Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 66: Thế gian khó có được.

Quanh năm mây mù lượn lờ, tứ phía vây quanh vách núi.

Cốc này có tên, liền gọi là Vụ Phong Cốc.

Lúc đến đầu mùa xuân, chính là lúc vạn vật sinh trưởng, gió nhẹ thổi qua, trong không khí  xen lẫn sự tươi mát của tuyết tan, ánh mặt trời xuyên qua sương mù, chiếu lên vách đá phản chiếu kim quang, kéo dài trải lên bãi cỏ xanh ấm áp, nước suối chảy xuống dốc đứng, trải qua ba năm, cảnh sắc vẫn như cũ không thay đổi, chỉ là nhà gỗ cũ kỹ năm đó không còn, mà thay thế là một căn phòng thấp mới xây, đá vụn trải đường đến cuối nơi, tịch mịch như tiên cảnh.

“ Mầm tới rồi ! mầm tươi mới thay ngài đến rồi !” Phương xa truyền đến tiếng trẻ con, một tiểu oa nhi tóc thắt bím nhảy nhót đến, trên cánh tay kéo giỏ trúc, chắc hẳn chính là mần mà nàng nói tới, chỉ thấy nàng đì vào sau viện chạy tới, nhìn thấy người liền cười híp mắt đem giỏ trúc đưa qua, một bộ lấy lòng

Trong viện, một vị nữ tử thoáng quay đầu, cười đến ngọt ngào

Tích Phúc Hồng trải qua ba năm thiên tuế, năm đó oa nhi mười lăm bây giờ trở thành nữ nhân đình đình ngọc lập. Thân hình trở nên thon dài, dung nhan nẩy nở không ít, dấu đỏ trên mặt nhạt đi rất nhiều,, bây giờ giống như một tầng phấn nộn, dù không được gọi là mỹ nhân phôi tử, nhưng đáy mắt thanh tịnh làm cho người nhớ thương trong lòng, miễn đi thế tục hỗn loạn, trở nên thanh thuần thiện lượng cùng mỹ hảo.

Đồng dạng thế gian khó có được.

“ Không vội hôm nay gieo xuống, đất này vẫn còn có chút cứng rắn “ Tích Phúc Hồng cầm cuốc trong tay cười nói

Nữ oa nhi thấy thế, ngồi xổm, chọc chọc đất, quả thật còn có chút lạnh lẽo cứng rắn “ Nếu không muội cũng tới xới đất được không ? hạt giống này mà nảy mầm liền có khoai nướng ăn, muội muốn ăn khoang lang nướng sớm một chút “ nữ oa bỗng nhiên nhảy lên, vừa nói vừa cắm cuốc mà Tích Phúc Hồng đang cầm

“ Cũng không phải là tiên đào, trồng xuống cũng không nhanh thu hoạch như vậy “ Tích Phúc Hồng cười nói

“ Sớm một ngày thì nhanh có một ngày, đây là gia gia nói với muội “ nữ oa ra sức xới đất, nhưng đào cả buổi không có hiệu quả, cuối cùng mệt mỏi rũ tay xuống, ảo não nhíu mày, xem ra khoang lang phải đợi đến thượng hạng mới ăn được.

Tích Phúc Hồng thấy bộ dáng nàng thất vọng, đang nghĩ an ủi vài câu, lại thoáng nhìn thân ảnh đến gần

Người tới mặc một bộ váy lụa đỏ tía, thân hình so với Tích Phúc Hồng nhỏ nhắn xinh xắn hơn, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, đem tóc xanh tùy ý quấn quanh, cần cổ đeo ngân sức rườm rà hoa mỹ, hình dạng nhìn như chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, ánh mắt tỏa ra khí chất cực kỳ ổn trọng, toàn thân tản mát ra khí chất không cân đối, dường như bao lấy ánh lửa, nhìn như đơn thuần, bên trong lại thiêu cháy dữ dội

“ Tương Âm !” Tích Phúc Hồng mỉm cười gọi tục danh người vừa tới

Đối phương nghe vậy, nhưng cười không nói

Lữ Tương Âm, là bạn tri kỷ của Tích Phúc Hồng ba nắm, cũng là ân nhân mang nàng về Phong Vụ cốc.

