Posted in Đoạt Vợ

Chương 44: Ly Biệt thượng (h)

“Bất Quy…”

Ngay khi Thẩm Tịnh Xu gọi tên, toàn thân nóng lên, hai gò má nóng hổi, khiến cho cây ngọc trụ kia cũng nóng đến đáng sợ

Lại phải làm ở trước mặt…nàng sao ?

“Ngoan” Tư Bất Quy đưa tay sờ ướt át huyệt của Thẩm Tịnh Xu “ Nàng nhét vào, đem nước của nàng bôi lên ngọc trụ, rồi cắm vào trong tiểu huyệt của ta”

Nói xong bỗng nhiên tách cánh hoa của nàng, đem nửa đốt ngón tay cắm vào hoa tâm Thẩm Tịnh Xu

Ngón tay nhàn nhạt ra vào, cố ý dùng sức đẩy ra thịt mềm trơn ướt bên trong.

“Tựa như thế này “

Tư Bất Quy chậm rãi đẩy, dẫn dụ điều khiển Thẩm Tịnh Xu “ Nàng cắm đi vào, làm cho nước chảy ra”

“Ừm ~”

Thẩm Tịnh Xu thở gấp liên tục, kém chút bất ổn quỳ xuống, Tư Bất Quy lúc này rút ngón tay ra, cỗ vũ nhìn nàng

“Khanh Khanh, nhanh tự mình nhét vào”

Thẩm Tịnh Xu tay nắm ngọc trụ run rẩy, do dự hồi lâu, mới chậm rãi đem ngọc trụ chống đỡ hoa huyệt.

Đầu cột mượt mà chậm rãi gạt mở hai mảnh cánh hoa, dần dần dùng đầu dò xét.

Thật chặt a~

Nàng tự cắm huyệt của nàng, khoái cảm run rẩy khiến động tác của nàng mười phần chậm chạp, Thẩm Tịnh Xu thở dốc không ngừng, thật vất vả mới nhét vào chút xíu.

Tư Bất Quy lại không vội, ngược lại rất có hứng thú nhìn tiểu huyệt xử của nàng.

Nàng hoàn toàn có thể tưởng tượng cánh hoa chậm rãi nở rộ, ẩm ướt cộc cộc mở ra bao lấy ngọc trụ

Dâm mỹ nhưng lại xinh đẹp, Tư Bất Quy nhìn Thẩm Tịnh Xu đem ngọc trụ nhét vào, lại cổ vũ nàng trừu sáp chính mình

“Huyệt chổ nào ngứa liền cắm nơi đó “ Tư Bất Quy tiếp tục cỗ vũ “ Khanh Khanh ngoan, chính mình cũng có thể tự xuất thủy được”

“Ừm…ân a ~”

Thẩm Tịnh Xu khó khăn thao túng ngọc trụ ra vào, dần dần cảm thấy chất lỏng chảy xuôi ra.

Tư Bất Quy nhìn kỹ Thẩm Tịnh Xu cắm tiểu huyệt của chính mình, bên trong tiểu huyệt càng chảy ra nhiều nước.

“Bất Quy~”

Thẩm Tịnh Xu bỗng nhiên rút ra ngọc trụ, ngăn chặn xuân dịch bên trong chảy ra.

Ánh mắt nàng mê ly nhìn Tư Bất Quy, bên trong tiểu huyệt đột nhiên trống rỗng ngứa ngáy

“Bất Quy…”

Tư Bất Quy mỉm cười, nắm tay cầm ngọc trụ của Thẩm Tịnh Xu, phóng tới bên dưới mình

Tay trái đẩy ra rừng cây, dùng hai ngón tay tách ra đóa hoa, lộ ra tiểu huyệt khẩu ẩn tàng bên trong.

“Hiện tại chen vào “ Tư Bất Quy ra hiệu Thẩm Tịnh Xu “ Ta muốn Khanh Khanh dùng ngọc trụ cắm ta”

Thẩm Tịnh Xu hiện tại chậm hiểu một chút, nhìn huyệt kiều nộn đỏ tươi, có chút do dự

“ Bất Quy, ta có thể hay không…làm bị thương ngươi ?”

Tư Bất Quy lại ôn hòa cười cười “ Sẽ không đâu “

Thẩm Tịnh Xu lúc này mới cẩn thận đem ngọc trụ dính xuân dịch của mình cắm đi vào.

Tư Bất Quy thoải mái kêu lên, Thẩm Tịnh Xu nhìn nàng say mê, quên đi ngượng ngùng, cầm ngọc trụ bắt đầu trừu sáp

“A a a.. Khanh Khanh, nhanh hơn một chút, thao ta !”

Ngọc trụ ở bên trong huyệt không ngừng làm, Thẩm Tịnh Xu tay đau xót, cho nên tốc độ cũng không quá nhanh.

Tư Bất Quy lai y nhiên cao trào, nhưng nàng khôi phục rất nhanh, bất quá trong nháy mắt, liền phản công Thẩm Tịnh Xu.

“Bất Quy?”

Thẩm Tịnh Xu kinh ngạc nhìn nàng khôi phục nhanh chóng, ngọc trụ còn nhét ở trong hoa tâm nàng không có rút ra!

