Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 39: Tha thứ khó tòng mệnh

Màn đêm buông xuống, không trăng không sao, Tiêu Thê Ngọc mở ra đôi mắt, ngửa đầu, bầu trời mây đen không tản đi hết

Quả nhiên là bị ảnh hưởng bởi oán khí cùng thi khí, nơi đây cùng nhân giới đã sinh ra vết nứt, bỏ mặc không quan tâm chỉ sợ sẽ biến thành quỷ. Nhưng nàng cũng không phải vì trừ quỷ mà đến, đầu ngón tay vẽ bùa, bỗng dưng năm cái bóng đen từ bốn phía nhập vào cái bóng dưới chân, Tiêu Thê Ngọc đem dây cương buộc ở thân cây cởi ra, đập mấy lần lên lưng ngựa, để chúng nó tự rời đi

Quay người, nàng ngồi xổm trước mặt Tích Phúc Hồng nói ” Tích cô nương, thức, nên xuất phát

Tích Phúc Hồng run rẩy lông mi, mở ra hai mắt mông lung, nàng thấy Tiêu Thê Ngọc từ bên người rời đi, đứng ở ven đường không biết nhìn về nơi xa xăm nào đó. Đánh mấy cái ngáp, nàng đứng lên, lúc này bốn phía tăm tối, quái dị chính là nàng vẫn có thể nhìn thấy Tiêu Thê Ngọc, dường như nàng không bị màn đêm ảnh hưởng

” Thật kỳ quái… Vì cái gì ta thấy được cô nương ?” Tích Phúc Hồng đi về phía trước, đột nhiên lòng bàn chân mất tự do kém chút ngã sấp xuống, cúi đầu nhìn lại, nguyên lại là tảng đá, quả nhiên trừ Tiêu Thê Ngọc, nàng không nhìn rõ gì hết.

” Tại hạ đem một tiểu quỷ che ở trên thân Tích cô nương, nhưng tiểu quỷ kia được tại hạ nuôi dưỡng, cho nên Tích cô nương mới có thể nhìn thấy tại hạ ” Tiêu Thê Ngọc thấy sắc mặt nàng trắng bệch, lại rất cố gắng nhịn xuống không có la lên, ” Đừng sợ, quỷ kia sẽ không hại cô  nương, đi theo cũng chỉ là bảo hộ, nếu Tích cô nương còn lo lắng…”

Nàng vươn tay, hướng Tích Phúc Hồng ôn nhu mỉm cười

“… Tạ ơn ” Tích Phúc Hồng nắm lấy, nàng thật sự sợ nơi ầm trầm kinh khủng này

Ấm áp hồi lâu, làm tâm tình nàng an định lại. Quả nhiên, giống như lúc trước nàng nắm tay Tiêu Thê Ngọc, cái nắm tay mang cho nàng dũng khí. Tiêu Thê Ngọc nắm chặt, im lặng an ủi để Tích Phúc Hồng đỏ hồng mang tai, nàng trầm mặc đứng ở bên người Tiêu Thê Ngọc, lúng túng muốn nói gì, đột nhiên nghe thấy bên tai có âm thanh bạo phát nho nhỏ

Nheo cặp mắt, nàng không thấy rõ cảnh sắc xung quanh, mơ hồ cảm thấy có đông tây đang xê dịch, mà tốc độ lại rất chậm. Nuốt xuống một ngụm nước miếng, nàng không có ý định tìm tòi nghiên cứu cái đang động đậy kia là cái gì, Tiêu Thê Ngọc thấy thế, nhếch lên khóe môi cất bước về phía trước. Hai người đều đề cao cảnh giác, ánh mắt bất lương bên trong u ám, liền khiến giác quan nàng trở nên đặc biệt nhạy cảm, cho nên Tích Phúc Hồng căng thẳng thần kinh, chỉ cần có gió thổi cỏ lay sẽ bị dọa mà dừng bước lại, hung hăng nắm chặt bàn tay Tiêu Thê Ngọc.

” Phía trước là Ninh Phủ ” Tiêu Thê Ngọc nhìn Tích Phúc Hồng một chút, chỉ cảm thấy bộ dạng co rúm của nàng rất giải trí.