“ Muội về nhà ngồi xuống trước, tỷ đem đất lắp lại, sẽ ra ăn cơm” Tích Phúc Hồng để Lữ Tương Âm ngồi ở xuống ghế đẩu dưới mái hiên, có khi nàng sẽ vào cốc cùng Tích Phúc Hồng dùng bữa, mà Tích Phúc Hồng đối với nàng lơ đãng đến chơi cũng tập mãi thành thói quen. Hai người quan hệ dù không nhiều, nhưng luôn có ăn ý, bởi vậy không cần bất luận ước định nào, thời cơ đến, tự nhiên sẽ được vài lần, trò chuyện vài câu

“ Được “ Lữ Tương Âm gật đầu, tùy ý ngồi lên ghế đẩu

Dưới tà dương, Tích Phúc Hồng chịu khó cày đất, thỉnh thoảng cùng tiểu oa nhi cười cười nói nói, hình ảnh điềm tĩnh có chút không chân thực, chất phác lại đơn thuần, sợ chỉ có thể nhìn ở trong cốc, bên ngoài cốc, thế gian hỗn loạn không cách nào tổn thương nàng, đây là cuộc sống Tích Phúc Hồng kỳ vọng, là thời gian nàng khát vọng. Lữ Tương Âm nheo lại đôi mắt, hiện lên một tia nghiền ngẫm khó mà phát giác.

Nàng còn nhớ rõ ba năm trước đây, bộ dáng Tích Phúc Hồng nản lòng thoái chí

Dường như bị hút hồn…

Lữ Tương Âm hé miệng cười khẽ “ Không, nhưng so sánh không hồn lại giống như trống rỗng…”

Bị đủ kiểu người lợi dụng, vô tận phản bội, cuối cùng phát hiện tất cả chỉ là âm mưu

Nàng tận mắt nhìn thấy Tích Phúc Hồng bị Mộ Tình quỷ bà đẩy vào trong hồ nước, cũng nhìn tận mắt Tích Phúc Hồng ngưng thở. Dường như là chuyện mới hôm qua, ký ức vẫn còn mới mẻ, khi đó thần sắc nàng ngốc trệ, không có sinh khí, cũng đúng, bị người đối đãi như vậy, nên đối với nhân loại không hết hi vọng, chỉ là nàng quên không được, khi đó Tích Phúc Hồng cho nàng đáp án, đúng là ít ỏi như thế…

“ Nói đi, ngươi muốn cái gì ?”

Muốn cái gì? Lữ Tương Âm nhắm hai mắt cẩn thận hồi tưởng… Tích Phúc Hồng chính là trả lời như thế…

“ Ta không nghĩ lại bị khi phụ “

Buồn cười đến cực điểm

“ Mạng còn không có, sao có thể khi dễ ?”

Nàng lại hết sức kiên trì

“ Nếu như có kiếp sau…”

Đáy mắt Tích Phúc Hồng chỉ còn mỏi mệt

“ nếu có kiếp sau… Ta không nghĩ lại đần như vậy, không nghĩ lại bị lừa gạt, lợi dụng, hãm hại “

Làm sao không chịu để những ác nhân tàn phá nhân sinh của nàng mà chết đi ? Không nghĩ trả thù sao ? Không oán hận sao

Thú vị, quả thực thú vị.