“Khanh Khanh thật sự là mềm.” Tư Bất Quy ngậm lấy nhũ thịt của nàng “ Để ta hảo hảo ăn nàng”

Một con nhũ sữa rất nhanh bị Tư Bất Quy hút đỏ, Tư Bất Quy liếm láp đầu ngực nàng, đầu lưỡi vây quanh quầng ngực trắng nhạt

Thẩm Tịnh Xu bị nàng liếm không còn khí lực, cũng chỉ có thể xụi lơ tùy ý Tư Bất Quy giày vò

Tư Bất Quy hoa tâm cắm ngọc trụ, tiểu huyệt kích động khẽ co rút, nàng cũng không kịp chờ đợi muốn thao Thẩm Tịnh Xu.

Chế trụ ngón tay Thẩm Tịnh Xu, giơ tay nàng ép xuống giường, Tư Bất Quy dời lên hôn lên môi nàng, điên cuồng liếm hôn

“Ngô…”

Thẩm Tịnh Xu bị hôn đến thất điên bát đảo, Tư Bất Quy hôn đến khóe miệng của nàng bởi vì kích hôn mà chảy ra dịch óng ánh mới chịu bỏ qua

Hai người đều thở hồng hộc, Tư Bất Quy lúc này mới đi hôn, uống nước bên trong tiểu huyệt Thẩm Tịnh Xu.

Đầu lưỡi liếm láp ngọt ngào, ngọc trụ cắm Tư Bất Quy khiến tâm tình nàng dập dờn, nhịn không được tự mình cao triều một lần, nước ẩm ướt thuận theo ngọc trụ chảy xuống

Uống đã hoa dịch của Thẩm Tịnh Xu, Tư Bất Quy lau môi, đưa tay tự mình kéo ra ngọc trụ.

Phù một tiếng mang theo trơn ướt, Tư Bất Quy bỗng nhiên đem ngọc trụ nhét vào hoa tâm Thẩm Tịnh Xu, hung hăng thao làm

“Tiểu huyệt nhẫn thật lâu sao ?”

Ngón tay nắm chặt ngọc trụ mãnh liệt trừu sáp, nhiều lần đều tiến vào chổ sâu của tiểu huyệt, sau đó kéo chất lỏng ra

“Khanh Khanh, phun ra ngoài cho ta nhìn !”

Tư Bất Quy trong mắt đều là ánh sáng hưng phấn, dùng sức thao Thẩm Tịnh Xu, sau đó thật sâu cắm xuống, lại đem ngọc trụ rút ra.

Dịch ẩm ướt theo đó mà phun ra, văng lên bụng dưới của Tư Bất Quy.

Rừng rậm bị xuân dịch nóng rực làm cho ướt nhẹp, Tư Bất Quy bỗng nhiên nâng người lên, kéo đôi chân đẹp của Thẩm Tịnh Xu tách ra, đem rừng rậm dưới bụng áp vào cánh hoa của nàng

Trùng điệp ma sát mấy lần, làm đến mức chổ giao nhau nổi lên chút bọt trắng

“A a…Bất Quy…Ân a ~”

Thẩm Tịnh Xu bị rừng rậm của nàng kích thích tiểu hoa hạch, toàn thân run lên, lại lần nữa cao trào

Nước tràn như lũ lụt, Tư Bất Quy cũng sảng đến không chịu được, nàng cuối cùng đem Thẩm Tịnh Xu đỡ xuống, lập tức ôm lấy nàng chuyển tư thế, để Thẩm Tịnh Xu nhào vào trong ngực mình

Thẩm Tịnh Xu bị chơi đùa đến kiệt sức, không khỏi nhắm mắt lại, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Tư Bất Quy lắng lại trong chốc lát, dùng mềm bao lấy lưng đẹp của Thẩm Tịnh Xu, nhẹ nhàng đỡ nàng

“Khanh Khanh…”

Nàng ôn nhu hôn cái trán nàng “ Ta thật không nỡ đưa nàng trở về”

oOo

Kim Lăng từ trong nước ấm mò lấy một cành nho nhỏ, cầm ở trong tay lắc lắc, rửa sạch sẽ bằng nước

Buổi chiều mới đưa vào sơn trang vụ nho mới, hạt hạt sung mãn, óng ánh long lanh, có thể nói là thượng phẩm.

Ngày mai liền muốn đem Thẩm Tịnh Xu đưa về Vận Thành, Tư Bất Quy cố ý dặn dò đem những cành nho thượng phẩm này ủ thành nước nho, sau đó bỏ vào trong bình để nó tự lên mem, sau đó đưa Thẩm Tịnh Xu trở về, không bao lâu liền sẽ đưa vào cửa rượu nho ngon ngọt

Sản xuất đã sớm bắt đầu, Kim Lăng trước muốn chọn những cành nho tươi mới, ngâm vào nước ấm rửa sạch.

Các chủ chuẩn bị kỹ càng rượu nho cho Thẩm nương tử, Kim Lăng nghĩ mình cũng không thể lạc hậu

Liên Nhi nhất định cũng sẽ theo chủ tử của nàng trở về, như thế sẽ có một khoảng thời gian dài không thể gặp nàng

Trong lòng khắp nơi dâng lên từng tia phiền muộn, Kim Lăng thật rất thích tiểu nha hoàn tao khí lại đơn thuần kia.

