Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 37: Hoang thành mật báo

Đêm khuya, gã sai vặt miễn cưỡng chạy ở đằng trước, thỉnh thoảng ngoái nhìn thêm vài lần, chỉ cảm thấy đáy lòng run rẩy

Phía sau, hai cô gái áo đen tiến vào trong viện, các nàng bên hông mang theo trường kiếm, tóc có chút hỗn loạn, ánh trăng thê lương chiếu lên sắc mặt hai người trắng bệch, bước chân nhẹ nhàng không có tiếng, rất giống hai nữ quỷ, nếu một trong hai người không lấy ra lệnh bài của Bích Huyền Cung, gã sai vặt đánh chết cũng không dám đưa hai người vào nhà.

Hai người này chính là đệ tử Bích Huyền cung, Tần Kha Vân cùng Phương Kỳ

” Minh chủ lập tức tới phòng khách, hai vị cô nương xin đợi một lát ” gã sai vặt đè thấp đầu, đèn lồng chiếu xuống mặt đường lại thấy năm cái bóng, nhất thời bị dọa đến toàn thân phát run. Hắn biết Bích Huyền cung có môn dị thuật đặc biệt là tà môn, rõ ràng ở đây chỉ có ba người, ở đâu ra năm cái bóng?

” Còn trừ làm cái gì? Nên làm gì thì làm đi !’ Phương Kỳ cảnh giác nói một tiếng, gã sai vặt lập tức bối rối né ra

Tần Kha Vân hướng nàng gật đầu mỉm cười, tiếp đến rảo bước khóa cửa, sau lưng Phương Kỳ cẩn thận từng li từng tí đóng lại cửa gỗ. Trong thính đường, ánh nến bốc cháy, chỉ có hai tia ánh sáng chiếu không bao quát khắp phòng, chỉ thấy chập chờn sáng tắt, quang ảnh lắc lư, trên tường năm cái bóng đen tán loạn, cho đến khi  Thần Đường Hạc, Lạc Khuynh Thành cùng Tiêu Thê Ngọc đi vào sảnh, cái bóng mới an tĩnh lại.

” Làm phiền hai vị cô nương, lần này dò xét có thuận lợi sao ?”  Thần Đường Hạc thấy hai người lập tức ôm quyền hỏi

” Bất quá liền một đống oan hồn vong linh, cương thi yêu ma, không có gì thuận lợi để nói ” Phương Kỳ ranh mãnh trả lời.

 Thần Đường Hạc nghe nụ cười cứng đờ, lúc đầu cùng Bích Huyền Cung liên hệ chính là Lạc Khuynh Thành, nhưng sư muội vô luận thế nào cũng không chịu dừng tay ở hổ long quật bí bảo, hắn mới tiếp quản này, căn cứ vào lời Tiêu Thê Ngọc, lần trước bắt được cương thi Hứa Hà, chạy trốn từ Hoang Thành cương vị, cho nên mấy người mới có thể đến phân đà võ lâm gần đó chờ đợi

” Kỳ, chớ có hồ nháo ” Tần Kha Vân hướng liếc mắt, quay đầu hướng  Thần Đường Hạc ôm quyền đáp lễ: ” Sư muội thất lễ, xin minh chủ thứ lỗi, lần này tiến về Hoang Thành Cương Vị xác thực có thu hoạch, đúng chính là liên quan đến Bách Lý “

” Cho nên bạch hổ vòng đầu cũng ở hoang thành cương vị sao ? quá tốt, vậy không nên chậm trễ, lập tức xuất phát !”  Thần Đường Hạc nắm chặt song quyền, mặt mũi hớn hở , hắn quay đầu nhìn Lạc Khuynh Thành một chút, lại kinh ngạc, phát hiện sư muội không cao hứng, thần sắc lạnh lùng như cũ,  Thần Đường Hạc đang nghĩ mở miệng hỏi thăm, Tiêu Thê Ngọc là đi trước một bước

” Minh chủ, trước nghe Tần sư muội thông báo tường tận ” Tiêu Thê Ngọc ôn nhu cười nói, giơ tay ra hiệu cho Tần Kha Vân kể lại chi tiết

” Dạ, sư tỷ ” Tần Kha Vân từ trong tay áo móc ra một địa đồ cũ nát bằng da dê, bút tích ở trên cơ hồ đã bị mài mòn, lờ mò nhìn ra được là bản đồ thành phủ ” Đây là từ quan phủ mộ đào ra được thành đồ, bên trong vẽ chi tiết Minh Thành, ta cùng Phương sư muội dựa vào địa đồ đi vào, dò xét xong toàn bộ hoang thành, ngay tại vị trí trung tâm, cũng chính là trong phủ Ninh Gia Trạch, phát hiện có tà khí rất mạnh, cho nên suy đoán, Bách Lý liền trốn ở trong hầm ngầm Ninh gia”

