Posted in Đoạt Vợ

Chương 76: Thiên gia thượng

“Ba!”

Một tiếng bàn tay thanh thúy vang dội, không nể mặt mũi đánh lên mông ngọc tuyết nộn của Bạch Thu Thủy

“A~”

Mông thịt lập tức nổi đỏ, Bạch Thu Thủy mắt rưng rưng, ủy khuất ba ba nghẹn ngào “ Hàm Thiền, ta không có….A~”

Lại một bàn tay đánh lên, hữu tướng Tô Dật mặt như sương lạnh, phất tay đánh lên mông Bạch Thu Thủy.

“Thích khách kia có đụng vào nàng không hả?”

Ngữ khí tương đối không vui, ghen tuông tràn đầy, Bạch Thu Thủy nào dám chống cự, luôn miệng nói “ Không có không có…A~”

“Ba!”

“Nói, nàng có đụng ả không hả?”

“Ô…Không có ~”

Tiểu đồ đệ phái Nga Mi, thiên tư cao nhất, mặc dù bị trục xuất sư môn, nhưng trên giang hồ tốt xấu nàng vẫn là thích khách “ đứng đầu bảng”, bây giờ lại bị hữu tướng không biết võ công đánh cái mông nhỏ, tạm thời nói là thiên đạo tốt luân hồi đi.

Bạch Thu Thủy đã muốn khóc, cái mông đau rát, khẳng định bị đánh hồng

“Ba!” lại một cái.

“A~”

Nếu nàng bị sư môn quy củ đánh, thì sẽ lên cơn giận dữ, nhưng người đánh là Tô Dật, liền khác biệt.

Khe mông như thiêu đốt, khe hở chặt chẽ lại thấm một chút khí ẩm.

Mông thịt kẹp chặt, giữa đùi có chút cổ động, Bạch Thu Thủy cảm giác chổ kia của mình ẩm ướt, triều triều

Bị đánh vậy mà cũng có thể ẩm ướt…thật dâm đãng ~

“Ừm~”

Xấu hổ cắn bờ môi, Bạch Thu Thủy cúi đầu xuống, xấu hổ vô cùng

“Tiểu Mãn”

Tô Dật rốt cuộc ngừng tay, đặt tay lên mông thịt của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve

“Nàng có biết ta lo lắng thế nào không?”

Nàng nặng nề thở dài, tràn đầy trìu mến cùng lo âu sờ sờ tóc đen nhánh bóng loáng của Bạch Thu Thủy

“Dự Vương Lý Sáng là người đặc biệt, là ngũ đệ của điện hạ, bây giờ không hiểu liên lụy đến án, quan hệ trọng đại”

“Kia” Bạch Thu Thủy xoay mặt, ngẩng đầu hỏi nàng “ Ta bắt thích khách, có thể hữu dụng với Hàm Thiền không?”

Một đôi mắt còn dính nước mắt, lại đen cùng tỏa sáng, đơn thuần làm cho người mềm lòng

Bạch Thu Thủy chỉ là quan tâm Tô Dật, cái khác đều không để ý.

Tô Dật mặc mặc thay nàng vuốt ve tuyết đồn đỏ ửng, cười nói: “ Dĩ nhiên là có tác dụng”

Đem thích khách trốn ở trong thành Trường An móc ra, bớt rất nhiều chuyện, đương nhiên là đại ân giúp nàng.

Nhưng cũng rất nguy hiểm.

“Tiểu Mãn” Tô Dật thả nhu thanh âm “ Về sau chớ đừng không nói gì với ta, liền đi làm những chuyện nguy hiểm này, nhớ kỹ chưa?”

Bạch Thu Thủy bị ánh mắt ôn nhu của nàng làm cho mềm lòng, đỏ ửng

“Ngô…ta biết~”

Cam tâm tình nguyện nhận sai, Tô Dật cười một tiếng, bỗng nhiên đem tay trượt đi, đem ngón tay thò vào giữa đùi.

