Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 18: Võ lâm minh chủ

Tiểu đồng đứng ở bên ngoài cửa sắt, nghe cách đó không xa truyền đến tiếng kêu rên thê lương

Thân thể gầy yếu nhịn không được run, hắn chưa từng thấy phạm nhân nào kín miệng như thế, liên tiếp bốn ngày nghiên hình tra tấn cũng không chịu thỏa hiệp, sau khi nàng đưa từ đại sảnh về, nữ tử liền không mở miệng nói chuyện, đối với tiểu thư không hề lên tiếng, không rên, hắn biết càng trầm mặc càng chọc Lạc Khuynh Thành, hắn ở Lạc Trạch đã hơn ba năm, rõ ràng biết tiểu thư bình thường mặc dù băng lãnh cao ngạo, nhưng kỳ thật sự kiên nhẫn của nàng ngay cả chờ nước trà nóng cũng không đủ

” Ngươi đây là muốn đối nghịch với bạch đạo ” Lạc Khuynh Thành vung vẩy trường tiên trong tay, ánh mắt tràn đầy khinh thường

Tích Phúc Hồng buông ra môi dưới bị cắn chảy máu tươi, bây giờ bị dằn vặt đến chết chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi

Bỗng nhiên khóe miệng nàng nhết lên, bên môi bị trầy da đau đến mức nhíu mày

” Ngươi cũng biết Thi Thuý Yên cầm Hắc Long vòng đuôi đi Bách Lý gia không ?” Lạc Khuynh Thành đối với nụ cười của nàng làm như không thấy ” vòng kia hẳn là do ả trộm đi đúng không ? Cho nên ngươi biết ả lừa ngươi cho nên mới kinh nhạt như thế

Đáng buồn hai chữ tội nghiệp hiện lên trong đầu Lạc Khuynh Thành, cừu non trước mắt bị người lợi dụng lại hoàn toàn không hay biết.

Thực tế đáng buồn.

” ….Tiêu….cô nương…. Đi đâu rồi ?” Tích Phúc Hồng khàn giọng miễn cưỡng hỏi

” Tiêu Thê Ngọc đi rồi ” Lạc Khuynh Thành thuận thuận trường tiên, nhìn thấy thần sắc Tích Phúc Hồng hoảng hốt, lạnh lùng nói ” Trông cậy nàng cứu ngươi ? Đừng vọng tưởng, lúc trước chính là nàng để ta bắt ngươi về, bởi vì ngươi là đồng bọn của quỷ bà, lại từng đi cùng Thi Thuý Yên, đây đều là nàng nói cho ta nghe “

Thoáng chốc ngực co lại, Tích Phúc Hồng cho là tâm mình không đau nhức, không nghĩ tới kết quả xấu nhất, lại từ miệng Lạc Khuynh Thành nói ra. Nàng gật gật đầu, nhưng lại lắc đầu, đúng vậy a… Trên đời này bị người lừa gạt hết lần này đến lần khác chỉ có nàng, như cái đồ đần trong đám người, thế nào đều chạy quanh thành trò cười thiên hạ

” Quỷ bà ở đâu ?” Lạc Khuynh Thành không sợ phiền hỏi lại

Tích Phúc Hồng vẫn như cũ ngậm miệng không nói, đồng dạng trường tiên lại rút đi một ít máu trên người. Trái lại không cử động nổi, Tích Phúc Hồng đầu óc quay cuồng tiếp nhận cực hình, tứ chi tê liệt không để cho nàng cảm thấy thân thể tổn thương so với bị lừa gạt chẳng là gì, nhưng nàng lại không cách nào xem nhẹ nội tâm bị lừa gạt thống khổ, chỉ cần nhắm mắt lại, nhưng khuôn mặt lạ lẫm quen thuộc liền sẽ hiện lên trong mộng nàng, ném đi không được.

