Posted in Thượng Quan Uyển Nhi

Chương 09:

Ngày đó về sau, quan hệ giữa Thượng Quan Uyển Nhi cùng Võ Tắc Thiên tựa hồ như ban đầu, hoàn toàn không còn ngăn cách hay khúc mắc, bất kỳ mối quan hệ giữa Nghĩa Dương hay Lý Hoằng giống như giấy lộn bị ánh nến thiêu đốt thành tro, nháy mắt không còn tung tích, rơi vào hư vô, không hình không bóng. Dù sao một bên ép buộc chính mình lãng quên, một bên hy vọng đối phương lãng quên ăn ý với nhau, đối với hai bên đều là kết quả phải có nếu hai người còn muốn bên nhau, mà cả hai đều vui vẻ chấp nhận.

Như vậy liền không có vấn đề.

Nàng vẫn là hoàng hậu vĩ đại sáng suốt nhất trong lòng nàng, mà vàng vẫn là tài tử ở trên giường cùng chính trị hợp nhất với nàng.

Chỉ là các nàng đều là “ nữ nhân hậu cung “ điều này biểu thị các nàng suy nghĩ gì trong tâm thường khác với biểu hiện bên ngoài, giờ phút này tiếp nhận sự bình an phục tùng, bất quá là nghỉ ngơi trước tương lai sóng gió

Buổi chiều nọ, trong thư phòng Minh Hi cũng, Thượng Quan Uyển Nhi suy nghĩ sâu xa mới hỏi vt. Nàng không hiểu Võ hậu chiêu hiền đãi sĩ vì sao còn trọng dụng đám nịnh nọt cầu lợi, khó mà tín nhiệm, Võ Chiếu liền nói: ‘ Không cần gian nhân không thể có cái mình muốn, chỉ cần ôm đại quyền đều là người hiền tài, thiên hạ có gì phải lo ?”

Thượng Quan Uyển Nhi cũng đáp lại “ Sở dụng người gian chính là nửa tướng, hoàng hậu nương nương chẳng lẽ muốn có nửa thời gian nơm nớp lo sợ, phòng ngừa ám tiễn sao ?”

“ Cũng không phải, gian thần cùng trung thần vốn là hai mặt đối lập, bọn hắn có ý thức đối kháng nhau, ta chỉ cần biết khi nào nên thả chó cắn người, khi nào nên trừ bỏ tay chân liền thành công, không phải bình thường bọn hắn đánh nhau rất vui sao “

Tuy lời nói đùa bỡn, trong đó bao hàm Võ Tắc Thiên biết sử dụng hiền tài hơn người, càng khiến nàng có sự quả cảm khống chế, Thượng Quan Uyển Nhi không khỏi kính nể nói “ Minh xét thiên đoạn, có thể nói chính là người kế thừa Thái Tông Thiên Hoàng, so với hoàng hậu nương nương lại kém xa, Uyển Nhi vẫn là nghĩ quá đơn giản”

Võ Chiếu lại nở nụ cười không thể phỏng đoán tâm ý nói “ Ta cũng không muốn Uyển Nhi trở thành bản sao của ta, Uyển Nhi chỉ cần là Uyển Nhi là được rồi”

A, trừ suy nghĩ cuộc đối thoại kia…

Tay vô ý thức vuốt mặt, đụng vào hơi ấm khiến người muốn bỏng

… Còn có đáy mắt Võ Chiếu cười ánh lên tia thần bí.

Giống như đạo lý hỏi thăm chính sự cùng biểu đạt quan hệ chung của chính mình, bất luận khi nào đều khiến Thượng Quan Uyển Nhi trân quý vô cùng, nàng cảm thấy trên đời không còn người nào được như Võ Hậu, không chút nào chia sẻ kiến thức sâu rộng cho nàng

“ Uyển Nhi, tới đây xem một chút “

Võ Tắc Thiên đã suy nghĩ ở trước bản địa đồ hồi lâu, cuối cùng quyết định để Thượng Quan Uyển Nhi bước vào thế giới suy tư của nàng.

“ Đây là…. Sứ thần La Mã ở buổi triều dâng lên địa đồ thành trấn ?” Nàng nhìn qua tràn đầy phấn khởi như hiến bảo được dâng lên cho Võ Hậu, tò mò hỏi “ Hoàng hậu nương nương đã nghĩ ra đạo lý sâu xa gì rồi ?”

