Posted in Đoạt Vợ

Chương 37: Ta muốn uống nước ngọt của nàng (hơi h)

Thẩm Tịnh Xu vội vàng đỡ người lên giường, sau đó đi lấy thuốc chữa thương xử lý vết thương cho Tư Bất Quy,

May mà vết thương cắt không sâu, Thẩm Tịnh Xu vẫn là cẩn thận từng li từng tí, sợ không cẩn thận làm đau Tư Bất Quy.

Tư Bất Quy luôn nhìn Thẩm Tịnh Xu, khóe miệng vô ý giơ lên.

Rốt cuộc xử lý xong vết thương, Thẩm Tịnh Xu cẩn thận thắt nút, lại hướng tay băng bó thổi hơi mấy cái

“Thổi thổi, lập tức vết thương sẽ mau lành”

Tư Bất Quy nhịn không được phốc cười ra tiếng, Thẩm Tịnh Xu lập tức đỏ mặt, vội vàng nhỏ giọng giải thích “ Cái này…đây là ta, mẫu thân ta dạy ta “

Nói xong lập tức xấu hổ thu dọn đồ đạc đi ra.

Chờ Thẩm Tịnh Xu trở lại, phát hiện Tư Bất Quy nhìn nàng với ánh mắt nóng rực.

“Không sao chứ Bất Quy ?”

“Khanh Khanh, ta muốn uống nước ngọt phía dưới của nàng, chính nàng lấy ra cho ta nhìn đi “

Thẩm Tịnh Xu mặt đỏ chót, cái này chẳng phải muốn mình ở trước mặt nàng…đùa giỡn mình sao ?”

“Bất Quy” thanh âm Thẩm Tịnh Xu đều phát run “ Ta, ta không được…ta không được “

Tư Bất Quy thở dài, cũng không có ép nàng, “ Không có sao, vậy thì chờ ta khỏe rồi nói sau “

Dù sao hai cánh tay của nàng đều tạm thời không tiện, tay trái bởi vì vô lực mà còn chút run, tay phải vừa bị băng bó kỹ

“…”

Thẩm Tịnh Xu nhìn bàn tay băng bó của Tư Bất Quy một chút, kỳ thật nàng sẽ thụ thương, không phải là do mình sao ?’

Như thế liều lĩnh thay nàng chữa thương, mới như hiện tại suy yếu nằm ở trên giường.

Nàng cứ việc cường đại, cũng là một nữ tử a, một nữ tử ngốc lại tốt !

Trái tim ẩn ẩn đau, Thẩm Tịnh Xu đột nhiên hạ quyết tâm, đưa tay giải khai xiêm y của mình

Đầu vai trơn nhẵn chậm rãi lộ ra, Tư Bất Quy đều nhìn sửng sốt, đã thấy Thẩm Tịnh Xu đem y phục ném sang một bên, cởi tiết khố, chỉ còn cái yếm thiếp thân.

“Khanh Khanh, nàng…”

Yết hầu không hiểu khát khô, Tư Bất Quy có chút nói không ra lời, Thẩm Tịnh Xu lại đem cái yểm cởi ra, cùng một chổ ném

Một đôi tiêu nhũ ngạo nghễ đứng thẳng, Thẩm Tịnh Xu bò lên giường, toàn thân đỏ lên quỳ gối bên cạnh Tư Bất Quy, trầm thấp hỏi “ Ngươi, ngươi muốn ta làm sao…làm mình ?”

Tư Bất Quy ngu ngơ hồi lâu, giống như là đang nằm mơ, tự lẩm bẩm “ Khanh Khanh, ta… Nàng vì cái gì ?”

Thẩm Tịnh Xu nhìn về phía nàng, trong ánh mắt có nhu tình lửa nóng mà Tư Bất Quy chờ mong đã lâu.

“Bất Quy” Thẩm Tịnh Xu xích lại gần lỗ tai nàng, vẫn như cũ phát ra rung động “ Ngươi uống ta… Có phải nhanh khỏe lên không ?”

Một câu hỏi ngốc nghếch, lại khiến trái tim Tư Bất Quy run lên bần bật

“Khanh Khanh, ta…”

Lời nói còn chưa ra khỏi miệng, đã bị Thẩm Tịnh Xu ngăn chặn, nụ hôn của nàng ngây ngô lại xấu hổ, lại rất cố gắng học triền miên

Tư Bất Quy lại một lần nữa run rẩy, đây là…lần đầu tiên Thẩm Tịnh Xu chủ động hôn nàng.

