Hỗn loạn tan hết, yên lặng như tờ.
Nàng đi vào phòng ngủ của Thượng Quan Uyển Nhi, an tĩnh nhìn qua đau đớn cùng mỏi mệt, nữ tử chỉ có thể dựa vào thuốc ngự y mới có thể nghỉ ngơi. Vốn là giai nhân ngọc mạo da tuyêt, lúc này một mảnh vết thương sưng đỏ đen nhánh phá xấu, nguyên là da thịt quang nộn dị thường, hiện tại chỉ có vết thương nổi trội gây chú ý. Bộ dung nhan này sẽ làm bạn với Thượng Quan Uyển Nhi cả đời, nữ tử tài hoa dào dạt khắp nơi trước hết nhất nhận biết bằng hữu, bây giờ mặt mũi của nàng vĩnh viễn mang vết sẹo bất diệt.
Mà nàng cũng không thích tổn thương nàng.
Thượng Quan Uyển Nhi từng hứa hẹn, bất cứ lúc nào, chỉ cần mình nguyện ý quay đầu, liền có thể nhìn thấy nàng bổ khuyết bên người tại vị. Không cho phép đối phương đánh vỡ lời hứa kia, cho nên tuyệt không đau lòng, chỉ cần Võ Tắc Thiên nàng còn sống ở thế gian này, Thượng Quan Uyển Nhi liền không thể chết. Lại thế nào thống khổ, lại như thế nào sỉ nhục, nữ nhân này có thể chi phối ý chí nàng, đều muốn ở bên người theo nàng đi qua đế nghiệp giang sơn khó có được, tứ hải hoàng đồ.
Đây mới là cho nàng trừng phạt.
Võ Tắc Thiên ngồi tại mép giường, ngón tay nhẹ lau mồ hôi trên trán Thượng Quan Uyển Nhi, nhu tình vô hạn lưu luyến quyết định vĩnh viễn sẽ không nói ra miệng
“Uyển Nhi…trẫm đối với ngươi can đảm cùng mưu lược chân chân chính chính địa tâm duyệt tâm, tâm phục khẩu phục” nàng khẽ hôn lên vết sẹo xấu xí, chỉ là như bông lướt qua trong cơn gió tiếp xúc cũng có thể nữ tử lộ ra sắc mặt đau khổ “ Mặc kệ ngươi làm cái gì, trẫm đều tha thứ ngươi, trẫm sẽ một mực tha thứ ngươi…cho đến khi ngươi minh bạch, mình căn bản không thể nào đáng tha thứ mới thôi”
Tiếng nói thấp nhu ngầm câm, từ trước đến nay làm cho thần dân đế quốc vì nàng nhất cử nhất động, vui mừng giận dữ mà run rẩy, Võ Tắc Thiên liên tục ba ngày không lên triều, chỉ là ngồi ở trong phòng chờ Thượng Quan Uyển Nhi thanh tỉnh
Nàng không cách nào yêu thương nàng.
Chỉ có, bất cứ lúc nào cũng sẽ bồi tiếp nàng.
oOo
Lại một mùa hè, Lý Hạ Ngọc cầm dưa hấu cắt gọn lạnh buốt đi vào học quán giảng bài, thật xa liền nghe một đứa bé con kỷ kỷ tra tra kể về sự tích mấy ngày trước cùng phụ mẫu du lịch đến Lạc Dương.
“Tống Toàn, ngươi lại không có đi hoàng cung”
“Nhưng tất cả mọi người nói như vậy a!” Tống Toàn dùng điệu bộ khoa tay múa chân “ Tất cả mọi người nói đệ nhất gia Lạc Dương là hoàng cung dân gian! Ta cùng phụ mẫu đi, đúng lúc chủ nhân thiết yến trong nhàn, môn hộ mở rộng, rất nhiều bách tính ghé vào cổng xem náo nhiệt.”
“Nhìn cái gì náo nhiệt?”
“Còn không phải liền nổi danh phẩm thơ sao! Lúc ấy Thượng Quan Uyển Nhi ngồi ở trên lầu, bên cạnh bày biện bảng hiệu “ phụng chiếu phẩm thơ” sau đó qua không bao lâu, thật nhiều trương thơ từ không trung giống như tuyết rơi xuống, những thần tử văn nhân bối rối nhặt nhìn, mỗi người đều lo lắng thơ mình bị chê”
Một người tuổi chừng bảy tuổi, nữ hài cột hái cái bím tóc đáng yêu hỏi “Cuối cùng Thượng Quan Uyển Nhi phán ai thắng ?”