“ Đạo lý không có, vấn đề có một đống lớn “ Võ Tắc Thiên chỉ vào hình bình phương của địa đồ, trọn vẹn có thể dung nạp hàng trăm đến ngàn người “ Nàng có biết cái này là cái gì không ?”

“ Nghe sứ thần La Mã nói qua, đây là kiến trúc quảng trường công dân”

Võ Chiếu hiển nhiên hài lòng đáp án chính xác, như sư trưởng khảo đề lại hỏi: “ Công dân quảng trường có công dụng gì ?”

“ Để bách tính La Mã thảo luận chính sách tương lai của địa phương “

“ Như vậy, nàng lại đến đây xem địa đồ của thành Trường An chúng ta….”

Thượng Quan Uyển Nhi phải cúi người một chút, mới có thể cẩn thận chu đáo nhìn rõ được thành Trường An nghiêm cẩn lít nha lít nhít cảnh cục. Võ Tắc Thiên nở nụ cười nhu hòa, nhẹ nhàng đẩy ra mấy sợi tóc rũ xuống địa đò, cũng không có buông ra, chỉ là để cho sợi tóc nằm trên ngón tay nàng. Đối mặt với bất kỳ kẻ nào phân thần tán tỉnh như thế, Thượng Quan Uyển Nhi lại cực kỳ trang trọng, mặt mũi bất động thanh sắc, ngưng thần chuyên chú nghiên cứu địa đồ.

Dị thường, chuyên tâm

Thái độ không hiểu phong tình như thế làm cho tính trẻ con của Võ Tắc Thiên hiếm khi phát tát, duỗi ra cánh tay gầy nhưng có lực, một phát liền chặn ngang đem giai nhân ôm vào trong ngực, cũng làm mùi thơm ngát xông vào mũi nàng, cùng thân hình ngây ngô vững vàng bị khóa ở trên chân nàng

Thượng Quan Uyển Nhi hô nhỏ một tiếng, vừa kinh sợ vừa thẹn thùng, bởi vì Võ Chiếu chưa bao giờ trong lúc xử lý chính vụ lại phóng túng như thế. Nàng đỏ mặt lẩm bẩm một câu “ Trúng kế “ lại không vì mưu kế gậy ông đập lưng ông mà tránh thoát, ngược lại nhu thuận ôn thuần nằm ở trong hai cánh tay mềm mại, làm Võ Tắc Thiên bởi vậy mà cười lớn sảng khoái, khí tức ấm áp thổi bên tai cùng tóc mai của nàng

Náo một hồi, thanh âm tràn ngập hảo tâm tình lại hỏi “ Có nhìn ra manh mối gì không ?”

“ Cái này…” Thượng Quan Uyển Nhi nháy mắt đem lực chú ý đặt lên quốc chính, vắt óc cẩn thận cân nhắc mới đáp: “ Luận quy mô, phát triển, nhân khẩu hoặc cấu tạo thành thị, thành Trường An hơn La Mã, nhưng mà… Chúng ta thiếu một thứ “

Nàng quay người hướng Võ Tắc Thiên nhu nhu cười một tiếng, tràn đầy tự tin lại không tùy tiện

“ Chúng ta không có để bách tính tự mình nghị sự chính sách địa phương “

“ Uyển Nhi quả nhiên thông minh” Võ Chiếu giơ ngón tay cái, tự hào vuốt khuôn mặt mềm mại, sau đó hướng về trước, thưởng một cái hôn cho vị môn sinh rất có tư chất này

Thượng Quan Uyển Nhi như thường lệ muốn đáp lại vài lời khách sáo, không ngờ cánh môi dây dưa mai danh ẩn tích tất cả lời nàng muốn nói, khiến cho nàng phải khẽ kêu lên thỏa mãn cùng hưởng thụ. Đây không phải là nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.. Đây là tài tử thâm cung cùng hoàng hậu Đại Đường hỗ động, cho tới bây giờ đều là tô lại những gì nhạt cho đậm lại, đầu lưỡi mút thỏa thích mà nhấm nháp sự tiếp xúc nóng bỏng ẩm ướt , giống như khẽ nhấm nháp ngày hè

Thượng Quan Uyển Nhi tay phải nắm chặt cổ cáo Võ Chiếu, vẫn mang găng tay trị liệu chuyên dụng, xem ra giống như bao tay thanh nhã thanh dung nghiêm trang, nhưng hành động vò nhăn y phục lại mang hình tượng xuân sắc ám chỉ.