” Thân ngươi bị trúng kịch độc, có nhận ra không ?” lần này Lạc Khuynh Thành không truy vấn vòng đuôi hắc long, ngược lại hỏi đến thân thể của Tích Phúc Hồng. Lúc nàng đem người nhốt vào địa lao. Liền tìm đại phu bắt mạch, bởi vì nàng muốn là người sống, không muốn trong lúc thẩm vấn lại đột nhiên tử vong

Khi đó đại phu nói, nàng thân trúng độc phong sương hoa, mặc dù sẽ không trực tiếp mất mạng, nhưng phục dụng lâu sẽ bị tích lũy độc tính, trong người trúng loại hoa này, chỉ cần gặp thời tiết thì hàn độc liền sẽ phát tán, thoạt đầu triệu chứng là tứ chi run lên, đợi độc tính thoe huyết dịch chảy khắp thân thể, nhân thể liền từ tê liệt chuyển thành đau đớn thấu xương

Mà độc trên người Tích Phúc Hồng hiển nhiên là lan tràn toàn thân

” Dù không biết ngươi bị ai hạ độc, nhưng ngươi nếu nói chổ ẩn thân của quỷ bà, ta cũng có thể cho ngươi giải dược “

Nghe vậy, Tích Phúc Hồng chỉ là chật vật cười nói “…. Ngươi… muốn nhốt ta ở địa lao…giải độc…cũng sống không được…”

” Nhưng ít ra ngươi sẽ bớt thống khổ, không phải sao ?” Lạc Khuynh Thành không có tốt tính, nàng chán ghét có người cùng nàng khua môi múa mép

Chỉ thấy Tích Phúc Hồng lắc đầu, Lạc Khuynh Thành không hiểu ý tứ nàng. Là không nói sao ? Hay là không cứu ? Nhưng mặc kệ thế nào cũng đang thử thách tính nhẫn nại của nàng, nhấc tay vung bốn phía trước sau, trường tiên đánh vào trên thịt rắn chắc trầm đục quanh quẩn địa đao, trong không khí  tràn ngập huyết tinh cùng mùi nấm mốc nóng bức, Tích Phúc Hồng xụi lơ thân thể ở giữa không trung lay động, mí mắt nặng nề nhẹ mở, nàng trông thấy tiểu đồng bên cạnh Lạc Khuynh Thành nói nhỏ bên tai, tiếp theo lại đã hôn mê

” Để sư huynh ngồi chờ một lát, ta đổi y phục liền ra” Lạc Khuynh Thành nói xong đem trường tiên ném xuống đất, quay người rời đi

Đi ra địa lao âm u, Lạc Khuynh Thành một trương dung nhan tuyệt thế ở dưới ánh nắng lại có chút mệt mỏi, nhưng nàng rất nhanh xóa đi sự không kiên nhẫn trong lòng, chậm rãi trở lại phòng ngủ thay quần áo. Một khắc đồng hồ sau, nàng mặc một thanh tử thanh đi vào sảnh chính, chỉ thấy trong sảnh quạnh quẽ đang đứng một vị thân hình cao lớn, khí chất trầm ổn, hắn mày kiếm mắt sáng, toàn thân phát ra một cỗ chính khí, nhìn là biết người có địa vị bất phàm

Hắn chính là sư huynh của Lạc Khuynh Thành, Thần Đường Hạc

” Sư huynh đợi lâu ” Lạc Khuynh Thành thấy Thần Đường Hạc, thu lại một thân ngạo khí

” Là sư huynh đột nhiên đến thăm, không biết có làm phiền sư muội ?” Thần Đường Hạc thấy sư muội lâu rồi không gặp, tâm tình rất là vui vẻ, hắn nhìn Lạc Khuynh Thành trên dưới, chỉ cảm thấy nữ nhân lớn hơn lúc mười tám, cho dù nàng lúc nhỏ đã như đóa kiều hoa, nhưng sau khi lớn lên càng diễm lệ chói mắt, đáng tiếc đóa hoa này không chỉ có gai, còn đâm vào sắc bén

” Trong nhà cũng không có khách nhân, cũng không quấy rầy ” Lạc Khuynh Thành mời Thần Đường Hạc ngồi xuống, sau đó pha trà cho hắn.

