Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 27: Mộ Tình Quỷ Bà

Nhìn xuống chân, gấp chạy trên phố

Sượt qua ánh mắt khinh bỉ, chỉ trỏ, Tích Phúc Hồng đều mặc kệ, nàng che lỗ tai chạy đến thành bắc trốn ở bên cạnh. Núp ở lều rèn hoang phế trong gốc, nàng lôi kéo y phục tán loạn trên thân, ngực bởi vì chạy như điên mà gấp rút chập chùng, nhắm mắt, cố gắng bình định nội tâm sợ hãi

Tích Phúc Hồng cắn răng, thống khổ than nhẹ một tiếng

Trong đầu lóe lên hình ảnh làm nàng run rẩy, bị tàn nhẫn đối đãi như vậy là lần thứ hai, trên giường bị trói lấy không được tự do, không cách nào trốn khỏi tra tấn, cơ hồ muốn đem lòng của nàng đập nát. Cho nên nàng đào tẩu, mặc kệ trên thân có bị trúng độc hay không, nàng không còn dám tiếp tục chờ đợi, liền sợ Tiết Bách Hoa sau khi tỉnh lại sẽ đem nàng buộc lại bên cạnh, đến lúc đó nàng liền không đi được

Ánh mắt trời đã ngã về phía tây, trong đêm đèn hoa mới lên. Tích Phúc Hồng trợn mắt cảnh giác trốn ở góc tối, liền sợ bị người phát hiện, gió đầu thu mát rượi chui vào ống tay áo nàng, nàng lôi kéo y phục đổi tư thế, bên tai, tiếng xe ngựa đi lại truyền đến, nàng kéo căng thần kinh cho đến khi tiếng xe đi xa, mới dám thở phào

Hiện giờ là mấy canh giờ ? Nàng không biết, chỉ cảm thấy dài dằng dặc chờ đợi tựa như qua một đời

Cho đến khi…

” Tích muội muội, ngươi trốn ở chổ này tỷ tỷ dễ tìm a” Một thân ảnh màu vàng nhạt rơi vào trước mắt, Thi Thuý Yên gỡ xuống mặt nạ, cười hì hì nói

Tích Phúc Hồng đem ánh mắt dời đi, ung dung đứng dậy vòng qua nàng đi ra chổ rèn sắt. Tối nay không trăng, bầu không khí quỷ dị yên tĩnh, trong màn đêm Tích Phúc Hồng ngửa đầu nhìn trời, không hiểu cảm khái lóe lên trong đầu, nàng nhăn lông mày, tận khả năng hất tất cả thê lương. Nàng hiện tại muốn gặp bà bà, rất nhanh liền có thể trở lại Phong Vụ cốc, sau đó….

Đi cùng với nhau trở về cuộc sống bình lặng lúc trước

” Tích muội muội thế nào không để ý đến ta hả ?” Thi Thuý Yên từ đằng sau đi đến trước mặt Tích Phúc Hồng cười nói.

Nàng ngoái nhìn nghiêm mặt nói ” Dẫn ta đi gặp bà bà “

Nghe vậy, Thi Thuý Yên chu môi đỏ không cần phải nhiều lời. Đưa tay phút chốc ôm lấy eo Tích Phúc Hồng, đối phương đột nhiên giãy dụa kịch liệt, cánh tay vung vẩy kém chút đáng lên trán Thi Thuý Yên, nàng kiều thân nhất chuyển né trái đến phía sau, hai tay như rắn nước quấn lên , tay trái ôm eo, tay phải kiềm chế cánh tay không an phận

” Ngươi làm cái gì ?!” Tích Phúc Hồng quay đầu kêu lên sợ hãi.

” Bình tĩnh một chút, bất quá ta muốn dẫn muội đi tìm bà bà, làm gì mà khẩn trương như thế ?” Thi Thuý Yên bất đắc dĩ nói

“…. Vậy, vậy ngươi thả ta ra ” Tích Phúc Hồng vặn vẹo lấy thân chỉ muốn thoát khỏi đối phương ôm ấp

” Được, chính ngươi nhảy qua cửa thành đuổi theo ta ” Thi Thuý Yên bất ngờ khẽ cười một tiếng quả thật buông tay.