“…Còn tiếp tục như vậy không thể được “ Võ Chiếu đột nhiên ngửa ra sau, kéo ra chút khoảng cách, vừa thở vừa nói: “ Ta mới vừa nói đến câu nào rồi ?”

Đôi mắt Thượng Quan Uyển Nhi mông lung, nhìn ra được là chưa thỏa mãn, nhưng vẫn tận tụy như trước trả lời “ Ngài nói đến thành Trường An không có chổ để bách tính nghị sự “

“ Đúng, không sai, chính là cái này “ Võ Tắc Thiên nhíu mày, nghi hoặc làm sao đầu óc lại còn chưa tỉnh táo “ Trường An ngoài trừ khác biệt chủng tộc, khác biệt ngôn ngữ, thì các nền văn hóa khác nhau đến đây truyền bá cắm rễ, tiểu thương hải ngoại cùng phiên bang ngày ngày đến đây kinh doanh giao lưu, nhưng mà những điều này…”

Nàng chỉ vào địa đồ hình bàn cờ, không hài lòng thân là thành đô đắc lực , Trường An là nơi của thiên hạ, lại khô khan thiếu đi tính chất thành thị

“ Những bức tường vây phong bế giống như giam cầm tự do của dân chúng, hạn chế tác dụng hoạt động, mặc dù đạt được hữu hiệu khống chế cùng mục đích quản lý, nhưng lại trở ngại giao lưu, tư tưởng cứng ngắc, bách tích giống như sống trong cửu cung ngăn cách, đối với vận sự vạn vật sinh ra tâm đề phòng cùng bố trí phòng vệ, bóp chết kỹ xảo sinh tồn cùng trí tuệ.. Nho học đã biến thành quan niệm cũ kỹ mốc meo trong hơn mười năm, đối với nam tôn nữ ti, cha chết nữ không được để tang lại không ai chất vấn, nguyên nhân rất lớn là do hoàn cảnh phong bế tạo ra giáo điều phong bế, nhưng Đại Đường tương lai của ta cần phải có tư tưởng đổi mới, sáng tạo cái mới chứ không phải là giậm chân tại chổ “

“ Tỷ như nói…” Thượng Quan Uyển Nhi nhàn nhạt tiếp lời “ Có thể tiếp nhận , thậm chí bách tính nhân gian chủ động yêu cầu Võ nương đăng cơ “

“ Uyển Nhi có thể làm “ tướng” người khác, làm soái xuất chinh, đối với đề tài thảo luận này cũng có chổ đọc lướt qua sao ?”

Võ Tắc Thiên thể hiện sự nhàn nhã nắm chắc thắng lợi trong tay, một tay bắt đầu không an phận vuốt ve phần lưng Thượng Quan Uyển Nhi.

Độ cong khiến người yêu không buông tay, nàng nhẹ nhàng thở dài

Cái nữ tử khiến người yêu không nỡ buông tay

Thật nên từ bỏ thói quen xấu khát vọng cùng Thượng Quan Uyển Nhi thân mật, rõ ràng ngày xưa nàng chưa từng có xúc động nào thúc đẩy… Chí ít hết thảy đều vì lưu lại tẩm cung mà thôi, bởi vì chính trị so với chuyện giường chiếu thú vị hơn nhiều.