Cầm cành nho đã được rửa sạch sẽ đi đến trước phòng ngủ, Kim Lăng đẩy cửa ra, lặng lẽ đi vào

Màn nhẹ rủ xuống trên giường, Liên Nhi không mảnh vải che thân, bị trói ở trong màn lụa

Hai tay buộc chặt treo cao, cổ chân buộc lấy lụa đỏ đem hai đùi tách ra thật rộng, buộc cùng với cổ tay

Tư thế cực kỳ dâm đãng, mà vừa rồi ở hầm băng bị “ trừng phạt” qua, tiểu dâm huyệt giờ phút này hưng phấn hít hít, muốn chảy nước ra ngoài.

Nhưng một chút cũng không chảy ra, Huyệt tâm Liên Nhi bị cắm một cây tử sắc dược liệu, chính là từ phòng thuốc Kim Lăng dùng để chơi qua Liên Nhi, thân cây mềm, như nam căn, Nhục Thung Dung

“Ừm ~”

Liên Nhi vô thức rên rỉ, khóe miệng chảy xuống một tia nước bọt

Bên trong tiểu huyệt cực kỳ ngứa, dạng này bị lấp đầy lại không thỏa mãn, chỉ cắm một cây Nhục Thung Dung hiển nhiên không có tác dụng gì

Liên Nhi khó chịu muốn vặn vẹo, muốn dùng tay cầm cây kia động một chút, mài mài bên trong ngứa ngáy, nhưng tay chân bị trói, căn bản không thể động đậy

Kim Lăng không nhanh không chậm khóa chặt cửa, xác định sẽ không có người đến quấy rầy, mới chậm rãi đi đến gần giường.

Hình ảnh sau rèm tư thế dâm đãng để cổ họng nàng hơi khô khát, nhưng Kim Lăng biết mình phải nhịn nhịn.

Trước khi thả Liên Nhi đi, nàng muốn điều giáo vật nhỏ khai bao này, để huyệt dâm kia của nàng một mực ghi nhớ mình, miễn cho trở về lại chịu không được bị gã sai vặt dỗ ngon dỗ ngọt, không để ý bị người thao

Vén lên màn, Kim Lăng đem nho đã chuẩn bị kỹ càng để trong lưu ly, đặt lên bên cạnh Liên Nhi.

Bên trong tiểu huyệt hẳn là ngứa không chịu được, nước đều chặn không nổi mà chảy ra, giống như muốn đẩy Nhục Thung Dung ra.

Thật là một tiểu nha đầu tao cùng đơn thuần, Kim Lăng nhẹ nhàng lướt qua bắp đùi Liên Nhi, kích thích nàng từng tia từng tia run rẩy

“A~”

Chỉ là nhẹ nhàng lướt qua gãi ngứa mà thôi, danh khí kia sẽ khiến nam nhân muốn ngừng không được, không ngờ trải qua tự hành hút làm.

Âm thầm đầy đặn run nhè nhẹ, nước huyệt chảy không ngừng, ngón tay KIm Lăng nhẹ sờ qua bọn chúng, bỗng nhiên đè tiểu hoa bao đằng trước

“A ha ~”

Liên Nhi nhất thời thoải mái ra, cái mông không tự chủ nhấc lên, giống như muốn nghênh hợp Kim Lăng vỗ về chơi đùa

“Nha đầu tao”

Kim Lăng bỗng nhiên đánh mông nàng, .lưu lại chưởng ấn đỏ nhạt.

“Nghĩ thoải mái rồi sao ?”

Thốt nhiên đánh một cái liền khiến Liên Nhi vội vàng kẹp chặt tiểu huyệt, thét chói tai kêu khóc lên tiếng

“ Kim Lăng tỷ tỷ…khó chịu ~”

Có được danh khí, khoái cảm hơn người khác mấy lần, mẫn cảm cũng thế

Kim Lăng tất nhiên là biết điều đó, cho nên càng muốn treo Liên Nhi lên, hảo hảo điều giáo nàng.

Posted in Đoạt Vợ

Chương 43: Cuối cùng tướng giao

Y phục cởi bỏ, cả phòng sinh xuân

Dưới lòng bàn tay mềm mại trơn nhẵn khiến Thẩm Tịnh Xu ngượng ngùng kích động, lại không biết làm thế nào lấy lòng

Cứ việc dựa vào những gì trông thấy ở hầm băng, nhưng tóm lại vì là tài nữ quen đoan trang, hành động có phần không lưu loát.

“Không, Bất Quy” Thẩm Tịnh Xu đỏ mặt xin giúp đỡ “ ta nên làm thế nào, ngươi mới, mới sẽ dễ chịu…”

Tư Bất Quy cầm gối đặt ở dưới lưng, thoáng đề thân thể hơi nghiêng

“Khanh Khanh, tự mình nâng lên bộ ngực, ánh mắt cực nóng nhìn Thẩm Tịnh Xu “ Liếm ta!”

Thẩm Tịnh Xu cúi đầu nhìn xem đôi ngọc khâu trắng nõn kia, ở trên đỉnh có một viên đậu đỏ nhỏ, bởi vì Tư Bất Quy chạm vào mà có chút hơi ngẩng đầu

Muốn…Liếm nàng a?”

Thẩm Tịnh Xu khẩn trương không biết làm sao, hơn nửa ngày không có đi ăn, cho đến khi Tư Bất Quy tự suy đoán rằng “ nàng không nguyện ý”

Đến cùng là làm thế nào để Thẩm Tịnh Xu chạm nàng… Tư Bất Quy thất vọng buông tay, nàng cũng không nghĩ bắt buộc nàng

Chống tay ngồi dậy, Tư Bất Quy đang chuẩn bị để Thẩm Tịnh Xu nằm xuống nghỉ ngơi, đối phương lại đột nhiên ngậm lấy quả trắng nõn của nàng.

