Sáng sớm, ngoài cửa sổ, chim đậu trên cành chiêm chiếp hót to, tiếng ca êm tai đánh thức Tích Phúc Hồng cạn ngủ
Nàng vuốt vuốt đôi mắt buồn ngủ mông lung, tối hôm qua việc tốn thể lực làm nàng có chút mỏi mệt, thế nhưng trong lòng lại có cảm giác thỏa mãn làm cho nàng tinh thần gấp trăm lần. Tích Phúc Hồng chậm rãi ngồi dậy, phát hiện bốn nữ nhân nằm hai bên nàng, lúc nắng ấm chiếu vào trong phòng, nàng nhìn đến xuất thần, dường như hình ảnh tiên cảnh làm nàng thở ra một hơi
Đây là những thê tử của nàng, nhà của nàng
An tâm hạnh phúc để Tích Phúc Hồng nhịn không được nhếch miệng, nàng nằm rạp xuống khuôn mặt các nàng hôn lên một cái, mới mặc y phục ra khỏi phòng. Có thể vì trời vừa sáng, bên ngoài mười phần yên tĩnh, hưởng thụ lấy gió lạnh trong lành, Tích Phúc Hồng bước nhẹ vào trong đại sảnh, chỉ thấy Dư Tường ôm vò rượu nằm ở trong góc tường ngáy o o, Thảo Mộc tỷ muội đại khái là về phòng khách nghỉ không thấy tăm hơi, mà trên bàn bày một phong thư, là Tần Kha Vân cùng Phương Kỳ Nhi lưu lại tin tức, nói về Bích Huyền Cung trước.
Tích Phúc Hồng gác lấy lá thư, nhìn quanh bốn phía không nhìn thấy Lâu Tình Diễm.
“ Tình Diễm?” Nàng đi ra ngoài viện hô một tiếng, không ai đáp lại.
Đi vào phòng đặc biệt chuẩn bị cho nàng, lại phát hiện chăn bông chỉnh tề, tựa hồ không có dấu hiệu bị mở ra. Quái, hẳn là chạy ra ngoài chơi rồi sao ? Tích Phúc Hồng suy tư nửa ngày, nghe thấy tiếng mở cửa mới lấy lại tinh thần, nhưng người tới không phải là Lâu Tình Diễm mà là Tiêu Thê Ngọc
“ Suy nghĩ gì ? Như thế nhập thần ?” nàng chậm rãi tiến đến, mặt lộ ra vẻ yếu ớt, ở dưới ánh sáng hoàng kim càng khiến cho nàng giống như tiên nữ lóa mắt, khí tức ôn nhu khiến tim người ấm áp. Nàng thích Tiêu Thê Ngọc như vậy, có nàng ở đây liền an tâm, dường như trời sập cũng có nàng che chở.
“ Không có việc gì, chỉ là không nhìn thấy Tình Diễm, cho nên tới tìm một chút “ Tích Phúc Hồng chủ động tiến lên ôm lấy, cảm giác đối phương vỗ vỗ đầu nàng.
“ Đừng lo lắng, Lâu cô nương hôm trước cũng như vậy mà đúng không ? Chỉ sợ lại ra sông bắt cá “ Tiêu Thê Ngọc cười cười “ Lâu cô nương lớn như thế, sẽ không lạc mất, nàng nếu không yên tâm, tại hạ sẽ thay nàng đi tìm được không ?”