” Ừm, xem ra thả Hứa Hà ra để truy tìm tung tích là đúng, hắn quả thật nhận thi khí của Bách Lý biến thành ” Tiêu Thê Ngọc rũ mắt ” Ninh gia chỉ sợ thụ thi khí ảnh hưởng rất nặng, nếu như dẫn người đi vào tiến đến cũng không phải là cách hay “

Hoang thành cương vị vốn là thành nhỏ phồn hoa, nếu không phải bị lây nhiễm ôn dịch, dân thành cũng sẽ không chết thê thảm, về sau trở thành hoang thành thi thể loạn táng, nhưng cái kìa bởi vì bệnh chết mà thành oán khí quá nặng, nhận ảnh hưởng của thi khí Bách Lý, chính là táo động bất an, chỉ sợ dưới hầm Ninh khí trùng thiên, xuống dưới sợ là dữ nhiều lành ít”

Tần Kha Vân cầm địa đồ trong tay giao cho Tiêu Thê Ngọc, cẩn thận giải thích vị trí lối vào Ninh gia, Phương Kỳ Nhi mắt hạnh nhẹ chuyển, nàng nghĩ Bích Huyền Cung ít khi nhúng tay vào chuyện giang hồ, lại bởi vì Tiêu Thê Ngọc sư tỷ kiên trì, lại cùng Lạc Khuynh Thành và  Thần Đường Hạc thành đồng bọn, đến cùng  Thê Ngọc sư tỷ trong lòng tính toán cái gì ? Nàng có chút hiếu kỳ

Hẳn là sư tỷ thích Lạc Khuynh Thành ?

” Không thể nào…” Phương Kỳ Nhi sờ cái cằm, nghĩ đưa mắt quan sát nhìn Lạc Khuynh Thành.

Không ngờ lại chạm mắt với Lạc Khuynh Thành, mặt nàng không biểu tình, âm thanh lạnh lùng nói ” Chuyện gì ?”

” Hắc hắc, cũng không có gì, ta chỉ hiếu kỳ Thê Ngọc sư tỷ trợ giúp ngoại nhân, đến cùng là mang tâm tư gì ? Phải biết,  Bích Huyền cung đệ tử trừ khi được sư phụ cho phép, rất hiếm xuất cung, nhất là tâm tình Thê Ngọc sư tỷ cũng khá nhàn nhạt, như thế nào lại kiệt lực giúp các ngươi tìm Bạch hổ vòng đầu?” Phương Kỳ Nhi chính là quang minh chính đại dò xét Lạc Khuynh Thành, nàng xác thực ngày thường tư sắc rất đẹp, đáng tiếc ánh mắt quá lạnh

Lạc Khuynh Thành nghe vậy, không nhiều lời, chỉ đem ánh mắt chuyển sang Tần Kha Vân đang nói chuyện với Tiêu Thê Ngọc, thấy Lạc Khuynh Thành không để ý đến mình, Phương Kỳ Nhi bất mãn chu miệng, nàng khi nào bị người ta không thèm nhìn tới ? Lạc đại đương gia này không khỏi quá tự đại cao ngạo, nàng đang nghĩ nói cái gì, Tiêu Thê Ngọc chợt gọi gã sai vặt

” Làm phiền mời Tích cô nương ra đây ” Tiêu Thê Ngọc mỉm cười nói, gã sai vặt nghe vội vàng đi gọi

” Tích cô nương ? Không phải người cứu sư tỷ sao ?” Phương Kỳ Nhi nghi ngờ hỏi

” Đúng rồi ” Tần Kha Vân đi đến bên cạnh Phương Kỳ Nhi ” Tích cô nương cũng đang ở phân đà

Phương Kỳ Nhi a  lên kinh ngạc, nàng nhìn thấy Tích Phúc Hồng đã là chuyện mấy tháng trước, khi đó Thê Ngọc sư tỷ bởi vì dò xét mộ phần mà bị tổn thương hai mắt, may mà thi độc chưa xâm nhập mới may mắn trốn được một kiếp, chính là khi đó nàng biết Tích Phúc Hồng , còn nghe nói Hắc Long vòng đuôi đang ở trên người nàng.

” Tích cô nương cùng Thi cô nương đến ” gã sai vặt chạy vào phòng nói, Tích Phúc Hồng cùng Thi Thuý Yên đi theo phía sau

” Muộn như vậy, còn không để cho người ta ngủ hay sao ?” Thi Thuý Yên ngáp một cái, mơ hồ nói

” Quấy rầy Thi cô nương tại hạ thất lễ, bất quá tại hạ chỉ mời Tích cô nương, làm sao…” Tiêu Thê Ngọc nhìn gã sai vặt rời đi, ôm quyền hướng Thi Thuý Yên xin lỗi

Thấy thế, Thi Thuý Yên ôm chầm Tích Phúc Hồng cười nói ” Làm sao đây ? Ai bảo ta cùng Tích muội muội ngủ chung một chổ ?”