Lập tức liền muốn kích động đáp lại, Thẩm Tịnh Xu lại lui ra, vẫn là cúi đầu, dùng âm thanh yếu ớt như muỗi kêu hỏi lại một lần “ Ngươi muốn ta làm sao.. Cho ngươi xem ?”

Vừa rồi ngon ngọt đương nhiên không đủ, nhưng Tư Bất Quy cười cười, bắt đầu dạy nàng làm thế nào tự chơi chính mình

“ Quỳ trên người ta “ Tư Bất Quy nói “ Đem ngực nâng cao, tự mình đùa giỡn ngọc nhũ của nàng “

Thẩm Tịnh Xu nhăn nhó nửa ngày mới tách ra đầu gối, quỳ trên Tư Bất Quy đang nằm trên giường, nhô lên bộ ngực mềm mại

“Ừm, hiện tại tự mình vò lấy, đem đầu ngực chơi đến nhô lên”

Thẩm Tịnh Xu cắn môi, do do dự dự nâng tay, một trái một phải bao lấy hai bộ ngực của mình, chậm rãi vò động.

Lần đầu tiên như thế chạm vào thân thể mình, Thẩm Tịnh Xu không chỉ có xấu hổ, quả thực xấu hổ muốn ngất xỉu

Tròn trịa sữa bị kích thích, đầu ngực chậm rãi bị vò, Tư Bất Quy nhìn say sưa ngon lành, nháy mắt cũng không chớp

Giống như có chút nóng, Thẩm Tịnh Xu khó nhịn thở hổn hển, Tư Bất Quy rất hài lòng biểu hiện của nàng.

“Dùng ngón tay sờ sờ đỉnh ngực của nàng, nhìn xem nó có cứng rắn chưa “

“Ừm…”

Thẩm Tịnh Xu e lệ xoa, cảm giác da thịt bộ ngực có một chút xíu rút lại, đầu ngực nhỏ chậm rãi cứng.

“ Gần một chút, đẩy sữa của nàng ra, ta giúp nàng liếm “

Thẩm Tịnh Xu chậm rãi chuyển về phía trước, hai tay đẩy ngực, đem đầu ngực hồng hồng xích lại gần bờ môi Tư Bất Quy.

Tư Bất Quy nhìn trong chốc lát đôi tiểu hồng quả, lè lưỡi, nhắm ngay một viên, bắt đầu nặng nề liếm lên.

Đầu ngực bị liếm trên dưới rung động, Thẩm Tịnh Xu hít thở không nhịn được thêm nặng nề mấy phần, thở gấp lên tiếng

Tư Bất Quy liếm láp đầu ngực đáng yêu, đầu lưỡi thỉnh thoảng liếm một chút ngón tay Thẩm Tịnh Xu bưng lấy ngọc nhũ, sau đó thỏa mãn ngậm lấy viên tiểu hồng quả, chậm rãi mút vào nhấm nháp

Thẩm Tịnh Xu có chút phát run, Tư Bất Quy liền dùng tay trái ấn lấy phía sau lưng nàng, mặc dù tê dại, thế nhưng ai bảo nhũ trước mắt thực sự mê người như vậy ?

Hai viên tiểu hồng quả trái phải đều bị liếm đến tỏa sáng, Tư Bất Quy móe đem tay chuyển qua mông Thẩm Tịnh Xu, dùng sức xoa bóp.

“Ừm ~”

“ Ẩm ướt rồi ?” Tư Bất Quy cười nhìn về phía bụng của nàng “ Khanh Khanh muốn ta liếm không ?”

Thẩm Tịnh Xu ngượng nói không ra lời, Tư Bất Quy cũng biết tính cách của nàng quen là như thế, liền chỉ cười cười nói “ Tay cũng ta cũng không có khí lực, Khanh Khanh tự mình tách ra cho ta nhìn đi “

Lại muốn chính nàng tách ra sao ? Thẩm Tịnh Xu ngực chập chùng đến kịch liệt, một hồi lâu mới cắn cắn môi, đem một bàn tay duỗi xuống dưới.