Thượng Quan Uyển Nhi thần tình nghiêm túc không duy trì bao lâu, rất nhanh liền giống như không chịu nổi nữa, lười biếng ở trong ngực Võ Chiếu điều chỉnh tư thế, gương mặt điềm tĩnh gối lên vai đối phương: “ Xây quảng trường để cho bách tính tụ tập, phái một số nhân mã trà trộn vào quần chúng, mỗi ngày chúng ta thả ra tin tức mà mình muốn, ngoài ra thu thập phản ứng của bọn hắn, triều đình có thể làm gì sẽ làm theo, kể từ đó bách tính liền cảm thấy hoàng hậu nương nương coi trọng dân gian khó khăn hơn cả tất cả Lịch Đại Hoàng Đế “

Võ Tắc Thiên thỏa mãn gật đầu “ Quảng trường đồng thời cũng là nơi buôn bán tụ tập, tăng thêm hoạt động văn nghệ của dân chúng, vì thành Trường An mà rót thêm nhiều sinh khí đa dạng… Bất quá, địa điểm là một vấn đề lớn”

“ Ừm…” lỗ tai Thượng Quan Uyển Nhi dán trên thân thể ấm áp, lắng nghe tiếng nói trầm ổn thấp nhu, cảm thụ nhịp tim quen thuộc, mí mắt cũng không khỏi thoáng híp lại “ Uyển Nhi đối với kiến trúc thành thị không có nghiên cứu sâu, hoàng hậu nương nương chắc phải tìm cao nhân khác để bàn luận rồi…”

Tốt, thời gian quốc chính kết thúc, đến giờ ngủ trưa. Thượng Quan Uyển Nhi ngáp một cái, cũng hoàn mỹ truyền đạt dấu hiệu này. Để ta đi ngủ trưa thôi, hiện tại nói cái gì với ta đều vô dụng.

Võ Tắc Thiên cố ý coi nhẹ dấu hiệu, đột nhiên đem người trong ngực thả ra, cũng ôn nhu vỗ về Thượng Quan Uyển Nhi bị cơn buồn ngủ đánh bại… Mặc dù nữ nhân này cho tới bây giờ chưa từng có ý định chống lại cơn buồn ngủ tấn công

“ Ta từ nhỏ lớn lên ở thành Trường An, vậy để ta tự mình đi nghiên cứu nơi thích hợp xây quảng trường vậy”

Đối với giọng điệu hưng phấn của Võ Hậu, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn là thở dài. Hôm nay nàng cầu được không nhiều, nhưng cầu một giấc ngủ trưa là được rồi, nhưng một mình ngủ lại quá cô đơn.

Không có Võ Chiếu ôm nàng, không bao lâu sẽ bắt đầu bàn luận chính sự, nhận lệnh xử lý công văn.

“ Hoàng hậu nương nương phượng thể quý giá, tự mình xuất cung quả thực không ổn “

“ Uyển Nhi nên sửa đổi tập tính văn nhân không thích hoạt động thân thể đi “ Võ Tắc Thiên cười nói “ Hôm nay những vương tôn quý tộc đều đi bãi săn, ta thân là hoàng hậu, không có đạo lý ngoan ngoãn ở trong cung “

“ Hoàng hậu nương nương cũng có thể đi săn, không đáng tìm lý do xuất cung. Uyển Nhi từng nghe Ngụy công công nói, kỵ thuật của ngài tinh xảo, ở trên lưng ngựa uy phong lẫm lẫm, khí thế vạn quân, năm đó cùng hoàng thượng du lịch còn được một vị tướng quân tán dương “ là một người có phong thái đế quân “

“ Uyển Nhi có biết vị tướng quân kia cuối cùng là bị ta hạ lệnh trảm đầu không ?”

Võ Tắc Thiên ẩn mị cười nhẹ, Thượng Quan Uyển Nhi đáy mắt hiện lên một tia cảnh giác, nhưng ngoài mặt nàng vẫn làm như chuyện đương nhiên nói “ Trước mắt thánh giá dám ngông cuồng, trảm là đúng “

Cái đáp án biết tiến biết lùi này, làm Võ Chiếu thoải mái cười, cử trọng nhược khinh quét qua khó mà dự đoán, “ Nhưng bây giờ nếu hắn nói như vậy, ta sẽ ban thưởng hắn hoàng kim vạn lượng”

Thượng Quan Uyển Nhi nghe thế chỉ mỉm cười, chỉ có thể mỉm cười, khóe miệng nhếch lên an nhiên cùng cảm khái. Từng người nói ra cùng một câu lại phân chia sinh tử suy vong, đến tốt cùng nữ tử yêu diễm khiến người động tâm này, cũng là người khiến người ta run sợ, sẽ có vận mệnh ở trên thiên hạ vạn vật sao ?