“A~”

Nhũ thịt hơn phân nửa bị ngậm lấy, Tư Bất Quy không khỏi run lên, trái tim cũng vì thế mà kích động cuồng loạn

Nàng chạm nàng ! Nàng rốt cuộc cũng chạm nàng rồi !

Tư Bất Quy ngực chập chùng, nàng thở trong chốc lát, đưa một cánh tay ra, nhẹ nhàng sờ cái ót Thẩm Tịnh Xu, đầu ngón tay vuốt tóc nàng

“Ngô…Ân…”

Thẩm Tịnh Xu dù sao cũng là lần đầu tiên học làm sao lấy lòng, cường độ ngoạm ăn không thật sự tốt, trong lúc bối rối ngậm lấy sữa nhũ cũng không biết làm như thế nào liếm liền vô thức dùng răng cắn một cái

Đầu răng mài Tư Bất Quy có chút đau, thân thể vì Thẩm Tịnh Xu chạm vào mà dâng lên khoái cảm, cũng không thể không nhắc nhở nhẹ Thẩm Tịnh Xu một chút.

“Nàng không sợ cắn ta chảy máu sao?” Tư Bất Quy giễu cợt Thẩm Tịnh Xu “ Làm sao bỗng nhiên giống như thú nhỏ vậy ?”

Thẩm Tịnh Xu không khỏi cực kỳ lúng túng, tranh thủ thời gian thả ra thịt mềm, lúng túng nhìn Tư Bất Quy.

“Bất Quy, ta…có phải làm đau ngươi rồi không ?”

Tư Bất Quy cười cười “ Ta đùa nàng thôi, không đau, Khanh Khanh chạm ta đi, ta vui vẻ còn không kịp”

Thẩm Tịnh Xu mềm lòng như bông vải, nhìn Tư Bất Quy, nhất thời không biết làm thế nào cho phải.

Một lát, nàng cúi đầu xuống “ Thật xin lỗi, Bất Quy, lúc trước…”

“Lúc trước làm sao?”

Tư Bất Quy cắt lời nàng, dùng ngón tay sờ sờ nàng, cười nói: “ Lúc trước ta cực kỳ yêu thích thân thể Khanh Khanh”

Rõ ràng là đùa giỡn nàng, Thẩm Tịnh Xu càng thêm xấu hổ

“Tốt “ Tư Bất Quy lại hống nàng “ Tiểu mỹ nhân của ta, Khanh Khanh tốt của ta, mau giúp ta liếm đi~”

Thẩm Tịnh Xu gật gật đầu, con mắt chạm vào ngọc nhũ của Tư Bất Quy, lại không biết được làm sao bây giờ.

“Bất Quy, ta…”

Tư Bất Quy minh bạch nàng muốn nói gì, liền rất có kiên nhẫn hướng dẫn nàng.

“ Dùng tay nâng nó lên, trước dùng ngón tay quét qua đằng trước “

Thẩm Tịnh Xu ngượng ngùng làm theo, dùng tay nâng nhũ của Tư Bất Quy, lại dùng ngón cái rờ đầu ngực nàng.

Tư Bất Quy lập tức thở dốc vui sướng

“Hiện tại dùng đầu lưỡi liếm liếm, vòng quanh chổ nhô lên”

Thẩm Tịnh Xu rất thuận theo mà ngậm lấy tiểu hồng quả, đầu lưỡi cọ lấy đỉnh, chậm rãi liếm láp

Tư Bất Quy thoải mái rên rỉ.

“Khanh Khanh…học được thật nhanh~ ân, liếm liếm nó nhiều chút”

Nghe Tư Bất Quy rên rỉ, Thẩm Tịnh Xu cũng cảm thấy vui vẻ, không khỏi càng thêm ra sức.

Đầu lưỡi vây quanh nhũ châu đảo quanh, tẩm ướt nó, Thẩm Tịnh Xu rất mau đem hai đoàn ngọc nhũ của Tư Bất Quy liếm ra ánh nước

Tư Bất Quy mười phần thỏa mãn, phía dưới đã ướt.

“Khanh Khanh, nàng tách ra cong chân lên, hào phóng hiện ra chổ kín của mình “ Hiện tại dùng ngón tay của nàng sờ nó “

Thẩm Tịnh Xu cúi đầu xuống, ánh mắt rơi vào rừng rậm như nhung của Tư Bất Quy.

Rừng rậm đen nhánh lội ra từng tia ánh sáng, Thẩm Tịnh Xu bỗng nhiên nhớ tới hành động của Liên Nhi, không khỏi tâm run lên.

Lúc Tư Bất Quy định dẫn dắt nàng sờ mình, Thẩm Tịnh Xu bỗng nhiên vùi đầu vào rừng rậm, duỗi ra đầu lưỡi ẩm ướt liếm một chút

“A ha ~”

Tư Bất Quy không nghĩ nàng sẽ như vậy ! Kinh hỉ qua đi là vô tận khoái cảm.