” Kỳ thật sư huynh lần này đến đây là vì nghe được chút phong thanh…” sắc mặt thay đổi, Thần Đường Hạc nhìn chòng chọc Lạc Khuynh Thành nói ” Truyền ngôn nói sư muội mấy ngày trước ở Lê Khương Sơn ép một nữ tử hồi phủ, người kia có quan hệ mật thiết với quỷ bà, việc này có thật chứ ?”

” Không sai ” Lạc Khuynh Thành mắt cũng không ngẩn lên, đem lá trà đổ vào trong bình trà, vô cùng nhàn nhã

” Sư muội, chuyện này muội không thể nhúng tay, lại nói quỷ bà hành tung khó đoán, muội làm sao một mực chắc chắn người kia có quan hệ với quỷ bà ? nếu sự tình biến thành ô lại bách tính, đây chính là ô nhục Lạc gia ” Thần Đường Hạc nói đến âm vang hữu lực, khắp sảnh đều là tiếng nói trung khí quanh quẩn của hắn

” Người kia có quan hệ với quỷ bà, Bích Huyền Cung đã cam đoan qua ” Lạc Khuynh Thành bình tĩnh nói

Ai ngờ Thần Đường Hạc nghe tới Bích Huyền Cung, ầm một cái đập lên bàn đứng lên, giật giọng hô ” Sư huynh đã sớm không muốn muội cùng yêu nữ kia lui tới ! Vì sao sư muội không nghe ? Các nàng là tà ma ngoại đạo, từng người đều âm hiểm giảo hoạt, sư muội sẽ bị bọn họ lừa gạt !”

” Sư huynh khuyến cáo sư muội tâm lĩnh, nhưng ta sẽ không thả Tích Phúc Hồng, chỉ cần có liên hệ với Quỷ bà, ta liền không để cho ả đào tẩu ” Lạc Khuynh Thành không nhìn sư huynh đang phẫn nộ, phối hợp đưa tách trà đã được pha xong đưa lên trước

” Muội vì sao khăng khăng muốn tìm hổ long quật bí bảo?” Thần Đường Hạc không uống trà, hắn đứng ở trước mặt Lạc Khuynh Thành nhìn chòng chọc nàng

” Sư huynh nhớ kỹ thân thế sư muội chứ?” Lạc Khuynh Thành nhàn nhạt mở miệng nói ” Mười một năm trước lúc muội chín tuổi, cha mẹ vì Tiên phổ của Lạc gia mà bị chết thảm dưới ngọn đao, đám ác nhan không chỉ đoạt bí kíp còn đồ sát trên dưới ba mươi hai người, lúc ấy cha mẹ muội đem muội dấu trong mật thất mới có thể thoát được một kiếp…Nhưng sư huynh chưa từng nghĩ tới, huynh sẽ thế nào thấy cảnh tượng thi thể của cha mẹ không được đầy đủ, cả nhà máu tanh ?”

” Cho nên muội bái nhập Côn Lôn phái, chính là tập võ để cùng đám ác nhân kia nợ máu trả bằng máu. Đồ của Lạc gia bị đoạt đi, muội muốn đem nó đòi lại, tiên phổ còn thiếu một bản, ở trong long hổ quật” Lạc Khuynh Thành nghiến răng nghiến lợi kể, bộ dáng phản chiếu vào trong mắt Thần Đường Hạc, thấy hắn rất là lo lắng

Hắn đối với thân thế của Lạc Khuynh Thành cũng không phải hôm nay mới biết, mười một năm trước tiểu oa nhi toàn thân đầy máu quỳ gối dưới chân hắn cùng sư phụ, dập đầu nói muốn bái sự học nghệ còn rõ mồm một trước mắt.

