Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 51: Rượu ngon giai yến

Hôm nay so với trước kia, tình thế hoàn toàn thay đổi.

Tích Phúc Hồng ngồi trên xen ngựa của Tiêu Thê Ngọc, chỉ vì xe ngựa của nàng nhường cho đệ tử Bích Huyền Cung ngã bệnh. Có lẽ tuổi còn quá nhỏ. Lại chưa bao giờ từng xa nhà, toàn bộ ban đêm ngủ ngoài trời, gió lạnh thổi nhiều liền nhiễm phong hàn, bởi vậy Tích Phúc Hồng nghe thấy có tiểu đệ tử bị bệnh, lập tức nhường xe ngựa. Nàng nói cưỡi ngữa thuận tiện, nhưng Tần Kha Vân nói không bằng cùng Tiêu Thê Ngọc ngồi chung một xe, miễn cho nàng ở ngoài gió sinh bệnh

Bởi vậy, nàng đối diện Tiêu Thê Ngọc, bầu không khí lộ ra xấu hổ

” Tích cô nương không cần câu thúc ” Tiêu Thê Ngọc ôn nhu cười khẽ, lại làm cho Tích Phúc Hồng căng thẳng hơn

Nhẹ gật đầu, Tích Phúc Hồng chuyển vị trí tới gần cửa sổ. Mặc dù cũng là xe ngựa, nhưng xe ngựa của Tiêu Thê Ngọc mộc mạc hơn nhiều, bài trí không có hoa mỹ, cũng không có giường bông vải mềm mại, chỉ có mấy cái chăn gấm, một bàn thấp, cùng năm sáu mươi cuốn sách lớn nhở, nàng tiện tay cầm một cuốn sách cũ, tùy tiện lật xem, tất cả đều là văn tự cùng hình ảnh nàng xem không hiểu

” Tích cô nương đối với âm hồn có hứng thú sao ?” Tiêu Thê Ngọc thanh âm trầm ổn truyền đến, trong giọng nói xen lẫn mỉm cười

“?!” nàng kinh ngạc ném cuốn sách, không dám tùy ý đọc qua

Tiêu Thê Ngọc nhặt lên cuốn sách bị ném, ngón tay vuốt ve tấm bìa cũ kỹ ố vàng, chỉ thấy chữ viết đều có chút mơ hồ. Tích Phúc Hồng nói nàng sợ quỷ, vậy mình thì sao ? Từ nhỏ cùng quỷ linh làm bạn, nàng có cơ hội để lựa chọn không sợ sao ? Chỉ nhớ rõ sư phụ nói làm cái gì, thì nàng làm cái đó, cứ thế trưởng thành, cũng không hiểm trở, nhưng…

Lăng Tuyết mới vào Bích Huyền Cung, cũng vô pháp thích ứng quỷ quái

” Không sao ” gác lại sách vở, Tiêu Thê Ngọc không lên tiếng nữa

Tích Phúc Hồng thấy nàng ngồi một mình ở bàn nhỏ đọc sách, mặt bên trầm tĩnh dưới ánh sáng hiện ra tầng kim quang. Nàng không thể không thừa nhận, Tiêu Thê Ngọc khí chất tịnh như nước xác thực hấp dẫn người ta, chỉ cần nhìn qua nàng, trong lúc bất tri bất giác liền sẽ tâm thần an định, có nàng làm bạn, tựa hồ khó khăn lớn hơn đều có thể giải quyết dễ dàng, nhịn không được nghĩ tin tưởng nàng, đi theo nàng.

Tích Phúc Hồng dời ánh mắt, ảo não nhíu mày

Nàng biết cũng chỉ là giả trang, cho nên không ngừng khuyên bảo mình tuyệt đối không mắc lừa….