Thẩm Tịnh Xu cảm nhận được Tư Bất Quy hưng phấn, thế là nhớ tình cảnh ở trong hầm băng, đầu lưỡi cuốn lấy đỉnh nhỏ nhô lên, nhẹ nhàng ngậm lấy nó

Tư Bất Quy sảng đến run lên, không chịu được chạm vào cái ót của Thẩm Tịnh Xu “ Liếm mạnh một chút, hút hút rồi ngậm lấy”

Thẩm Tịnh Xu thỏa mãn yêu cầu của nàng, ngộ tính rất cao, dùng đầu lưỡi bao lấy tiểu hoa, hút lấy

“A~ sảng khoái…”

Tư Bất Quy lớn mật rên rỉ, đồng thời để Thẩm Tịnh Xu liếm sâu một chút

Đầu lưỡi nếm ra vị mặn, bất quá hương vị lại ngọt ngào, Thẩm Tịnh Xu học dáng vẻ của Tư Bất Quy, thử đá lưỡi đi vào bên trong.

Nhưng tìm tòi này lại sai phương vị, Tư Bất Quy không khỏi “Ai nha” một tiếng, bận bịu để Thẩm Tịnh Xu dừng lại

“Khanh Khanh” nàng có chút bất đắc dĩ “ Nàng tiến sai chổ rồi”

“…”

Thẩm Tịnh Xu quỳ ngồi ở trước mặt Tư Bất Quy, bờ môi còn hơi lóng lánh

Tất nhiên là vừa thẹn vừa xấu hổ, nàng ngượng ngùng cúi đầu, Tư Bất Quy buồn cười, nắm ngón tay Thẩm Tịnh Xu, phóng tới chổ đóa hoa của mình

“Đến, xoa xoa nó “ Tư Bất Quy để nàng đè lên hoa hạch của mình “ Mạnh một chút vò nó!”

Hạt đậu nhỏ kiều nộn giống như không thể bắt được, lại trượt lại nóng, Thẩm Tịnh Xu sờ nó, chầm chậm xoa lên

“A a …Ân ~”

Theo động tác của nàng,, Tư Bất Quy xinh đẹp đong đưa eo, vui vẻ hưởng thụ

Thẩm Tịnh Xu nhìn chăm chú đối phương trên mặt ửng hồng, đột nhiên có khoái cảm không giống…đến từ tâm ý, lấy lòng đối phương lại cảm thấy thỏa mãn

Ngón tay xoa tiểu hạch, dần dần nắm được kỹ xảo, Thẩm Tịnh Xu không khỏi thêm chút lực đạo, học chấn động

Cảm giác rất vui vẻ khiến tiểu hoa hạch đứng thẳng bật lên, Thẩm Tịnh Xu vô sự tự thông đem ngón tay trượt xuống, cắm vào bên trong tiểu huyệt Tư Bất Quy.

Lần này không tìm sai vị trí, nóng ướt lập tức bao trùm nàng.

Thẩm Tịnh Xu chậm rãi chui vào thăm dò, hiếu kỳ lại thẹn đỏ mặt cảm giác bên trong chặt chẽ cùng nếp uốn

Nguyên lai cảm giác tiến vào bên trong một người khác chính là như vậy…

“Ừm…Khanh Khanh ~”

Tư Bất Quy nằm mộng cũng thấy bị Thẩm Tịnh Xu cắm như thế, bây giờ cuối cùng được mong muốn, cho dù Thẩm Tịnh Xu không có trừu sáp, nàng cũng sảng không thể kìm chế được.

Thẩm Tịnh Xu nhìn Tư Bất Quy, vẫn như cũ nửa mặt che mặt nạ, thế nhưng không che được hết màu ửng hồng trên khuôn mặt

Tư Bất Quy bị Thẩm Tịnh Xu chiếm hữu, nhịn không được động phần hông đi nghênh hợp nàng.

“Khanh Khanh, nàng nhanh một chút”

Mái tóc đen nhánh rủ xuống, Tư Bất Quy cao cao hất cằm lên, hoàn toàn lộ ra cái cổ trắng men, Thẩm Tịnh Xu trông thấy da thịt nàng non mịn dần dần phấn hồng nhàn nhạt, mê người vô cùng

Yết hầu không tự giác khát khô

“Khanh Khanh ~ Ừ…A a ~”

Tư Bất Quy không e dè ở trước mặt Thẩm Tịnh Xu phát ra thanh âm dâm đãng, thân thể xinh đẹp rung động mềm mại, để đôi ngực sữa lắc lắc tạo sóng

Thẩm Tịnh Xu làm đến mê hoặc, tùy theo lửa thiêu cũng muốn nóng,khiến hạ thân nàng ướt át

Nàng giống như bị chảy ra, Thẩm Tịnh Xu không khỏi nghĩ, người này sao lại câu dẫn người như vậy !

Ngón tay hãm trong vũng bùn, Tư Bất Quy chính là động eo hướng ngón tay của nàng mà chạm, càng không ngừng lề mề.

Đúng lúc chạm vào chổ mẫn cảm, Tư Bất Quy rên rỉ không ngừng, ngực kịch liệt chập chùng.

Thẩm Tịnh Xu giống như minh bạch cái gì, liền thử thăm dò, câu lên một ngón tay, lại hướng chổ kia mài một chút.

“A~”

Tiểu huyệt mẫn cảm siết chặt, cắn ngón tay Thẩm Tịnh Xu mút vào.

Ngón tay nhất thời không tiến thối được, Thẩm Tịnh Xu cảm giác huyệt thịt bao khỏa, một hồi lâu mới lôi kéo được ngón tay.