Tích Phúc Hồng gương mặt nung đỏ, thế mới biết nguyên lai Thi Thuý Yên muốn dẫn nàng ra khỏi thành, đè xuống thận trọng dị dạng trong đáy lòng, nàng hồi sức hướng Thi Thuý Yên lắc đầu. Nàng không biết võ công, làm sao nhảy ra khỏi thành ? Thi Thuý Yên cười hướng về nàng gật đầu, biểu tình dương dương tự đắc, đã không cần nhiều lời cái gì

Hai tay vòng bên trên, Thi Thuý Yên nói nhỏ ” Ôm lấy cổ ta, miễn cho té xuống “

Tích Phúc Hồng làm theo, chỉ là thế nào ôm cũng cảm thấy khó chịu. Thi Thuý Yên không để ý tới nàng, hấp khí vận công, hai chân đạp một cái, hai người lập tức nhảy lên mái hiên sắt phô, mũi chân bỗng nhiên điểm nhẹ, thông qua nhà gỗ lại tăng ba bước, Thi Thuý Yên thần sắc chuyên chút, ôm lấy Tích Phúc Hồng tả hữu chống đỡ ở trên nhánh cây sam , đột nhiên vọt người xoay chuyển, chân nàng đạp tường thành chạy vội, gọn gàng đạp lên đỉnh tường thành

Tích Phúc Hồng bị dọa đến xanh cả mặt, nàng chưa từng có như vậy ” phi thân ” qua, chỉ cảm thấy choáng váng cực kỳ, lại thêm không có đầu mối xoay chuyển, cả người suýt nữa bị văng ra ngoài, may mắn Thi Thuý Yên nhắc nhở nàng ôm chặt một chút, lúc này mới an toàn rơi xuống tường thành cao mười trượng

” Ai nha, Tích muội muội đều siết cổ ta đến đau rồi ” Thi Thuý Yên trêu đùa

Nhìn lại một chút, Tích Phúc Hồng lúc này mới phát hiện hai tay gấp vòng quanh cổ nàng, xấu hổ đang nghĩ buông tay, không ngờ Thi Thuý Yên lại ôm chặt nàng, nói là đùa, đột nhiên kéo nàng thả người nhảy xuống, nháy mắt đằng không dọa Tích Phúc Hồng nhắm chặt hai mắt, chỉ thấy lúc rơi xuống ba trượng, Thi Thuý Yên nhẹ nhàng linh hoạt lăng không xoay chuyển ba vòng, lại nghiêng người điểm chân trên tường thành hai lần xoay người chạm đất

Bình yên vô sự

…Chính là sắc mặt Tích Phúc Hồng xanh lét chút.

” Hì hì, là tỷ tỷ không tốt dọa sợ muội muội, ngoan, không có việc gì ” Thi Thuý Yên đầu ngón tay chạm nhẹ Tích Phúc Hồng nói

Ngắn ngủi thời gian chưa tới một chén trà, hai người đã từ tường thành cao ngất, đi ra ngoài thành, Tích Phúc Hồng buông tay đứng cách Thi Thuý Yên năm bước, vuốt vuốt chóp mũi bị chạm nhẹ không mấy vui vể. Nàng không thích lại để cho người tùy ý đụng, nhất là Thi Thuý Yên đùa dai

” Mang ta đi tìm bà bà ” Nàng nghiêm túc nói

Lại là bà bà…. Thi Thuý Yên không cao hứng nghĩ đến. Lúc nàng gặp lại Tích Phúc Hồng, kỳ thật phi thường vui vẻ, mặc dù lừa nàng là mình không đúng, thế nhưng không cần lạnh nhạt đối với ta ? Lúc nàng cầm Hắc Long vòng duôi rời đi, cũng gặp nhiều chuyện xui xẻo, đại giang nam bắc bôn ba, lộ trình lại bị bạch đạo truy tung, thảm hơn chisnhl à còn bị Bách Lý lão gia lừa gạt, may mắn nàng cực kỳ thông minh không có mắc lười, không thì Hắc Long vòng đuôi đã tặng không cho người

” Tích muội muội bộ dạng này không giống là đang nhờ người khác đâu ?” Ý đồ xấu trêu cợt nàng, Thi Thuý Yên giảo hoạt cười nói

Nghe vậy Tích Phúc Hồng lập tức sầm mặt lại, chẳng lẽ lại bị lười rồi ?

