Huân hương lượn lờ, mỹ nhân như ngọc
Tiết Bách Hoa kéo Tích Phúc Hồng nằm lăn trên giường, nàng dùng chăn bông trói lại thân thể giãy dụa, dùng trọng lượng toàn thân ngăn chặn nàng. Trừng mắt, dung nhan quen thuộc kia là như thế khiến mình tâm tâm niệm niệm, ngày đó nàng hàn độc phát tán cưỡng bức Tích Phúc Hồng, nàng không có hối hận, cho đến khi Thảo Mộc tỷ muội gọi nàng tỉnh, nàng mới biết Tích Phúc Hồng đã rời đi
Nhưng nàng không hoảng hốt, nàng biết ai mang nàng đi, cũng biết các nàng chắc chắn trở về.
Nàng cược một ván, hạ dược Tố Đồng Tán trên người của Tích Phúc Hồng.
Phàm trúng loại độc này để càng lâu thì phát độc càng nghiêm trọng, tuổi tác không ngừng thoái hóa thành trẻ con, cho đến khi trở về hư không, khi đó nàng chỉ còn một con đường chết, cho nên Tiết Bách Hoa liền đặt cược, dùng hai loại chất độc mãn tính tái phát, cược Tích Phúc Hồng sẽ trở lại bên cạnh nàng…
Mà nàng thắng
“…. Xuỵt… A Phúc ngoan… Bản y sẽ không làm tổn thương ngươi…” Tiết Bách Hoa nhu hòa mơn trớn gương mặt nàng, thân mật hôn lấy xương tai nàng, nàng thích cảm giác bên tai nàng thì thầm, có chút mê hoặc, có chút yêu ngữ
” Người xấu! Thả ta ra ! Người xấu ! Ta muốn tỷ tỷ ! Ta muốn bà bà !” Tích Phúc Hồng uốn éo người, nặng nề chăn bông lại đem nàng bao lấy chặt hơn, nàng bất đắc dĩ, chỉ có thể không ngừng gào thét, đáng tiếc Tiết Bách Hoa không ăn nàng chiêu này
” …. Hừ, bản y không cho phép ả đến ! Ngươi là của bản y ! Thân thể của ngươi, tâm của ngươi đều của bản y!” Tiết Bách Hoa tức hổn hển cắn lỗ tai nàng, lập tức truyền đến tiếng gào đau đớn, nàng cảm giác người dưới thân run rẩy kịch liệt quay đầu liền thoáng thấy lệ quang lấp lóe
” Người xấu…. Ngô…. Người xấu….” Tích Phúc Hồng hít cái mũi thầm thì nói
Thấy thế, Tiết Bách Hoa nhăn lông mày. Tích Phúc Hồng như thế mềm yếu cùng với nàng thích khác biệt, nàng thích quật cường, đồ đần có đánh cũng không khuất phục, là cứng cỏi nghị lực, nhiệt tâm giúp người, mà không phải là tiểu thí hài động một chút là khóc nhè
“… Đừng khóc, khó coi ” xoay người ngồi dậy. Tiết Bách Hoa ưu nhã xuống giường. Nàng đi đến bên cạnh bàn lấy thùng gỗ được bao bởi túi gấm, bên trong bày ra ngân châm dài ngắn không đồng nhất, cùng các loại bình sứ. Nàng lấy ra hai mươi cây ngâm châm to bằng ngón trỏ, cùng bình thuốc được niêm phong kín ngồi trở lại trên giường
Tích Phúc Hồng thấy Tiết Bách Hoa cầm ngâm châm trong tay, bị dọa lăn vào giữa giường, nhưng lật hết một vòng vẫn bị nàng điểm huyệt. Không thể động đậy, nàng mở mắt nhìn bàn tay trắng nõn như ngọc trắng cởi bỏ y phục trên người nàng, sau đó châm kim xuống, một nửa đâm xuyên qua thịt nàng, nhất thời chỉ cảm thấy lạnh buốt nhói nhói, nàng muốn gọi ra tiếng, một giây sau lại tới ba cây châm, đâm tê dại chua xót khiến nàng muốn kêu lên
Một canh giờ trôi qua, Tích Phúc Hồng đại huyệt đạo đều bị trấn thủ ngân châm, Tiết Bách Hoa thần sắc chuyên chú, hoàn toàn không có bộ dáng lười biếng tà mị ngày thường, hai đầu lông mày đều nghiêm túc thận trọng. Đợi châm xong, nàng lấy ra một cây tiểu đao, ở ngón tay Tiết Bách Hoa rạch một đường, chỉ thấy máu độc không ngừng tuôn ra
Lại nửa canh giờ, huyết dịch không còn đen nhiều, Tiết Bách Hoa gọn gàng băng bó vết thương, về sau lại lấy một bình thuốc đút cho Tích Phúc Hồng, chờ tất cả kết thúc, Tích Phúc Hồng cũng mệt mỏi hoảng hốt thiếp đi. Tiết Bách Hoa thay nàng bắt mạch, xác định độc tố đều đã được giải khai, mới lau mồ hôi mỏng trên trán, bước ra khỏi cửa
“Sư phụ, ngài vất vả ” Thảo Nhi đứng ở ngoài cửa, lập tức đến gần đỡ
“… Thi Thuý Yên đâu ?” Tiết Bách Hoa trừng mắt nhìn, thần sắc có chút mỏi mệt
” Ở căn phòng sát vách” Thảo Nhi đỡ Tiết Bách Hoa, tay hơi run lẩy bẩy, rất là đau lòng, nàng nghĩ sư phụ chưa giải được hàn độc, vốn không nên hao tâm tốn sức làm nghề y, lại vì thay dược nhân giải độc hơn một canh giờ mới ra ngoài.