“Là một đại thần tên Tống Chi Vấn, xem đi, người nhà họ Tống chúng ta thật lợi hại”
Nữ hài tràn đầy hiếu kỳ lại hỏi “ Nghe nói dáng dấp Thượng Quan Uyển Nhi rất xấu, là thật sao? Nhưng nàng không phải phi tử hoàng thượng sao? Phi tử đều rất xinh đẹp hơn người mới đúng”
So với bình thơ văn, bình dung mạo nữ tử thiên hạ, tựa hồ mới là chổ học đồng quan tâm. Tống Toàn nhớ lại hồi ức hồi lâu mới đáp: “ Ta không nhìn ra rất rõ ràng…nhưng ta nghe được tiếng nàng truyền từ trên lầu, tựa như thủy linh lung, thanh thúy không linh nhưng ôn nhu thân hòa”
“Thượng Quan Uyển Nhi không xấu xí” một nam hài dùng giọng bí mật nói “ Ta nghe phụ thân nói qua, bốn năm trước Thượng Quan chiêu dung thế nhưng vẫn là nữ tử mỹ mạo như hoa. Về sau không biết bị tội gì, bị hoàng thượng phạt khắc lên mặt, mặt liền trở nên rất xấu rất xấu”
Tin tức này để mười tên học đồng bắt đầu nhiệt liệt thảo luận.
“Ta cảm thấy Thượng Quan Uyển Nhi nhất định rất xấu”
“Không không, ta cảm thấy Thượng Quan Uyển Nhi không có chút nào xấu, nhất định là hoàng thượng vì không để nam tử ngấp nghé nàng, mới thả ra cái tin tức giả này”
“Trò cười, hoàng thượng mà còn sợ người khác cướp đi phi tử sao?”
“Cái này thế nhưng khó nói, ta cảm thấy a…”
“….ta cảm thấy các ngươi không ăn dưa hấu, vậy đừng trách phu tử không để cho các ngươi một miếng”
Lý Hạ Ngọc ngồi trong sân hóng mát, giọng điệu thảnh thơi bình thản, tự có một cỗ uy nghiêm trời sinh.
“A, dưa hấu!”
“A, phu tử trở về!”
“A, chết rồi, công khóa của ta còn chưa viết xong !”
Bọn nhỏ lâm vào đủ loại tâm trạng rối ren, Lý Hạ Ngọc không khỏi mỉm cười uống cạn chén trà lạnh
Lúc này, một ni cô trẻ tuổi đi vào cửa học quán, chần chờ mở miệng “ Phu nhân, quấy rầy”
“Pháp sư” Lý Hạ Ngọc đi lên phía trước, hai tay vỗ nói “ Ta có thể giúp được gì?”
“Thật sự là không có ý tứ…” đối phương cũng vỗ tay đáp lễ, tiếng nói mềm mại, ánh mắt lại thành thục trong sáng “ Muốn hỏi phu nhân đi thôn Trần gia đi hướng nào?”
“Pháp sư thế nhưng lạc đường rồi?”
“Ai…đã ở phụ cận hai canh giờ”
Lý Hạ Ngọc gật đầu “ Chổ nông thôn này, trước sau thôn không có cửa hàng, người bên ngoài rất dễ lạc đường, người theo ta đi vào, ta vẽ bản đồ cho cô nương”
“Đa tạ phu nhân giúp đỡ”
Hai người đi vào học quán, Lý Hạ Ngọc chào hỏi nàng mời nàng ngồi xuống uống chén trà, trong quá trình vẽ bản đồ thuận miệng hỏi: ‘ Xin hỏi xưng hô thế nào?”
“Pháp hiệu Như Ý”
Lý Hạ Ngọc ngẩng đầu, nhìn về phía vị ni cô tự xưng pháp ký “ Như Ý…là phạn ngữ sao?”
“Đúng thế, Phật giáo từ Lý Đường vốn là quốc giáo bách tính, nhưng nhân gian ít người thông hiệu phạn ngữ, phu nhân thật sự hiếu học” người tự xưng Như Ý nói, giọng mang kính nể nói “ ở đây hoang dã nông thôn có thể cùng thế ngoại cao nhân gặp mặt, có thể nói là hữu duyên”
“Pháp sư Như Ý chê cười làm ta xấu hổ, ta chỉ là phu tử học quán nông thôn, không thể bảo là người học vấn lớn” Lời tuy khiêm tốn, thái độ lại bình tĩnh tự nhiên, Lý Hạ Ngọc ở trong mắt thôn dân là một người phi phàm có khí chất
Đem địa đồ hoàn thành giao cho pháp sư trẻ tuổi, hai người cùng nhau đi ra khỏi cửa. Trước khi chia tay, giọng điệu thú vị nói” “ Pháp sư còn trẻ đã khám phá hồng trần sao?”