” Muội làm sao xác định bản tiên phổ của Lạc gia ở trong hổ long quật ? Bí bảo tương truyền vào năm quan tiến, một chuyện lâu đời, làm sao có thể kết luận ?” Thần Đường Hạc hi vọng sư muội của hắn không nến nhúng tay quản thế sự giang hồ

” Thì tính sao ? Dù chỉ là phong thanh truyền ngôn, muội nhất định phải đi thử” Lạc Khuynh Thành một thân ngạo khí không thể bỏ qua

Thần Đường Hạc thấy nàng như thế, minh bạch nàng sẽ không dễ dàng từ bỏ. Chỉ là giang hồ môn phái đều ngấp nghé hổ long quật, nếu như để Lạc Khuynh Thành bị cuốn vào sẽ chỉ tăng thêm nguy hiểm, hắn lại có thể nào để cho sư muội mạo hiểm ? Thờ ơ sự lo lắng của Thần Đường Hạc, Lạc Khuynh Thành, Lạc Khuynh Thành vẫn làm, vô luận như thế nào nàng đều muốn tìm tiên phổ cuối cùng của Lạc gia

” Sư muội, muội có hỏi được ra hành tung của quỷ bà từ người kia chưa ?” Hắn từng chứng kiến công lực thẩm vấn của Lạc Khuynh Thành, mặc kệ người kia là ai, nhất định bị tra khảo rất thê thảm

” Còn không có ” nàng thu hồi oán giận lúc trước, khôi phục bộ dáng lạnh lùng như băng

” Không bằng như vậy đi ” Thần Đường Hạc suy tư trong chốc lát nói ” Năng lực sư muội, sư huynh không phải không biết, người kia cũng ở trong Lạc gia một thời gian, sư muội đêm nay nếu không hỏi ra chân tướng, có thể hay không để sư huynh sẽ thả ra tin tức ? Đến lúc đó, nói không chừng quỷ bà liền sẽ hiện thân?”

Lạc Khuynh Thành nghe vậy chỉ là trầm mặc, nàng đưa đôi mắt đen nhánh không biết ơn nhìn chòng chọc Thần Đường Hạc, tựa như đang suy tư, lại như dò xét, hắn bị ánh mắt này gây chú ý ngay lần đầu tiên, cứ việc thân là võ lâm minh chủ, không khỏi lưng phát lạnh. Có khi hắn thật nhìn không thấu nữ tử bất quá hai mươi tuổi, tâm tư của nàng so với kim dưới đáy biển còn khó nắm bắt.

” Quỷ bà coi trọng nàng, cũng sẽ không hiện thân cho tới hiện tại ” Ngụ ý, Quỷ bà đã ném đi Tích Phúc Hồng.

” Cái này khó nói, đương kim minh chủ giang hồ tín dự tối cao, nếu như ta thả tin tức, quỷ bà sẽ không hoài nghi, chỉ là sư muội rất ít xuất hiện giang hồ, làm bằng thanh danh Lạc đại đương gia, quỷ bà khẳng định không tin, bởi vậy không dám tùy tiện hành động ” Thần Đường Hạc nói đến mặt không đỏ, hơi thở không gấp, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Nhắm mắt nửa ngày, Lạc Khuynh Thành biết Thần Đường Hạc nói đến rất có đạo lý, nàng chỉ là một Lạc Đại đương gia, đương nhiên không cách nào kiếm được quỷ bà xảo trá, nhưng nếu từ trong miệng võ lâm minh chủ nói ra, phân lượng nhất định khác biệt. Chỉ là nàng không cam tâm yếu thế trước mặt nam nhân, cũng không nghĩ cúi đầu

” Lời này của sư huynh thế nhưng là xem thường sư muội ?” Lạc Khuynh Thành mở mắt liếc Thần Đường Hạc một cái nói

Chỉ thấy Thần Đường Hạc lập tức xua tay lắc đầu giải thích ” Sư muội hiểu lầm! Sư huynh bất quá nhìn sư muội mệt nhọc như thế, liền nghĩ hỗ trợ mà thôi, tuyệt đối không có xem thường sư muội!”

