Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 16: Huyết Tẩy Âu Dương

” Chờ một chút ! Các ngươi làm cái gì! Tại sao muốn bắt ta ?!”

Trong sơn dã, tiếng la hét kinh hoảng của Tích Phúc Hồng được phóng lớn trong dãy núi hoang vu. Nàng thấy nam tử bên người nhao nhao tiến lên, bị dọa liền lùi lại mấy bước, vừa vặn đồng dạng lọt vào mai phục, không chổ có thể trốn. Chỉ thấy nữ tử hạ lệnh tên kia trở mình lên ngựa, cũng không quay đầu mà rời đi, thoáng chốc bụng Tích Phúc Hồng bị tấn công, tư chi bị đâm tê dại chui lên trán, hai mắt nhắm lại hôn mê bất tỉnh

Nàng ở giữa ý thức mông lung bị người đỡ lên chở đi, trước khi nhắm mắt nàng trông thấy Lê Khương Sơn đã cách nàng rất xa. Lúc nàng tỉnh dậy, là bị một thùng nước lạnh tạt tỉnh, toàn thân tê dại thấu xương, nàng cắn chặt răng ngắm nhìn bốn phía, chỉ thấy nơi này ẩm ướt lại dơ dáy bẩn thỉu, trước mắt là lan can sắt, chân đạp lên phiến đá lạnh buốt, hai tay cũng bị trói lại bằng xích sắt

Nàng không biết mình làm gì sai, lại bị người ta đối đãi như thế

” Tiểu thư, ả tỉnh ” một tiểu đồng trước mắt cầm trong tay thùng gỗ vừa giội, cung kính nói

Tích Phúc Hồng giương mắt nhìn, chính là ở trên núi nhìn thấy, cũng là nữ nhân hạ lệnh bắt mình trở về

” Ừm ” Nàng không thay đổi sự băng lãnh nhất quán, liếc cũng không liếc trực tiếp đứng lên trước nói ” Mộ Tình quỷ bà ở đâu ?”

Nghe đến tên bà bà, Tích Phúc Hồng đột nhiên trợn to hai mắt. Hẳn đây là cừu gia của bà bà ?

” Nói, Quỷ bà ở đâu ?” nữ nhân giọng trầm thấp vô cùng có từ tính, chỉ là ngữ khí băng lãnh càng khiến người sợ hãi

“….ngươi là….cừu nhân của bà bà ?” Tích Phúc Hồng nhắm lại nước rơi trên mắt, khàn khàn hỏi

Nữ nhân không trả lời, ngón tay quơ lên, bộc đồng lập tức lui ra ngoài, về sau trong tay bưng một hộp gỗ hình chữ nhật đi vào địa lao, hắn đem đồ vật cung kính dâng lên, nữ nhân ngay cả quay đầu cũng không làm mà trực tiếp mở hộp ra, lấy một trường tiên đầu đỏ bọc da màu đỏ, nàng thuận tay vung lên mấy lần, phát ra tiếng ba ba âm giòn

” Quỷ bà ở đâu ?” Nữ nhân hỏi lại

” Ngươi cùng bà bà….A !” Tích Phúc Hồng đột nhiên kêu đau một tiếng

Nhất thời nhuyễn tiên dài chừng năm thước quất ngang hông nàng, đau đến cơ hồ muốn ngất đi. Nữ nhân thu tay lại, trên mặt vẫn như cũ lạnh như băng sương. Không quan tâm Tích Phúc Hồng đau đớn kêu rên, ngược lại một tiểu đồng bên cạnh nàng bị dọa chảy mồ hôi ướt sũng cả người, cũng không ngẩng đầu, đứng ở bên ngoài lao, toàn thân run rẩy

” Một câu nói nhảm đổi một roi, nói, quỷ bà trốn ở đâu ?” ngữ khí của nàng thong dong lại tràn ngập bá khí

Tích Phúc Hồng cắn môi dưới, kiên cường không để cho mình rơi nước mắt. Nàng rõ ràng không phải tù phạm, vốn không cần hướng nàng cầu xin tha thứ, lại nói thật nàng cũng không biết bà bà ở đâu, nếu như biết, nàng cần gì bôn ba giang hồ hiểm ác ? Mắt thấy trường tiên trong tay nữ tử, ánh mắt sắc bén từ đầu đến cuối nhìn chòng chọc mình, để từ đáy lòng run rẩy lãnh khốc, để Tích Phúc Hồng nhận rõ cái gì gọi là vô tình

“Ta thật…. Ngô a !!” lại chịu một roi

” Thúy linh lung là gì của ngươi ?” nữ nhân đổi câu hỏi, nàng loay hoay trường tiên cũng không muốn bỏ qua Tích Phúc Hồng.