“Là vì chuộc tội” đem địa đồ thu vào hành trang, Như Ý hiền lành trả lời: “: Ta quý trọng đám người cả đời ở quan trường phù thẩm, ta biết bọn hắn cuối cùng sẽ tự giết lẫn nhau làm kết thúc…biết rất rõ ràng, lại vô năng ngăn cản, phần bất lực chính là chổ chuộc tội”
“Bằng vào ta xem xét, người còn trẻ tuổi, trẻ tuổi đến chưa kịp phạm sai lầm, càng không nói đến chuộc tội. Nhưng nói đi nói lại, vô luận lý do vì sao, người lựa chọn đường mình muốn đi, đối với phần lớn mọi người mà nói, có thể làm đến điểm ấy, xem như loại hạnh phúc”
Lý Hạ Ngọc phát giác hôm nay mình tương đương kỳ quái, dù sao bình thường rất ít cùng người xa lạ chậm rãi mà nói, hết lần này đến lần khác vị pháp sư này để nàng cảm thấy thân thiết, không khỏi cảm khái nhiều lời lải nhải nhân sinh
“…Phu nhân, ngài làm ta nhớ đến một vị cố nhân, nàng là đệ tử của ta, cũng là hảo hữu của ta” Lý Hạ Ngọc mỉm cười đáp lại, giơ lên nụ cười ưu nhã nhạt nhu. Cuối cùng hướng pháp sư vỗ tay, thành kính chúc phúc “ Nguyện lần sau gặp lại vẫn là thái bình thịnh thế”
Nghe được lời chúc thái bình, khuôn mặt Như Ý mỹ lệ đủ để bất kỳ nam tử nào say mê lộ ra, lộ ra một nụ cười cay đắng không hợp tuổi tác. Nàng nhắm mắt vỗ tay, xoay người hành lễ “ Nguyện cho Đại Chu chúng ta, Vĩnh Bảo Thái Bình”
oOo
Nếu như nói lúc mười bốn tuổi từng được mang ra khỏi Dịch Đình Cung, rốt cuộc đến bên cạnh Võ Tắc Thiên. Là nhân sinh của Thượng Quan Uyển Nhi bắt đầu, khiến sinh mệnh nàng chân chính tràn ngập lý tưởng, quang minh cùng nữ nhân vĩ đại Võ Tắc Thiên, như vậy, khắc mặt chính là bước ngoặt trong kiếp sống của nàng, khiến nửa đời sau hiện thực của nàng, hèn hạ cùng biết rõ thế nào nữ nhân vỹ đại Võ Tắc Thiên kia trái phải thế nào.
Loại cải biến này cũng không phải là việc khó, bởi vì nguyên bản là trung dung giảo hoạt, am hiểu lý lẽ bo bo giữ mình
Nhưng mà, nàng thấu triệt thói đời nóng lạnh, vì sao biết rõ Võ Tắc Thiên một ngày nào đó sẽ hạ độc thủ với mình, nhưng vẫn không nghĩ tới bảo mệnh mà trốn đi ?
Có lẽ…có lẽ nàng hiện tại nhiều lần than không thấu nghi vấn, tương lai sẽ có vô số hậu nhân thay nàng giải đáp. Tóm lại, rất nhiều vấn đề thật đều không phải là vấn đề, chỉ cần nàng dùng tính mạng của mình đi tới con đường muốn đi nhất, đó chính là chân tướng tất cả.
Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi tỉnh lại, không kinh ngạc chút nào sẽ thấy Võ Tắc Thiên ngồi duyên dáng bên người.
“Ngày sau nếu ngài không thích khuôn mặt xấu xí này nữa, Uyển Nhi sẽ tìm mạng che mặt “ nàng lúc nói đùa, quen thuộc giơ lên nụ cười thông minh nhẹ nhõm, nhưng lúc này chỉ cần liên lụy mảy may da thịt khuôn mặt, liền sẽ cảm thấy đâm vào tim phổi đau đớn.
“Chức của nàng gọi là chiêu dung, tỏ rõ nó, đương nhiên”
Nàng cảm thấy đầu chìm vào hôn mê, ngự y cho thuốc quá mạnh, Võ Tắc Thiên nói nhẹ nhàng ôn nhuận lại quá tường hòa, dự tính không lâu liền sẽ lần nữa lâm vào giấc ngủ, thế là nắm chặt thời cơi thì thào nói “ Hoàng thượng…cười một cái đi….mọi chuyện không phải kết thúc rồi sao? Uyển Nhi ở trong mộng thấy ngài cười, cho nên hi vọng hiện thực ngày có thể nở nụ cười trên mặt.”
Võ Tắc Thiên mỉm cười, cúi đầu hôn đốt ngón tay Thượng Quan Uyển Nhi, giống như mỗi cái đêm khuya trôi qua nhiều năm.