“ Tương Âm, suy nghĩ gì mà xuất thần rồi ?” Tích Phúc Hồng chẳng biết lúc nào đi dưới mái hiên, trên gương mặt dính lấy bùn, váy áo cũng làm bẩn, nhưng không giảm đi chân khí thuần khiết của nàng, tâm tính oa nhi, khiến người yêu thương. Lữ Tương Âm trừng mắt nhìn, đưa tay thay nàng lau đất nước dính trên mặt nàng

“ Nghĩ tỷ“ Môi đỏ khẽ mở. Lữ Tương Âm không e dè

Tích Phúc Hồng nghe vậy, cười cong đôi mắt “ Còn muốn nghĩ gì nữa ? Chẳng phải đang ở đây sao ? Tới dùng cơm đi “

Nữ oa sớm đã rời đi, chỉ còn Tích Phúc Hồng cùng Lữ Tương Âm hai người ở trong cốc. Các nàng vào nhà liền đến bên cạnh bàn, Tích Phúc Hồng nấu mấy món ngon, tất cả nguyên liệu đều được trồng trong cốc, dù không nhiều, nhưng rất tươi mới, nàng thuần thục thay Lữ Tương Âm nhận bát canh nóng, bảo nàng nhân lúc còn nóng mau uống nhanh

“ Thân thể muội gần đây thế nào ?” Tích Phúc Hồng uống một ngụm canh, tùy ý hỏi

Lữ Tương Âm cười nhạt, còn có thể như thế nào ?

“ Không sao, không thấy đau “ Nói đến không thể tưởng tượng, nhưng xác nhận không đau không ngứa

“ Như vậy sao được, càng nên chiếu cố nhiều hơn mới được “ Tích Phúc Hồng lo lắng nói

Nghe vậy, Lữ Tương Âm đặt lại chén sành. Tích Phúc Hồng minh bạch câu nói này có bao nhiêu ý tứ ? Không cảm giác đau, đó là bởi vì nàng căn bản sẽ không đau, nàng là tà linh, ký túc ở trên nhục thể của phàm nhân làm sao có tri giác ? Bất quá là cái xác không hồn, coi như toàn thân hư thối, cũng sống bình thường, chỉ là

“ Ngày sau sẽ để ý một chút “ Lữ Tương Âm trả lời.

Tích Phúc Hồng gật đầu, lúc này ngoài cửa có một thân ảnh vội vàng đến gần, không vào phòng, mà cung kính đứng ngoài cửa chắp tay. Lữ Tương Âm thấy thế, tay áo dài mơn trớn mặt bàn, người kia dường như nhận mệnh lệnh, lập tức lui ra. Tích Phúc Hồng biết, ngoài cửa chính là tùy tùng của Tương Âm, nàng đối với chuyện của Tương Âm biết rất ít, chỉ vì nàng an ổn cả đời, Tương Âm có thể cho nàng thời gian yên bình, nàng liền không hỏi quá nhiều

“ Ngày khác trở lại thăm tỷ “ Nói xong, thân ảnh kiều tiểu thong dong rời đi

Nàng là Lữ Tương Âm, càng cấp thiết xác thực cần Tà Linh nhập vào người. Nhục thân này, vốn là nữ nhi của giáo chủ ma giáo bị võ lâm truy đuổi, từ khi giáo chúng thoát đi, ma giáo từ đây không gượng dậy nổi, lão giáo chủ nhiều năm bệnh liệt giường, mà nữ nhi ma giáo cũng bị ma bệnh sớm tối dày vò, lúc tắt thở, nhục thân chuyển thành phụ thể tà linh, thế là Lữ Tương Âm sống tiếp được, chỉ là nàng không phải là Lữ Tương Âm chân chính, ngày sau Tà Linh trọng trấn ma giáo, thời gian ngắn ngủi ba năm, đã ở trong giang hồ dấy lên gió tanh mưa máu không ít

Mà nàng cũng không tính đình chỉ

Khoác lên người thân thể phàm nhân, lấy danh giáo chủ ma giáo, chuẩn bị huyết tẩy giang hồ

“ Giáo chủ, người đã bắt trở lại” Nam nhân dáng cao gầy đi theo sau lưng Lữ Tương Âm nói

