Đêm khuya, gã sai vặt miễn cưỡng chạy ở đằng trước, thỉnh thoảng ngoái nhìn thêm vài lần, chỉ cảm thấy đáy lòng run rẩy
Phía sau, hai cô gái áo đen tiến vào trong viện, các nàng bên hông mang theo trường kiếm, tóc có chút hỗn loạn, ánh trăng thê lương chiếu lên sắc mặt hai người trắng bệch, bước chân nhẹ nhàng không có tiếng, rất giống hai nữ quỷ, nếu một trong hai người không lấy ra lệnh bài của Bích Huyền Cung, gã sai vặt đánh chết cũng không dám đưa hai người vào nhà.
Hai người này chính là đệ tử Bích Huyền cung, Tần Kha Vân cùng Phương Kỳ
” Minh chủ lập tức tới phòng khách, hai vị cô nương xin đợi một lát ” gã sai vặt đè thấp đầu, đèn lồng chiếu xuống mặt đường lại thấy năm cái bóng, nhất thời bị dọa đến toàn thân phát run. Hắn biết Bích Huyền cung có môn dị thuật đặc biệt là tà môn, rõ ràng ở đây chỉ có ba người, ở đâu ra năm cái bóng?
” Còn trừ làm cái gì? Nên làm gì thì làm đi !’ Phương Kỳ cảnh giác nói một tiếng, gã sai vặt lập tức bối rối né ra
Tần Kha Vân hướng nàng gật đầu mỉm cười, tiếp đến rảo bước khóa cửa, sau lưng Phương Kỳ cẩn thận từng li từng tí đóng lại cửa gỗ. Trong thính đường, ánh nến bốc cháy, chỉ có hai tia ánh sáng chiếu không bao quát khắp phòng, chỉ thấy chập chờn sáng tắt, quang ảnh lắc lư, trên tường năm cái bóng đen tán loạn, cho đến khi Thần Đường Hạc, Lạc Khuynh Thành cùng Tiêu Thê Ngọc đi vào sảnh, cái bóng mới an tĩnh lại.
” Làm phiền hai vị cô nương, lần này dò xét có thuận lợi sao ?” Thần Đường Hạc thấy hai người lập tức ôm quyền hỏi
” Bất quá liền một đống oan hồn vong linh, cương thi yêu ma, không có gì thuận lợi để nói ” Phương Kỳ ranh mãnh trả lời.
Thần Đường Hạc nghe nụ cười cứng đờ, lúc đầu cùng Bích Huyền Cung liên hệ chính là Lạc Khuynh Thành, nhưng sư muội vô luận thế nào cũng không chịu dừng tay ở hổ long quật bí bảo, hắn mới tiếp quản này, căn cứ vào lời Tiêu Thê Ngọc, lần trước bắt được cương thi Hứa Hà, chạy trốn từ Hoang Thành cương vị, cho nên mấy người mới có thể đến phân đà võ lâm gần đó chờ đợi
” Kỳ, chớ có hồ nháo ” Tần Kha Vân hướng liếc mắt, quay đầu hướng Thần Đường Hạc ôm quyền đáp lễ: ” Sư muội thất lễ, xin minh chủ thứ lỗi, lần này tiến về Hoang Thành Cương Vị xác thực có thu hoạch, đúng chính là liên quan đến Bách Lý “
” Cho nên bạch hổ vòng đầu cũng ở hoang thành cương vị sao ? quá tốt, vậy không nên chậm trễ, lập tức xuất phát !” Thần Đường Hạc nắm chặt song quyền, mặt mũi hớn hở , hắn quay đầu nhìn Lạc Khuynh Thành một chút, lại kinh ngạc, phát hiện sư muội không cao hứng, thần sắc lạnh lùng như cũ, Thần Đường Hạc đang nghĩ mở miệng hỏi thăm, Tiêu Thê Ngọc là đi trước một bước
” Minh chủ, trước nghe Tần sư muội thông báo tường tận ” Tiêu Thê Ngọc ôn nhu cười nói, giơ tay ra hiệu cho Tần Kha Vân kể lại chi tiết