” Giống như có đâu đó… Đi theo chúng ta…” Tích Phúc Hồng đi theo sự dẫn dắt của Tiêu Thê Ngọc. Bắt đầu từ lúc nãy, liền có loại cảm giác không hiểu áp bách, bên tai thanh âm bạo động chưa từng đứt đoạn, mặc dù không biết là cái gì, nhưng nàng mẫn cảm thấy giống như là người nhưng không phải người…

” Là cương thi ” Tiêu Thê Ngọc gật đầu, kéo Tích Phúc Hồng để nàng có thể sánh vai với mình ” Nhưng cũng không phải là chân chính tà hóa cương thi, bất quá bị oán linh nhập nên mới cử động thôi, Nhóm thần sẽ không tổn thương chúng ta, chỉ là hiếu kỳ mới đi theo “

Tích Phúc Hồng nghe xong lưng phát lạnh, ngay cả lông tơ cũng dựng đứng. Nguyên lại những thanh âm náo động kia chính là do thi thể gây ra, nàng vừa mới rồi thuyết phục mình có lẽ là nhạy cảm, nguyên lai nàng trong lúc vô tình nhìn thấy thân ảnh quả thật là thi thể, chỉ cần nghĩ tới sau lưng có mấy chục cái thi thể lắc lư, nàng cũng không dám dừng bước, kém chút lôi kéo Tiêu Thê Ngọc co cẳng chạy mất

” Tích cô nương, Hắc long vòng đuôi có phản ứng chưa ?” Tiêu Thê Ngọc dừng bước lại, Tích Phúc Hồng bị dọa mà áp sát nàng

” Cái … Cái gì ?” Bất an quay đầu nhìn về sau, nàng hốt hoảng lôi kéo Tiêu Thê Ngọc muốn nàng tiếp tục đi.

” Ninh phủ đã đến, Tích cô nương, có thể hay không để tại hạ xem hắc long vòng đuôi ?” Tiêu Thê Ngọc trấn an vỗ vỗ mu bàn tay nàng, chỉ cảm thấy nàng lạnh cả người, từ lúc mới bước vào đều rất bất an, dù cho trên cổ nàng đeo dây cố hồn, cũng nắm tay nàng, nhưng sợ hãi không có giảm bớt, trái lại còn tăng

… Những thi thể này chẳng qua là oan hồn biết di động mà thôi, có gì phải sợ ?

Từ nhỏ làm bạn với quỷ linh, Tiêu Thê Ngọc không hiểu, chỉ có thể bất đắc dĩ trấn an

” Tích cô nương hẳn là thấy màn đêm không được vuông vắn nên cảm thấy sợ hãi sao ?” nàng thấp giọng hỏi thăm, chỉ thấy Tích Phúc Hồng ngẩng đầu ngờ vực nhìn nàng. Tiêu Thê Ngọc đột nhiên buông tay, ống tay áo vung lên nửa vòng, trong miệng niệm quyết, thoáng chốc sau tia u quang hiện lên bao quanh các nàng. Lập tức lam quan chập chờn, Tích Phúc Hồng trông thấy ở chổ ánh sáng chiếu vào, quả thật thấy một khuôn mặt dữ tợn trợn trừng

” Oa a !!” hai chân mềm nhũn, Tích Phúc Hồng chật vật ngã xuống đất

Tiêu Thê Ngọc nghiêng người, ôn nhu xoa đầu nàng nói ” Đừng sợ, sẽ không đến đây “

Tích Phúc Hồng nhìn chăm chăm cương thi bao vây ở ngoài vòng tròn, quả thật không có tiếp tục tới gần, thậm chí đều không nhúc nhích. Tích Phúc Hồng hơi tỉnh táo lại, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Thê Ngọc, thấy nụ cười của nàng không thay đổi, kiên nhẫn thấp giọng an ủi, Tích Phúc Hồng lúng túng gật đầu, chậm rãi từ dưới đất đứng lên

Nàng lấy ra hắc long vòng đuôi đeo ở trước ngực, không có khác lạ

” Bạch hổ vòng đầu quả nhiên ở đây ” Tiêu Thê Ngọc hài lòng gật đầu nói

Tích Phúc Hồng buồn bực, cúi đầu nhìn hắc long vòng đuôi ” Có ý gì ? Vòng này khác chổ nào chứ ?”