” Tốt a” Lạc Khuynh Thành đứng lên, thân cao thẳng bức Thần Đường Hạc ” Đêm nay muội nếu thẩm vấn không ra, liền giao cho sư huynh “

Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 17: Gặp lại cố nhân

Đói, khát nước, đau đớn, mỏi mệt

Tích Phúc Hồng ở trong tình huống như vậy, nhiều lần đều không chịu nổi, bị giam ở trong đại lao đã qua ba ngày, mỗi ngày, tiểu đồng sẽ đến đút nàng ăn cơm, nếu như nàng không ăn liền bị nhét vào miệng, tóm lại sẽ không để cho nàng chết đói. Sau đó chạng vạng tối liền tiếp nhận Lạc Khuynh Thành chất vấn cùng đánh đập, câu hỏi chỉ quanh quẩn ” Quỷ bà ở đâu ?” ” Vòng đuôi Hắc Long ở đâu ?” ” vòng trong tay Thi Thuý Yên thế nhưng là ngươi cho ?”

Mỗi khi nàng đóng lại hai mắt, liền ép buộc mình tưởng tượng cảnh sắc trong cốc, để trong chốc lát quên đi hoàn cảnh ác liệt ở bên trong. Nàng không khóc, không có rơi lệ, nàng không nghĩ yếu thế trước Lạc Khuynh Thành, bởi vì nàng căn bản không sai, sai là vận mệnh cùng sự ngốc nghếch

” Tiểu thư muốn gặp ngươi, cùng ta đến đại sảnh ” tiểu đồng mang hai cái gia phó đến, sắc mặt nghiêm túc nói

Tích Phúc Hồng không có khí lực giãy dụa, hai tay nàng tê liệt để mặt xích sát rủ xuống, hai chân cũng giải khai trói buộc. Ba người đẩy đẩy đi ra địa lao, thấy ánh nắng nhắm mắt lại, Tích Phúc Hồng cơ hồ phải quỳ hạ dập đầu, nàng cho là mình rốt cuộc không thấy được ánh mặt trời ấm áp, nàng bi ai hoài nghi mình có phải chết ở địa lao u ám ?

” Đi mau ! Đừng để tiểu thư đợi lâu !” tiểu đồng thúc giục, đỡ Tích Phúc Hồng đi vào đại sảnh to lớn

Lạc gia trang không có bài trí ung dung hoa quý giàu sang, mặc dù chiếm diện tích khá rộng, nhưng mỗi viện mỗi sảnh không khỏi có vẻ đìu hiu, liền cùng chủ nhân lãnh lãnh thanh thanh, Tích Phúc Hồng bước vào đại sảnh, nghe được mùi thơm ngát cỗ nghi nhân, phóng tầm mắt nhìn tới, trong đại sảnh bài trí sạch sẽ đơn giản, mấy cái bàn ghế sắp xếp hai bên, ở giữa là hai cánh ghế bành, trên đường một bộ bích họa sơn thủy mênh mông, cho người ta cảm giác đè nén im lặng

” Mang nó tới ” trong sảnh ngồi hai bên nử tử, người lên tiếng chính là Lạc Khuynh Thành.

Tích Phúc Hồng đem ánh mắt từ tranh thủy mặc dời đi, nhất thời trông thấy thân ảnh quen thuộc

” Tiêu Tiêu cô nương?!”