Nhưng vẫn sẽ đem ánh mắt nhìn về phía nàng

“…. Ai…” chỉ có sau khi từ biệt ở Miêu Cương, mới có thể chân chính buông lỏng

” Tích cô nương vì sao thở dài đâu ?” Tiêu Thê Ngọc ngẩng đầu, nhìn qua Tích Phúc Hồng nhạt nói

Ánh mắt không e dè, Tích Phúc Hồng cảm thấy tâm tư sẽ xem thấu đôi mắt đen nhánh kia

” Không có gì.. Ta chỉ là…” Tích Phúc Hồng cắn môi dưới, chậm chạp không ra tiếng

Tiêu Thê Ngọc thấy thế, chỉ mỉm cười

Chính là nụ cười ôn nhu này, giống như cổ độc, ở trong lòng Tiêu Thê Ngọc giày vò nàng.

” Tiêu cô nương dáng dấp rất đẹp, cười lên cực kỳ mỹ lệ…” Cũng làm nàng bối rối

” Cám ơn, Tích cô nương cũng rất xinh đẹp” Tiêu Thê Ngọc nheo mắt lại, cười nhạt nói

Nghe vậy, Tích Phúc Hồng lập tức lắc đầu, đối với đẹp xấu, nàng vẫn có chút khái niệm, lại được gọi là mỹ lễ, nàng đối với bề ngoài của mình không dám nhiều lời ” Tiêu cô nương chớ giễu cợt ta, mặc dù ta chưa thấy qua việc đời, nhưng tướng mạo này của ta, sao có thể được xưng tụng là mỹ lệ ?”

Dáng người cũng không nhỏ bé yếu đuối, làn da không trắng nõn, lại nói ở trên mặt có một cái bớt đỏ chói, chổ nào đẹp đâu ?

” Đẹp xấu vốn không cách nào định nghĩa, Tích cô nương vì  Mộ Tình Quỷ Bà tự nguyện hy sinh ở chung bạch đạo, vốn là tình cảm sâu đậm cao thượng, bộ dáng như thế, tại hạ thấy mỹ lệ dị thường, lại có bao nhiêu thế nhân, sẽ hiếu thuận quan tâm chứ ?” Tiêu Thê Ngọc một lời nói không nhanh không chậm, nàng nhìn xem gương mặt Tích Phúc Hồng dần dần đỏ nhuận, cảm thấy rất là thú vị

Nói là tán thưởng, không bằng nói là bội phục

Tích Phúc Hồng toàn bộ ngốc kích, hại mình thê thảm như thế, lại không hề hay biết.

” Bà bà đem ta dưỡng dục trưởng thành, tự nhiên nên hiếu kính lão nhân gia ” Tích Phúc Hồng giương mắt nhìn Tiêu Thê Ngọc, nàng cùng nàng đều là cô nhi, hẳn là minh bạch tâm tư nàng thay bà bà đến chuộc tội, thế nhưng nàng không biết, Tiêu Thê Ngọc cũng không phải là ôn nhu thiện lương, nàng hiếu kính đến nay đều chưa từng làm qua

Bằng với việc sư phụ coi trọng nàng, vậy mà vẫn tùy hứng không thôi

Tiêu Thê Ngọc không có nói tiếp, Tích Phúc Hồng cũng ăn ý không hỏi thêm nữa. Lộ trình tương đương trôi chảy, mới đuổi một ngày đường, liền đến thành nhỏ đông giới. Chỉ là xe ngựa vừa đi vào trong thành, lập tức nghe rất nhiều tiếng khóc la hét. Tích Phúc Hồng hiếu kỳ vén lên vải mành, phát hiện ngoài cửa sổ có thật nhiều đều mặc tang phục, ở bên đường giơ tay bái quỳ, bộ dáng cực kỳ quỷ dị