” Hắc long vòng nhận ảnh hưởng bạch hổ vòng, thân vòng đã có một tầng thanh quang ” nàng biết Tích Phúc Hồng không có tu đạo, tự nhiên không thấy dị tượng. Đối với người tu thân dưỡng tính như nàng, thì sẽ không như Lạc Khuynh Thành không chút nào kiên nhẫn, liền ôn nhu giảng giải cho Tích Phúc Hồng nghe

” Chúng ta nhanh đi cầm vòng, sau đó sớm rời khỏi nơi này…” Tích Phúc Hồng biến lên nắm tay Tiêu Thê Ngọc, nàng chỉ muốn mau mau hoàn thành sứ mệnh, sau đó thoát khỏi nơi quỷ quái này

Nghe vậy, Tiêu Thê Ngọc gật đầu dắt nàng đi về phía trước. Minh hỏa chiếu sáng chung quanh tường gạch loang lổ, Tiêu Thê Ngọc lấy ra địa đồ bằng da dê đối chiếu với vị trí, liền giống như Tần Kha Vân nói, nơi này là lối vào đường hầm, tường này chỉ sợ bị Bách Lý làm hỏng, nàng dẫn Tích Phúc Hồng cẩn thận đi qua hòn đá, quái dị chính là đám thi thể bị oán linh nhập, lúc hai người tiến vào Ninh Phủ, tất cả đều không dám đi theo

Khuôn mặt dữ tợn hư thối ở Minh hỏa càng khiến tâm thêm kinh sợ, tất cả đều dừng chân ở chân tường gạch không dám tiến vào một bước. Tích Phúc Hồng thấy thế nhíu lông mày, mặc dù cao hứng vì những thi thể kia không có theo sau, nhưng cũng bởi vì nhóm thần hành động như vậy, trong lòng tràn đầy một nỗi sầu lo, hẳn là trong hầm ngầm có thứ mà nhóm thầm sợ hãi ? Bởi vậy mới không dám bước vào ?

” Tích cô nương ?” Tiêu Thê Ngọc mở ra cửa gổ thông với hầm, quay đầu hỏi

Chỉ thấy Tích Phúc Hồng hai tay ôm ở trước ngực, biểu lộ có chút do dự, nàng do dự đi đến bên cạnh Tiêu Thê Ngọc, cúi đầu nhìn lại, cầu thang bằng đá cũ kỹ sâu không thấy đáy, thỉnh thoảng gió lạnh thổi qua, trong đó xen lẫn mùi hôi thối ẩm ướt. Đến cùng phía dưới có cái gì? Tích Phúc Hồng vô thức nắm chặt vòng đuôi hắc long trong tay, nàng có loại dự cảm không tốt

” Tại hạ sẽ đi trước, vì để tránh bị tấn công, không cách nào nắm tay Tích cô nương ” Tiêu Thê Ngọc quay đầu nhìn hầm chằm chằm, ngữ khí phi thường thận trọng, vừa mới nãy tiếng gió thổi qua, có tiếng thi khí oán than nho nhỏ, nếu như không đoán sai, Hầm của Ninh gia chính là địa lao tư nhân, thông thường nhà phú quý sẽ luôn có loại hầm này, dùng để giáo huấn người hầu không nghe lời, ngẫu nhiên còn dùng tư hình, có tử thương cũng không kỳ quái

Tích Phúc Hồng nghe Tiêu Thê Ngọc không nắm tay nàng, dọa đến bối rối kêu to ” Đừng, đừng bỏ lại ta, phía dưới quá đáng sợ, ta không dám đi một mình a…” khóe mắt ướt nước mắt, nàng đã bị dồn vào đường cùng, bây giờ ngay cả Tiêu Thê Ngọc có thể bảo hộ nàng cũng không thèm để ý nàng, hầm đen tối kia năm ngón tay không nhìn thấy, nếu mà lạc nhau…

Không dự liệu Tích Phúc Hồng phản ứng mạnh như thế, Tiêu Thê Ngọc nhất thời cũng sửng sốt, nàng quay đầu nhìn qua khuôn mặt nhỏ trắng bệch, chỉ cảm thấy ngực ấm áp, nhếch miệng nhỏe miệng cười càng thêm rõ ràng. Tích Phúc Hồng nắm tay nàng. Lúc này không thể không có nàng, toàn bộ dựa vào cùng tin cậy đều ở trên người nàng. Loại cảm giác được phụ thuộc, khiến Tiêu Thê Ngọc nhịn không được vươn tay, nhu hòa xoa gương mặt lạnh buốt của nàng

” Tại hạ nói sẽ bảo hộ an nguy của Tích cô nương ” Tiêu Thê Ngọc ôn nhu nói ” Tích cô nương tin tưởng tại hạ không ?”

Hiện tại ngoài Tiêu Thê Ngọc, nàng còn có thể tin tưởng ai ?

Tích Phúc Hồng dùng sức gật đầu ” Ta đương nhiên tin tưởng cô nương, thế nhưng mà… Có thể hay không… Nắm tay ?”