Tự mình sờ lấy da thịt mẫn cảm của mình, Thẩm Tịnh Xu không chịu được run lên, Tư Bất Quy lại nhiều hứng thú, thậm chí lè lưỡi liếm cổ tay Thẩm Tịnh Xu một chút.

Thẩm Tịnh Xu run lên, cả người đều thẹn đến hoảng.

Đầu ngón tay phải rốt cuộc sờ đến bông hoa, Thẩm Tịnh Xu lần đầu tiên chạm vào tiểu cánh hoa của mình

Tư Bất Quy mong đợi nhìn nàng, tay trái sờ cái mông nàng, buốt giữa đùi nàng, thúc giục nói “ Khanh Khanh, nhanh tách ra đi “

Thẩm Tịnh Xu chỉ có thể từ từ tách cánh hoa ra, hoa văn đằng trước đứng thẳng lập tức xấu hổ mà nhảy lên, óng ánh phấn nộn

Nàng nâng cao hông eo, Tư Bất Quy hướng xuống một chút, dựa vào eo đệm, vừa vặn nhắm ngay tiểu hoa đầu.

Hài lòng lè lưỡi liếm láp, Tư Bất Quy một chút nặng nề mà liếm láp, đầu lưỡi quét lấy tiểu hoa đầu chấn động

“A a…Ân!”

Động tình để thân thể trầm luân nhanh chóng, Thẩm Tịnh Xu bị chấn lấy tiểu hoa cuống, đầu ngón tay cũng cảm giác được lưỡi nóng ướt đang ở chổ nhạy cảm lướt tới lướt lui, không khỏi khoái cảm liên tục

“ Bất Quy ~”

“Ừm…”

Tư Bất Quy miễn cưỡng đáp nàng, đầu lưỡi tiếp tục liếm láp, đổi góc độ kích thích.

Tiểu hoa cuống bị tách lộ ra ngoài phá lệ mẫn cảm, Thẩm Tịnh Xu chẳng mấy chốc sẽ cao trào, lại ngay lúc này, cảm giác liếm láp dưới thân đình chỉ.

Bị ngừng có chút khó chịu, Thẩm Tịnh Xu còn tưởng rằng Tư Bất Quy cố ý, lúc cúi đầu xem xét không khỏi lặng im

Tư Bất Quy…thế mà ngủ rồi ?

Trên môi còn dính lấy óng ánh, thế nhưng Tư Bất Quy xác thực nhắm mắt lại, đại khái là ngủ quên.

Thẩm Tịnh Xu quả nhiên dở khóc dở cười, nghĩ nghĩ lại cảm thấy đau lòng, xem ra Tư Bất Quy lần này nội thương nửa điểm không giả.

Cũng chỉ đành tự mình xuống dưới, Thẩm Tịnh Xu lắng lại trong chốc lát, đỡ Tư Bất Quy nằm đàng hoàng, tự mình xuống giường tìm khăn lau chùi.

Lau sạch sẽ mặc áo trong, Thẩm Tịnh Xu vặn một lần khăn mềm, cầm trở về thay Tư Bất Quy lau người.

Kết quả thấy ở má trái lưu lại dấu đỏ

“Bất Quy…”

Nghĩ đến lúc ấy mình đánh rất là dùng sức, Thẩm Tịnh Xu cẩn thận thay nàng lau đi óng ánh trên môi, lại xếp khăn mặt lau bên trái của nàng

Lần đầu tiên Tư Bất Quy hai cái bạt tay, Tư Bất Quy rất tức tối, lại không thể đánh lại nàng.

Sau đó chính là thượng nguyên, nàng không muốn bị Tư Bất Quy chạm, lúc tránh né đụng vào tiểu nhân ngang ngược càn rỡ, lại là Tư Bất Quy vẫn là lần đầu tiên che chở nàng

Còn nữa chính là lần kia ở ngoài hẻm, nàng giãy dụa đến kịch liệt, để Tư Bất Quy cắn đầu lưỡi, đều chảy máu, thế nhưng lúc gặp nguy hiểm, Tư Bất Quy vẫn là che chở nàng trước.

Còn có ở Tịnh An Tự, Tư Bất Quy buộc dây lụa trên cổ tay nàng, nói không chạm vào nàng

Từng chuyện từng chuyện Thẩm Tịnh Xu nhẹ nhàng nhớ lại, những hồi ức mà tâm khiến nàng mềm đến rối tinh rối mù.