Liếc mắt nhìn hắn, Lữ Tương Âm không nhanh không chậm bước lên thang đá. Từ lúc nàng nhập vào cái thân thể chưởng môn này, liền đem ma giáo dời đi, giống như hứa hẹn, nàng cho Tích Phúc Hồng một cuộc sống an cư trong Vụ phong cốc, từ trong cốc đi vào dựa vào cơ quan tương thông , như không có chìa khóa, sợ tiêu tốn mấy ngày mới có thể đem khóa mở ra, làm như vậy để bảo vệ sự an bình cho Tích Phúc Hồng, cũng trả lại mảnh thanh u cho nàng

Nhưng bên ngoài miệng hang, lại là giang  hồ tàn khốc. Bên kia mật đạo, chính là cung điện ma giáo mà Lữ Tương Âm dành hẳn ba năm xây dựng lên, xa hoa chói lọi, vàng son lộng lẫy, bằng với hoàng cung tráng lệ, chỉ là những điêu khắc rườm rà này lại giấu sâu trong vách núi, không người biết tới, chỉ dành cho một mình nàng nghiền ngẫm, nhưng nàng như thế nào hưởng thụ sự phù hoa của nhân gian ? Bất quá hưng khởi thôi.

Xuyên qua hành lang quạng quẽ, hai người tới đại sảnh to lớn. Lữ Tương Âm đi lên chủ vị, ghế đá xanh biếc trong suốt được chế tạo từ ngọc thô, thành ghế chạm trổ một con phượng hoàng giương cánh thuần vàng, bộ dáng vung cánh bay cao đầy lăng lệ, lại phối hợp với đôi mắt không phù hợp với tuổi tác, yêu dị nhiếp hồn, khí thế ngàn vạn

Bên trên cao đường lại do một đứa trẻ con chiếm giữ chủ vị, ở dưới lại là một nam nhân bị ép buộc quỳ

“ Giáo chủ ! Giáo chủ ! Ngài bỏ qua cho tiểu nhân đi ! Giáo chủ !” nam nhân thấy người tới lập tức bối rối cầu xin tha thứ.

Lữ Tương Âm nheo lại hai mắt, đáy mắt mỉm cười.

“ Là ngươi đem tin tức tiết lộ ra ngoài ?” Thanh âm có một chút non nớt, lại khiến lòng người run rẩy

“ Oan uổng a! Giáo chủ ta là bị người oan uổng ! Ta không có tiết lộ tin tức ! Giáo chủ phải tin ta!” nam nhân liều mạng lắc đầu, kém chút đưa cổ bẻ xuống đất. Lữ Tương Âm thấy thế chỉ cười nhạt, loại lời nói thà chết không nhận tội, ba năm qua nàng hiếm thấy sao ? Hay là nói, tổng quan mấy trăm năm oán hận, nàng còn nhìn không thấy sao ?

Nàng là một cái hồn ma, nhưng chính là một oan hồn được tạo ra từ ngàn ngàn vạn vạn ở hổ long bí bảo

Bất kỳ lời hoang ngôn nào ở trước mặt nàng, bất quá là trò đùa

“ Giáo chủ! Ngài thả ta đi ! Giáo chủ ! Ta thật sự bị oan uổng !” nam nhân không chịu từ bỏ, thậm chí nghĩ bò lên phía trước, lại bị thủ hạ bên cạnh ngăn lại “ Giáo chủ, ta thay ngài bán mạng mấy năm nay, ngài cũng minh bạch lòng trung của ta mà, ta tuyệt sẽ không làm chuyện phản bội ngài !”

Ngươi có nhớ lúc trước là ai thay ngươi trả mối thù giết vợ không ?” Lữ Tương Âm duỗi ra hai chân, nói nhỏ

Nam nhân nghe vậy, bỗng nhiên chấn động

“ Đến tột cùng giàng hồ các đại môn phái cho ngươi lợi ích gì ? Để ngươi có gan phản bội giáo ta?” ngón trỏ lướt qua môi mềm, Lữ Tương Âm tò mò nhìn vào mắt nam nhân “ Nói a, ở trước mặt ta, những lời hoang ngôn này cũng không có tác dụng, ta muốn nghe lời nói thật, đến cùng bạch đạo cho ngươi cái gì ? Để ngươi phản bội ?”