“… Ân, mang bản y ra ngoài nói chuyện với nàng ” Tiết Bách Hoa chậm rãi nói, Thảo nhi lại không nguyện ý
“Sư phụ ! Thân thể ngài sẽ không chịu nổi, hiện tại ngài nên ngâm thảo dược nghỉ ngơi, không thể mệt nhọc quá độ ” Nàng nghĩ Thi Thuý Yên đùa giỡn với sư phụ, càng không yên lòng, nói lầm bầm ” Thi Thuý Yên kia không phải người tốt, ngài cùng ả ở một mình trong phòng rất nguy hiểm, nếu không… Con bồi ngài ?”
“… Thảo Nhi đỡ bản y đi qua ” Tiết Bách Hoa thanh âm lạnh lẽo, Thảo Nhi lập tức ngậm miệng, thấy sư phụ tựa hồ tâm tình không tốt lắm, cũng không dám nhiều lời, liền vội vàng đem sư phụ đỡ đến trước phòng Thi Thuý Yên, nàng đứng sững ngoài cửa, sắc mặt xanh xám, sư phụ không cho nàng vào theo, đành phải đợi ở bên ngoài tùy thời đề phòng, vừa có nguy hiểm liền lập tức cứu người.
Trong phòng ngủ, Thi Thuý Yên xách bầu rượu trong tay, chính là thay mình rót, Tiết Bách Hoa ngồi đối diện, chén rượu trong tay căn bản không động đến. Bầu không khí không thể nói là kiềm chế, nhưng cũng không tới mức uống rượu tâm tình, hai người vốn không có bất luận chuyện gì để gặp nhau, một vị là tiêu xa giang hồ Thúy linh lung, một vị là y thuật cao minh diệu thủ diêm la, lại bởi vì tiểu nha đầu Phong Vụ cốc mới có duyên gặp
” Ngưu Linh Thảo còn lại một gốc, ngay tại núi Hoàng Hi, trong tay Đái gia, ta sẽ mang đưa ngươi một phong thư, ngươi cứ tới lấy không sao, mặt khác ngươi nói Trần Lô Hoa, ta nghe nói Loa Giang có hộ nông gia chuyên môn trồng, ngươi nếu muốn liền đi hỏi một chút ” Thi Thuý Yên uống cạn chén rượu, tư vị nóng bỏng lại ngọt
“…. Không hổ người giang hồ gọi là Thúy Linh Lung ” ho nhẹ vài tiếng, Tiết Bách Hoa mệt mỏi nở nụ cười yếu ớt.
” Nơi nào, bất quá là gia hỏa ăn cơm thôi, không đáng nhắc đến ” chỉ chỉ đầu của mình, Thi Thuý Yên cười đến đắc ý, nàng lại thay mình rót chén rượu, đáng tiếc bầu rượu đã cạn đáy, bất đắc dĩ đặt lại trên bàn nói ” Tích muội muội độc đã được giải, ta muốn xuất phát, quấy nhiễu thần y thật sự có lỗi “
Tiết Bách Hoa thấy nàng đứng dậy, đưa tay chặn lại Thi Thuý Yên.
“… Thi cô nương có chổ hiểu lầm, A Phúc không thể đi với cô nương ” Tiết Bách Hoa ngước mắt nhìn thẳng Thi Thuý Yên.