Sắc mặt Bạch Thu Thủy càng thêm đỏ, vô thức kẹp chặt mông thịt

Tô Dật y nhiên phong khinh vân đạm, nàng đem ngón tay thăm dò đi vào, nói “ Ẩm ướt”

Mật bụi hơi lộ ra ẩm ướt, Tô Dật chậm rãi bôi, ở giữa đùi, cắm làm trước sau

“A~”

Chổ kia bị trấn an như vậy, Bạch Thu Thủy nhịn không được lên khoái cảm, vui vẻ dưới đất rên nhỏ

“Tiểu Mãn” Tiếng nói Tô Dật trầm thấp “ Đem cái mông mân mê lên”

Rõ ràng là muốn chuyện này, Bạch Thu Thủy y quan không ngay ngắn run rẩy, trái tim nhanh chóng nhảy, cũng không biết là kháng cự hay là chờ mong.

Tô Dật lại có chút hoa tâm, muốn vào không vào, thúc giục nàng nói “ mau mau”

“Ngô~”

Ngượng ngùng vạn phần, lại rốt cuộc cũng làm theo, đầu gối Bạch Thu Thủy chậm rãi cong lên, mân mê cái mông.

Đường cong mông trắng ôn nhu cong lên, Tô Dật yêu thương sờ sờ, ngẫu nhiên liền trượt vào trong khẩu mở ra kia, đem một ngón tay cắm vào

“A~”

Tầng tầng lớp lớp thịt mềm bị phá ra, Bạch Thu Thủy nhất thời thoải mái run rẩy, rên rỉ không thôi

“Lỏng một chút, Tiểu Mãn, lại kẹp gấp như thế.”

“Ừm~”

Ngón tay chậm rãi tiến vào, Bạch Thu Thủy cảm thụ được bên trong có một chút xíu thâm nhập, đang lúc muốn buông lỏng, đột nhiên cửa phòng mở ra

Quản sự đến đây bẩm báo: “ Lang chủ, Thành Vương Lý Thiên Lý điện hạ đến đây đưa danh thiếp”

Êm đẹp lại mất hứng, Tô Dật không khỏi khí muộn.

Lý Khâm người này ngược lại lười nhác, đem cục diện kinh thành rối rắm đều giao cho nàng xử lý, tự trốn ra bên ngoài tiêu dao khoái lạc.

Nhưng cũng không thể làm gì, Tô Dật đành phải nói: ‘ Đem người dắt tới chính đường đi, ta một hồi liền đi”

Quản sự lĩnh mệnh, Tô Dật lúc này mới tiếp tục trừu sáp tiểu huyệt Bạch Thu Thủy.

Bị giật mình, Bạch Thu Thủy kẹp chặt nhiều hơn, Tô Dật liền dùng mấy phần khí lực, mãnh liệt cắm.

Động tác tự dưng mang mấy phần oán thán, động tác trừu sáp cũng kịch liệt, ngón tay vào tận cán, trực đảo hoàng long

“A a a…A, ân ~”

Huyệt tâm đột nhiên bị điều khiển mãnh liệt, nhiều lần chạm vào thịt nhỏ mẫn cảm, ê ẩm sưng

“Phốc~”

Huyệt dịch chảy ra, Tô Dật càng thêm thông thuận trừu sáp, Bạch Thu Thủy nhất thời xiết chặt, cao trào.

Nhưng mà đáy lòng lại có chút thất vọng…cái này so với lúc trước, cũng thực tế quá nhanh đi.

Tô Dật rút ngón tay, tay trái vuốt tóc Bạch Thu Thủy “ Nàng lại nhịn một chút, ta lập tức liền trở lại”

oOo

“Ừm ….A~”

Thẩm Tịnh Xu giữa hai chân ẩm ướt dính một mảnh, nàng bị Lý Khâm ôm ngồi trên đùi, không ngừng bị cắm vào

“Khâm nhi…người sao…A~”

Chân tâm bị cắm tới tê dại, ngay cả hoa hạch đều bị vò không thể không sưng, thế nhưng Lý Khâm dường như còn chưa thỏa mãn

“Cô tư ~”

Tay trái ôm gấp eo Thẩm Tịnh Xu, tay phải đưa ra hai ngón tay, y nhiên cắm vào chuyển động bên trong huyệt.

