Posted in Mèo và Báo

Chương 17: ngủ cùng cũng là một trong những nghĩa vụ của tôi ( khúc dạo đầu h)

“Chị ở phòng làm việc của em nghe trộm hả?”

Ngay lúc Nghiêm Tịnh Dao mười ngón tay bay múa đang phá mật khẩu ở biệt thự trên núi, thì tiếng nói thanh lãnh của Quý Lam bỗng nhiên vang lên sau lưng nàng

Một trận ý lạnh nhất thời thấm đầy sau lưng

Nghiêm Tịnh Dao mồ hôi lạnh toát ra, may mắn phá hệ thống cũng không quá phức tạp, nàng rất nhanh đánh xong mật mã

Quý Lam lại không nhìn ra dáng vẻ “ ta sai” này của nàng “Chị gắn máy nghe trộm ở chổ nào rồi hả?”

Quen thuộc Quý Lam đều hiểu rõ, vị nữ giáo sư lãnh diễm này, thái độ khác thường, không còn dùng ngữ khí ôn hòa ngày thường, mà dùng khẩu khí tựa như bình thản không quan tâm nói chuyện, chính là đang tức giận.

Nghiêm Tịnh Dao am hiểu sâu đạo lý này lập tức đã biết chọc giận nàng, cuống quýt giải thích “ không có! Lam Lam chị không có lắp máy nghe lén ở trong phòng làm việc của em!”

Quý Lam bất vi sở động “ Vậy làm sao chị biết Tần Mặc đến tìm em?”

“Chị…”

Nghiêm Tịnh Dao lập tức nghẹn lời, nàng cắn môi do dự hồi lâu, mới nói “ Chị lắp định vị trên xe của Tần Mặc”

Bầu không khí nháy mắt yên tĩnh.

“Mấy người các người gọi là xã hội thượng lưu” hồi lâu, Quý Lam rốt cuộc lạnh như băng hỏi lại Nghiêm Tịnh Dao “ có phải đều thích dùng loại thủ đoạn ám muội này để điều khiển người khác không?”

Quý Lam tu dưỡng rất tốt, lại cơ  hồ cay nghiệt trào phúng, tâm Nghiêm Tịnh Dao thoáng chốc rơi xuống đáy cốc

“Lam Lam, chị…”

“Trên xe của em có định vị hay không ?” Quý Lam nhìn chằm chằm Nghiêm Tịnh Dao “ chị thành thật khai báo với em mau”

Nghiêm Tịnh Dao âm thầm bấm lòng bàn tay một cái “…Có”

“…”

Bầu không khí đột nhiên kiềm chế, Quý Lam bình tĩnh nhìn chằm chằm Nghiêm Tịnh Dao hồi lâu,  bỗng nhiên xoay người đi ra ngoài

“Lam Lam ?”

Nghiêm Tịnh Dao cuống quýt gọi nàng, Quý Lam quay đầu lại, thanh âm bình thản đến đáng sợ.

“Chị trước làm việc của chị đi, những chuyện này chúng ta bàn lại sau”

Nàng nói xong liền quay đầu đi ra ngoài, Nghiêm Tịnh Dao trơ mắt nhìn Quý Lam đóng cửa lại, đầu trống rỗng

Quý Lam giận nàng…

“Tịnh Dao !”

Trong tai nghe, Thẩm Tấn đột nhiên lên tiếng kéo suy nghĩ về hiện tại

“Mình bị người theo dõi”

Nghiêm Tịnh Dao như ở trong mộng tỉnh dậy, vội vàng ngồi vào trước bàn, mở giám sát trên đường cao tốc

Sau xe Thẩm Tấn, xác thực có một chiếc xe jeep màu đen.

“Mình tới trạm thu phí hắn liền đi theo, ta cố ý đi một đường khác lại vòng trở về, hắn cũng đi theo”

Tám phần là tay sai của Trương Dân Sinh, Nghiêm Tịnh Dao nhìn giám sát, “cắn” như thế không thả, không thể đi biệt thự ở lưng chừng núi.