Xuân dịch trơn ướt tuôn chảy, ngón tay bị Tư Bất Quy cắn thật chặt, Thẩm Tịnh Xu nhìn huyệt mấp máy, đột nhiên cảm giác bản thân cũng muốn bị lấp đầy.

DƯới thân trống rỗng càng rõ, Thẩm Tịnh Xu giống như phát tiết bắt đầu nhanh chóng trừu sáp hoa huyệt Tư Bất Quy.

“Ừm ân…ách a a a a a~”

Tư Bất Quy lại bị động tác ngây ngô không có chút kỹ xảo nào của Tư Bất Quy làm cho sảng khoái không thôi, rất nhanh cao trào

Thẩm Tịnh Xu sắc mặt ửng hồng, thở phì phò, đem ngón tay có chút bủn rủn rút ra, lập tức kinh ngạc nhìn thấy bên trong tiểu huyệt chảy ra một cỗ thanh dịch

Kia là của Tư Bất Quy…. Thẩm Tịnh Xu xấu hổ nghĩ đến, bỗng nhiên do dự muốn liếm một chút

Nàng sẽ thích a?

Cũng không chờ Thẩm Tịnh Xu thực hiện, Tư Bất Quy đã nhanh chóng đưa tay kéo ra ngăn kéo đầu giường

Nàng lấy ra một ngọc trụ to bằng hai ngón tay.

“Đến đây, Khanh Khanh” Tư Bất Quy đem đồ vật đưa cho Thẩm Tịnh Xu “ Lấy cái này nhét vào tiểu huyệt nàng, làm cho chảy nước “

Posted in Đoạt Vợ

Chương 42: Khanh Hoan

Tư Bất Quy một bộ áo trắng, tóc đen như mực tùy ý phất phơ sau lưng, theo gió nhẹ nhàng phiêu động.

Nàng nhu nhu nhìn Thẩm Tịnh Xu, chậm rãi vận khí ngưng ở song chưởng

Đột nhiên, tay trái nàng nâng lên, tay phải ép xuống, hai tay linh hoạt đong đưa họa thành hình tròn, đánh ra chiêu thức thái cực sinh lưỡng nghi

Theo động tác của nàng, Thẩm Tịnh Xu kinh ngạc nhìn hoa đào chung quanh Tư Bất Quy chậm rãi bay lên, giống như là bị đồng dạng.

Tư Bất Quy không nhanh không chậm đánh ra chiêu thức, hai tay dần dần lập tức, vận khí hút thêm nhiều cánh hoa.

Bình tâm tĩnh khí, Tư Bất Quy bỗng nhiên nguyên địa thi triển một đường chân càn quét, tiếp đó lắc thân mình, hai tay phối hợp lật qua lật lại, như gió thổi hoa theo gió, nhu hòa xuất chưởng.

Cánh hoa đào tụ tập ở trái phải Tư Bất Quy, Thẩm Tịnh Xu nhìn thân hình tinh tế của nàng, ở trong rừng hoa đào nở rộ trái phải chớp động, đột nhiên liền nghĩ đến bài thơ nổi tiếng “ Lạc Thần phú”

Hình của nó, phiên nhược kinh hồng, uyển như du long, vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân lòng.

Ánh mắt đi theo thân ảnh phiêu dật, Thẩm Tịnh Xu ước chừng không nghĩ tới mình một ngày kia sẽ thưởng thức cùng thích một người như thế, hơn nữa còn là nữ tử.

Tư Bất Quy giẫm lên bộ pháp lăng ba vi bộ, nhẹ nhàng ở bên trong rừng hoa đào tả hữu xuyên qua, dây thắt lưng phiêu gió xoáy lên hoa rơi rực rỡ, dần dần tụ ở lòng bàn tay

Cánh hoa càng lúc càng nhiều, bị chưởng lực của nàng hấp thu bay xoáy, Tư Bất Quy điểm nhẹ mũi chân nhảy lên trước mặt Thẩm Tịnh Xu, song chưởng thu hồi hướng nghiêng phía trên đẩy, đem hai đoàn hoa rơi dùng chưởng lực đẩy lên giữa không trung

Hoa đào mất đi chưởng lực hấp dẫn, giữa không trung bay tán loạn, lại bay tá lả, bồng bềnh rơi xuống.

Thẩm Tịnh Xu hơi ngẩng đầu mặt lên, nhìn cánh hoa đào như mưa rơi xuống, dường như là một trận hoa mưa.

Đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Nàng giang hai tay, vài cánh hoa mềm mại lập tức nhẹ nhàng rơi vào trong lòng bàn tay, khéo léo giương ra

Thẩm Tịnh Xu trong lòng cũng như hoa đào sáng rực, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, vừa mềm vừa kiều diễm gọi “ Bất Quy”

“Cám ơn ngươi” Thẩm Tịnh Xu dịu dàng cười, trong mắt tràn đầy nhu tình đối với người thương “ Ta rất thích”

Tư Bất Quy mặt hơi tái nhợt vẫn là ôn nhu cười lấy lòng, nàng chậm rãi tới gần Thẩm Tịnh Xu, đưa tay gỡ một cánh hoa dính trên tóc nàng

“Khanh Khanh thích liền tốt”

Nàng rủ mắt xuống, tựa hồ có chút ngượng ngùng

Thẩm Tịnh Xu trong lòng mềm nhũn, đang nghĩ đưa tay vén lọn tóc rủ xuống của Tư Bất Quy ra phía sau lỗ tai, bỗng nhiên thấy trán của nàng thấm một tầng mồ hôi.