“Ừm a…Ân~”

Lý Khâm một mực cắm làm, cuối cùng rút ngón tay ra, cong lên đốt ngón tay kẹp lấy hoa hạch sưng to lên.

“Tiểu huyệt khanh khanh thật sự chặt” nàng lại lần nữa đem ngón tay chống đỡ lấy khe hở cắm đi vào, thật sâu chấn động.

“Đều cắm lâu như vậy, còn không có bị khô”

Vừa nói vừa tăng tốc tần suất ra vào, đem dâm dịch bên trong toàn diện làm ra tới.

“A a a…A~”

Bên trong huyệt trướng, ghen tuông bén nhọn xông thẳng ra đến, Thẩm Tịnh Xu run lên, nội âm bỗng nhiên co lên, bắn ra tiểu dịch.

Đã không biết bị Lý Khâm làm cho triều phun bao nhiêu lần, chỉ biết mình luôn tung bay trong đám mây, không ngừng cao trào.

Mềm nhũn không có một tia khí lực, Thẩm Tịnh Xu nắm lấy y phục Lý Khâm, tay có chút run, mí mắt cũng nặng giống như treo chì.

Dư vị khoái cảm ấm áp dập dờn, Thẩm Tịnh Xu đến cùng vẫn là không có chống đỡ, tựa ở trong ngực Lý Khâm ngủ thiếp đi.

Đem người từ trong ra ngoài dày vò đủ rồi, Lý Khâm rốt cuộc mới chịu bỏ qua, lại cầm khăn mềm thay Thẩm Tịnh Xu lau lau, lại đem người quấn thực chặt, ôm xuống xe, đổi một xa loan khác.

Đường xá xa xôi, còn có thể mỹ mỹ ngủ một giấc, trong xe loan ấm hương say lòng người, Lý Khâm ôm mỹ nhân trong lòng, ôm nhau ngủ.

Ngủ một giấc đến khi mặt trời sắp lặn

Thẩm Tịnh Xu lúc tỉnh lại, theo thường lệ không thấy Lý Khâm, lại nghe được mùi thơm của thịt.

Nàng vô thức hít hít cái mũi, lập tức nhìn thấy Lý khâm vén rèm lên, cười nói “ Khanh Khanh, ra ăn một chút gì không ?”

Đội đi đã hạ trại chổ này, chỉnh đốn xong lại tiếp tục đến Lạc Dương, đoán chừng buổi trưa ngày mai liền có thể đến Ứng Thiên Môn.

Thẩm Tịnh Xu xem xét áo mình mặc bên trong, hắn là Lý Khâm thay nàng đổi, liền đem ngoại bào mặc vào, chuẩn bị xuống xe.

Thế nhưng là bất động không sao, nhưng khẽ động phác giác run chân đến kịch liệt, cơ hồ là đứng không vững

Chưa phát giác mặt đỏ bừng, Thẩm Tịnh Xu âm thầm cắn môi một cái, ám đạo túng dục quả thật là thương thân

Lý Khâm rất là cẩn thận, thấy Thẩm Tịnh Xu thần sắc khác thường, liền leo lên càng xe, đem Thẩm Tịnh Xu kéo qua ôm một cái, thong dong xuống xe.

Nơi này cũng không thể so với Ôn Trì sơn trang, chung quanh doanh trại đều là nam nhi lang, tuy nói đều là nhóm lửa hạ trại, nhưng tóm lại vẫn khiến Thẩm Tịnh Xu ngượng ngùng.

Trước mặt mọi người, bị trưởng công chúa ôm, thực tế cũng….

Lý Khâm cũng nhìn thấu tâm tư nàng, đi hai bước liền đặt người xuống.

Thẩm Tịnh Xu thân thể hơi gầy, thể lượng rất là nhẹ nhàng, Lý Khâm nhẹ nhàng buông nàng xuống, để tránh hiềm nghi cho Lý Khâm liền né tránh nửa bước, co quắp sửa sang lại áo bào.