Nhíu mày, linh mâu nhất chuyển nói ” Tiết thần y hẳn là giả ngu ? Mỹ nhân cũng không thể chơi xấu a…”
“…. Nói năng ngọt xớt ” Tiết Bách Hoa buông tay ra, phủi phủi váy áo nói “….. A Phúc là dược nhân của bản y, tự nhiên phải ở bên cạnh bản y, ngày ấy ta tạm thời thả nàng ra ngoài hít thở không khí bên ngoài, bây giờ trở về, lại có thể nào để cho nàng trốn ? Hẳn là Thi cô nương nhẫn tâm như thế, muốn nàng độc phát thân vong hay sao ?”
Nghe vậy, Thi Thuý Yên kích động đập tay mạnh lên bàn khiến bình rượu cũng lung lay ” Tiết Bách Hoa ngươi thật hèn hạ ! Ngươi thế nhưng đáp ứng ta giải độc trên người Tích muội muội ! Thế nào lại nói không giữ lời !”
“.. Bản y xác thực giải hai loại độc, nhưng phong sương hoa vốn là dược nhân thay bản y phục dụng, cũng không có trong điều kiện, làm sao nói bản y hèn hạ ?” Nguyên bản dung nhan quốc sắc thiên hương đột nhiên nở nụ cười dữ tợn như yêu mị la sát
” Ta thân trúng cổ độc của quỷ bà, phụng mệnh đem Tích muội muội bình yên vô sự đưa đến Ngũ Tầm Phong, đợi mọi chuyện kết thúc mới có thể đạt được thuốc giải, bây giờ người khăng khăng giữ nàng lại, chính là cùng ta đối đầu, Tiết thần y, vì việc này tổn thương hòa khí cũng không tốt a” Thi Thuý Yên thư giãn tâm tình nói
“… Bản y sẽ giải cổ độc, sao không để ta thử một chút ?” Tiết Bách Hoa thu liễm nụ cười dữ tợn nói
” Hảo ý của Tiết thần y ta xin tâm lãnh, nhưng ta không có dự định lấy tính mệnh của chính mình đùa giỡn, quỷ bà xuất thân là một nhánh của Miêu Cương, cổ độc lợi hại làm sao có thể tùy tiện giải khai ?” Thi Thuý Yên nheo mắt nói
Tiết Bách Hoa nghe cũng chỉ gật đầu, nàng gọi Thảo Mộc tỷ muội. Thảo nhi đập cửa xông vào, Mộc Nhi theo sát phía sau, Thi Thuý Yên liếc Thảo Nhi một cái, chỉ cảm thấy oa nhi này đối với nàng địch ý rất nặng, nói đùa ném cho nàng mấy cái mị nhãn, chỉ thấy Thảo Nhi hoảng sợ nhíu mày, sắc mặt biến đen
“… Thảo Nhi, con lập tức đi núi Hoàng Hi, Đáy gia lấy Ngưu Linh Thảo, Mộc Nhi đi tìm Loa Giang tìm bụi Trần Lô hoa ” Tiết Bách Hoa nói như thế, Thảo Mộc tỷ muội đầu tiên là sững sờ, Thảo Nhi không giữ được bình tĩnh nói: ” Hai con rời đi, sư phụ thì lấy ai hầu hạ ?”
“… Bản y theo Thi Thuý Yên cùng A Phúc đi Ngũ Tầm Phong, các ngươi lấy được dược liệu thì đến đó hộp hợp với bản y “
” Sư phụ !” Thảo Mộc tỷ muội trăm miệng một lời hô, Tiết Bách Hoa lại quyết định
“… Thi cô nương, ngươi nói được chứ ?” Không để ý sự lo lắng của Thảo Mộc tỷ muội, Tiết Bách Hoa ngoái nhìn Thi Thuý Yên.
Đầu ngón tay gõ vang mặt bàn, Thi Thuý Yên mỉm cười, nàng đưa tay kéo Tiết Bách Hoa ngồi lên đùi, cánh tay vòng qua eo nhỏ nhắn, Chỉ thấy Thảo Nhi tức giận muốn bước lên phía trước giáo huấn gia hỏa lỗ mãng này, Mộc Nhi nhanh tay giữ chặt nàng, ánh mắt chăm chú nhìn chòng chọc Thi Thuý Yên.
” Có Tiết thần y mỹ nhân làm bạn, như thế nào không thể ?” Trêu tức cười khẽ. Thi Thuý Yên ngước nhìn Tiết Bách Hoa.