Lạc Khuynh Thành nghe vậy nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm cánh tay Thi Thuý Yên ôm Tích Phúc Hồng nói ” Sư huynh nhưng lãnh đạm khách nhân sao ? Không cho Thi cô nương một gian phòng?”

Cái này… Thi cô nương thế nhưng là ở không quen sương phòng phía bắc ?”  Thần Đường Hạc xấu hổ hỏi

” Không phải, Tích muội muội nói sợ ma, cũng sợ ác nhân, mới nhờ ta ngủ chung, vừa vặn ta một mình cũng chán, ban đêm ôm muội muội có thể nói chuyện phiếm, cho nên mấy ngày nay đều đến phòng muội muội chung ” giường ” chung ” gối ” Thi Thuý Yên cười giống như mèo con, nàng không để ý Tích Phúc Hồng giãy dụa, đem người ôm càng chặt, ánh mắt khiêu khích nhìn Lạc Khuynh Thành.

” Ác nhân cũng sợ ác nhân sao ?” ánh mắt Lạc Khuynh Thành run lên, bước nhanh về phía trước bắt lấy cổ tay Tích Phúc Hồng ” Tránh ra ”  

Nàng trừng Thi Thuý Yên một cái, muốn nàng buông ra hai tay ôm Tích Phúc Hồng. Thi Thuý Yên lại cong lên môi, quả thực là ôm Tích Phúc Hồng lui một bước, lập tức hai phe ở trong phòng khách lôi kéo Tích Phúc Hồng, thấy cảnh tượng như vậy,  Thần Đường Hạc bất đắc dĩ nhíu mày, hắn ho nhẹ vài tiếng, ra hiệu cho Tiêu Thê Ngọc tiến lên ngăn cản

” Tại hạ nghĩ mời Tích cô nương đồng hàng, tiến đến Hoang thành cương vị tìm kiếm vòng đầu bạch hổ ” Tiêu Thê Ngọc đi vào giữa ba người, mỉm cười nói

” Muốn tìm thì các người tự mà đi, bắt Tích muội muội khờ khạo theo làm gì ?” Thi Thuý Yên đưa tay nghĩ đẩy ra Lạc Khuynh Thành, bị nàng dùng lực kéo Tích Phúc Hồng ” Buông Tích muội muội ra! cái đồ ác nhân này !”

” Ác nhân ?” Lạc Khuynh Thành nhíu mày chỉ cảm thấy buồn cười, nàng cúi đầu hỏi Tích Phúc Hồng ” Ngươi sợ ta sao ?”

Tích Phúc Hồng có sợ không ? Nàng quả thực bị dọa đến tê dại  da đầu, lên tiếng cũng không dám thốt một tiếng. Quật cường nghĩ rút cổ tay ra, lại bị đối phương nắm thật chặt, may mắn Tiêu Thê Ngọc chụp tay Lạc Khuynh Thành muốn nàng buông ra, Tích Phúc Hồng mới được tự do, nàng an tĩnh thối lui ở bên cạnh cửa, vô luận là ai nàng đều cảnh giác

” Tìm kiếm vòng đầu bạch hổ cần dùng vòng đuôi hắc long, xin mời Tích cô nương nhất định phải đáp ứng ” Tiêu Thê Ngọc thấy Tích Phúc Hồng sợ hãi như thế, cũng không dám tới gần hơn, liền xa xa mỉm cười chắp tay nói

” Vậy đưa cho ngươi vòng đuôi là được rồi, làm gì khó xử Tích muội muội đi ?” Thi Thuý Yên bất mãn hô

” Làm càn !” Lạc Khuynh Thành giận mắng ” Lúc trước sư huynh hứa bỏ qua cho  Mộ Tình Quỷ Bà, cũng bởi vì vòng đuôi hắc long trên thân Tích Phúc Hồng, mà nàng cũng đồng ý lưu lại, biểu thị không thoát được chuyện liên quan đến hổ long quật bí bảo, có thể nào tùy ý phó thác hắc long vòng đuôi ? Trừ phi nàng không quan tâm an nguy của quỷ bà, muốn bội ước “

” Không phải !” Tích Phúc Hồng nghe vậy lập tức phản bác

” Tích cô nương vậy là đồng ý sao ?” Tiêu Thê Ngọc nhìn nàng, ôn nhu hỏi

Lần này Tích Phúc Hồng không nói lời nào, nàng không muốn đi, nhưng trở ngại Lạc Khuynh Thành, nàng không có can đảm nói ra miệng. Thi Thuý Yên thấy bộ dáng nàng khó xử, nghĩ thay nàng cãi lại, nhưng cũng lường trước Tích Phúc Hồng coi trọng an nguy của quỷ bà, khuyên tương đương không khuyên, cho nên nàng nắm chặt nắm đấm, đem tất cả bất mãn cùng bất lực phát tiết ở trong lòng bàn tay