Ngồi tại bên cạnh Lạc Khuynh Thành, đúng là Tiêu Thê Ngọc mà mình cứu lên từ đáy  cốc

Lúc này nàng đã đổi một bộ trường sam huyền y tương tự như sư muội Bích Huyền Cung, đen như mực vẩy, đường viền tử đằng, một loại quý khí kỳ dị bao phủ lấy toàn thân của nàng, đem khí chất bạch liên vốn có bị ép đi hai phần, xinh đẹp một chút. Mà đôi mắt mù kia thế mà đã được chữa trị, nàng đã từng ảo tưởng qua Tiêu Thê Ngọc mở mắt sẽ dịu dàng như thế nào, quả nhiên cùng nàng nghĩ đồng dạng, bộc lộ ôn nhu đủ để cho nàng giải sầu

” Mấy ngày không gặp , Tích cô nương có mạnh khỏe không ?” nàng dắt một nụ cười , thanh âm vẫn nhu hòa như cũ

Tích Phúc Hồng nghe vào tai vô cùng chói, mạnh khỏe ? Bộ dáng này của nàng làm sao mạnh khỏe ?

” Đúng là ả ?” Lạc Khuynh Thành lặng lẽ ngắm Tích Phúc Hồng một chút, nghiêm mặt hỏi Tiêu Thê Ngọc.

” Đúng vậy ” Tiêu Thê Ngọc gật đầu trả lời

Lúc này Lạc Khuynh Thành đứng dậy đi đến gần Tích Phúc Hồng dò xét trên dưới, thấy nàng đến gần, Tích Phúc Hồng vô thức lui về sau, nàng sợ Lạc Khuynh Thành, đối với sự lãnh huyết cùng hung ác vô cùng sợ hãi, ngay cả con mắt cũng không dám nhìn. Lạc Khuynh Thành cũng không có ra tay đánh nàng hoặc mắng nàng, chỉ là bảo tiểu đồng tới

” Đứa nó nhốt lại địa lao, không có ta cho phép không để cho bất kỳ người nào đi xuống ” nàng bình tĩnh mở miệng nói ra.

Tích Phúc Hồng bỗng nhiên liều mạng lắc đầu, nàng không nghĩ trở về địa lao, không nghĩ lại bị cầm tù ! Quay đầu nhìn Tiêu Thê Ngọc, chỉ thấy nữ nhân ôn nhu như nước vậy mà trơ mắt để mặc nàng bị bắt đi. Tích Phúc Hồng lập tức ngốc. Nàng khước từ đại hán tiến lên bắt nàng, chết sống không chịu về.

” Cứu ta !! Tiêu cô nương van cầu cô nương cứu ta ! Ta vô tội ! Ta cái gì cũng không biết !!” dung mạo bình thường vì khàn giọng la hét mà trở nên dữ tợn, nàng điên cuồng lắc đầu rối tung tóc dài, rất giống như thi thể được lấy ra từ hầm mộ, tái nhợt, tiều tụy, khó coi.

” Ta vô tội !… Ta cái gì cũng không biết !…. Không biết !”

” Còn không mau mang nó đi xuống ” Lạc Khuynh Thành mặt không biểu tình, thậm chí liền nhìn cũng không nhìn.

” Tiêu cô nương ! Tiêu cô nương !!” lật ngược kêu lấy hi vọng duy nhất, Tích Phúc Hồng khát vọng Tiêu Thê Ngọc có thể nói gì đó, thế nhưng là không có, nàng cái gì cũng không nói, dường như không nghe thấy mình cầu cứu cùng hò hét, chỉ là cười đến bình tĩnh, cười đến như gió. Thoáng chốc nàng bị kéo ra khỏi đại sảnh, nàng nhìn thấy Lạc Khuynh Thành vẫn như cũ không thay đổi băng lãnh, cùng sự ôn nhu dối trá của Tiêu Thê Ngọc.

Tích Phúc Hồng sau khi bị mang đi, trong đại sảnh cuối cùng khôi phục yên tĩnh. Lạc Khuynh Thành gọi mấy hạ nhân đem thêm nước nóng, cầm tay vì khách nhân lắc lắc tách trà húp, động tác thuần thục ưu nhã hoàn toàn không nhận ra vừa rồi ảnh hưởng, dường như kinh qua một giấc mộng, tiếng tha thứ cầu xin tê tâm phế liệt, chỉ là phong thanh gào thét, thoáng qua liền mất

” Thi Thuý Yên nhưng có hành động ?” Lạc Khuynh Thành cầm trong tay tách trà pha tốt đưa lên trước