Nghiêm Tịnh Dao mở giám sát ở biệt thự lưng chừng núi, trông thấy Trương Dân Sinh đi vào một trong những căn biệt thự ở đó, chưa tới mấy giây, trước cổng liền đậu mấy chiếc xe, lục tục bảy tám người đi xuống

“Quay đầu về đi, bọn hắn đến rất nhiều người “ Nghiêm Tịnh Dao phỏng đoán “ Đoán chừng là chia tiền, sổ sách chắc không có ở đó đâu”

Thẩm tra đối chiếu về sau, dùng cách gì ở đâu chia tiền, sẽ chỉ để cho lâu la ra mặt

Loại thời điểm này đi cũng vô dụng, Thẩm Tấn chỉ có thể thở dài, lập tức đạp mạnh chân ga, đột nhiên tăng tốc.

Xe jeep phía sau cũng tăng tốc, Thẩm Tán từ kính chiếu hậu nhìn nó đang chạy lên, khoảng cách dần dần rút ngắn, Thẩm Tấn kéo cần gạt, đánh tay lái quay đầu

Tiếng ma sát bén nhọn vang lên chói tai, xe jeep màu đen chưa kịp phản ứng, Thẩm Tấn liền đạp mạnh chân ga chạy về phía nó từ chính diện

Lái xe vô thức tránh né, xe jeep màu đen thoáng chốc nghiêng một cái, đầu xe trùng điệp đụng vào làn xe hàng rào.

“Ầm !”

Nương theo là tiếng va chạm lớn, xe Thẩm Tấn như một luồng điện, từ đầu xe đều bị đụng bẹp, lượn chạy qua xe jeep màu đen lóe đèn đỏ, hướng Lê Thành mà chạy

oOo

Tần Mặc vừa  rửa mặt xong, đang nghĩ nằm xuống ngủ, bỗng nhiên có tiếng đập cửa

Hơn nửa đêm, ai đây ? Tần Mặc nửa nghi hoặc nửa cảnh giác đi tới một bên cửa, từ lỗ mắt mèo nhìn ra ngoài

Là Thẩm Tấn.

Tiểu bạch kiểm của mình nửa đêm tới cửa, Tần Mặc suy nghĩ  một giây thất bại một chút, lập tức có chút đỏ mặt

Trời, đều đang nghĩ thứ gì ?

Tần Mặc tranh thủ thời gian vỗ vỗ gương mặt trấn định, sau đó mở cửa.

Tóc Thẩm Tấn có chút rối tung, quần áo trên người nửa ẩm ướt, nhìn có chút chật vật.

“Cô làm sao…biến thành dạng này ?”

Thẩm Tấn tội nghiệp mà cúi thấp đầu, thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở.

“Tần tổng, em không mang chìa khóa, trên đường bị người đi xe đạp đụng phải, liền thành…dạng này “

Đêm hôm khuya khoắt…bị xe đạp đụng à ? Tần Mặc có chút quá tải, càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Hiện tại cũng đã sắp một giờ không phải sao? Trên đường bốn làn xe cũng không có bao nhiêu xe, huống chi hai làn chạy xe đạp sao ?

Nhưng Thẩm Tấn trên mặt xác thực có chút tổn thương bị trầy hồng hồng, cái cằm cũng dính mấy vết bẩn, quần áo càng là dúm dó vô cùng bẩn

Nàng đem đầu cúi xuống rất thấp, bán đủ “ thảm”

“…”

Có lẽ bởi vì đêm nay nàng nhìn thấy một “mèo to” không rõ ràng, Tần Mặc đột nhiên cảm thấy Thẩm Tấn ở trước mặt..cũng giống mèo to.

