịnh Xu dùng sức ở trên y phục nàng cọ sát, đột nhiên lại buông cánh tay, ngước mắt nhìn Lý Khâm.

“Khâm Nhi, ta nghĩ tập võ”

“Ừm…A ?”

Lý Khâm bị nàng làm cả kinh, mắt trái khẽ giật, đây là muốn làm gì?

Thẩm thị tài nữ văn tĩnh đột nhiên muốn tập võ, chẳng lẽ muốn đánh nàng sao?

Nhưng Thẩm Tịnh Xu mới giận dữ, Lý Khâm thận trọng nghĩ nghĩ, cảm thấy kế hoãn binh.

“Cũng được, ta phái một người ở Huyền Cơ các đến dạy nàng”

“ừm”

Thẩm Tịnh Xu đối với câu trả lời của nàng hài lòng, nở nụ cười xinh đẹp, không khỏi mê hoặc mắt Lý Khâm.

“Khanh Khanh ~”

Hống tốt kiều thê tự nhiên chiếm chút tiện nghi, Lý Khâm ôm chặt Thẩm Tịnh Xu, tay phải vươn vào tiết khố của nàng

Trực tiếp tìm viên tiểu châu kia xoa nắn, Thẩm Tịnh Xu nha một tiếng, hai chân kẹp chặt một chút.

Nhưng chỗ nào bù đắp được, Lý Khâm một mặt hôn môi nàng dây dưa nước bọt, một mặt đem ngón giữa cắm vào bắp đùi, cứng rắn muốn ma sát.

Lòng bàn tay chạm đến tiểu châu mềm mềm, chính là sắc tâm dày đặc, đột nhiên bị Thẩm Tịnh Xu hung hăng đánh lên mu bàn tay

“Sắc phôi, ai bảo người làm loạn rồi? Đêm nay người đến Biệt Điện ngủ đi”

Lý Khâm: “…”