“ Không cần, Tình Diễm thích chạy loạn, dù sao đói sẽ tự mình trở về “ Tích Phúc Hồng ngửa đầu nhìn nàng, cười nói “ Ta đến chuẩn bị sớm một chút ? Ta nhanh chết đói rồi “ tối hôm qua nàng ăn có mấy miếng, liền bị nương tử nóng vội kéo vào trong phòng, trải qua cả đêm dày vò, sớm đói đến mức ngực phẳng bằng lưng
“ Được “ Tiêu Thê Ngọc nắm tay nàng, hai người đi vào nhà bếp bận rộn chuẩn bị bữa sáng
Cạnh bàn ăn, mọi người đều rời giường dùng bữa. Tích Phúc Hồng an tĩnh xé da bánh bao nhai, nhìn thê tử của nàng, đột nhiên cảm giác có chút không chân thực, những nữ tử này lúc đầu là bèo nước gặp nhau, bây giờ lại cùng ngồi chung một bàn lớn, tường hòa địa tướng, nghĩ đến đây nàng liền nhịn không được cười ngây ngô
“ Các nàng đều có việc làm bận rộn, ta ở nhà cũng thấy nhàm chán, muốn cùng các nàng thương lượng tìm việc làm “ Tích Phúc Hồng nhấp một hớp trà nhạt nói, thê tử nàng cũng không phải nam nhân coi trọng hiền thê gì đó, mỗi người đều có trách nhiệm đảm đương, ngược lại nàng là tướng công, cả ngày chơi bời lêu lỏng
“Được, Tích muội muội muốn làm cái gì ?” Thi Thúy Yên trừng mắt nhìn hỏi
“Ây… Ta cũng không có thành thạo nghề nào, không bằng.. Học làm bánh bao bán được không ?” Tích Phúc Hồng đề nghị
Tiết Bách Hoa nghe vậy lập tức lắc đầu “ Không được, bán bánh bao vất vả, nhào bột, rồi làm nhân bánh, bận từ sớm đến tối, không cách nào nghỉ ngơi thật tốt, sẽ mệt chết “
“ Vậy không bằng… Đến khách sạn phụ việc ?” Tích Phúc Hồng bất đắc dĩ, đành phải nghĩ cái biện pháp, không ngờ cũng bị Lạc Khuynh Thành phản bác
“ Khách sạn là một ổ rắn chuột, nàng đi xe làm cho ta lo lắng “ cho dù võ lâm tổng đà đã ở Dương Thanh, nhưng Lạc Khuynh Thành không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, tuyệt không đem sự an toàn của Tích Phúc Hồng đùa giỡn
“ Ờ…vậy ta đi phòng nhuộm, nhuộm vải cũng được chứ ?” Tích Phúc Hồng nghĩ nửa ngày, cũng chỉ còn phòng nhuộm cuối phố có thể đi
“ Hì hì, muội muội ngốc, nhuộm vải là công việc cần kỹ thuật, ta thấy muội đừng có tự đi chuốc khổ, đến lúc đó ta sợ người ta cũng không nhận muội đâu” Thi Thúy Yên vô tâm giễu cợt, chỉ là Tích muội muội trong mắt nàng chính là tiểu oa nhi, giống như công việc tinh tế như nhuộm vải, sợ nàng không học được.
“ Không bằng trồng rau đi ?” Tiêu Thê Ngọc bỗng nhiên nói “ Tích cô nương lúc xưa ở trong cốc từng tự trồng rau củ đúng không ? Coi như chúng ta ăn không hết, có thể gánh vào thành bán.”
“ Được a! Vậy thì trồng rau đi!” Tích Phúc Hồng nghe vậy nhãn tình sáng lên, nàng đều quên mình có bản lĩnh kia
“Chính xác ! miếng đất sau hậu viện để trống vô dụng, để mai ta tìm người đến xới đất, sau này liền trồng rau ở đó “ Thi Thúy Yên nhẹ gật đầu, quả nhiên để cho Tích muội muội ở trong nhà là tốt nhất, miễn cho cả ngày lo lắng nàng bị bắt cóc
“ Bất quá nên nhớ, tuyệt đối không cậy mạnh” Lạc Khuynh Thành sờ sờ đầu Tích Phúc Hồng, rất là trìu mến.
“ Ta biết “ Nàng cầm ngược tay Lạc Khuynh Thành, trong lòng ấm áp
“ Quá tốt! Về sau ta cũng không cần mua thức ăn, đồ ăn của muội muội trồng nhất định là thiên hạ đệ nhất mỹ vị!” Thi Thúy Yên vừa nói vừa nhào lên trước, nàng ôm cổ Tích Phúc Hồng cười hì hì.
“ Đừng chọc ta!” bên tai nóng lên, Tích Phúc Hồng dùng sức nắm khuôn mặt Thi Thúy Yên cười nói
Sau đó Tích Phúc Hồng dưới sự giúp đỡ của mọi người, liền ở hậu viện làm nông. Hậu viện mười phần rộng rãi, mấy ngày xới đất cải tạo, cũng là một miếng đất đẹp để trồng trọt, mà Tiết Bách Hoa cũng nhờ Tích Phúc Hồng trồng dùm nàng mấy loại thảo dược, để sau này sử dụng
Tích Phúc Hồng trong tay cầm cuốc, hít một hơi thật dài mùi đất mới, đi chân đất giẫm lên bùn đất xốp giòn để tâm tình nàng phi thường buông lỏng, quả nhiên làm nông mới là công việc nàng thích nhất, mỗi ngày vất vả cần cù, luôn có bội thu, cảm giác như vậy khiến cho nàng cảm thấy nhân sinh an tâm
Nàng từ trong túi áo lấy ra khăn gấm lau mồ hôi, thình lình nhớ tới đây là lễ vật nàng chuẩn bị cho Lâu Tình Diễm. Ở trên thêu đóa hoa cùng chim nhỏ, mặc dù không tính tinh xảo, nhưng đây là cái khăn nàng dụng tâm thêu. Đáng tiếc nàng không có cơ hội đưa cho nàng, bởi vì từ lúc đó nàng không còn gặp Lâu Tình Diễm..