Nàng giật mình, bận bịu đi xem sắc mặt Tư Bất Quy.

Nguyên lai nàng cố ý cúi đầu, không phải vì ngượng ngùng mà vì muốn che giấu sắc mặt tái nhợt.

Thẩm Tịnh Xu nháy mắt liền gấp, cuống quýt nâng mặt Tư Bất Quy lên cẩn thận xem xét.

Quả nhiên là sắc mặt không tốt lắm.

“Người này ! Làm sao chỉ toàn…tra tấn bản thân?”

Thẩm Tịnh Xu đau lòng hốc mắt đều hồng, nắm tay Tư Bất Quy liền muốn đưa nàng tìm Kim Lăng bắt mạch, xem nàng có phải bị rối loạn chân khí hay không

Tư Bất Quy thấy nàng lo lắng, đang muốn an ủi nói mình không có chuyện gì, yết hầu đột nhiên ngứa, kìm lòng không được ho kịch liệt.

Thẩm Tịnh Xu bị dọa buông lỏng tay, càng thêm sốt ruột tranh thủ thời gian vỗ lưng nàng cho thuận khí, hướng về phía trong trang hô gọi người.

Rất nhanh nữ tỳ chạy tới, Thẩm Tịnh Xu vội bảo nàng đi gọi Kim Lăng, sau đó tự mình đỡ Tư Bất Quy về phòng ngủ.

Ôn Trì Sơn Trang kết cấu rất lớn, dù Thẩm Tịnh Xu theo số lượng bát quái mà nhớ kỹ đường đi, cũng phải tốn một ít thời gian.

Tư Bất Quy bên cạnh tựa hồ rất suy yếu, Thẩm Tịnh Xu thời khắc này bỗng nhiên oán giận bản thân, đã không biết khinh công cũng không thể ôm lấy Tư Bất Quy, nếu không sẽ không chậm trễ như vậy!

Trong lòng lập tức xấu hổ vừa vội, Thẩm Tịnh Xu lo lắng thân thể Tư Bất Quy, đôi lông mày xinh đẹp không khỏi xoắn xuýt một đoàn.

Tư Bất Quy quả thật có chút khó chịu, vừa mới dùng chưởng lực Lạc Anh Rực Rỡ, cũng chỉ là loại không thực dụng khoa chân múa tay, nhưng thân hình buộc phải phiêu dật dốc sức, một bước đều cần phải dùng nội lực để tiến hành.

Bởi vậy không thể không liên lụy chân khí, một bộ chưởng pháp phóng ra, bụng dưới Tư Bất Quy liền ẩn ẩn đau, hiển nhiên là loạn chân khí.

Nhưng nàng cũng không muốn Thẩm Tịnh Xu lo lắng

“Ta không sao “ Tư Bất Quy cố nén đau bụng, cầm tay Thẩm Tịnh Xu cười với nàng “ Khanh Khanh đừng quá lo lắng”

“Làm sao có thể không lo lắng!”

Thấy nàng vẫn muốn sính cường, Thẩm Tịnh Xu vừa tức vừa gấp, trừng mắt với nàng hù dọa “ Ngươi là lương nhân của ta, nếu có chuyện không hay xảy ra, ngươi để ta…làm sao bây giờ ? Thủ tiết hay sao ?”

Ước chừng có chút hoảng không biết lựa lời, hai chữ thủ tiết nói ra lại tự nhiên như thế, Thẩm Tịnh Xu cũng không cảm thấy có gì không đúng

Nhưng Tư Bất Quy nghe tới, không khác gì kinh thiên sấm rền.

Nàng nói, nàng là lương nhân của nàng

Nàng nói, nàng sẽ vì nàng mà thủ tiết sao ?

“Khanh Khanh…”

Nhất thời tâm thần đều chấn, Tư Bất Quy lại nhịn không được, một tay kéo Thẩm Tịnh Xu vào trong ngực, kích động ôm lấy nàng

“Nàng nói ta là cái gì của nàng ?”

Nàng một mặt vội vàng hôn môi Thẩm Tịnh Xu, một mặt muốn nàng nói lại lần nữa.

“Ta là người thế nào đối với nàng ?”

Thẩm Tịnh Xu lúc này mới ý thức được mình dưới tình huống cấp bách nói ra những lời không xấu hổ, nhất thời xấu hổ vô cùng.

Thế nhưng chén nước đổ đi khó hốt lại, huống chi Tư Bất Quy thâm tình ánh mắt mong đợi cũng khiến Thẩm Tịnh Xu không cách nào cự tuyệt, đành phải da mặt dày, trầm thấp lặp lại một lần.

“ Ngươi là..lương nhân của ta”

Ngữ điệu lỗ mãng như thế khiến cho Thẩm Tịnh Xu vốn là khuê tú gia giáo càng thêm ngượng ngùng cực điểm, không khỏi cúi đầu muốn tìm đất chui xuống, làm sao bị Tư Bất Quy ôm lấy, động cũng không động đậy.

Tư Bất Quy yêu cực bộ dáng thiếu nữ khuê các ngượng ngùng này của Thẩm Tịnh Xu, dứt khoát nắm cằm của nàng, cúi đầu hôn lên.