” Hai ngày trước nàng đi Bách Lý gia ” Tiêu Thê Ngọc mỉm cười tiếp nhận cái tách ” nhưng thương lượng thất bại

Mặc dù Tiêu Thê Ngọc không bằng Tiêu Thê Ngọc nắm giữ tin tức linh thông, nhưng dù sao trong tay nàng đang cầm là vòng đuôi Hắc Long, tất cả người trong giang hồ đều nhìn chằm chằm vào chìa khóa bí bảo, hỏi nội ứng về tung tích Thi Thuý Yên không có, lại thêm thuật truy hồn của Bích Huyền cung, cũng không có để đầu óc nàng quá đau đớn

” Vì sao thất bại ?” nhẹ nhấp một ngụm trà nóng, Lạc Khuynh Thành nhìn chén trà sóng sánh nói

Tiêu Thê Ngọc nghe vậy, để tách xuống nhàn nhạt mở miệng ” Thi Thuý Yên đề nghị độc hưởng bảo tàng cùng Bách lý,nhưng vòng đầu Bạch Hổ lúc này không có ở trong phủ, Bách Lý lão gia tuy là đáp ứng, nhưng Thi Thuý Yên rất nhanh phát hiện chân tướng, lại bằng vào sự hộ vệ của Bách Lý gia, căn bản không cản được Thi Thuý Yên, bởi vậy nàng liền bỏ chạy không dấu vết”

Rắc một tiếng, tách trà trong tay Lạc Khuynh Thành lập tức vỡ tan

” Ngay cả tiểu mao tặc cũng không bắt được ” trà trong tay nhỏ xuống, bàn tay lại không thấy máu

Nếu biết vòng đuôi Hắc Long không ở trong tay quỷ bà, vậy phải đi tìm Thi Thuý Yên, nhưng Lạc Khuynh Thành cũng không có dự định bỏ qua Mộ Tình Quỷ Bà, phàm chỉ cần là ác nhân, nàng đều muốn tru diệt. Ánh mắt trầm xuống, nàng đem cái tách vỡ đặt bàn bên cạnh, thay mình rót chén trà mới

” Nghe nói mộ tổ của Bách Lý bị cướp, thế nhưng là do các ngươi gây ra ?” Lạc Khuynh Thành cúi đầu uống trà hỏi

” Cướp mộ phần cũng không phải là chuyện Bích Huyền Cung làm, bất quá tại hạ xác thực có đi thăm dò qua ” Tiêu Thê Ngọc phủi phủ giọt nước bị Lạc Khuynh Thành làm bắn lên nói ” Bách Lý mộ tổ mặt núi gần nước, ở địa mạch xem ra xác thực là địa cát, đáng tiếc trâu xoay người biến động sơn lâm, lúc xuống dưới tìm kiếm phát hiện quan tài thấm nước, mà lại đã có chừng năm mươi năm”

” Ý gì ?” Lạc Khuynh Thành thây đổi lạnh nhạt, nhướn mày hỏi

” Quan tài thấm nước cũng sẽ trở thành ấm thi, lại thêm bốn phía rừng cây rậm rạp cuối cùng không thấy ánh sáng, âm khí hội tụ rất nặng, chỉ sợ Bách Lý mộ tổ đã bị trộm trước, thi thể kia sớm đã chui ra khỏi lòng đất ” Tiêu Thê Ngọc khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, cười nói ” Giống như thường nhân gọi là cương thi “

” Vòng đầu Bạch Hổ còn ở trên thi thể không ?” Lạc Khuynh Thành nghe chuyện quỷ quái cũng không e ngại

” Cho dù thi thể không cần ăn, nhưng trăm năm nhục thân vẫn sữ bị hư thối thành khối bùn, tổ tiên Bách Lý gặp mãnh thú, không khỏi bị nó xé nát, còn như vòng đuôi kia còn ở trên thi thể hay không, tại hạ không biết ” Tiêu Thê Ngọc nói vòng vòng cũng không đạt được đáp án, để Lạc Khuynh Thành nghe có chút bực bội