Thi Thuý Yên thấy thế nghiêng thân trước nói ” Nhờ vả cũng có quy củ, nếu không muội muội hôn tỷ tỷ một cái, tỷ tỷ liền dẫn muội đi gặp bà bà thế nào ?” nàng chỉ gương mặt của mình, đưa qua cười như hoa nói

“….Ngươi ngươi gạt ta ?!” Tích Phúc Hồng hoảng sợ trừng lớn hai mắt nói, nàng không cách nào tin một lần nữa bị lừa

Thi Thuý Yên nguyên chỉ đùa một chút, nào biết Tích Phúc Hồng kích động phản ứng như thế, lúng túng vội vàng khoát tay. Nàng tiến lên một bước, Tích Phúc Hồng liền lui hai bước, thấy nàng phòng bị mình như thế, trong mắt lộ ra bi thương và thống khổ khiến Thi Thuý Yên co lại đáy lòng. Khi nàng bôn ba cũng nghe không ít tin tức, nàng biết Bích Huyền cung tìm tới nàng, Lạc Khuynh Thành gặp qua nàng, lại không biết nàng về sau bỏ chạy đi đâu, thật vất vả dò xét nàng có khả năng đến Đồng Hội Thành

Còn những người đi theo nàng là ai, nàng thoạt đầu không thèm để ý

Nhưng bây giờ…

” Đừng sợ, ta nói đùa, ta sẽ đưa muội muội đi gặp quỷ bà, muội chớ trốn ” đưa tay kéo Tích Phúc Hồng, có chút không biết để đâu, liền vỗ lên lưng run rẩy của nàng. Cảm giác thân thể Tích Phúc Hồng căng thẳng, Thi Thuý Yên bắt đầu hối hận trò đùa dai của mình, nhíu nhíu mày, ôm lấy nàng bắt đầu vận công chạy gấp

Không tới một canh giờ, hai người đã cách Đồng Hội Thành rất xa, dừng ở một tòa hoang phế lão trạch trước cửa. Nơi đây phi thường hoang vu, chung quanh tràn đầy cây dại cùng cỏ già. Tiền viện còn có hồ nước khô cạn, phòng xá cơ hồ sụp đổ, chỉ có một gian miễng cuoxng chèo chống, bên trong chính là ánh nến lập lòe

” Quỷ bà, người mang đến ” Thi Thuý Yên hướng cửa hô

Đột nhiên ánh nến chập chờn, cửa sổ cũ nát lung lay một lúc, Tích Phúc Hồng thấy cơ hồ ngưng thở. Bà bà mà nàng ngày đêm mong ngóng đang ở đằng sau cánh cửa, trải qua thiên tân vạn khổ mới đi tới bước hôm nay, thân ảnh bên trong trí nhớ, thân nhân mười năm nuôi nàng lớn lên, chính là Mộ Tình Quỷ Bà đồ sát diệt môn Âu Dương gia…

” …. Phúc Hồng ? Là ngươi thật sao ?” cánh cửa mở ra, bóng người đen sắc đập vào trong mắt

Quả thật là bà bà !

Tích Phúc Hồng lảo đảo quỳ xuống đất, nàng nhìn bà bà so với trong tưởng tượng đều giống nhau, nhất thời nước mắt như thủy triều không ngừng chảy ra, nàng nói không nên lời bi thương trong lòng, hay là vui sướng, chỉ cảm thấy ngực bị giẫm đạp tựa hồ vỡ vụn trái tim, lại tìm về nơi an ủi đơn thuần nhất

” Bà bà ! Bà bà ! Bà bà !….” quỳ bò lên phía trước, Tích Phúc Hồng ôm lấy Mộ Tình Quỷ Bà không ngừng gào thét

Thân mặc dị phục, cổ đeo trang sức ngân sắc, nữ nhân với dáng người hơi nở nang niên kỷ lớn bước ra, chính là thân nhân mà Tích Phúc Hồng kính yêu nhất. Mênh mông trong mắt, nàng cúi đàu nhìn nữ oa không ngừng kêu khóc, chỉ cảm thấy một loại cảm khái, nàng không cách nào tưởng tượng Tích Phúc Hồng mấy tháng qua chịu gian khổ thế nào, cũng vô pháp minh bạch lòng của nàng chịu sự tra tấn gì, chỉ có thể đưa tay phủ lấy đầu nàng, trầm mặc im lặng

Trong màn đêm, Tích Phúc Hồng khóc thật lâu, lâu đến mê man, Mộ Tình Quỷ Bà nhìn mặt nàng tái nhợt tiều tụy, trong lòng có điều suy nghĩ, lúc này Thi Thuý Yên đứng ở một bên chậm rãi tiến lên. Vừa rồi nàng nhìn thấy Tích Phúc Hồng sụp đổ khóc lớn, trong lòng đau đến không cách nào cự tuyệt