Tư Bất Quy ngủ rất điềm tĩnh, Thẩm Tịnh Xu ở bên nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy dáng vẻ nàng ngủ có mấy phần đáng yêu.

Vươn tay, Thẩm Tịnh Xu nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi cao thẳng của Tư Bất Quy, trầm thấp gọi “ Ngốc tử”

Tư Bất Quy không biết mơ thấy cái gì, bỗng nhiên nhăn lông mày, một tay ở bên cạnh hồ loạn mạc tác.

“Khanh Khanh, Khanh Khanh….”

Thẩm Tịnh Xu sững sờ, cái mũi đột nhiên chua xót, vội vàng bò lên giường, trầm thấp an ủi “ Bất Quy, Bất Quy, ta ở đây “

Nói liền nắm cánh tay sờ loạn kia của nàng, áp lên mặt mình, Tư Bất Quy chạm phải mềm nhẵn, rốt cuộc an tĩnh lại.

Qua nửa khắc, Tư Bất Quy đột nhiên nghiêng người, lập tức đem Thẩm Tịnh Xu kéo vào trong ngực ôm, bờ môi chạm vào trán Thẩm Tịnh Xu, tựa hồ xác nhận có phải nàng.

Thẩm Tịnh Xu sợ đánh thức Tư Bất Quy, liền không dám động đậy.

Tư Bất Quy nhắm mắt lại, vô thức hôn mấy lần cái trán Thẩm Tịnh Xu, mới an ổn ngủ.

Thẩm Tịnh Xu nghe thấy hơi thở đối phương nhẹ cạn, mềm lòng rả rích rất ấm, lập tức cũng chậm rãi vươn tay ra, ôm lấy Tư Bất Quy.

Posted in Đoạt Vợ

Chương 36: Trở Về Bị Bệnh

Khanh Khanh lại khẩn trương vì người này sao?

Tay nắm chặt cán đao trên không trung khẽ run lên, tim chợt rút đau, nhưng rốt cuộc không đem một đao kia đâm tới

Tiêu Cảnh thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, chưa tỉnh hồn ngã ngồi dưới đất, che cổ tay bị thương, ánh mắt sợ hãi nhìn nữ tử một bên mặt mang mặt nạ, y phục trắng

Hắn chưa bao giờ gặp qua người có võ công cao cường như thế, thật đúng là địa ngục tu la

Thẩm Tịnh Xu chạy lên tới, chỉ nhìn lướt qua Tiêu Cảnh liền đem tầm mắt nhìn về phía Tư Bất Quy

Tư Bất Quy ngoài ý muốn không có nhìn Thẩm Tịnh Xu, mà vung tay lên, kêu Hàn Thất cùng Lão Cửu.

Lão Cửu cùng Hàn Thất mỗi người một bên nắm cánh tay Tiêu Cảnh kéo ra ngoài, Tư Bất Quy đem đao thu hồi lại vỏ đao, rốt cuộc quay đầu nhìn chằm chằm Thẩm Tịnh Xu.

Thất vọng, như đưa đám, vô lực…Các loại ưu tư tràn ngập ở trong lòng, Tư Bất Quy trong ánh mắt nóng bỏng rốt cuộc vào giờ khắc này bị dập tắt, biến thành tịch mịch ảm đạm.

Giống như ánh lửa trên ngọn nến bị người ta thổi tắt, Thẩm Tịnh Xu mắt thấy hết thảy biến hoá, tim phút chốc co lại một đoàn, cuối cùng khổ sở đau đớn.

Đột nhiên như bị cây kim đâm nhói đau, từ tim lan tràn đến tứ chi rồi bàn chân, Thẩm Tịnh Xu vào giờ khắc này phát hiện, nguyên lại Tư Bất Quy ở trong lòng nàng đã quan trọng như thế

Mà nàng, vừa mới nãy còn ngang ngạnh tát nàng một cái.

Tư Bất Quy võ công cao cường như vậy, thật muốn làm nàng tức giận, muốn mạng nàng bất quá chỉ là chuyện chớp mắt.

Thật ra thì Tư Bất Quy cũng không phải cố ý đả thương nàng, nếu như nàng muốn đả thương nàng, đã sớm làm nàng bị thương không chỉ một lần.