Nàng đè xuống đáy lòng không vui, để cho mình tận lực bảo trì phong độ đại đương gia. Kỳ thật tìm Tiêu Thê Ngọc hỗ trợ, cũng bất quá là chuyện một tháng trước, lúc nàng nghe nói vòng đuôi Hắc Long ở trên tay quỷ bà, nàng liền phái người đi Phong Vụ cốc, ai ngờ gia đinh hồ báo nói Dư Tường thả tin tức, nói quỷ bà đã sớm rời cốc, bởi vậy nàng tạm thời đem mục tiêu chuyển tới vòng đầu Bạch Hổ, lại nghe nói Bách Lý gia đem vòng tổ truyền hạ táng theo tổ tiên, bị bất đắc dĩ mới mời Bích Huyền Cung đến giúp đỡ

Chỉ là Tiêu Thê Ngọc lúc trước đi tìm không chỉ không có tin tức, gần nhất còn để quỷ linh nhập mộng muốn nàng đi bắt người, chính là Tích Phúc Hồng. Người kia quan hệ trọng đại với quỷ bà, cũng cùng Thi Thuý Yên chung đụng một thời gian, bởi vậy bắt nàng để truy hỏi manh mối

Chỉ là bé con y nhiên mạnh miệng

” Vòng đầu Bạch Hổ có biện pháp tìm không ?” Lạc Khuynh Thành ngạch thủ nhìn Tiêu Thê Ngọc mỉm cười không đổi

” Lạc tiểu thư không tín nhiệm tại hạ, như thế nào lại để tại hạ nhúng tay vào ?” Bạch đạo tranh bảo, xác thực không liên quan đến chuyện Bích Huyền cung

” Ta tự nhiên là tin tưởng Tiêu cô nương, chỉ là…” Lạc Khuynh Thành đôi mắt nhíu lại, âm thanh lạnh lùng nói ” Bích Huyền Cung vốn không cần nhúng tay vào chuyện Hổ Long quật, mà Lạc gia cũng không đặt ra điều kiện Bích Huyền Cung thần phục, ta lại thế nào biết ngươi thật giúp ta… Hay là có mục đích khác ?”

Lời nói thẳng thắn, đối với Tiêu Thê Ngọc đột nhiên bặt vô âm tính để Lạc Khuynh Thành có chút cố kỵ. Chỉ sợ ẩn nấp dưới khuôn mặt tươi cười, là một quỷ mị ăn thịt người không nhả xương, nếu như nàng giả phụ tá, thật cướp đoạt, đến lúc đó song hoàn đắc thủ lại bị nàng chiếm đi, cái kia cũng không phải là không có khả năng

” Lạc tiểu thư muốn tại hạ chứng minh tại hạ không hai lòng thế nào ?” Tiêu Thê Ngọc cười lạnh nhạt, lại không có khí thế áp đảo

” Không cần chứng minh ” Lạc Khuynh Thành thu hồi ánh mắc bén nói ” Hổ Long quật nhưng có thứ ngươi muốn ?”

Nháy mắt, nụ cười ôn nhu của Tiêu Thê Ngọc trở nên thê lương, mà chút ít biến hóa không thể thoát được ánh mắt Lạc Khuynh Thành. Không cần nhiều lời, nàng minh bạch Hổ Long quật bí bảo, nhất định là có thứ mà Tiêu Thê Ngọc muốn có được, nếu không một Lạc gia trang tiêu điều, như thế nào dùng đề nghị rẻ tiền lại được đệ nhất đệ tử của Bích Huyền Cung đồng ý hỗ trợ ?

” Vòng đầu bạch hổ đều giao cho ngươi ” Lạc Khuynh Thành đứng lên đi ra cửa, bước ra khỏi cửa yếu ớt nói :

” Hắc Long vòng đầu thì giao cho ta “