Vốn cho rằng mấy ngày nữa nàng sẽ về, toàn thân vô cùng bẩn nói đuổi theo con thỏ, hoặc là ở trong rừng lạc đường, kết quả không có, Lâu Tình Diễm đi, đi vô thanh vô tức, ngay cả câu tạm biệt cũng không có, cứ như vậy biến mất trong cuộc đời Tích Phúc Hồng.
Chuyện này nàng đến bây giờ không có nguyện ý chấp nhận, có khi nàng sẽ ngồi ở cửa nhìn quanh, nghĩ đến không chừng Lâu Tình Diễm ở trên đường, sẽ đói hoặc trốn ở dưới mái hiên, chờ mình đi tìm nàng, thế nhưng mà không có. Vô luận đợi bao lâu, chính là không thấy khuôn mặt sáng sủa tươi cười, cho đến khi mọi người khuyên nàng trở về phòng nghỉ ngơi, Tích Phúc Hồng mới lưu luyến không muốn rời đi
Nắm chặt khăn gấm mềm trong tay, trong lòng có đau xót không nói nên lời
“ Tốt a! Tốt a! Có ăn có ở!”
Khi đó, nàng hỏi Lâu Tình Diễm có thể lưu lại hay không, nàng nó ở lại, kết quả là nàng không có ở lại…
Đây có thể tính là lừa gạt không ? Thế nhưng Tích Phúc Hồng minh bạch, Lâu Tình Diễm sẽ không lừa gạt nàng
“ A Phúc, nàng làm sao rồi ? Thân thể không thoải mái sao ?” Tiết Bách Hoa cùng mấy người bước trên hành lang đi tới, lại trông thấy Tích Phúc Hồng sắc mặt u ám, tựa như thống khổ
“ Cái này..ta không thể đưa cho nàng ấy” Tích Phúc Hồng đưa lên khăn gấm trong tay, thanh âm có chút nghẹn ngào..
Đám người thấy thế, nhìn nhau mấy lần. Các nàng dự định sau khi ổn định liền tìm một nhà khá giả làm mối cho Lâu Tình Diễm, nhưng không nghĩ tới nàng thế mà liền đi, vào ngày các nàng thành hôn liền lặng lẽ rời đi, sau đó các nàng có hỏi Dư Tường, hắn nói đêm đó Lâu Tình Diễm còn cùng hắn cười cười nói nói, hỏi Thảo Mộc tỷ muội, cũng nói trở về phòng trước còn thấy nàng, hỏi Tần Kha Vân cùng Phương Kỳ Nhi nói buổi sáng chuẩn bị rời đi đã không còn thấy bóng dáng.
Mọi người không muốn nhìn thấy Tích Phúc Hồng tinh thần sa sút như thế, thậm chí nghe ngóng bốn phía, nhưng Lâu Tình Diễm tựa như không khí, tựa hồ không ai thấy qua nàng, hoặc lưu lại bất luận ấn tượng nào. Liền ngay cả Thi Thúy Yên tinh thông tìm kiếm tin tức hỏi một vòng cũng không thu hoạch được gì, không biết nàng có rời thành không ? Hay là chạy vào trong núi ? Hay bị nước sông cuốn đi, đều không ai biết được
Sống chết không biết.
“ Ai u, Tích muội muội lại làm sao rồi ?” Thi Thúy Yên gượng cười vài tiếng “ Ngươi đừng lo lắng, đại nương thế nhưng ngay cả trâu điên còn không sợ, nhất định không có gì đâu” Nói vừa xong lại phát hiện Tích Phúc Hồng càng ưu sầu, chính là bởi vì Lâu Tình Diễm không sợ gì, mới suýt chút bị trâu đụng chết
“ Nàng rời đi nhất định có đạo lý của mình, coi như ta ngăn cản, cũng không ngăn được “ Lạc Khuynh Thành mở miệng nhạt nói, nàng cũng không có giỏi nói lời an ủi, bởi vì nàng minh bạch Tích Phúc Hồng hiểu ý tứ trong lời nói của nàng. Tâm Lâu Tình Diễm không ở nơi này, cho nên nàng tùy lúc có thể rời đi, chỉ là lần này đột nhiên lại đi thật.
“ Đúng vậy a, A Phúc…Nàng chớ suy nghĩ quá nhiều “ Tiết Bách Hoa vuốt mặt nàng cười nói
“ Tích cô nương luôn ở nơi này, ngày nào đó Lâu cô nương trở về, cũng sẽ tìm được chúng ta” Tiêu Thê Ngọc tiến lên nắm tay Tích Phúc Hồng nói “ Cho nên không cần vì Lâu cô nương lo lắng, đây là ý của nàng, muốn đi thì đi, muốn ở thì ở chúng ta không thể làm chủ, bất quá chúng ta có thể luôn ở đây chờ nàng trở về “
“ Ừm !” Tích Phúc Hồng nhếch môi, dùng sức gật đầu “ Ta luôn ở chổ này, sẽ không đi đâu… Nhà của ta… Thê tử của ta đều ở đây “
Tích Phúc Hồng ôm lấy các nàng, xác thực tâm cùng lòng đều là thực tình cùng yêu
“ Thích giống như Tình Diễm thích ăn đùi gà không ?”