” Thê Ngọc sư tỷ ” Xe ngựa theo âm thanh mà dừng, Tần Kha Vân vén lên vải mành tiến vào trong xe ngựa ” Ta vừa rồi để Kỳ Nhi sư muội đi thám thính tin tức, người trong thành nói mấy tháng trước có lệ quỷ lấy mạng, đã hại chết gần mười mấy gia đình, ta nghĩ sợ rằng quỷ linh từ lăng mộ Bạch Xuyên Hồ chạy trốn ra gây nên”

” Đã như vậy, cũng không thể ngồi nhìn mặc kệ, chỉ là…” Tiêu Thê Ngọc nhìn về phía Tích Phúc Hồng, biểu thị muốn hỏi có đồng ý không

” Không sao ! Oan hồn này hung tàn như thế, mọi người vẫn nên giúp thành dân đi ” Tích Phúc Hồng lắc đầu để Tiêu Thê Ngọc không cần để ý, Tiêu Thê Ngọc nghe chỉ là mỉm cười, nàng hướng Tần Kha Vân gật đầu, đối phương lập tức rời khỏi xe ngựa

Một đoàn người Bích Huyền Cung đi vào Thành Phủ, Phương Kỳ Nhi không thay đổi tác phong lư mãng, bệ vệ hướng dinh thự hô to, dọa ba cái tiểu đồng vội vàng thăm dò xem xét. Tiêu Thê Ngọc bên cạnh thu thập thư tịch tản mát, khóe miệng nhếch lên một vòng cười nhạt, nghe Phương Kỳ Nhi bên ngoài ồn ào, không khỏi nghĩ nàng đi theo Kha Vân học đạp cũng không lâu, nhưng thủy chung đổi không được tính tình xúc động

” Tích cô nương cần phải đợi trên xe ?” Tiêu Thê Ngọc mặc áo khoác, quay đầu ôn nhu hỏi

” Bắt quỷ… Có phải giống như lần trước ? Muốn, muốn sử kiếm như thế ?” Tích Phúc Hồng có chút bất an hỏi

Tiêu Thê Ngọc nghe vậy, nhịn không được cười ra tiếng ” Bất quá là tiểu quỷ phổ thông, thuận tiện bày trận”

Tích Phúc Hồng gật đầu, theo Tiêu Thê Ngọc cùng nhau xuống xe. Lúc này quan huyện đã sớm chờ lâu, hắn nghe nói Tần Kha Vân đến giúp bắt quỷ, lập tức khom người tiếp đãi, cho dù hắn trước sau cũng mời không ít đạo sĩ, hoa đại bút bạc lại không chiếm được bất luận cải thiện, bây giờ có người nói muốn tự nguyện hỗ trợ, đương nhiên chắp tay đáp ứng

” Xin mời đạo cô giúp đỡ một chút, ngài nhìn thành ta có bao nhiêu lớn, mỗi ngày đều có người chết, đều nhanh không ở lại được !” Dáng người cồng kềnh quan phủ lão gia nháy mắt ra hiệu nói, Tần Kha Vân lễ phép đáp lễ

” Ta nói ngươi là cái lão hồ đồ, mời giang hồ thuật sĩ cho người ta lừa gạt thì thôi, còn chọc giận quỷ linh, đáng đời ngươi trong thành chết rất nhiều người ” Phương Kỳ Nhi bất đắc dĩ trách cứ, mặc dù là sự thật, nhưng không chút nào khéo léo để người nghe khó chịu

” Sư muội !” Tần Kha Vân quát lạnh một tiếng, ngăn cản cái miệng nhỏ đúng lý không tha

Tiêu Thê Ngọc thấy thế, chỉ nhạt nói ” Giờ âm chưa đến, lập tức bày trận”

Đệ tử Bích Huyền cung còn lại nghe thấy lập tức đi đến xác định vị trí, mỗi người đều có vị trí của mình để cố thủ, nhất thời dùng khoảng sân trước phủ quan bày trận, thanh thế to lớn, cư dân phụ cận thấy hiếu kỳ, tất cả đều vây quanh một bên. Nhưng việc này trong mắt Tiêu Thê Ngọc cùng Tần Kha Vân chỉ là nhỏ như hạt vừng, tự nhiên không cần các nàng ra tay, Phương Kỳ Nhi rất có tự tin mình làm được, lập tức tiến tới niệm chú vẽ bùa