” Dạ, sư tỷ ” Tần Kha Vân từ trong tay áo móc ra một địa đồ cũ nát bằng da dê, bút tích ở trên cơ hồ đã bị mài mòn, lờ mò nhìn ra được là bản đồ thành phủ ” Đây là từ quan phủ mộ đào ra được thành đồ, bên trong vẽ chi tiết Minh Thành, ta cùng Phương sư muội dựa vào địa đồ đi vào, dò xét xong toàn bộ hoang thành, ngay tại vị trí trung tâm, cũng chính là trong phủ Ninh Gia Trạch, phát hiện có tà khí rất mạnh, cho nên suy đoán, Bách Lý liền trốn ở trong hầm ngầm Ninh gia”
” Ừm, xem ra thả Hứa Hà ra để truy tìm tung tích là đúng, hắn quả thật nhận thi khí của Bách Lý biến thành ” Tiêu Thê Ngọc rũ mắt ” Ninh gia chỉ sợ thụ thi khí ảnh hưởng rất nặng, nếu như dẫn người đi vào tiến đến cũng không phải là cách hay “
” Hoang thành cương vị vốn là thành nhỏ phồn hoa, nếu không phải bị lây nhiễm ôn dịch, dân thành cũng sẽ không chết thê thảm, về sau trở thành hoang thành thi thể loạn táng, nhưng cái kìa bởi vì bệnh chết mà thành oán khí quá nặng, nhận ảnh hưởng của thi khí Bách Lý, chính là táo động bất an, chỉ sợ dưới hầm Ninh khí trùng thiên, xuống dưới sợ là dữ nhiều lành ít”
Tần Kha Vân cầm địa đồ trong tay giao cho Tiêu Thê Ngọc, cẩn thận giải thích vị trí lối vào Ninh gia, Phương Kỳ Nhi mắt hạnh nhẹ chuyển, nàng nghĩ Bích Huyền Cung ít khi nhúng tay vào chuyện giang hồ, lại bởi vì Tiêu Thê Ngọc sư tỷ kiên trì, lại cùng Lạc Khuynh Thành và Thần Đường Hạc thành đồng bọn, đến cùng Thê Ngọc sư tỷ trong lòng tính toán cái gì ? Nàng có chút hiếu kỳ
Hẳn là sư tỷ thích Lạc Khuynh Thành ?
” Không thể nào…” Phương Kỳ Nhi sờ cái cằm, nghĩ đưa mắt quan sát nhìn Lạc Khuynh Thành.
Không ngờ lại chạm mắt với Lạc Khuynh Thành, mặt nàng không biểu tình, âm thanh lạnh lùng nói ” Chuyện gì ?”
” Hắc hắc, cũng không có gì, ta chỉ hiếu kỳ Thê Ngọc sư tỷ trợ giúp ngoại nhân, đến cùng là mang tâm tư gì ? Phải biết, Bích Huyền cung đệ tử trừ khi được sư phụ cho phép, rất hiếm xuất cung, nhất là tâm tình Thê Ngọc sư tỷ cũng khá nhàn nhạt, như thế nào lại kiệt lực giúp các ngươi tìm Bạch hổ vòng đầu?” Phương Kỳ Nhi chính là quang minh chính đại dò xét Lạc Khuynh Thành, nàng xác thực ngày thường tư sắc rất đẹp, đáng tiếc ánh mắt quá lạnh
Lạc Khuynh Thành nghe vậy, không nhiều lời, chỉ đem ánh mắt chuyển sang Tần Kha Vân đang nói chuyện với Tiêu Thê Ngọc, thấy Lạc Khuynh Thành không để ý đến mình, Phương Kỳ Nhi bất mãn chu miệng, nàng khi nào bị người ta không thèm nhìn tới ? Lạc đại đương gia này không khỏi quá tự đại cao ngạo, nàng đang nghĩ nói cái gì, Tiêu Thê Ngọc chợt gọi gã sai vặt
” Làm phiền mời Tích cô nương ra đây ” Tiêu Thê Ngọc mỉm cười nói, gã sai vặt nghe vội vàng đi gọi
” Tích cô nương ? Không phải người cứu sư tỷ sao ?” Phương Kỳ Nhi nghi ngờ hỏi
” Đúng rồi ” Tần Kha Vân đi đến bên cạnh Phương Kỳ Nhi ” Tích cô nương cũng đang ở phân đà
Phương Kỳ Nhi a lên kinh ngạc, nàng nhìn thấy Tích Phúc Hồng đã là chuyện mấy tháng trước, khi đó Thê Ngọc sư tỷ bởi vì dò xét mộ phần mà bị tổn thương hai mắt, may mà thi độc chưa xâm nhập mới may mắn trốn được một kiếp, chính là khi đó nàng biết Tích Phúc Hồng , còn nghe nói Hắc Long vòng đuôi đang ở trên người nàng.