Trong lòng hối tiếc không thôi, Thẩm Tịnh Xu không nhịn được nhẹ nhàng gọi Tư Bất Quy, lần đầu tiên muốn chạm vào người này.

Cũng không chờ nàng nâng tay lên, liền nghe Tư Bất Quy thật nhỏ nói: “ Thẩm Tịnh Xu, nàng đi thôi, ta để nàng đi…”

Cái gì ?

Thẩm Tịnh Xu không dám tin những gì mình nghe được, có thể giờ khắc này nàng cảm giác được không phải mừng rỡ, mà là tim đập rộn lên

Nàng rốt cuộc đã cạn kiệt lòng kiên nhẫn, để cho nàng tâm ý nguội lạnh sao ?

Tim đập rộn lên không thể khống chế, Thẩm Tịnh Xu bận bịu nắm ống tay áo Tư Bất Quy, nhưng rốt cuộc chậm một bước

Góc áo trong tay trượt xuống, lưu lại một tia sáng trượt qua, Thẩm Tịnh Xu trơ mắt nhìn Tư Bất Quy đề khí vọt cao.

Nhưng vào lúc này, Tư Bất Quy mới đề khí nhảy lên giữa không trung, đột nhiên cảm thấy bụng dưới một trận quặn đau, ngực cũng khó chịu/

Chân khí vận chuyển nháy mắt lộn xộn, Tư Bất Quy nhất thời phun ra một ngụm máu tươi, mắt tối sầm lại, từ giữa không trung rơi xuống.

“Bất Quy !”

Biến cố quá mức đột ngột, Thẩm Tịnh Xu giật mình, chỉ kịp chạy vội đến chổ nàng rơi xuống, muốn bắt lấy nàng

Nhưng chung quy vẫn không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tư Bất Quy rơi ở gốc cây đào, đè lên nhánh cây rơi xuống mặt đất

Thẩm Tịnh Xu nước mắt liền chảy ròng, bổ nhào lên người Tư Bất Quy, cẩn thận ôm lấy nàng

Tư Bất Quy suy yếu ho khan hai tiếng, không ngờ phun ra một ngụm máu tươi, Thẩm Tịnh Xu thấy đau lòng không thôi, một mặt thay nàng chùi khóe miệng dính máu, vừa khóc vừa hướng vào trong trang hô “ Người đâu !”

oOo

Kim Lăng sắc mặt ngưng trọng, tay cầm ngân châm từng cây đâm vào huyệt đạo Tư Bất Quy.

Cơ hồ bị đâm thành con nhím, Thẩm Tịnh Xu nắm lấy khăn đứng ở một bên hãi hùng khiếp vía, không khỏi gắt gao cắn môi.

Trong lòng không ngừng cầu nguyện Tư Bất Quy không nên gặp chuyện không may, ngược lại thấy thân thể Tư Bất Quy ưỡn lên, hướng về bên cạnh phun ra một ngụm máu đen

Thẩm Tịnh Xu suýt nữa khóc lên, rốt cuộc nghe thấy Kim Lăng thở phào một cái, nói “ Tốt, Các chủ hẳn là không đáng ngại”

Gỡ xuống kim châm trên thân Tư Bất Quy, Kim Lăng cầm chén thuốc chuẩn bị đút cho Tư Bất Quy uống, Thẩm Tịnh Xu mau chóng từ sau đỡ nàng dậy

Mắt thấy Tư Bất Quy uống thuốc, sắc mặt dần dần có chút hồng nhuận, Thẩm Tịnh Xu trong lòng lo lắng mới lui một nửa.

Để Tư Bất Quy dựa vào mình, cũng để cho chén thuốc đổ xuống, Thẩm Tịnh Xu nhẹ nhàng vuốt mặt nàng, hỏi Kim Lăng “ Kim y sư, Bất Quy…nàng sao lại bị thương nặng như thế ?”

Kim Lăng nhìn thoáng qua Thẩm Tịnh Xu, suy nghĩ một chút vẫn là chi tiết cáo tri.