Bỗng dưng mây đen che mặt trời, thiên địa bị bao trùm âm u khắp chốn. Dù cho người phàn không thể nhìn quỷ linh, nhưng cũng có thể rất trực tiếp cảm nhận được không khí âm u lạnh lẽo, thành vân xem náo nhiệt thấy tình thế không đúng, tất cả đều nhao nhao đóng chặt cửa nhà, Tích Phúc Hồng ngửa đầu nhìn trời, chỉ cảm thấy không khí ngột ngạt, giống như lúc nàng ở hầm Ninh Gia

Quay đầu, Tiêu Thê Ngọc tiếu dung vẫn như cũ, Tần Kha Vân cũng lặng lẽ

Tích Phúc Hồng vuốt vuốt cánh tay, cảm thấy hàn phong thấu xương, đang nghĩ trở về xe ngựa đợi, lại nghe Phương Kỳ Nhi hét lớn một tiếng, lập tức dương quan phổ chiếu, mây đen tán đi, liên đới âm phong cũng biến mất. Thoáng chốc bầu không khí ngột ngạt tan biến, ngay cả lão gia đứng cạnh cửa nhìn cũng lập tức nín khóc mỉm cười, không cần nói cũng biết, cái này là oán linh nhất định bị thu phục

” Được rồi, bất quá chỉ là tiểu ác quỷ, cũng có thể dọa ngươi đến mức này ” Phương Kỳ Nhi trong tay cầm cuốn bùa chú, bao ở giữa một khỏa cầu, phình lên không biết là cái gì

” Mặc dù chỉ là oán linh phổ thông, đối với bách tính đến nay vẫn là vô cùng khó thu phục ” Tần Kha Vân nhận chỉ phù Phương Kỳ Nhi đưa tới, đột nhiên rút trường kiếm bên hông, âm thanh vang lên đem phù chú chém thành hai khúc, đồng thời một tiếng thê lương thảm thiết phá tan vang lên, thanh âm kia giống người lại không giống người , nhất định là lệ quỷ mà các nàng nói

” Đa tạ đạo cô tương trợ ! Đa tạ cô nương tương trợ !” quan lão gia kích động vội khom lưng nói lời cảm tạ

” Không sao, chỉ là chút sức mọn ” Tiêu Thê Ngọc tiến lên nói

“Này sao gọi là sức mọn được ! Bỏ mặc quỷ quái làm ác sẽ chỉ hại thêm nhiều người, bây giờ đắc đạo cô tương trợ, cư dân trong thành rốt cuộc có thể an tâm đi ngủ, ta cũng không có gì để báo đáp các vị đạo cô, đêm nay xin ở lại hàn xá chiêu đãi, mong các vị nhất thiết phải nể mặt !” quan lão gia đưa tay mời, để Tiêu Thê Ngọc vào nhà

” Như vậy phiền đại nhân ” cơ hồ không có cân nhắc, Tiêu Thê Ngọc đáp ứng lập tức, nhưng tiếp đó lại quay đầu nhìn về phía Tần Kha Vân nói: ” Cúc Âm sư muội bị trúng phong hàn, cùng sư muội khác đến tiệm thuốc hốt chút thuốc uống, đêm nay nghỉ ngơi lại một ngày, cũng dễ dưỡng bệnh “

” Dạ sư tỷ ” Tần Kha Vân nghe nói, lập tức phân phó sư muội khác làm theo

Tích Phúc Hồng thấy Tiêu Thê Ngọc cùng Tần Kha Vân theo quan lão gia vào nhà, có chút do dự. Nàng cũng không phải khách quan lão gia mời, nàng chỉ là quá giang Tiêu Thê Ngọc đến nơi này mà thôi, chuyện bắt quỷ nàng cũng không có giúp một tay, nghĩ như thế nào đều không có lý do vào nhà

” Ngươi đứng ở nơi này không ai mang thức ăn tới đâu ” Phương Kỳ Nhi đi đến Tích Phúc Hồng cười nói

” Ta vẫn không đi vào ” nàng lắc đầu chuẩn bị quay người, lại bị Phương Kỳ Nhi giữ chặt lại.