” Tha thứ khó tòng mệnh ” Nàng mở miệng cự tuyệt quả nhiên thấy Tích Phúc Hồng kinh ngạc run rẩy, Tiêu Thê Ngọc nguyên bản vuốt tay, đổi qua khẽ bóp mấy cái, xúc cảm mềm mại để đáy lòng nàng dị thường ngọt ngào ” Tại hạ đã nói, hung hiểm dưới hầm khó lường, nếu như nắm tay, chỉ sợ khó lòng mà phản ứng ngăn cản công kích “

“….Ân” Tích Phúc Hồng bất đắc dĩ gật đầu, nàng không có giống đứa bé cáu kỉnh, bởi vì Tiêu Thê Ngọc nói đúng

” Vậy liền lên đường đi “

Tiêu Thê Ngọc đứng dậy, tiện tay vung lên, dưới chân nàng cái bóng đầu tiên hướng hầm vọt tới, lúc này mới đưa chân bước xuống dưới, Tích Phúc Hồng thấy thế, cắn cắn môi gọi mình tỉnh táo, cũng liền bận bịu đuổi theo. Thang đá cũ kỹ, lại bởi vì ẩm ướt mà mọc rêu xanh, Tích Phúc Hồng ngoại trừ kéo căng thần kinh, còn phải phân thần ổn định bộ pháp, nàng mặc dù thấy được Tiêu Thê Ngọc, lại không khỏi cũng phải phí sức

“… Tiêu cô nương, các ngươi… Nha a !” Gót chân bị trượt, thân thể thoáng chốc nhào lên phía trước.

Còn đến không kịp quay đầu, Tích Phúc Hồng đã đụng vào sau lưng nàng, hai người ở trên bậc thang lảo đảo mấy bước, cuối cùng Tiêu Thê Ngọc đưa tay bắt lấy vết nứt trên khe đá, toàn thân trụ lại mới khiến hai người không lăn xuống cầu thang. Tích Phúc Hồng chật vật ghé vào trên lưng nàng, ngực gấp rút thở dốc, nàng kém chút mất mạng, có trời mới biết thềm đá này dài bao nhiêu, chỉ sợ đụng đầu liền muốn đầu rơi máu chảy

” Tích cô nương không sao chứ ?” Tiêu Thê Ngọc hơi quay đầu, không cách nào trông thấy biểu lộ của Tích Phúc Hồng.

“… Ân, thật xin lỗi ” ý thức được người còn dựa vào Tiêu Thê Ngọc, nàng lập tức yên tâm lại xấu hổ

” Không sao ” Tiêu Thê Ngọc đợi nàng đứng vững mới tiếp tục đi xuống dưới, nhưng tình huống có chút khác biệt bởi vì Tích Phúc Hồng chính là nắm chặt vạt áo nàng. Tuy nói không thể nắm tay, nàng vẫn sợ bị lạc nên có chút cố chấp nắm chặt y phục Tiêu Thê Ngọc, thấy thế, Tiêu Thê Ngọc không có phản đối, Tích Phúc Hồng hành động thú vị như vậy, khiến khóe miệng nàng mỉm cười không tự giác càng trở nên rõ ràng hơn.

Tích Phúc Hồng theo sát sau lưng Tiêu Thê Ngọc, tự nhiên không có cách nào phát giác nàng đã hơi nhẹ nhõm. Vải vóc mềm mại trong tay đã bị nàng nắm đến dúm dó, tâm tình thấp thỏm, bên tai truyền đến tiếng gió gào thét càng lúc càng lớn, liền ngay cả Tích Phúc Hồng đều nghe thấy ở trong tiếng gió xen lẫn tiếng la khóc thê lương

” Bên dưới có người sao ? Làm sao… Có tiếng gào thét?” Tích Phúc Hồng biết tuyệt nhiên không phải người, nhưng vẫn hỏi

” Là oán khí âm hồn bất tán phát ra âm thanh đến lấy mạng ” Tiêu Thê Ngọc trả lời

Tích Phúc Hồng nghe vậy cắn nắm chặt vạt áo, Tiêu Thê Ngọc bất đắc dĩ cười cười, áo đều bị nàng nắm rách, đang nghĩ quay đầu trấn an Tích Phúc Hồng, hầm sâu lại truyền đến tiếng gầm thét cực kỳ thê lương, cùng âm phong thi oán hoàn toàn khác biệt, Tiêu Thê Ngọc ánh mắt run lên, nàng biết, Bách Lý đã phát hiện ra các nàng.

” Ngay cách đó không xa, chúng ta mau nhanh chân”