Thẩm thị tài nữ đương nhiên với dáng vẻ không còn gì để mất, Lý Khâm lại cười thầm : quả thật là Thẩm ngốc ngốc….cái gì làm đều làm, bây giờ vẫn còn tránh né ngaji ngùng gì

Chính là hàm tình mạch mạch nhìn xem Thẩm Tịnh Xu làm động tác đáng yêu lại câu thúc , chợt nghe sau lưng một tiếng nói sấm nổ của thô hán

“Điện hạ!”

Hà Tử Châu mặt đỏ bừng bừng, cao hứng chạy lại

Trong tay hắn xách hai con thỏ mập thoi thóp, cười ngây ngô, ngữ điệu vui sướng báo cáo: “ Điện hạ, trong rừng này thật có chút thức ăn, chúng ta vừa phát hiện mấy ổ thỏ con”

Hà Tử Châu là quân hán sáng sủa, lại một mực đi theo trưởng công chúa nên cũng không có lễ nghi phiền phức, nhấc lên con thỏ khoe với Lý Khâm, liền cười nói: “ Ta nướng thỏ cho điện hạ ăn nhé? Cho nó mới mẻ”

Hắn lại liếc nhìn Thẩm Tịnh Xu, đồng dạng như quen thân, không câu nệ tiểu tiết cởi mở nói: “ Thẩm nương tử có khẩu vị thế nào?”

Tài nữ đoan trang, đột nhiên bị một quân hán thô ráp đối xử như huynh đệ, khó trách có chút không quen, đang nghĩ đến làm sao đáp lời hắn, Lý Khâm đúng lúc đó giải vây cho nàng.

“Tử Châu, để chổ ta nửa con thỏ nướng là được rồi, còn người cùng huynh đệ dùng phân nửa”

“Cái này…”

Hà Tử Châu gãi gãi cái ót “ Có ít quá không?”

Lý Khâm cười cười, y nhiên để cho hắn lưu lại nửa con thỏ thôi.

Hà Tử Châu không còn cách nào khác, đi tìm dao chặt con thỏ ra làm hai.

Hắn vừa bước chân đi, Hà Tử Nhân liền theo sau mà tới, dựa vào cấp bậc lễ nghĩa hướng Lý Khâm làm quân lễ

Hắn so với đại ca luôn trầm ổn kiệm lời một chút, chỉ là mặc mặc đem túi vải chứa đầy quả dại đặt xuống liền lui đi

Quả dại đều mới hái, đã rửa qua, ở trên quả còn dính nước óng ánh, Lý Khâm chọn một trái hồng hồng, đưa cho Thẩm Tịnh Xu.

“Khâm Nhi” Thẩm Tịnh Xu tiếp nhận, lại nhìn bóng lưng Hà Tử Nhân, nghi ngờ hỏi: “ Có phải ta từng gặp qua hắn ở đâu không?”

Rõ ràng vừa rồi từng đối mặt, nhưng lúc này mới trong nháy mắt , từ trước đến nay nàng gặp qua ai liền ghi nhớ hình dáng người đó, thế nhưng Thẩm Tịnh Xu lại không nhớ rõ tướng mạo Hà Tử Nhân lúc đưa quả dại.

Chỉ có một loại cảm giác mơ hồ, rất nhạt.

“Nàng nói Tử Nhân sao?”

Lý Khâm cầm lên một quả, cắn một cái nói “ Nàng xác thực từng gặp qua hắn”

Thẩm Tịnh Xu không hiểu, Lý Khâm cười cười, nhắc nhở nàng “ Trên thành U Châu, phó tướng phản bội”

Phó Tướng?

Thẩm Tịnh Xu sững sờ, lập tức giật mình, vậy mà là hắn sao?

“Có phải cảm thấy không quá ấn tượng không?”

Lý Khâm cao thâm mạt trắc ngoắc ngoắc môi “ Nàng không nhớ rõ rất bình thường, không phải, hắn cũng sẽ không đi đến bên người Lý Đồng làm ám tuyến”

Hà Tử Nhân tướng mạo bình thản không có gì là lạ, là loại người gặp qua rất khó có chút ấn tượng, dễ dàng hòa lẫn vào trong chúng sinh

Cho nên hắn mới có cơ hội mai phục ở bên người Lý Đồng làm ám tuyến.