“ hoàng hậu nương nương thánh minh, lần này nhận ra lời nói chính xác, Uyển Nhi tự nhiên nhớ kỹ trong lòng”

Lúc muốn giết ta khi quân, người sẽ nói như vậy không ?

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn hoàng hậu vĩnh viễn mỹ lệ, im lặng hỏi

Người thế nhưng vẫn sẽ cười như thế sao ?

oOo

Sơ Đường thịnh hành hồ phong. Trong đó, hồ phục ngắn nhỏ lưu loát, dễ dàng cho kỵ xạ. Chiến tranh mặc dù ít, nhưng rất nhiều người Hồ di cư vào trung nguyên. Hồ phục so với trước kia càng phổ biến, mà nhiều nữ tử cá tính thích mặc nam trang , cưỡi ngựa đi săn

Những nữ nhân kia tuyệt đối không bao gồm Thượng Quan Uyển Nhi.

Nắm hai con ngựa đứng ở cửa cung, đã thay đổi hồ phục, cùng mũ Hồ, nàng một lần nữa xác nhận thị vệ bí mật đi theo, sau đó ngẩng đầu quan sát chân trời. Cho dù là văn nhân yếu đuối không thích vất vả, mảnh trời xanh không mây mênh mông tráng lệ, vẫn khuấy động thể nội chứa đầy thơ ca .. Nếu như áo lông hồ phục này đừng quấn nàng lại, nàng nhất định không ngừng phải gãi cổ

Quả nhiên mặc không quen, hồ phục a, nam trang a, quần dài trường ngoa cái gì, mặc đến cực không thoải mái, vải áo nặng nề bao bọc toàn thân không thông thoáng, quả thực có cảm giác khó thở. Thượng Quan Uyển Nhi vừa mới nghĩ nữ nhân nhà nào sẽ thích mặc loại y phục này, trong đầu lập tức hiện lên thân ảnh khiến người cau mày.

Thái Bình công chúa từng ở yến hội trong cung mặc nam trang, eo buộc đai ngọc cùng bảo đao hoàng gia, đầy đủ hiện ra huyết thống hồ tộc anh dũng kiên cường của tổ tiên Lý Đường. Nghe nói lúc ấy đã mê hoặc không ít nữ quyến tầng lớp quý tộc, mọi người đều bu quanh cổng cung, sau yến tiệc sống chết không để công chúa tùy tiện rời cung về đạo quán, Võ hậu từng trêu chọc“ Thái Bình nếu không cầu phò mã, liền ban thưởng cho một ý nương thích hợp cũng tốt “

Thượng Quan Uyển Nhi nhớ đến cảnh tượng lúc đó, cười có chút hả hê

Lý Lệnh Nguyệt mặt ngoài không phản ứng, thậm chí có chút lỗ mãng cùng phóng đãng, hành vi liền giống bất kỳ nữ đạo sĩ nào trên phố, nhưng thực chất bên trong không thích chạm vào người khác, có chứng thích sạch sẽ, đối với nam nhân nữ nhân đều không có hứng thú, người duy nhất khiến nhãn tình của nàng sáng lên cũng chỉ có người thích thi ngược .. bị vây ở trong một đám nữ nhân mềm giọng ồn ào hờn dỗi không ngừng, còn chưa đủ giày vò nàng ? Như ý nương ? Chỉ sợ là nhiễu loạn thái bình a.

Không biết hoàng hậu nương nương mặc hồ phục nam trang sẽ như thế nào ?

Thượng Quan Uyển Nhi suy nghĩ đột nhiên bừng tỉnh, quay lại đủ để cho nàng mặt mày hớn hở.