” Ai Nha, mọi người làm sao rồi ? Bất quá là đi hoang thành cương vị mà thôi, cũng không phải đi chết chưa kể có hai tỷ muội chúng ta đồng hành, Tích cô nương không có việc gì ” Phương Kỳ Nhi vội vàng hòa giải, nàng thấy Thê Ngọc sư tỷ nói muốn đem Tích Phúc Hồng đi, mỗi người sắc mặt âm trầm, tựa như sư tỷ muốn đem Tích cô nương đem bán

” Không, lần này chỉ có Thê Ngọc sư tỷ cùng Tích cô nương đi thôi ” Tần Kha Vân trả lời

Thoáng chốc Thi Thuý Yên cùng Phương Kỳ nhi trăm miệng một lời ” Không được !”

” Tích muội muội tâm tư đơn thuần, nếu như bị Tiêu Thê Ngọc đẩy tới quỷ mộ khi dễ làm sao bây giờ !” Thi Thuý Yên kháng nghị

” Tích cô nương, không biết võ công, nửa đường xảy ra bất trắc còn vướng chân Thê Ngọc sư tỷ !” Phương Kỳ Nhi lo lắng

Lạc Khuynh Thành cũng thay đổi trầm mặc, thế mà nhíu mày nói ” Ta cũng đi “

Hai người trong cuộc không vội đáp lời, Tần Kha Vân tay áo dài chấn động, thần sắc trang nghiêm nói ” Ta cùng sư tỷ thương lượng qua, hoang thành cương vị âm khí cùng thi khí quá nặng, nếu như xuống dưới hầm, chỉ sợ người bình thường sẽ bị chiêu oán linh câu hồn, chỉ có Thê Ngọc sư tỷ tu hành khá cao, mới có thể toàn thây trở ra, nhưng Thê Ngọc sư tỷ nhiều lắm là bảo hộ được một người, cho nên mời Tích cô nương mang theo hắc long vòng đuôi cùng đi, thông qua cảm ứng hai vòng, rút ngắn thời gian đi vào trong hầm

Nói xong, mọi người ở trong phòng đều an tịnh

Thi Thuý Yên không có lý do để Tích Phúc Hồng rời khỏi, Lạc Khuynh Thành không chịu để hắc long vòng đuôi rời khỏi sự quan sát, Phương Kỳ nhi lo lắng Tiêu Thê Ngọc, nhưng cũng không dám ngỗ nghịch Tần Kha Vân,   Thần Đường Hạc vốn chỉ quan tâm vòng đầu bạch hổ, cho nên không có bất kỳ phản đối nào

” Tích cô nương ?” Tiêu Thê Ngọc ôn nhu áp bách khiến nàng không dám đối mặt

Bảy người mười bốn con mắt, Tích Phúc Hồng bị bầu không khí nặng nề ép tới thở không nổi. Cau mày, nàng muốn cự tuyệt không mở miệng được, thời gian dường như ngưng trọng, chờ nàng một tiếng trả lời chắc chắn. Tích Phúc Hồng đi ra đằng sau nửa bước, trước ngực hắc long vòng đuôi nhẹ phát ra tiếng, tròn mắt, mím môi một cái, khổ sở nói:

” Tất cả đều theo Tiêu cô nương an bài”

Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 36: Phong sương hoa độc

Thuý Thi Yên cảm thấy muốn càng triệt để hơn một chút

Nàng phải đem Tích Phúc Hồng trói buộc ở bên mình… Để có thể hiểu triệt để hơn

Ngày nọ vào sáng sớm, tất cả mọi người bao gồm minh chủ Thần Đường Hạc đều bị triệt để triệu tập ở đại sảnh, Thuý Thi Yên kéo Tích Phúc Hồng vẫn còn mắt lim dim buồn ngủ vào giữa, bốn phía theo thứ tự là Lạc Khuynh Thành, Tiêu Thê Ngọc, Tiết Bách Hoa còn có minh chủ. Mọi người đối với việc triệu tập của Thuý Thi Yên không có chút đầu mối nào, nhưng thấy nàng nắm tay Tích Phúc Hồng, mơ hồ chuyện này nhất định có liên quan đến nàng.