“….”

Thẩm Tịnh Xu im lặng hồi lâu, mới thu hồi ánh mắt, cúi đầu cắn một chút quả dại.

Lý Đồng phó tướng, chức phẩm không tính là thấp, lại là ám tuyến của Lý Khâm… Thẩm Tịnh Xu lần đầu cảm thấy, Khâm Nhi của nàng, mưu tính quỷ kế sâu xa, thật làm người khác e ngại.

Nhưng nàng đối với mình…cũng thật là một mảnh chân tình.

Hai tướng so sánh, bùi ngùi mãi không thôi, Thẩm Tịnh Xu không khỏi có chút hững hờ, tâm hồ như có chút gợn sóng.

“Nghĩ gì thế?”

Lý Khâm đưa tay đem người ôm qua, bốc lên cằm nàng hỏi “ Khanh Khanh còn có nghi vấn gì?”

Thẩm Tịnh Xu vội vàng lắc lắc đầu, lập tức nhớ tới một chuyện.

“Khâm Nhi, Tiêu Cảnh kia…”

Từ khi nàng cùng Lý Khâm thổ lộ tâm tình, liền đem vị nam tử này trốn vào Ôn Trì Sơn Trang muốn cứu nàng ra sau đầu quên mất

“Hắn không có việc gì” Lý Khâm thần sắc bình tĩnh, nhàn nhạt trả lời “ Ta cho người trục xuất hắn ra khỏi trang”

Thẩm Tịnh Xu gật gật đầu “ Cũng coi như thỏa đáng”

Đáy mắt Lý Khâm lướt qua một tia trào ý, nhưng tan biến cực nhanh, chưa từng để cho Thẩm Tịnh Xu phát giác.

Tiêu Cảnh, ngay ngày Lý Khâm tỉnh lại, liền bị nàng hạ lệnh chặt tay chân, cắt cái lưỡi, bỏ vào một cái hố sâu, trong hổ đổ dầu hỏa, từng khúc từng khúc thiêu đốt mà chết.

Sau khi chết nghiền xương thành tro….dám ngấp nghé Khanh Khanh của nàng, dù chỉ là một chút sắc niệm hoặc ý nghĩ xấu xa, đều có kết cục như thế !

Cúi đầu hôn môi Thẩm Tịnh Xu, Lý Khâm màu mắt đen nhánh nhiễm lên một tầng ấm áp, phi thường cưng chiều

“Khanh Khanh đói bụng không? Ta đi nướng thỏ cho nàng”

Posted in Đoạt Vợ

Chương 75: Sóng gió bình lặng

Trường An, VĨnh Hưng Phường.

Trời bất quá tảng sáng, Thành Vương Lý Thiên Lý liền đã cưỡi lừa vào phường, nhìn bên trong tòa phủ đệ kia, không quyết định được chắc chắn.

Mặt ủ mày chau, Lý Thiên Lý bồi hồi hồi lâu, rốt cuộc vẫn quyết định đến mấy hàng ăn nóng hôi hổi tìm vài thứ, chờ cẩn thận cân nhắc một ít, cân nhắc ân tình này giúp hay không giúp.

Từ khi trưởng công chúa phụ chính tới nay, lệnh cấm đi lại ban đêm càng buông lỏng, giờ phút này sắc trời còn sớm, đã có nhóm người Hồ nhóm lửa nhào bột mì, nướng bánh Hồ.

Lý Thiên Lý ở trước cửa buộc chặt con lừa, vào cửa hàng tìm một góc yên lặng, để người hầu trà mang lên chút canh thịt dê cùng Bánh Hồ thịt băm.

Bánh Hồ xốp giòn khô vàng, rất nhanh cùng canh được bưng lên đặt trên bàn, Lý Thiên Lý một mặt từ từ ăn, một mặt lo lắng nghĩ ngợi tâm sự.