“Lúc trước nương tử trúng độc, các chủ lo lắng nương tử chịu không nổi, cho nên cắt lòng bàn tay nương tử để thay máu, đem độc dẫn vào người mình, sau đó các chủ vội vàng ra ngoài, vội vã gấp trở về, trên đường mắc mưa, hôm nay cảm xúc chập chùng, còn cùng người khác động thủ”

Thở dài, Kim Lăng tiếp tục nói: “ Phương pháp đổi máu có phong hiểm, lúc trước khuyên các chủ cũng không khuyên nổi, nửa đường suýt tẩu hỏa nhập ma”

Thẩm Tịnh Xu nghe được kinh hãi, cuối cùng mới run rẩy nắm tay trái Tư Bất Quy, quả nhiên nhìn thấy một vết sẹo nhàn nhạt trong lòng bàn tay.

Kim Lăng nhìn mặt mà nói chuyện, đúng lúc đó ngừng câu chuyện lui ra ngoài

Trong phòng không còn người nào khác, Thẩm Tịnh Xu ôm Tư Bất Quy suy yếu mê man trong ngực, cũng nhịn không được nữa, trầm thấp khóc lên.

Bên tai tựa hồ lại vang lên lời tình tự nóng rực của Tư Bất Quy “ Tâm ta duyệt Khanh Khanh, cũng hi vọng Khanh Khanh vui vẻ bên ta”

Nước mắt không ngừng rơi vào tóc đen nhánh của Tư Bất Quy, Thẩm Tịnh Xu không khỏi lẩm bẩm nói “ Ngươi là đồ ngốc tử”

Tư Bất Quy một bộ mê man, liền đến buổi trưa hôm sau mới chậm rãi tỉnh dậy.

Thẩm Tịnh Xu vẫn luôn bên cạnh canh chừng, bởi vì trắng đêm chưa ngủ, cho nên có chút nhịn không được, nắm tay Tư Bất Quy ngủ gật trong chốc lát.

Phát giác tay đang nắm có nhúc nhích, Thẩm Tịnh Xu vội vàng bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn Tư Bất Quy

“Bất Quy ?” Thẩm Tịnh Xu mừng rỡ vạn phần “ Ngươi tỉnh rồi ?”

“…”

Ánh mắt Tư Bất Quy có chút mê mang, một lát sau dường như nhớ ra cái gì đó, liền muốn giãy dụa ngồi dậy

“Ai “ Thẩm Tịnh Xu vội vàng đi đỡ nàng “ Ngươi chớ lộn xộn, ngươi…”

Tư Bất Quy nhíu lông mày, lạnh lùng hất tay nàng ra, cứng rắn nói “ Ngươi làm sao còn ở chổ này ?”

Thẩm Tịnh Xu sững sờ, lạp tức lại nghe Tư Bất Quy nói “ Ta không sao, ngươi không cần lo lắng.. Ta lập tức gọi người đưa ngươi ra khỏi trang”

Biết nàng bực bội, Thẩm Tịnh Xu cũng không giải thích, chỉ nói: “ Chúng ta, ta chờ ngươi…khỏe lại rồi nói “

“Ta để ngươi đi !” Tư Bất Quy đột nhiên phản ứng kích động “ Ta không cần ngươi chiếu cố! Ta không muốn ngươi đồng tình !”

Không hiểu chua xót, Tư Bất Quy lại cố nén cỗ cảm xúc này, nghiêng đầu sang chổ khác không lý tới Thẩm Tịnh Xu.

Nàng thích Thẩm Tịnh Xu, cũng muốn được Thẩm Tịnh Xu thích, nhưng nếu nàng thích nàng vì muốn báo ân, so với bố thí có gì khác biệt!

Trong lòng buồn bực vô cùng đau đớn, Tư Bất Quy đang muốn gọi người vào đưa Thẩm Tịnh Xu ra khỏi trang, đột nhiên nghe thấy một tiếng “ Vụt “

Dường như lưỡi dao bị tuốt ra khỏi vỏ, Tư Bất Quy hãi hùng quay đầu, đã thấy Thẩm Tịnh Xu rút ra một cây chủy thủ, chỉ vào trái tim mình.