Lời nói dối bị xem là lời của đứa nhỏ ba tuổi, nam nhân lại có thể giả điên sao ?

“ Bạch đạo nói…” Khẩn trương nuốt nước bọt, nam nhân cúi đầu không dám nhìn thẳng Lữ Tương Âm “ Bọn hắn dùng hình tra tấn ta, cho nên… Nhưng ta cảm thấy sẽ không dễ dàng bỏ qua cho giáo chủ!” Hắn đột nhiên ngẩng đầu nói “ Lại cho ta một cơ hội đi ! giáo chủ đối với ta có dụng tâm, ta chắc chắn dùng gấp trăm lần, không ! Ngàn vạn lần bù đắp lại! Giáo chủ ! Cầu ngài lại cho ta một cơ hội đi ! Ta định…”

Bạch !~

Máu tươi ba thước, đầu rơi xuống đất

Bên trong cao đường, trẻ con tay cầm kiếm, một thân huyết hồng

Cái gọi là giết người không chớp mắt, chính là bộ dáng này

“ Mang xuống “ tiện tay ném đi, trường kiếm phát ra âm thanh giòn vang bang một tiếng. Lữ Tương Âm vô cùng không để ý, nhân mạng trong mắt nàng giống như sâu kiến, đồng dạng không đáng, dù sao giết một người, liền sẽ có cái khác bổ sung, vĩnh viễn không có chổ trống, cho nên có gì để lưu luyến

Lấy công chuộc tội ? Nàng không cần

Huyết tinh ngập tràn. Thân thể cao tráng co quắp mấy lần trùng điệp ngã xuống đất, đầu người lăn ở bên cạnh cột, hai mắt cơ hồ trừng ra hốc mắt, chết không nhắm mắt. Một trận yên tĩnh sau đó, hạ nhân vội kéo thi thể ra khỏi sảnh, mặc dù bọn hắn thần tỉnh sợ hãi, cũng không dám lãnh đạm, bởi vì giáo chủ trời sinh tính hung tàn, chuyện máu tươi văng ba thước như thế, thường xuyên xảy ra ở đây, dần dà liền cũng chai sạn

Lữ Tương Âm trở về ngồi xuống chủ vị, ở bên cạnh nam nhân chờ đã lâu chắp tay cúi đầu

“ Giáo chủ, những hạ nhân đào tẩu kia…” Muốn nói lại thôi, chờ đợi hạ lệnh

“ Được rồi, bất quá là tạp ngư “ khoát tay vung khẽ, lại chảy một vệt đỏ tươi

Lữ Tương Âm đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy bàn tay bị rạch, vậy mà văng ra máu tươi đỏ thắm

“ Chuyện kia làm như thế nào ? “ Lữ Tương Âm tuyệt không cầm máu, chỉ nhìn chằm chằm vết thương nhạt nói

Huyết châu dọc theo mu bàn tay trượt xuống nhuộm đỏ ống tay áo, nàng lại không có cảm giác gì

“ Như vậy sao được, dạng này mới càng muốn chiếu cố thân thể thật tốt mới được “

Nhớ tới lời Tích Phúc Hồng căn dặn, Lữ Tương Âm không tự giác câu lên cười yếu ớt

Đúng đấy, là nên cố mà trân quý thân thể này, chỉ sợ thân thể này bại phôi, lấy ở đâu thân phận tốt như thế mà hô phong hoán vũ ? Nơi nào lại tìm được một nữ nhi giáo chủ ma giáo thứ hai ? Làm sao có thể phát tiết phẫn hận trăm năm tích lũy ? Cho nên tìm người thay nàng xem trọng bề ngoài này, nên có người thay nàng phân ưu thương thế cùng đau đớn

“ Đi “ Lữ Tương Âm nắm chặt tay, uốn lượng dòng máu chảy “ Đem Tiết Bách Hoa bắt tới “