Lúc trước hữu tướng Tô Dật thay mặt trưởng công chúa đeo phượng ấn truyền khẩu dụ, mệnh nam nhan thập lục vệ khống chế hoàng thành, sau đó phong cấm phố phường, đóng cửa thành, nghiêm lệnh không được cho người ra vào.

Về sau Ngụy Vương phản loạn, bất quá trưởng công chúa quỷ thần khó lường, lại ngắn ngủi mấy ngày nội bộ trấn áp phản quân.

Không ai không nghi luận trời phù hộ thánh nhân, trưởng công chúa sử dụng thủ đoạn lôi đình, thần uy hiển hách, nói Ngụy Vương gieo gió gặp bão.

Bây giờ thánh nhân hồi triều, Thẩm gia có công hộ giá dập tắt phản loạn mà nhân họa đắc phúc, Thẩm thái phó mang theo nhi tử vào thành, sau này Thẩm phủ chỉ sợ đông như trẩy hội.

Hết thảy nhìn như trần ai lạc địa, nhưng ai biết, hữu tướng bỗng nhiên từ Thập Vương phủ đem Tề Vương Lý Điển bắt giao cho hình bộ, đồng thời sai người phong tỏa phủ đệ, thê tử hắn cùng môn khách đều không được tùy ý ra vào

Vốn bị chuyện Ngụy Vương huyên náo xôn xao Trường An, càng giống thêm mồi lửa, thiêu đến sôi sục.

Rất nhanh cũng có tin tức truyền ra: nguyên lại Tề Vương Lý Điển vậy mà tư thông với Ngụy Vương, âm mưu phản loạn

Nhớ tới Võ hoàng chấp chính mà định tội liên lụy, các vị dòng học nhất thời hoảng loạn, nhao nhao nói là bế môn hối lỗi, sợ đương kim trấn quốc trưởng công chúa nắm chắc quyền thế sẽ khai đao với bọn hắn

Nhưng tựa hồ chỉ có Tề Vương bị giam giữ.

Lý Thiên Lý cắn một cái bánh Hồ, qua loa nhai nát liền nuốt canh thịt dê xuống bụng

Giữa lông mày mây đen chập trùng, Lý Thiên Lý thực tế không nắm chắc được vị trưởng công chúa không thích thể hiện sắc mặt rốt cuộc muốn cái gì.

Trong lòng lo sợ, Lý Thiên Lý thật sâu thở dài: Nếu không phải hắn thiếu Lý Điển một đại ân tình, làm gì dính tới bãi nước bùn này.

Do dự không chừng, song khi hạ quyết tâm đi thăm hữu tướng, lại đâu chỉ là Thành Vương Lý Thiên Lý.

Chuyện Ngụy vương giống như mưa rào ngang qua, tới đột nhiên, đi càng thêm nhanh.

Thánh nhân sau khi hồi triều, quần thần coi như được một lời giải thích, tỉ như thánh nhân khi nào ra khỏi cung, trưởng công chúa khi nào điều quân vây quét…cọc cọc kiện kiện, đều không rõ ràng.

Nhưng tiểu thánh nhân chỉ bảo là mệt nhọc, vẫn thâm cư, không gặp quần thần.

Mà trong cung còn một vị khác, Thái bình công chúa, cũng công bố trước đó bị thích khách quấy nhiễu, muốn đóng cửa tịnh dưỡng.

Khả năng duy nhất biết từ đầu đến cuối là Thẩm Quân, trở lại Trường An ngay sáng hôm sau liền treo bảng miễn tiếp khách tới thăm, nhi tử của hắn Thẩm Ký Minh, tín nhiệm lễ bộ thượng thư lang, bảo thân thể phụ thân không khỏe, phục thị trước giường không tiếp khách lạ

Trong cung ngoài cung một mảnh an tịnh, quần thần xôn xao, giờ phút này trưởng công chúa còn ở trên đường lớn, Trường An như vậy, lại chỉ có thể dựa vào hữu tướng Tô Dật trên dưới chỉ huy, truyền đạt thánh chỉ.

Nhìn như gió êm sóng lặng, kỳ thật sóng ngầm cuồn cuộn.