Thừa dịp chủ nhân không ở nhà, đem giấy vệ sinh trong nhà cắn nát bét, hoặc dùng móng vuốt cào rách ghế sofa da thành từng mảnh lớn, đợi đến khi chủ nhân trở về, ngay ở cửa cụp tai giả bộ vô tội

Tóm lại, Tần Mặc không hiểu có cảm giác vừa bực mình vừa buồn cười, dường như Thẩm Tấn thực sự là “mèo to” nàng nuôi

Được rồi…Tần Mặc vuốt vuốt thái dương, đem ý nghĩ kỳ quái trong đầu đều ném đi, ngăn chặn bản thân tưởng tượng ra “mèo to”

“ Cô trước đi vào đã” Tần Mặc nghiêng người sang “ Đã khuya, cô ngày mai đi tìm sư phụ mở khóa cũng được”

Thẩm Tấn ngoan ngoãn ừ một tiếng, lập tức nhanh chóng bước vào nhà của Tần Mặc, đóng cửa lại.

Tần Mặc mở đèn phòng sáng lên, ra hiệu cho Thẩm Tấn ngồi xuống ghế sofa trước.

“Tôi tìm chút ít cồn sát trùng cho cô, sau đó dán băng cá nhân lên” Tần Mặc nhìn nàng một mặt thở dài “  chờ tôi chút, chớ lộn xộn”

Thẩm Tấn cảm động đến rơi nước mắt, liều mạng gật đầu.

Trong thực tế tâm sớm cười đến lật trời, thật không uổng công nàng ở trường học té một cái, vì muốn chân thật, nên ở bãi đỗ xe dưới đất lại té thêm vài cái, đem mặt cọ đến tổn thương.

Nếu như nhìn qua hình dáng “ mèo to” báo tuyết ngậm cái đuôi nhu thuận, như vậy liền có thể dễ dàng tưởng tượng ra Thẩm Tấn hiện tại.

Nàng không nhúc nhích đoan đoan chính chính ngồi ở trên ghế salon, hai tay quy củ đặt trên đầu gối, Tần Mặc cầm theo hộp thuốc đi ra, thấy bộ dạng này của Thẩm Tấn, khó tránh khỏi liên tưởng tới mèo to

Ách…Tần Mặc cũng rất bất đắc dĩ, cảm thấy nhất định là do con báo thành tinh kia quấy phá !

Trong nội tâm nàng càng yên lặng thoải mái, Thẩm Tấn thế là chẳng hiểu sao hắt xì một cái.

Tần Mặc đặt hộp thuốc lên bàn, quay đầu nhìn Thẩm Tấn nhảy mũi “ Cô cảm mạo rồi hả?”

“Hẳn là…không có a?”

Thẩm Tấn cũng không biết vì sao đột nhiên nhảy mũi, có lẽ có người ở sau lưng nhắc nàng ?

Tần Mặc lấy chai cồn khỏi hộp thuốc, vặn nắp bình, dùng cái kẹp, kẹp một miếng bông nhỏ, nhẹ nhàng lau lên mặt Thẩm Tấn

Nàng sợ làm nàng đau, động tác mười phần nhu hòa, từ từ tỉ mỉ lau sạch vết máu trên mặt Thẩm Tấn.

Sau khi lau sạch sẽ, Tần Mặc chấm nhẹ chút thuốc chống nhiễm trùng, nhẹ nhàng bôi lên vết thương của Thẩm Tấn.

“Trên mặt, tôi sẽ không dán băng keo cá nhân” Tần Mặc cẩn thận quan sát vết thương “ Cũng không phải vết thương quá  sâu”

Thẩm Tấn rất ngoan gật đầu, Tần Mặc một lần nữa chấm chút cồn lên bông “ còn chổ nào bị thương nữa không ?”

“Ây…”

Thẩm Tấn đột nhiên nảy ra một kế, dứt khoát bắt đầu cởi áo.

Động tác của nàng giống như thao luyện qua một cách cấp tốc, rất mau cởi áo sơ mi ném trên ghế sofa, lại trở tay cởi áo ngực.