“ Ha haha” Tích Phúc Hồng nhớ tới lời Lâu Tình Diễm, nhịn không được cười ra tiếng “ Ta yêu mọi người ! So với yêu đùi gà còn yêu hơn!”
Nếu dựa vào lời Lâu Tình Diễm, hẳn là dễ hình dung đúng không ?
“ Đùi gà sao ?” Tiết Bách Hoa nghiêng đầu rất là nghi hoặc
“ Đúng, so với yêu đùi gà còn yêu hơn ! Còn thích hơn!” Tích Phúc Hồng tiến lên hôn gò má nàng một tiếng, cười đến xán lạn
“ Thật sao ? … Bản y yêu A Phúc so với… Ách…phong lan tây vực còn yêu hơn!” nói xong cũng hôn Tích Phúc Hồng một cái
“ Tỷ tỷ yêu muội muội so với Hồ Tửu còn yêu hơn!” Thi Thúy Yên cũng xông lên hôn lên cái trán Tích Phúc Hồng một cái
“ Tại hạ yêu cô nương hơn tất cả những người nào khác “ Tiêu Thê Ngọc nắm tay Tích Phúc Hồng, nhu hòa đặt một nụ hôn, hàm nghĩa bên trong lời nói Tích Phúc Hồng tự nhiên có thể nghe hiểu được.
Lạc Khuynh Thành thấy thế, tiến lên bưng lấy mặt Tích Phúc Hồng “ Ta yêu nàng thậm chí không tiếc tính mạng bản thân”
Nói xong cũng muốn hôn nàng, không ngờ Tích Phúc Hồng thoáng chốc ngất đi.
“ Chuyện gì xảy ra ?” Lạc Khuynh Thành là người duy nhất không có hôn Tích Phúc Hồng, xanh mặt đứng bên cạnh hỏi
“ Hì hì, còn có chuyện gì ?” Thi Thúy Yên cười đến vỗ vai nàng, nén cười nói:
“ Tích muội muội bất tỉnh vì lời buồn nôn của ngươi a! Lạc minh chủ ! Ha ha ha ha!”
Toàn Văn Hoàn
Lời editor:
Tác giả bảo sẽ viết phiên ngoại, mà mình tìm không được, ở trên Tấn Giang đã bị xóa rồi, nên không chắc tác giả có viết không. Ai có cho mình xin, mình sẽ edit hết
Cá nhân mình xem xong vẫn thấy buồn buồn vì Tích Phúc Hồng vẫn mất đi Lâu Tình Diễm. cũng không có nhiều suy đoán về thân thế người này. Là Mộ Tình Quỷ Bà, hoặc có liên quan đến Bích Huyền Cung Tần Kha Vân. Có thể sau đó nàng bị Tần Kha Vân mang đi ? Vì duy nhất Tần Kha Vân biết nàng là ai ?, có thể nàng quá khứ là ác ma nào đó. Rõ ràng Tiêu Thê Ngọc có thể dùng quỷ linh tìm người, nhưng ở đây lại không có đề cập, có lẽ liên quan đến Bích Huyền Cung, nên tìm không ra chăng. Vẫn tin một ngày nào đó Lâu Tình Diễm trở về bên Tích Phúc Hồng, để cuộc sống của Tích Phúc Hồng được hoàn chỉnh. Dù sao nàng được trời phù hộ mà, sẽ ổn thôi
Bộ này tác giả viết trước bộ Không từ thủ đoạn. Bản thân mình thích bộ này hơn, vì thể hiện rõ sự nghiệp quật của các công, giải thích lý do ngược thụ cũng hợp lý. Và cũng diễn tả được tình yêu của công dành cho thụ, không như bộ kia, tập trung trả thù quá nhiều, lúc tha thứ thì cảm giác hơi dễ dãi và đơn giản
Bản thân mình chấm Thánh Vi là Tiêu Thê Ngọc..Dương Y Mặc là Lạc Khuynh Thành. Còn Tích Phúc Hồng là một bạn không quá xinh đẹp, thiên về dễ thương, mặt hơi bánh bao chút. Thi Thúy Yên thì tính cách hơi giống Hoàng Dung, bề ngoài kiểu tiểu tiên nữ, lanh lợi, đáng yêu. Tiết Bách Hoa thì thiên kiểu như hồ ly, giống Khang Mẫn một chút = ))