Dòng họ Lý thị mấy người gặp nạn, bây giờ nhóm còn lại căn bản là nơm nớp lo sợ, chú ý cẩn thận, Tề Vương Lý Điển mặc dù cùng Ngụy Vương giao tình không cạn, nhưng ngày thường nhiều nhất chỉ có tu soạn sách sử, có thể nói là văn nhân tay trói gà không chặt.

Nhưng hắn lại bị hữu tướng lấy danh nghĩa tư thông phản quân mà hạ ngục

Suy đoán vô số, nhưng bây giờ hữu tướng Tô Dật, lại không có trong phủ.

Bạch Thu Thủy thay một thân Hồ phục nhẹ nhàng, buộc lên tóc dài, nữ giả nam trang, bước ra khỏi Vĩnh Hưng Phường vẫn chưa khô đường

Dọc theo tường hẻm, ngay ngắn trật tự trên phố, người đi đường cũng không có nhiều, Bạch Thu Thủy đứng lặng một lát, quay người lại, rẽ phải đi vào đường tắt, vội vàng đi lên phía trước.

Ở Trường An nổi danh hai phường, Vĩnh Hưng phường cùng Bình Khang Phường liền nhau, không cần nửa nén nhang đã tới

Lúc ngày trong ngoài cửa cấm đều mở, trong Bình Khang Phương lục tục ngo ngoe đi ra máy tay thiếu gia y phục không chỉnh tề, say khướt, mùi rượu bức người, hiển nhiên tối hôm qua là một đêm sanh ca.

Bạch Thu Thủy hơi ngại chán ghét, nàng né qua hai tên lang quân nhà giàu thân thể lung lay, hành vi phóng túng, bước nhanh vào Tích Hoa Lầu.

Đây là tửu lâu nổi danh nhất trong Bình Khang Phường, bởi vì Thần Nữ Viện thiên kiều bách mị kế bên, lại thường có lang quân tự xưng là đa tình mang quan nhân tới đây uống rượu vui đùa, cho nên lấy tên là “Tích Hoa’

Bước vào ôn hương nhuyễn ngọc, Bạch Thu Thủy mới đi vào cửa tiệm, liền nghe một trận mùi thơm xông tới, có thể nói là son phấn nồng đậm.

Đến cùng là nơi quan nhân xanh đỏ ra vào phong nguyệt, Bạch Thu Thủy không thích mùi hương này, vẫn muốn ăn uống một chút, một bình Bách Hoa tửu, liền nhanh đi vào phòng nhỏ lầu hai.

Phòng nhỏ đơn độc so với Đại Đường thân cận rất nhiều, Bạch Thu Thủy ngồi xếp bằng trên ghế đệm, ánh mắt lướt qua, vừa vặn có thể từ cửa sổ nhìn thấy cửa phường

Đây mới là mục đích nàng tới nơi này.

Mấy ngày trước, nàng ở Lạc Dương hoàng cung cùng thích khách Đột Quyết kịch đấu, trải qua trục kích chém giết, cuối cùng đánh gãy chân nó, bắt sống

Thích khách bị giam ở đại lao Lạc Dương, chặt chẽ tạm giam thẩm vấn, chờ đợi trưởng công chúa hồi kinh tự mình xử lý

Nhưng thích khách kia xương cứng, đại thần thẩm vấn ngoại trừ dựa vào hình xăm đầu sói đoán hắn là dũng sĩ Đột Quyết, không thu hoạch gì thêm

Người này chết sống không chịu mở miệng, một trận muốn cắn lưỡi mình, dùng hình cũng không làm nên chuyện gì.

Bạch Thu Thủy sau đó về Trường An báo cáo với Tô Dật, trong lúc đó lại nghe nói, hoàng thành Trường An cũng có ẩn tàng thích khách.

Mục tiêu là tiểu thánh nhân cùng Thái Bình công chúa, bởi vì hữu tướng đột nhiên phong thành, bọn hắn trở tay không kịp, hốt hoảng lúc trốn đi, một tên bị bắn chết, một tên báo Thao Vệ đại tướng quân Lý Nguyên Phương bắt sống.

Bất quá kết quả tham vấn cũng là không nói một lời.