Hành vi hào phóng dọa Tần Mặc sững sờ, trọn vẹn mười mấy giây mới phản ứng được

“Ai, cô…”

Nàng tranh thủ thời gian ngăn cản Thẩm Tấn cởi quần, đáng tiếc chậm một bước, nửa người dưới của Thẩm Tấn chỉ còn đồ lót

Tần Mặc “…”

Thẩm Tấn ngược lại mười phần vô tội “ chị không phải hỏi em bị thương chổ nào sao ? Em cũng không biết…”

Dừng một chút, nàng nâng lên hai tay, giống như tư thế trước khi vào ngục giam bị kiểm tra người “ Chị xem đi”

Tần Mặc đã im lặng, cảm khái nghề nghiệp tiểu bạch kiểm quả nhiên cởi mở, nhưng cũng không thể không thừa nhận dáng người Thẩm Tấn thật tốt.

Trước sau lồi lõm không cần phải nói, mấu chốt là  cơ bắp chặt chẽ, đẹp mà không thô, trong nhu có cương.

Một loại ưu nhã đập vào mặt, gợi cảm như thế khiến cho người luôn tự tin về dáng người của mình là Tần Mặc cũng phải đỏ mặt

Cũng không có tổn thương nào nghiêm trọng, Tần Mặc sau khi sát trùng cùng dán băng keo cá nhân lên vết thương bị rách trên khủy tay nàng xong, lại giúp nàng vuốt vuốt bên eo có chút bầm tím.

Ánh mắt lơ đãng đảo qua bộ ngực cứng chắc kia, Tần Mặc trông thấy bên trên có mấy vết thương, không khỏi hiếu kỳ.

“Cô…đây là vết thương cũ hả?”

“Ừm” Thẩm Tịnh Xu  nói láo dễ như trở bàn tay “ cũng bởi vì có vết thương, cho nên người khác không nguyện ý bao nuôi em, ngại xấu”

“Kỳ thật…dáng người  cô rất đẹp “ Tần Mặc giúp nàng xoa bóp bên eo, ngón tay đụng vào ấm áp mềm mại lại hết sức có thể kiểm tra  xung quanh dây áo ngực, rồi an ủi Thẩm Tấn “ có chút tổn thương không ảnh hưởng lắm”

Thẩm Tấn không khỏi cười thầm, trên mặt biểu lộ cảm động.

“Cám ơn Tần tổng”

Tần Mặc cười cười, thay nàng xoa thuốc chống sưng viêm, xác định nàng không còn vết thương khác, mới đem cất kỹ hộp thuốc.

“Cô mặc đồ vô đi”

Mặc dù mình đã từng ở trước mặt nàng trần như nhộng qua, nhưng đó là  thời gian “ phục vụ”, Tần Mặc từ đầu đến cuối đều cảm thấy Thẩm Tấn hoàn toàn trần trụi như thế này nói chuyện với nàng….để nàng rất khó chịu

Thẩm Tịnh Xu còn không có dự định che giấu, bộ ngực ngạo nghễ cứ như vậy thẳng tắp bại lộ

Ánh mắt Tần Mặc đều có chút bỏng, nàng không được tự nhiên quay người, đang muốn cầm hộp thuốc đi thư phòng, Thẩm Tấn bỗng nhiên từ đằng sau ôm lấy nàng

Nhũ thịt đè ép phía sau lưng, áo ngủ đơn bạc, hai điểm phía trước  phá lê nhô lên đâm vào Tần Mặc.

Nhất thời bị đối phương truyền nhiệt độ cơ thể  để cho nàng thẹn đỏ bừng mặt, Tần Mặc vô thức muốn giãy dụa, lại bị ôm càng chặt.

“Thẩm Tấn?”