” Tích cô nương cùng Thi cô nương đến ” gã sai vặt chạy vào phòng nói, Tích Phúc Hồng cùng Thi Thuý Yên đi theo phía sau
” Muộn như vậy, còn không để cho người ta ngủ hay sao ?” Thi Thuý Yên ngáp một cái, mơ hồ nói
” Quấy rầy Thi cô nương tại hạ thất lễ, bất quá tại hạ chỉ mời Tích cô nương, làm sao…” Tiêu Thê Ngọc nhìn gã sai vặt rời đi, ôm quyền hướng Thi Thuý Yên xin lỗi
Thấy thế, Thi Thuý Yên ôm chầm Tích Phúc Hồng cười nói ” Làm sao đây ? Ai bảo ta cùng Tích muội muội ngủ chung một chổ ?”
Lạc Khuynh Thành nghe vậy nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm cánh tay Thi Thuý Yên ôm Tích Phúc Hồng nói ” Sư huynh nhưng lãnh đạm khách nhân sao ? Không cho Thi cô nương một gian phòng?”
Cái này… Thi cô nương thế nhưng là ở không quen sương phòng phía bắc ?” Thần Đường Hạc xấu hổ hỏi
” Không phải, Tích muội muội nói sợ ma, cũng sợ ác nhân, mới nhờ ta ngủ chung, vừa vặn ta một mình cũng chán, ban đêm ôm muội muội có thể nói chuyện phiếm, cho nên mấy ngày nay đều đến phòng muội muội chung ” giường ” chung ” gối ” Thi Thuý Yên cười giống như mèo con, nàng không để ý Tích Phúc Hồng giãy dụa, đem người ôm càng chặt, ánh mắt khiêu khích nhìn Lạc Khuynh Thành.
” Ác nhân cũng sợ ác nhân sao ?” ánh mắt Lạc Khuynh Thành run lên, bước nhanh về phía trước bắt lấy cổ tay Tích Phúc Hồng ” Tránh ra ”
Nàng trừng Thi Thuý Yên một cái, muốn nàng buông ra hai tay ôm Tích Phúc Hồng. Thi Thuý Yên lại cong lên môi, quả thực là ôm Tích Phúc Hồng lui một bước, lập tức hai phe ở trong phòng khách lôi kéo Tích Phúc Hồng, thấy cảnh tượng như vậy, Thần Đường Hạc bất đắc dĩ nhíu mày, hắn ho nhẹ vài tiếng, ra hiệu cho Tiêu Thê Ngọc tiến lên ngăn cản
” Tại hạ nghĩ mời Tích cô nương đồng hàng, tiến đến Hoang thành cương vị tìm kiếm vòng đầu bạch hổ ” Tiêu Thê Ngọc đi vào giữa ba người, mỉm cười nói
” Muốn tìm thì các người tự mà đi, bắt Tích muội muội khờ khạo theo làm gì ?” Thi Thuý Yên đưa tay nghĩ đẩy ra Lạc Khuynh Thành, bị nàng dùng lực kéo Tích Phúc Hồng ” Buông Tích muội muội ra! cái đồ ác nhân này !”
” Ác nhân ?” Lạc Khuynh Thành nhíu mày chỉ cảm thấy buồn cười, nàng cúi đầu hỏi Tích Phúc Hồng ” Ngươi sợ ta sao ?”