“Cô nương làm sao rồi ? Nếu bệnh ta kêu người tìm đại phu ” Phương Kỳ Nhi nhìn nàng không có tinh thần, cho là nàng không thấy ngon miệng

” Không phải ta…” Mấp máy môi, Tích Phúc Hồng hạ giọng nói ” Ta không có giúp gì, sao có thể đi vào ?”

” Cô nương bị não tàn à!” Phương Kỳ Nhi nghe vậy, không thể tin nhìn qua nàng ” Dưới ánh sáng sư tỷ, đừng nói là kiếm cơm, chính là cầm bạc đều chê ít ! cô nương a, đừng chú ý cái này cái kia, cứ việc đi ăn là được! Có chuyện gì, sư tỷ ngăn cho, sợ cái gì!”

” Ta, ta cũng không phải là đệ tử Bích Huyền Cung của các người, có thể nào da mặt dày như vậy ” Tích Phúc Hồng nhíu mày nói

” Cái gì da mặt dày, da mặt mỏng, sư tỷ sẽ không để ý đâu ! Tóm lại vào nhà trước rồi nói, Thê Ngọc sư tỷ nếu như chờ không thấy cô nương, còn không phải bảo ta đi tìm, tính cho ta bớt việc, đi vào đi được không ?” Phương Kỳ Nhi không để ý Tích Phúc Hồng cự tuyệt, mạnh mẽ kéo nàng vào trong phủ quan

Lúc này tiệc tối đã bắt đầu nhao nhao bưng thức ăn lên bàn, mặc dù không phải thịt cá, nhưng cũng coi như là phong phú. Phương Kỳ Nhi thấy bàn đầy thức ăn, sớm đã nuốt nước bọt, mà Tích Phúc Hồng nghe mùi hương, bụng cũng đói kêu ùng ục, nha hoàn một bên còn lần lượt mang thức ăn lên, Tiêu Thê Ngọc cùng Tần Kha Vân đều cùng quan lão gia trong sân nhàn thoại chuyện nhà, loại quan hệ bên ngoài , không tới phiên tiểu hậu bối ra mặt

” Nhìn xem, cô nương không ăn liền thiệt thòi ” Phương Kỳ Nhi ngắm bốn phía, thấy không ai chú ý liền cầm một muỗng canh thang uống

” Ngươi làm sao!” Tích Phúc Hồng thấy kinh ngạc lên tiếng, cử động vô lễ như vậy cũng xuất phát từ một đệ tử Bích Huyền Cung sao.

Phương Kỳ Nhi cười mị mị nhìn xem nàng, mắt nhanh tay nhanh cầm một cái muỗng nhét vào trong miệng Tích Phúc Hồng.

” Hiện tại hai ta đều là đồng phạm, cũng đừng hướng sư tỷ cáo trạng “

Thấy Phương Kỳ Nhi gian xảo tiếu dung, Tích Phúc Hồng nghĩ giận cũng không giận nổi.

” Canh này coi như không tệ, lại uống mấy ngụm được không ?” Phương Kỳ Nhi cầm thìa, ánh mắt trưng cầu đồng ý của Tích Phúc Hồng.

Tích Phúc Hồng minh bạch thuyết phục là vô dụng, liền không tự giác cười gật đầu.

Hai người cứ như vậy đứng trước bàn, ngươi một ngụm, ta một ngụm uống canh vô cùng hài lòng