“Tần tổng” Thẩm Tấn ép  lên lỗ tai của nàng “ em là tiểu bạch kiểm của chị, có nghĩa vụ ngủ cùng”

Tần Mặc “…”

Posted in Mèo và Báo

Chương 16: Luận tiểu bạch kiểm tu dưỡng bản thân hạ

Tần Mặc tâm sự nặng nề, không ý thức đã  đến quảng trường đài phun nước của đại học Lê Thành

Đại quảng trường hình tròn, chính giữa có một đài phun nước kiểu cổ điển, góc đông nam là một màn hình LED lớn, sẽ lập tức phát ra video tự làm hoặc phỏng vấn của trường

Trường học được thiết kế kiểu cổ điển thật sự là rất đẹp, Tần Mặc nhấc nhấc  túi  đeo vai, ngẩng đầu nhìn về phía màn hình lớn.

Ngay lúc đang phát một đoạn video phỏng vấn gấu bông tự làm của câu lạc bộ thông tấn của trường

Một người tướng mạo phi thường xinh đẹp thanh thuần, hoàn toàn là kiểu mẫu giáo hoa sẽ được tất cả các nam sinh tuổi dậy thì yêu thích xuất hiện trên màn hình.

Bên cạnh nàng là một nữ hài tương phản hoàn toàn với nàng, tướng mạo thiên về yêu nghiệt xinh đẹp

Hai người rất phối hợp trả lời câu hỏi của phóng viên học đường, đối với ống kính mỉm cười, một cái thanh thuần một cái diễm lệ, không biết thu hút biết bao nhiêu người.

Tần Mặc cũng không tự chủ cười cười

Nàng biết hai “ tiểu bằng hữu” này, nói xác thực là biết mẹ của các nàng, đều là những người tai to mặt lớn ở Lê Thành

“Hai vị mỹ nữ, xin hỏi tiêu chuẩn của  hai người về tình yêu hoặc là một nửa khác sẽ như thế nào?”

Thời học sinh luôn luôn đối với tình yêu có sự chờ mong tràn ngập, Tần Mặc hứng thú nhìn xem, chỉ nghe tiểu cô nương thanh thuần Kiều Tư Mộc nói “ Mình…thích học hơn”

Mạc Trinh bên cạnh nàng lập tức phối hợp “ Học tập khiến chúng mình vui vẻ”

Màn hình xuất hiện hình ảnh con quạ bay qua, cùng âm thanh cạc cạc khôi hài.

Tần Mặc nhìn hai  tiểu  cô nương trẻ tuổi, đột nhiên cười

Cười cười, không biết vì sao, khóe mắt lại chảy nước mắt.

Trong suy nghĩ về tình yêu cùng một nửa khác, Tần Mặc lúc đi học cũng từng bị phóng viên chặn đường ở sân trường hỏi qua một câu tương tự, mà câu trả lời của nàng đặc biệt cổ điển “ Giúp đỡ nhau trong hoạn nạn, nắm tay đến đầu bạc”

Bây giờ nghĩ lại, thật sự là ngây thơ buồn cười

Bất quá chỉ là hôn nhân ba năm, đã đem bộ dáng tình yêu trong lòng nàng nghiền vỡ nát, tan tành không dấu vết

Màn hình bỗng nhiên đen, nghĩ đến là thời gian tạm nghỉ cố định.

Tần Mặc nhỏ giọng hít mũi một cái, đè nén nước mắt lòng chua xót, giơ tay lên lặng lẽ lau một chút nước mắt.

Nàng không nên khóc, rõ ràng không đáng khóc.

Thẩm Tấn núp ở phía sau cái cây cách xa mười mấy mét, len lén liếc Tần Mặc tựa hồ có động tác lau nước mắt, tâm thoáng quặn lên một đoàn.

Tại sao lại khóc rồi ? Đây là mèo con ham khóc hay sao?

Khẽ thở dài một cái, Thẩm Tấn kéo khóa kéo của trang phục con rối, gỡ xuống cây đàn violon đeo sau lưng

Trang phục con rối vốn rộng rãi, Thẩm Tấn tùy tiện đem hộp đàn violin mở ra, đặt xuống đất.