” Thi cô nương, ngươi gọi mọi người tới, có chuyện trọng yếu gì muốn tuyên bố à ?” Thần Đường Hạc đầu tiên đáng vỡ im lặng

Thuý Thi Yên gật đầu nói: ” Ta muốn các ngươi đừng khi dễ Tiếc muội muội “

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều dời tầm mắt nhìn Tích Phúc Hồng. Tiêu Thê Ngọc ôn nhu mỉm cười cùng với mắt lạnh Lạc Khuynh Thành nhìn nhau, Tiết Bách Hoa mày liễu khinh thiêu, Thần Đường Hạc thì lúng túng ho khan mấy tiếng. Hắn ban đầu nói qua, sẽ tôn trọng đối đãi Tích Phúc Hồng, hơn nữa đảm bảo nàng ở này sẽ không bị khi dễ, làm sao Thuý Thi Yên lại… Khiêu khích ?

” Thi cô nương, xin hỏi có người nhắm vào Tiết cô nương hay sao ?” Thần Đường Hạc hỏi

” Không có ” Thuý Thi Yên trả lời dứt khoát, có thể lập tức chỉ về hướng Tiêu Thê Ngọc cùng Lạc Khuynh Thành ” Các ngươi! Đừng tưởng rằng có quan hệ tốt với minh chủ liền có thể làm xằng làm bậy, Tích muội muội lưu lại nơi này đã rất uỷ khuất, các ngươi tốt nhất cách xa nàng một chút, đừng vọng tưởng khi dễ nàng !”

Tích Phúc Hồng thấy Thuý Thi Yên vì nàng mà nói chuyện, không những cảm động lệ rơi đầy mặt, ngược lại sợ chảy mồ hôi lạnh. Nàng liền vội vàng tiến lên kéo tay Thuý Thi Yên xuống, lúng túng nắm vạt áo nàng, ánh mắt làm sao cũng không dám nhìn Tiêu Thê Ngọc cùng Lạc Khuynh Thành

” Ta nghĩ chắc có gì hiểu lầm…” Thần Đường Hạc ôm quyền nói ” Thần mỗ đã đáp ứng Tích cô nương… Ở chổ này sẽ không bị dùng ánh mắt là đồng bọn của quỷ bà mà đối đãi…dẫu sao nơi này mỗi một người đều có liên quan đến long hổ quật, ắt hẳn đều là cùng hội cùng thuyền, thiết nghĩ dĩ hoà vi quý mới được

” Đúng vậy, cùng thuyền, đáng tiếc có người không ở trên thuyền này ” Thuý Thi Yên linh mâu chuyển một cái, nhìn về Tiết Bách Hoa nói ” Tiểu Hoa Nhi, ngươi nói tạm thời ở phân đà chờ hai vị đệ tử của ngươi, long hổ quật bí bảo cùng ngươi có liên quan không ?”

“… Bản y không có thiếu bảo tàng” Tiết Bách Hoa trợn mắt nhìn Thuý Thi Yên nói

” Tốt lắm, ngươi thay Tích muội muội giải độc dược nhân đi!” Thuý Thi Yên nói có lý chẳng sợ

Thần Đường Hạc nghe Tích Phúc Hồng trên người bị trúng độc, lập tức nhíu mày. Tiết Bách Hoa nghe sắc mặt trầm xuống, nào có như ngày thường lười biếng yêu mị ? Con ngươi trợn to đem mặt mũi nàng tối sầm tựa như la sát. Nàng tính tình kiêu ngạo, lại như thế nào nghe lời Thuý Thi Yên ? Thêm nữa Tích Phúc Hồng là dược nhân của nàng, chỉ cần trên người trúng độc phong sương hoa, nàng liền chạy không thoát lòng bàn tay nàng, sao nói giải là giải

” Cái này…” Thần Đường Hạc khổ sở nhìn Tiết Bách Hoa ” Tiết thần y, thật có chuyện này ư ?”

Tiết Bách Hoa liếc hắn một cái nói “…Không sai, trên người của A Phúc đúng là trúng độc của bản y”

” Vậy mau giúp Tích muội muội giải độc, ngươi lại không tham gia muốn bảo tàng, trói Tích muội muội quá mức làm gì ? Nếu chúng ta cũng phải đi tìm hổ long quật, ngươi lại không đi theo, nếu Tích muội muội nửa đường phát độc chết, ngươi nói xem minh chủ làm sao nhìn người khác?” Thuý Thi Yên nhìn Thần Đường Hạc, cười giảo hoạt nói: ” Minh chủ nói gì đi ? Chổ này cơ mười hai cái lỗ tai cũng đều nghe ngài bảo đảm qua, sẽ che chở Tích muội muội, nếu nàng chết, ta không thể quản tốt cái miệng mình”

“… Vô sỉ!” Tiết Bách Hoa hung tợn trợn mắt nhìn Thuý Thi Yên, cái này rõ ràng dùng minh chủ ép nàng