“ Bất Quy, ta biết ta tổn thương trái tim ngươi, bây giờ nói cái gì ta thích ngươi, cũng quá trễ…”

“ Chung quy là ta tỉnh ngộ quá trễ, ngươi nếu muốn ta đi, ta sẽ đi, nhưng trước đó, cũng nên trả lại cho ngươi vài thứ “

Nói liền như muốn hung hăng xé ra bộ ngực của mình, con ngươi Tư Bất Quy phóng đại, một khắc này không biết khí lực ở đâu ra, xoay người xuống giường hướng tới Thẩm Tịnh Xu

Thẩm Tịnh Xu nhắm mắt lại,nắm chặt chủy thủ hướng trái tim mình mà đâm, lại đột nhiên cảm thấy chủy thủ như bị giữ giữa không trung

Mở to mắt, đã thấy Tư Bất Quy trợn mắt nhìn, một tay gắt gao bắt lấy chủy thủ của nàng.

Từng giọt từng giọt máu tươi chảy xuống, Thẩm Tịnh Xu bị dọa buông tay một chút, Tư Bất Quy liền đem chủy thủ ném ra xa

Lòng Tư Bất Quy còn sợ hãi, nếu như chậm nửa bước, Thẩm Tịnh Xu chẳng phải là muốn tự sát chết sao ?

Cánh tay nhịn không được phát run, Tư Bất Quy cơ hồ bị nàng dọa đến hồn phi phách tán, không khỏi vừa kinh vừa sợ

“Thẩm Tịnh Xu, nàng điên ư ?!”

Tư Bất Quy trừng mắt với Thẩm Tịnh Xu, nghiến răng nghiến lợi

“Nàng muốn chết, thì chết ở ngoài trang a ! Nàng …”

Tư Bất Quy tức giận đến con mắt đỏ hồng, nhưng còn chưa nói xong liền bị Thẩm Tịnh Xu cắt lời

“ Ta chính là điên !”

Thẩm Tịnh Xu cũng gấp, trong mắt mang nước mắt.

“ Ta chính là điên rồi…” thanh âm Thẩm Tịnh Xu nghẹn ngào “ Ta chính là điên… Không chỉ thích một nữ tử, mà còn là người lúc trước chiếm đi sự trong sạch của ta…”

Không hiểu sao bị người trói buộc đến mất đi trong sạch, Thẩm Tịnh Xu cho là mình tối thiểu có thể giữ vững giới hạn cuối cùng, ai biết lòng của nàng cũng luân hãm

“…”

Thẩm Tịnh Xu khóc thút thít đến thương tâm, Tư Bất Quy giống như bị một quyền đánh vào bông, lại giận mà không nổi giận được.

Đang muốn tìm khăn cho Thẩm Tịnh Xu lau nước mắt, Thẩm Tịnh Xu đột nhiên hướng phía trước khẽ dựa ôm lấy eo nàng

Tư Bất Quy cả người nhất thời cứng đờ, trái tim không tự chủ cuồng loạn lên… Đây là lần đầu tiên Thẩm Tịnh Xu chủ động ôm nàng.

“Bất Quy, ngươi để ta chiếu cố ngươi được không ?” Thẩm Tịnh Xu trầm thấp cầu khẩn “ Chờ ngươi khỏe lại ta lại đi”

Tư Bất Quy vừa buồn vừa giận, cuối cùng đẩy Thẩm Tịnh Xu ra một chút, dùng tay trái không tổn thương nắm cái cằm của Thẩm Tịnh Xu “

“ Nàng muốn đi với ai hả? Đi với Tiêu Cảnh sao ?”

Thẩm Tịnh Xu vội vàng lắc đầu, giải thích nói: “ Không phải, ta… Ta cứu hẳn, là muốn hắn cầm một phong thư “

Tư Bất Quy nhíu mày, nghi ngờ hỏi: “ Phong thư gì ?”

Thẩm Tịnh Xu bất đắc dĩ, đành phải chột dạ kể chuyện nàng lúc trước ở Dương Thành gửi thư

Tư Bất Quy quả nhiên là dở khóc dở cười, thơ của Thẩm Tịnh Xu bị nàng đoạt lấy trước, ai ngờ lại có thể khiến nàng suy nghĩ nhiều như thế.

Nhưng bây giờ không tốt nói rõ, đành phải an ủi một phen, đáp ứng Thẩm Tịnh Xu phái người đưa thư nhà.

Như thế mới tính là giải khai tâm kết, Tư Bất Quy rốt cuộc cảm thấy tay phải đau đớn, còn thân thể thì hư thoát