Nàng lấy ra đàn violin từ trong hộp, lai thăm dò ngó ngó Tần Mặc, thấy nàng ngồi ở trên ghế dài của quãng trường, liền yên tâm

Đem đàn violin gác ở trên vai, nhẹ nhàng chống đỡ má, Thẩm Tấn tay cầm cung, chậm rãi kéo động dây đàn

Một bài “ khúc ảo mộng” của Schumann uyển chuyển vang lên, âm điệu tinh tế ở trong sân trường an tĩnh càng thêm ưu mỹ.

Tần Mặc nghe thấy tiếng đàn chậm rãi đong đưa, đầu tiên là sững sờ, lập tức tò mò quay đầu tìm kiếm.

Nhưng cũng không nhìn thấy người.

Thời gian đã không còn sớm, không phải có người đang luyện tập violin.

Một mặt nghi hoặc, một mặt nhịn không được bị âm thanh đàn violin tuyệt vời hấp dẫn thư giãn, nghiêm túc lắng nghe.

Tiếng đàn như nghiêng như tố, thủ khúc này vốn vì tình yêu cuồng nhiệt của Schumann dành cho người yêu Clara mà sáng tác thành, tự nhiên đa tình lại ôn nhu, tràn ngập cảm giác romantic.

Bóng đêm chọc người, ánh trăng vung vãi, quảng trường mỹ lệ không người, giữa đài phun nước nổi lên bọt nước xinh đẹp, tiếng đàn violon cổ điển ưu nhã lượn lờ bên tai.

Tần Mặc mê mẩn nghe diễn tấu Violon đầy mê mẩn, tâm tình vừa mới sa sút, tựa hồ cũng được chữa trị.

Không biết qua bao lâu, Tần Mặc bỗng nhiên ở trong tình cảnh lãng mạn này mà bừng tỉnh, mê mang nhìn bốn phía.

Diễn tấu violon đã kết thúc, dường như chỉ là một giấc mộng mỹ lệ, một cái ảo giác kỳ diệu

Danh phù kỳ thực “ khúc mộng ảo”

Tần Mặc cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ, vậy mà đã mười một giờ, vội vàng đứng lên, nghĩ tranh thủ thời gian ra cửa về nhà.

Nhưng vừa đi mấy bước, nàng đột nhiên nhớ tới cái gì, gấp quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh đàn violin

Thẩm Tấn trốn ở sau cây trùng hợp lại lộ ra một cái “ chân báo” xù xì, nàng là muốn cùng Tần Mặc đi về, thấy nàng lên xe lại tự mình lái xe đi,  ai ngờ Tần Mặc đột nhiên làm một màn “ hồi súng kỵ binh”

Mắt thấy Tần Mặc dùng tốc độ cực nhanh hướng về bên này, Thẩm Tấn nào có dám đuổi theo, mau đem hộp đàn violin đeo lên cổ, quay  người trùm khăn liền chạy

Vừa rồi cầm đàn violin, tựa hồ quên kéo phục trang con rối lên, hiện tại nửa phần dưới nông rộng, Thẩm Tấn không có cách, đành phải một tay vịn khăn trùm đầu, một tay lôi kéo ống quần con rốt bị tụt xuống, vừa chạy hai bước mà trốn

Thế là dưới ánh trăng, Tần Mặc thấy một màn “ quỷ dị

Con “ đại báo tuyết” đang hành tẩu bằng hai chân, ở dưới ánh trăng sâu kín vừa đi vừa nhảy, cái đuôi thô to lướt trên đất, dáng vẻ vội vàng chạy trốn, mười phần buồn cười.

Tần Mặc dừng bước lại, có chút trợn mắt há mồm nhìn con báo tuyết kia sau khi chạy trốn, rồi mới nhớ tới mình từng thấy một clip ghi là “

“Tuyệt đối không được dọa báo tuyết, bởi vì nó biết nhảy nhảy nhót nhót~”

Cho nên clip đó là thật không lừa mình sao ? Tần Mặc ngốc đứng tại chỗ, đầu óc có chút bột nhão.

Nhưng sau khi kiến quốc thì làm gì còn con vật nào thành tinh được nữa ? Làm sao còn có một con “mèo to” tồn tại ?