Tích Phúc Hồng có sợ không ? Nàng quả thực bị dọa đến tê dại da đầu, lên tiếng cũng không dám thốt một tiếng. Quật cường nghĩ rút cổ tay ra, lại bị đối phương nắm thật chặt, may mắn Tiêu Thê Ngọc chụp tay Lạc Khuynh Thành muốn nàng buông ra, Tích Phúc Hồng mới được tự do, nàng an tĩnh thối lui ở bên cạnh cửa, vô luận là ai nàng đều cảnh giác
” Tìm kiếm vòng đầu bạch hổ cần dùng vòng đuôi hắc long, xin mời Tích cô nương nhất định phải đáp ứng ” Tiêu Thê Ngọc thấy Tích Phúc Hồng sợ hãi như thế, cũng không dám tới gần hơn, liền xa xa mỉm cười chắp tay nói
” Vậy đưa cho ngươi vòng đuôi là được rồi, làm gì khó xử Tích muội muội đi ?” Thi Thuý Yên bất mãn hô
” Làm càn !” Lạc Khuynh Thành giận mắng ” Lúc trước sư huynh hứa bỏ qua cho Mộ Tình Quỷ Bà, cũng bởi vì vòng đuôi hắc long trên thân Tích Phúc Hồng, mà nàng cũng đồng ý lưu lại, biểu thị không thoát được chuyện liên quan đến hổ long quật bí bảo, có thể nào tùy ý phó thác hắc long vòng đuôi ? Trừ phi nàng không quan tâm an nguy của quỷ bà, muốn bội ước “
” Không phải !” Tích Phúc Hồng nghe vậy lập tức phản bác
” Tích cô nương vậy là đồng ý sao ?” Tiêu Thê Ngọc nhìn nàng, ôn nhu hỏi
Lần này Tích Phúc Hồng không nói lời nào, nàng không muốn đi, nhưng trở ngại Lạc Khuynh Thành, nàng không có can đảm nói ra miệng. Thi Thuý Yên thấy bộ dáng nàng khó xử, nghĩ thay nàng cãi lại, nhưng cũng lường trước Tích Phúc Hồng coi trọng an nguy của quỷ bà, khuyên tương đương không khuyên, cho nên nàng nắm chặt nắm đấm, đem tất cả bất mãn cùng bất lực phát tiết ở trong lòng bàn tay
” Ai Nha, mọi người làm sao rồi ? Bất quá là đi hoang thành cương vị mà thôi, cũng không phải đi chết chưa kể có hai tỷ muội chúng ta đồng hành, Tích cô nương không có việc gì ” Phương Kỳ Nhi vội vàng hòa giải, nàng thấy Thê Ngọc sư tỷ nói muốn đem Tích Phúc Hồng đi, mỗi người sắc mặt âm trầm, tựa như sư tỷ muốn đem Tích cô nương đem bán
” Không, lần này chỉ có Thê Ngọc sư tỷ cùng Tích cô nương đi thôi ” Tần Kha Vân trả lời
Thoáng chốc Thi Thuý Yên cùng Phương Kỳ nhi trăm miệng một lời ” Không được !”
” Tích muội muội tâm tư đơn thuần, nếu như bị Tiêu Thê Ngọc đẩy tới quỷ mộ khi dễ làm sao bây giờ !” Thi Thuý Yên kháng nghị
” Tích cô nương, không biết võ công, nửa đường xảy ra bất trắc còn vướng chân Thê Ngọc sư tỷ !” Phương Kỳ Nhi lo lắng
Lạc Khuynh Thành cũng thay đổi trầm mặc, thế mà nhíu mày nói ” Ta cũng đi “
Hai người trong cuộc không vội đáp lời, Tần Kha Vân tay áo dài chấn động, thần sắc trang nghiêm nói ” Ta cùng sư tỷ thương lượng qua, hoang thành cương vị âm khí cùng thi khí quá nặng, nếu như xuống dưới hầm, chỉ sợ người bình thường sẽ bị chiêu oán linh câu hồn, chỉ có Thê Ngọc sư tỷ tu hành khá cao, mới có thể toàn thây trở ra, nhưng Thê Ngọc sư tỷ nhiều lắm là bảo hộ được một người, cho nên mời Tích cô nương mang theo hắc long vòng đuôi cùng đi, thông qua cảm ứng hai vòng, rút ngắn thời gian đi vào trong hầm
Nói xong, mọi người ở trong phòng đều an tịnh
Thi Thuý Yên không có lý do để Tích Phúc Hồng rời khỏi, Lạc Khuynh Thành không chịu để hắc long vòng đuôi rời khỏi sự quan sát, Phương Kỳ nhi lo lắng Tiêu Thê Ngọc, nhưng cũng không dám ngỗ nghịch Tần Kha Vân, mà Thần Đường Hạc vốn chỉ quan tâm vòng đầu bạch hổ, cho nên không có bất kỳ phản đối nào
” Tích cô nương ?” Tiêu Thê Ngọc ôn nhu áp bách khiến nàng không dám đối mặt
Bảy người mười bốn con mắt, Tích Phúc Hồng bị bầu không khí nặng nề ép tới thở không nổi. Cau mày, nàng muốn cự tuyệt không mở miệng được, thời gian dường như ngưng trọng, chờ nàng một tiếng trả lời chắc chắn. Tích Phúc Hồng đi ra đằng sau nửa bước, trước ngực hắc long vòng đuôi nhẹ phát ra tiếng, tròn mắt, mím môi một cái, khổ sở nói:
” Tất cả đều theo Tiêu cô nương an bài”