“… Thi cô nương ” Vặn bung cánh tay, Tiết Bách Hoa ưu nhã đứng lên, tay nàng mơn trớn gương mặt Thi Thuý Yên, phút chốc chỉ muốn bóp cổ nàng, Thi Thuý Yên lại đồng thời trở tay ngăn lại, thấy thế, Tiết Bách Hoa lộ ra mị hoặc mỉm cười nói “… Nếu không sửa đổi một chút cái tính tùy tiện ôm ấp của cô nương, bản y sẽ không hạ thủ lưu tình “
” Ờ ?” Thi Thuý Yên cười rút ngắn khoảng cách giữa hai người, câu môi nói ” Người thử nói xem đùa giỡn cái gì hả ? Hoa nhi ?”
” Thi Thuý Yên ngươi không nên quá phận !” không đợi Tiết Bách Hoa lên tiếng, Thảo Nhi đã nổi trận lôi đình gầm thét
Thi Thuý Yên thấy Thảo nhi phản ứng thú vị như thế, rất là mới lạ, nàng tiếu dung giảo hoạt, Tiết Bách Hoa đều xem ở trong mắt đẩy Thi Thuý Yên ra, nàng quay người lui lại mấy bước, đôi mắt hung hăng trừng đối phương một cái, Mộc Nhi tiến lên đem Tiết Bách Hoa bảo hộ ở sau lưng, tránh cho Thi Thuý Yên lại lưu manh đối với sư phụ bất kính
“… Bản y mệt mỏi, Thảo Nhi, ngươi canh giữ Thi cô nương, chớ để cho nàng chạy loạn ” Nói xong, Tiết Bách Hoa quay người rời đi, lưu lại một mặt khiếp sợ Thảo Nhi cùng Thi Thuý Yên không quan tâm. Nàng làm sao có thể nhịn mà canh chừng Thúy Linh Lung ? Thảo Nhi canh gác đến nỗi ngay cả lông tơ dựng đứng, may mắn Thi Thuý Yên không có ý định xuống tay với nàng, nhún vai ngược lại leo lên giường nằm ngáy o o.
Bên kia, Tiết Bách Hoa để Mộc Nhi đi xuống dưới nghỉ ngơi, mình trở lại phòng Tích Phúc Hồng. Thấy nàng ở trên giường ngủ ngon. Tiết Bách Hoa thở dài, nàng cởi y phục bên ngoài bò lên giường, nằm ở trước ngực Tích Phúc Hồng, ngón tay mập mờ mơn trớn xương quai xanh bóng loáng của nàng, giơ lên khóe môi mỉm cười.
“… A Phúc…” Nghiêng người ở bên tai lẩm bẩm, Tiết Bách Hoa tập trung lắng nghe tiếng hít thở bình ổn của nàng, cho dù mệt mỏi, nàng vẫn nghĩ lại ở bên cạnh nàng một lát, liền chế trụ tay Tích Phúc Hồng, thỏa mãn nhìn bên mặt an tĩnh
A Phúc gọi Thi Thuý Yên là Thúy tỷ tỷ, có thể đối với mình luôn cung kính gọi là thần y…
Ngực lấp kín, Tiết Bách Hoa không cảm thấy không vui, nàng nhớ tới Thi Thuý Yên giọng điệu đùa bỡn gọi nàng Hoa nhi, cũng không nhướn mày
“…. A Phúc… Gọi bản y Hoa Nhi được chứ ?”
Tích Phúc Hồng lông mi run rẩy, thân thể động mấy lần lại an tịnh, Tiết Bách Hoa mỉm cười nhìn nàng, không từ bỏ ở bên tai nàng thì thầm, cho đến khi bờ môi Tích Phúc Hồng nhấp nhẹ, quả thật ung dung gọi Hoa Nhi, Tiết Bách Hoa lúc này mới cười chống người lên. Nàng hài lòng gật đầu, không ngờ câu Hoa Nhi nàng kêu lại nghe ngọt ngào như thế, rõ ràng vừa rồi Thi Thuý Yên gọi lại nghe chói tai như thế, Tích Phúc Hồng gọi lại nồng tình mật ý
“… Thật ngoan… Sau này ngươi liền gọi bản y là Hoa Nhi, bản y sẽ yêu ngươi “
Nhắm mắt, rúc vào bên người Tích Phúc Hồng, Tiết Bách Hoa ngủ một đêm an ổn nhất trong ba ngày vừa qua