Khác nhau chỉ là, thích khách hoàng cung Trường An, đúng là Phủ thượng thị vệ của Dự Vương Lý Sáng.

Liên lụy đến Lý Đán, cái này coi như có chút vi diệu, hữu tướng Tô Dật lập tức để người bí mật bắt hắn vào thiên lao, nghiêm cấm loan truyền chuyện này ra ngoài.

Nhưng cũng không thể bỏ mặc không quan tâm, Tô Dật cũng phái tâm phúc điều tra.

Bạch Thu Thủy nhìn qua thân thể người kia, không có hình xăm đầu sói, xem xét bên cổ hắn, nhìn thấy một điểm đỏ không dễ chú ý.

Màu sắc tiên diễm như máu, tuyệt không phải tự nhiên mà có, Bạch Thu Thủy bỗng nhiên liền nhớ tới một tin đồn trên giang hồ.

Từ những người như “ Võ si” cùng “Sát Nghiệt” bị trục xuất khỏi nga mi, ở giang hồ ngẫu nhiên sẽ thực hiện việc ám sát lấy tiền công, nghe nói có nữ tử dùng một loại chuyên môn thực hiện việc ám sát

Ám sát cũng không trực tiếp tiến hành, mà là trước tiếp cận mục tiêu, làm mị thuật, dụ mục tiêu dâm dục, sau đó hạ mị cổ trên thân hắn

Đợi an toàn thoát khỏi, mị cổ không được dâm dục nguyên chủ tẩm bổ, mục tiêu mấy ngày sau sẽ chết bất đắc kỳ tử, có thể nói tra cũng không thể tra ra.

Nhưng loại mị thuật này bản thân cực kỳ khó luyện, trên giang hồ có thể dùng nó để ám sát người khác ít càng thêm ít

Bất quá mị cổ cũng không phải là không thể giải.

Bạch Thu Thủy mắt sáng như đuốc, nàng nghe qua, thị vệ hành thích kia lúc rảnh rỗi thích nhất tới Tích Xuân Lâu này uống rượu mua vui, cũng yêu nhất căn phòng nhỏ này đối ảnh một mình uống

Mị cổ một lần chỉ có thể loại một người, tin tức Tô Dật phong tỏa lan cực nhanh, nếu như nàng đoán không sai, người cho hắn mị cổ kia, còn không biết thị vệ đã bị giam ở thiên lao.

Vương phủ không tiện ra vào, nàng có lẽ sẽ đến nơi đây

“Tiểu lang quân~”

Đang suy nghĩ, chợt nghe một trận hương khí, nồng mà không ngán rất câu người, tựa hồ xộc thẳng vào trong mũi.

Bạch Thu Thủy trong lòng run lên, cấp tốc nín thở, vận khí.

Nàng nghiêng đầu sang chổ khác, nhìn về phía nữ tử sau màn, bất động thanh sắc.

Nàng này nùng trang diễm mạt, mặt trắng môi hồng, thân mang váy ngắn màu hồng cánh sen, vạt áo lộ ra bộ ngực nõn nà.

Đôi mắt kia mị ý khôn cùng, chỉ thấy nàng eo thân nhỏ nhắn, như cành liễu trong gió, phong tình vạn chủng đi vào phòng, đặt cái khay lên bàn.

“Thế nhưng là tiểu lang quân muốn ăn gì sao?”

Trong khay, một bát sữa dê xốp giòn lạc, trắng như mỡ đông, bên trên trang điểm một viên anh đào sáng long lanh, như một điểm hồng trên tuyết, tinh mỹ phi thường

Một bình bách hoa tửu, sĩ nữ trắng như sứ, diễm mà không dâm.

Bạch Thu Thủy lặng im, nữ tử kia thế nhưng càng lấn gần.

Đột nhiên thân thể nàng trượt đi, đúng là nhào vào lòng Bạch Thu Thủy

Cánh tay quấn lên cổ nàng, nữ tử mị nhãn như tơ, thổ khí như lan nói:

“Lang Quân, có biết hoa có thể gãy chổ cần gãy không~”