” Được rồi, bất quá ta chỉ là một giang hồ thông, cũng không có tình cảm sâu đậm cao thượng, chỉ cần ngươi thay Tích muội muội giải độc, mọi người đều là người tốt ” Thuý Thi Yên ôm lấy Tích Phúc Hồng, dương dương đắc ý cười, nhìn thấy Tiết Bách Hoa đều muốn thổ huyết

Có thể trên thực tế, Thuý Thi Yên lại không mười phần nắm chắc. Rốt cuộc diệu thủ diêm la sẽ vì một dược nhân đối nghịch với minh chủ sao? Hoặc là cũng mơ ước hổ long quật bí bảo mà đối nghịch với bạch đạo ? Nàng chẳng qua là suy đoán, đoán Tiết thần y cao ngạo sẽ không vì Tích Phúc Hồng cùng tất cả mọi người xích mích thành thù

Tiết Bách Hoa cắn môi dưới, yên lặng hồi lâu

“… Bản y có thể giúp A Phúc giải độc phong sương hoa, nhưng bản y có một điều kiện ” mỹ mâu nàng nhìn Thần Đường Hạc ” chỉ cần minh chủ lấy ra Duyên Mạng đan mà Đà Loa Y Hiệp mang tặng vào buổi kế vị vào năm trước, bản y liền thay A Phúc giải độc thế nào?”

“Cái này…” Thần Đường Hạc nghe bắt đầu do dự. Viên Duyên mạng đan kia ban đầu là lúc hắn hành tẩu giang hồ, kết giao hảo hữu y hiệp tặng cho hắn làm quà chúc mừng kế vị, nghe nói đan dược là do tám loại duyên mạng thảo quý hiếm, trong ba năm chẳng phân biệt ngày đêm mà nấu, lấy nước thuốc đề luyện thành đan, uống vào có thể tuổi thọ duyên niên, là một trong những bảo bối được mệnh danh là tiên đan

Đồ tốt như vậy, muốn hắn vì đồng bọn của quỷ bà mà từ bỏ, quả thực…

” Có thể !” Lạc Khuynh Thành không đợi Thần Đường Hạc cân nhắc, liền đáp ứng một tiếng

” Sư muội?!” Kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lạc Khuynh Thành, Thần Đường Hạc cau mày rất không hiểu

” Sư huynh chớ bởi vì cái nhỏ bỏ cái lớn ” đối mặt nghi ngờ, nàng bất quá nói hai câu

Ý nói, nàng muốn Thần Đường Hạc chớ vì viên đan dược không rõ hiệu quả, bỏ qua hổ long quật bí bảo danh tiếng. Nếu như Tích Phúc Hồng trúng độc bỏ mạng, chọc đến Mộ Tình quỷ bà, thì lúc đó dã tràng xe cát. Cho tới bây giờ, Lạc Khuynh Thành còn không thể tin Tích Phúc Hồng giao ra hắc long vòng đuôi là hàng thật, đối với hành vi của ác nhân, nàng từ đầu đến cuối giữ thái độ hoài nghi

” Được rồi, Tiết thần y nếu như muốn có được duyên mệnh đan, mới chịu thay Tích cô nương giải độc, Thần mỗ nhất định dâng lên hai tay ” Thần Đường Hạc nói lời cũng không màu mè, nếu hắn đồng ý suy nghĩ của sư muội, tự nhiên cũng sẽ không nhăn nhó

Vậy mà Tiết Bách Hoa nghe xong giận đến sắc mặt đỏ bừng, nàng tung lên tay áo, không để ý an nguy của Tích Phúc Hồng, thoáng chốc ba mươi bốn cây ngân châm mãnh liệt bắn  về phía Thuý Thi Yên, cơ hồ đồng thời, ba mươi bốn lá bùa khác lại được tung ra chặn lại, chỉ nghe tiếng đinh đinh đông đông, ngân châm theo lá bùa mà rơi xuống đất

Nàng quay đầu trừng hướng tnt, đối phương chỉ nở nụ cười yêu kiều nhẹ nhàng

” Thần y đây là ý gì ? muốn châm cứu thì nói một tiếng, đột nhiên phóng nhiều ngân châm như vậy, nhưng là muốn đâm chết Tích muội muội hay sao?” Thuý Thi Yên mắt liếc nhìn ngân châm cùng lá bài, nàng vốn tự tin sẽ thoát được, chẳng qua không ngờ Tiêu Thê Ngọc xuất thủ trợ giúp, thật là tiết kiệm khí lực của nàng

“… Hừ, muốn giải độc, cầm đi !” Tiết Bách Hoa lấy từ trong túi áo một cái bình nảy sinh ác độc ném về phía Tích Phúc Hồng, lại bị Thuý Thi Yên ung dung đón lấy. Nàng đem giải dược đưa lên trước, không ngừng thúc giục Tích Phúc Hồng lập tức uống vào, nàng ở trước mắt mọi người đều biết Tiết Bách Hoa giải độc cho  dược nhân, ý là từ đây về sau, hai người không còn liên quan đến nhau.