Đầu lưỡi cạy mở hàm răng đi vào triền miên, Thẩm Tịnh Xu bị nàng hôn có chút choáng váng, sau một lúc lâu bỗng nhiên nhớ thương thế của nàng, bận bịu đẩy vai Tư Bất Quy

“Bất Quy…Ngô ~ người mau trở lại…ân ~”

Dây dưa một hồi lâu mới đem người đẩy ra, Thẩm Tịnh Xu ngượng ngùng trừng mắt nhìn Thẩm Tịnh Xu “ Ngươi mau trở về đi “

“Khanh Khanh…”

Tư Bất Quy còn muốn hôn miệng nhỏ của nàng, lại bị Thẩm Tịnh Xu nghiêm nghị cự tuyệt, cứng rắn đẩy nàng về phía phòng ngủ.

Bị cưỡng chế “ áp “ vào trong phòng ngủ, Tư Bất Quy bị uy thế của Thẩm Tịnh Xu không thể không nằm trên giường nghỉ ngơi, vươn cổ tay cho Kim Lăng bắt mạch

Kim Lăng mới cùng Liên Nhi dâm hí một phen, giờ phút này mặt còn hồng, bất quá cũng không ảnh hưởng phán đoán của nàng, nàng vì Tư Bất Quy xem mạch, liền để người nấu thuốc bưng lên

Tư Bất Quy nhìn thuốc đen trong bát ngọc so với lúc trước còn đậm đặc hơn, trong lòng âm thầm kêu khổ.

Mùi vị đừng nói là khó uống hơn lúc trước chứ ?

Không muốn uống thuốc đắng, Tư Bất Quy liền nghĩ kéo dài thời gian, thế là Kim Lăng cùng tỳ nữ nấu thuốc đều lui ra

“Khanh Khanh, nàng có thể…”

Nàng nghĩ đẩy ra Thẩm Tịnh Xu, nhưng “quỷ kế” này sao có thể qua mặt được tài nữ tâm tư cẩn thận

“Mau uống hết thuốc “ Thẩm Tịnh Xu ngồi bên cạnh giường, một bộ tư thế không từ bỏ “ Người đừng nghĩ đẩy ta ra”

“…”

Tư Bất Quy không có ý tứ nói mình sợ đắng, nhưng nhìn nước thuốc đậm đặc hiện tại quả là không muốn uống.

Đang tìm cách làm sao nói dối để thoát, bát ngọc lại bị người đoạt đi

Thẩm Tịnh Xu ngửa đầu đem nửa chén thuốc ngậm vào trong miệng, lập tức hôn lên môi Tư Bất Quy, đem thuốc uống truyền qua

Hai người răng môi đầy mùi thuốc, chịu đựng đắt chát nghĩ đem toàn bộ uống xuống, Tư Bất Quy lại gấp bận bịu đoạt lấy bát ngọc, tự mình một hơi uống hết

Nàng đem bát ngọc đặt lên khay bên giường, Thẩm Tịnh Xu lập tức nhặt hai viên mứt táo ngậm trong miệng, nhai nát một chút, lại cùng Tư Bất Quy hôn.

Mứt táo ngọt ngào rất nhanh đè xuống chất đắng, hai người chia nhau mứt táo, hôn nhau triền miên một lát.

Rất lâu mới buông bỏ ra, Thẩm Tịnh Xu có chút mềm nửa ghé lên thân Tư Bất Quy, thở gấp trầm ngâm.

Tư Bất Quy thoáng xê dịch, để Thẩm Tịnh Xu đi lên, lại nghiêm túc mà đem nàng ôm vào trong ngực.

Thẩm Tịnh Xu uốn ở trong khủy tay Tư Bất Quy, ánh mắt không tự chủ được rơi vào trước ngực nàng, vừa vặn nằm trong phần vạt áo tản ra, nhìn thấy nhũ câu trắng nõn của nàng

Không hiểu thấu nghĩ đến bên trong hầm băng Liên Nhi cùng Kim Lăng, Thẩm Tịnh Xu tâm nóng lên, đột nhiên đưa tay luồn vào trong vạt áo, hơi lạnh nhạt nắm chặt một bên kiều nhũ của Tư Bất Quy

“Ừm ?”

Phát giác một bàn tay bơi vào trong y phục của mình, Tư Bất Quy không khỏi chấn động, lập tức thở hổn hển.

Thẩm Tịnh Xu cảm thấy da thịt dưới lòng bàn tay thật nóng, thiên tính hàm súc, nàng ngượng ngùng nghĩ buông ra, lại bị Tư Bất Quy đè tay lại

Tâm đối phương kịch liệt cuồng loạn muốn nhảy ra khỏi da thịt truyền tới, một chút một chút, quấy đến Thẩm Tịnh Xu hoảng hốt

“Khanh Khanh muốn chạm ta rồi ?”

Tư Bất Quy trong mắt mang kinh hỉ cùng nóng rực, nắm tay Thẩm Tịnh Xu không buông ra.

Thẩm Tịnh Xu càng xấu hổ, cúi đầu không biết làm sao, Tư Bất Quy thừa cơ đến bên tai nàng, liếm láp vành tay của nàng trêu đùa.

“Khanh Khanh, ta nghĩ nàng thao ta “

Giữ chặt tay Thẩm Tịnh Xu xoa lấy nhũ sữa của mình, Tư Bất Quy cố ý phát ra tiếng rên rỉ

“Khanh Khanh ~ Thao ta! Ta nghĩ bị nàng chạm, đã thật lâu”