Lần thứ nhất, nàng muốn đem một người ôm vào trong ngực ôn nhu an ủi

Lần thứ nhất, nàng hoài nghi mình từng làm ra quyết định này có thỏa đáng không

” Ta ôm nàng vào nhà ?” Thanh âm có chút khàn khàn, Thi Thuý Yên tận lực nở nụ cười thân thiện

Mộ Tình Quỷ Bà không có trả lời đề nghị của nàng, chỉ nói ” Nàng hận ngươi “

Nhất thời thân thể Thi Thuý Yên cứng đờ

Tích Phúc Hồng hận ta ?

Nàng đương nhiên hận ta, dù sao ta lừa nàng xuất cốc, lại cướp đi Hắc Long vòng đuôi, ném nàng ở nơi hoang dã, bị người oán hận, nàng cũng chưa từng thiếu, chỉ là lần này lại thấy trong lòng đau đớn. Đè xuống cảm xúc dị dạng ở đáy lòng, nàng hỏi mình, nếu như sự tình làm lại từ đầu sẽ như thế nào

Nàng vẫn sẽ làm như thế, chỉ là một cái Tích Phúc Hồng…còn ngăn cản không được dự định thành toàn nguyện vọng của sư phụ

” Hì hì, đây không phải là đương nhiên sao ? Đừng nói là vẫn yêu ta nha ?” Thi Thuý Yên thay đổi nụ cười hì hì quen thuộc.

” Ngươi thật có lương tâm liên lụy một hài tử không liên quan tới đây ” Mộ Tình Quỷ Bà biểu lộ lãnh đạm nói

” Ta liên lụy ? Không, không Quỷ bà sai rồi ” Thi Thuý Yên đưa ngón tay kéo tóc dài xõa trên vai, linh mâu nhất chuyển nói ” Liên lụy Tích muội muội dính tới việc này, thế nhưng là Mộ Tình Quỷ Bà mới đúng. Lúc trước bà không nên đem nàng lưu lại cốc, lại đeo Hắc Long vòng đuôi trên người nàng. Là bà đối với cơ quan của mình quá tự tin, coi là không ai có thể xâm nhập, là bà tự ngạo hại nàng, quỷ bà, lương tâm bà ở đâu ?”

” Làm càn !”  Mộ Tình Quỷ Bà gầm nhẹ một tiếng ” chỉ bằng bản lãnh của ngươi cũng không có phận sự đạt được hổ long quật? Các ngươi thế nào xác nhận chỉ cần cầm hai mảnh chìa khóa liền có thể tìm tới bảo tàng ? Các ngươi có thể xác định tìm được Hổ Long quật nhưng mở ra bí bảo thế nào ?”

” Lời này của bà có ý gì ?” Thi Thuý Yên nguy hiểm nheo mắt lại nói

Một cỗ không hiểu cảm giác bất lực ngăn chặn tâm Thi Thuý Yên, nàng nhớ lại lúc nàng bôn ba, vô ý bị quỷ bà hãm hại, tự chui đầu vào cái bẫy đi lấy Bạch Hổ vòng đầu, đồ vật không những không có trong tay, ngay cả Hắc Long vòng đuôi cũng bị đoạt đi, Thi Thuý Yên nàng bại liền thua ở chi thuật cơ quan quỷ bà, cùng âm hiểm tâm cơ

Nàng thân trúng cổ độc của quỷ bà, nếu không nghe lời liền để nàng đau đến chết đi sống lại. Nàng không phải là không có chống cự qua, nhưng loại đau đớn kia buộc nàng không thể không khuất phục, đợi nghĩ đến biện pháp giải quyết mới có thể rời đi. Ai ngờ quỷ bà đưa ra giao dịch, chỉ cần mang Tích Phúc Hồng đến, cổ độc tự nhiên sẽ giúp nàng giải, cho nên nàng chỉ có thể làm theo

” Ngây thơ thế nào ? Có thể mở bảo tàng hay không cũng không liên quan đến bà ” Thi Thuý Yên nói

Mộ Tình quỷ bà liếc nàng một cái, ôm lấy Tích Phúc Hồng đi vào trong phòng nói ” Ta chống mắt lên xem “