” Tích muội muội, giải độc xong, muội còn không mau cám ơn Tiết thần y?” Thuý Thi Yên hài lòng cười duyên nói

Tích Phúc Hồng trong hoảng loạn vội vàng hướng Tiết Bách Hoa nói cám ơn ” Cám ơn thần y” chỉ vì nàng không có dự liệu Tiết Bách Hoa sẽ thay nàng giải độc, không nghĩ tới có một ngày còn có thể đạt được sự tự do, không còn đeo trên lưng cái danh dược nhân nữa, nở nụ cười cảm kích thật lòng, lại khiến cho Tiết Bách Hoa giận đến thiếu chút nữa hộc máu

“… Ngươi không sợ bản y cho bình độc dược sao ?” Tiết Bách Hoa bề ngoài cười nhạo sự ngây thơ của Tích Phúc Hồng, trong nội tâm bởi vì bốn chữ cám ơn thần y mà đang chảy máu. Hai người đã từng chung sống bên nhau, thoáng chốc giống như là một giấc mộng, những lời ngon tiếng ngọt mập mờ kia, hành động thân mật vô gian kia, bị bốn chữ kia xoá tan

Nguyên lai Tiết Bách Hoa nàng ở trong lòng Tích Phúc Hồng vĩnh viễn là một thần y, mà không phải là Hoa nhi thân mật

Tích Phúc Hồng không hiểu tâm tư Tiết Bách Hoa, hai tay kịch liệt run lên, bình thuốc suýt tí nữa rơi xuống đất

” Không có sao” Thuý Thi Yên thấy vậy ôm chặt Tích Phúc Hồng, thấp giọng an ủi ” Thần y đã thu đại lễ của minh chủ, lại như thế nào lòng lang dạ sói cho muội uống độc dược? Nếu như nàng thật độc chết muội, sợ rằng thần y cũng khó thoát thân trở về “

Ánh mắt có hàm ý liếc nhìn Lạc Khuynh Thành, nhìn nàng coi trọng tánh mạng an nguy của Tích Phúc Hồng, không tiếc muốn minh chủ nhường Duyên Mệnh Đan cũng phải thay nàng giải độc, phần này cố chấp quả thực lộ liễu quá đáng. Muốn ở nơi này giết Tích Phúc Hồng sao ?  Tiết thần y nàng làm sao có thể ngu ngốc đem tính mạng mình ra làm trò đùa ? Tích Phúc Hồng bất quá cũng chỉ là một dược nhân của nàng mà thôi

Tiết Bách Hoa tức thì tức, hay là cố kỵ liếc Lạc Khuynh Thành một cái, cuối cùng chỉ có thể hừ lạnh rời đi. Thuý Thi Yên nhìn Tiết Bách Hoa thoả hiệp, trong lòng rất đắc ý, một giang hồ thông như nàng có thể ép cho diệu thủ diêm la buông tha cho dược nhân, hơn nữa người này là Tích Phúc Hồng, nàng liền nhoẻ miệng cười toe toét

Khẩn trương đối lập qua đi, Thần Đường Hạc giải hoà mọi người rốt rít tản đi. Thuý Thi Yên kéo Tích Phúc Hồng đi vào trong sân đánh đàn đùa giỡn, chẳng qua Tích Phúc Hồng không có tâm tư nghe đàn, nàng nhớ tới bộ dáng ủ rũ của Tiết Bách Hoa rời đi, trong lòng có chút không được tự nhiên, nàng rõ ràng đáp ứng Thảo Mộc tỷ muội phải chiếu cố sư phụ nàng kỹ lưỡng, tại sao lại chọc cho thần y mất hứng

” Tích muội muội, muội thấy ra đàn hay không ?” Thuý Thi Yên ngoẹo đầu, chớp chớp mắt hỏi

Tích Phúc Hồng không có hứng thú, nhíu mày lại nói ” Ngươi không cần như vậy…”

Mặc dù nàng rất cảm kích Thuý Thi Yên thay nàng thuyết phục thần y giải độc, nhưng nàng dùng phương pháp kia, làm sao giống như đang khi dễ thần y ? Làm hại hai người bất hoà, nàng có thể không muốn trở thành đầu sỏ. Nhưng Tích Phúc Hồng biết, Thuý Thi Yên hoàn toàn xuất phát từ thật lòng, thậm chí mang theo ích kỷ không hy vọng Tích Phúc Hồng cùng nàng có liên quan đến nhau.