Tổ tiên Võ gian cũng có huyết thống dị tộc ở phương Bắc nhanh nhẹn dũng mãnh, nhưng khác với Thái Bình công chúa như một ngọn lửa sáng rực cuồn cuộn, hoàng hậu Đại Đường trong lòng Thượng Quan Uyển Nhi phượng tư uy nghi, khí chật lộ ra sự sâu thẳm nội liễm, chớp mắt càn quét vạn vật, khoảng khắc phong vân biến sắc.. Lại giống như muốn bao trùm đại địa thế gian, bình tĩnh thật thà, tồn tại chỉ có thể rung chuyển người khác chứ không mảy may vì nó mà rung chuyển

Đại địa dung nạp thiên hạ, mà thiên hạ sinh ra tứ hải, cũng chỉ có Võ Chiếu mới có thể nắm giữ thiên mệnh sinh sôi không ngừng vạn tượng hải nạp. Thượng Quan Uyển Nhi có thể tùy tiện tưởng tượng Võ Chiếu là nam tử, dáng người thẳng táp khí vũ hiên ngang, mặt mày thanh tú lại có nét ngạo nghễ quần hùng…

…Nói đến, hoàng hậu nương nương nữ tử căn bản cũng không khác biệt.

Thế là Thượng Quan Uyển Nhi cười, tiếng cười uyển chuyển thanh thúy, điểm xuyến cung đình u viện thật sâu.

“ Ai, Uyển Nhi mặc y phục trong thật là đáng yêu, nhìn gấm vóc hoa văn cùng mũ hươu”

Võ Tắc Thiên chầm chậm đi tới, ý cười ngang nhiên chào hỏi, ở trong cung thì lúc nào cũng cao ngạo không thể chạm tới. Nàng mặc bộ áo hồ màu đen như mực, đai lưng vàng rực buộc lên một cái ngà ngọc được chế tạo thành một chuôi đao chủy thủ, đem tóc dài buộc thành đuôi ngựa tiêu sái bay bổng phía sau, chỉnh thể tạo hình lưu loát lại điêu luyện, phong lưu bất phàm, nhưng thật sự là dụ hoặc nữ sắc. Phong cách như nam như nữ lại không phải nam không phải nữ, nguyên bản là nữ tử mặc nam trang hồ phục có chỗ mị lực, nhưng…

“…dùng ngủ trưa để trao đổi cũng khá là đáng giá “ Thượng Quan Uyển Nhi lầm bầm buông lời bình. May mắn có theo tới, mới có thể trải nghiệm làm sát cơ làm quỷ cũng phong lưu “ hoàng hậu nương nương, ngài… Ngô, nhìn phi thường mỹ lệ “

Nhìn mỹ lệ phi thường, ngay cả tiểu nhi bảy tuổi đều cảm thấy ngây thơ. Thượng Quan Uyển Nhi ảo não ở trong lòng chửi mắng mình vụng về.

“ Cám ơn Uyển Nhi quá khen “ Võ Chiếu hai tay vòng qua eo nàng, để mặt hai người gần trong gang tấc “ ta “ ôm “ cũng là phi thường mỹ lệ đúng không ?”

“ Đây là một câu không hợp cấu tạo “ Thượng Quan Uyển Nhi ngơ ngác cười, cảm thấy đầu lập tức trống không “ Ta là thi nhân, ta biết câu này không hợp cấu tạo”

“ Ta là hoàng hậu nương nương, hoàng hậu nương nương so với thi nhân lớn hơn, cho nên lời ta nói mãi mãi hợp cấu tạo”

Thân là tay trái tay phải tẫn trách quốc chính, Thượng Quan Uyển Nhi không chút nào phản đối gật đầu “ Ngài là hoàng hậu nương nương, ngài bất cứ lúc nào, nhìn hay ôm đều phi thường mỹ lệ “

“ Ngủ dậy thì sao ?”

Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu xuống, ửng hồng lan tràn khắp nơi da thịt nàng

“ Tài tử ba hoa, dám can đảm đùa giỡn hoàng hậu, nàng có biết phạm tội gì không ?” Võ Tắc Thiên dùng ngón trỏ câu lên cằm nàng, đôi môi nhu mị nở ra nụ cười nhàn nhạt

“ Không khiến hoàng hậu nương nương ban đêm đá tài tử xuống giường, bắt ngủ chổ khác, tài tử không sợ “

Trả lời xong, đạt được nụ cười xán lạn mà xinh đẹp của Võ hậu.

Không sai. Thượng Quan Uyển Nhi nghĩ thầm

Dùng giấc ngủ trưa đổi lại cái giá này cũng đáng, bởi vì đổi được một Đại Đường hoàng hậu phong thái yểu điệu ở trong gió nhẹ, trời trong.