” Tích muội muội nói gì? Ta niệm tình tỷ muội chúng ta, mới giúp muội ” Thuý Thi Yên lấn người lên trên Tích Phúc Hồng, ghé đầu vào ngực nàng cười nói ” Muội muội nếu không hài lòng, có thể để kêu thần y hạ độc muội có chịu không ?”

” Dĩ nhiên không rồi!” Tích Phúc Hồng sắc mặt trắng nhợt, nàng thật vất vả giải độc, bộ điên hay sao mà để cho thần y bỏ độc nàng ?

” Vậy thì đúng rồi, làm gì mặt mày ủ dột ? Nếu không tỷ sau này vì thần y tìm một dược nhân dùm nàng ta ?” Thuý Thi Yên ở trong ngực nàng  một cái, không biết bởi vì nàng quá chuyên tâm chuyện này, hay là khổ não Thuý Thi Yên, tóm lại hiếm thấy nàng giãy dụa, điều này khiến Thuý Thi Yên rất hài lòng

” Hai vị cô nương tình cảm thật tốt ” Lúc này Tiêu Thê Ngọc bước liên tục tới gần, cả người thanh nhã

Tích Phúc Hồng nhìn thấy Tiêu Thê Ngọc bỗng nhiên nhảy lên, Thuý Thi Yên cả người ngã xuống gối nệm. Tích Phúc Hồng hốt hoảng liếc nhìn hai người, cúi đầu nói về phòng trước, liền đi tựa như bay

” Tiêu cô nương nhất định sẽ đánh đàn, sao không thử đánh một khúc ?” Thuý Thi Yên nửa nằm trên tháp mềm, hình dáng lười biếng không có sự diêm dúa loè loẹt của Tiết Bách Hoa, nhưng lại có mấy phần khả ái

” Vậy thì tại hạ dã nhân hiến bộc ” Tiêu Thê Ngọc lấy ra đàn dài, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên dây đàn, nhất thời một khúc buồn lưu vang lên, dư âm lượn lờ, uyển chuyển thê sơ, giá khúc thể hiện sự buồn khổ sầu bi của danh kỹ, trái lại còn tăng thêm sự thê lương cảm khái

Thuý Thi Yên nhìn mỹ nhân như ngọc, tiếng đàn nhạc nhĩ, có thẻ nói bị mê hoặc. Khúc nhạc chấm dứt, Thuý Thi Yên lập tức ngồi dậy không ngừng vỗ tay, nàng nói Tiêu Thê Ngọc quá mức khiêm tốn, mới có thể nói đánh đàn tài cáng qua loa, mà Tiêu Thê Ngọc nghe vậy, chỉ ôn nhu mỉm cười với nàng.

” Tiêu cô nương trở thành đạo cô thật đáng tiếc, nếu như là cô gái bình thường, nhất định có thể gả vào nhà giàu, hưởng vinh hoa phú quý” Thuý Thi Yên tiếc hận nhìn nàng, chỉ cảm thấy nữ tử này khéo léo hào phóng, không nên lăn lộn ở giang hồ, hẳn là gả chồng tốt, nuôi mấy đứa trẻ trắng trắng tròn tròn

” Thi cô nương cũng là cô nương tốt ?” Tiêu Thê Ngọc mở mắt nói

” Hì hì, đa tạ khen ngợi ” Thuý Thi Yên thản nhiên tiếp nhận lời khen, linh mâu vòng vo xoay chuyển, xoay mình nằm ở trên tháp mềm, hai tay kéo cằm nhìn Tiêu Thê Ngọc nói ” Ta nghe nói đệ tử Bích Huyền cung tích cực dò xét đại một địa, nhưng là tìm bạch hổ vòng đầu ?”

” Đúng vậy ” Tiêu Thê Ngọc không có tị hiềm, trực tiếp thừa nhân

” Thật để cho lòng người lo lắng a ” Thuý Thi Yên quyết miệng nói ” Tìm vòng đầu là người ? Hay là quỷ ?”

” Là sư muội đồng môn của tại hạ ” Tiêu Thê Ngọc nhìn nàng ôn nhu nói

” Thật đáng tiếc, ta muốn biết một chút về công phu dắt hồn dẫn thi của Bích Huyền cung” Thuý Thi Yên thở dài nói

Nàng thấy Tiêu Thê Ngọc lại đánh vài tiếng đàn, sau đó một khúc nhạc phát ra. Thuý Thi Yên bỗng nhiên nằm sấp bên chân Tiêu Thê Ngọc, hai tay nàng chống một cái quỳ ngồi dậy xích lại gần Tiêu Thê Ngọc, hai người cách nhau quá gần, đối phương không tránh không giận

Thuý Thi Yên nheo mắt cười nói ” Ta thế nào cảm giác Tích muội muội rất sợ ngươi a?”

Tiêu Thê Ngọc nhìn lại nàng, hồi lâu, ôn nhu cười nói ” Không sao “