Lắc lư hai tay tê dại mấy lần, mồ hôi lạnh to như hạt đậu lướt qua gương mặt Tích Phúc Hồng. Nàng cố gắng suy nghĩ câu hỏi của nữ nhân, Thúy linh lung là ai ? Nàng ý thức bắt đầu mông lung, kỳ thật nước đá dội lên đầu nàng, toàn thân liền bắt đầu tê dại đau, trước kia chỉ có chân, tiếp theo là tay, vài roi ban thưởng về sau, vậy mà toàn bộ thân thể không tự giác run rẩy lên

Lần nay Tích Phúc Hồng rõ ràng trầm mặc, nàng biết nói lại nhận thêm vài roi, rõ ràng không nên mở miệng

Đáng tiếc nữ nhân không có thiện lương như nàng nghĩ, chờ một nén hương, nữ nhân bỗng nhiên bất động nhan sắc cầm trường tiên , bạch ! Bạch ! Bạch! Ngay cả ba roi đều đánh lên vị trí bắp đùi của Tích Phúc Hồng, sát na da thịt bong tróc đau đớn, đánh lên trán, Tích Phúc Hồng còn chưa gấp mở miệng, liền ngất đi

Lúc này địa lao khôi phục yên tĩnh bình thường, tiểu đồng thấy thế bị dọa xanh cả mặt, không dám lên tiếng đứng sau lưng nữ nhân. Trước mắt nó, cái eo thẳng tắp kia, là chủ tử không có chút nào cảm giác nữ nhân yếu đuối, chính là đại đương gia của Lạc gia trang, Lạc Khuynh Thành, cũng là sư muội đồng môn với đương kim minh chủ võ lâm.

” Lấy nước tạt vào người ả ” Lạc Khuynh Thành nhàn nhạt mở miệng, tiểu đồng lập tức lấy nước giội tỉnh Tích Phúc Hồng.

Nàng bây giờ đã không thể dùng chữ chật vật để hình dung, y phục ướt đẫm nước, mặt mũi tiều tụy tái nhợt, eo sưng đỏ bị tổn thương cùng huyết nhục to như cái bánh bao ở trên đùi, đủ loại này để người không khỏi thổn thức, còn tưởng rằng bé con này phạm tội gì lớn, vậy mà bị cực hình như thế. Nếu như thật có tội, đó chính là nàng không nên sống mười năm vừa qua, sớm chết đói ở trước miếu hoang

” Nghe đây ” Lạc Khuynh Thành thấy nàng ý thức mơ hồ, tiến lên dùng chuôi roi nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng nói ” Bao che ác nhân không có kết cục tốt, ngươi lại không nói chổ Quỷ bà trốn, như vậy ngươi cũng là đồng bọn, ta định sẽ không bỏ qua bất kỳ người nào “

“…. Ta….Thật…..không biết…..” mỗi chữ mỗi câu đều nói rất khổ cực, mỗi câu mỗi chữ đều là sự thật

Lạc Khuynh Thành lui một bước, bỗng nhiên cười, nhưng nụ cười lại tràn ngập kinh bỉ cùng chán ghét

” Mộ Tình quỷ bà là gia hỏa mang tiếng xaasu, ngươi ở cùng ả mười năm, còn không rõ ?”

Lời này Tích Phúc Hồng nghe xong có chút sửng sốt. Tiếng xấu rõ ràng? Bà bà lúc nào có tiếng xấu rõ ràng ? Nàng cùng bà bà ở trong cốc mười năm, bà bà với nàng quan hệ vô cùng tốt, không chỉ cho nàng ở, cho nàng ăn, dù không có hình dáng từ mẫu như trong sách, nhưng cũng nuôi nàng trưởng thành, lại thế nào là ác nhân ?

“…ngươi, ngươi nói bậy…” Tích Phúc Hồng trừng hai mắt nhìn nữ nhân, chỉ cảm thấy nàng nói hưu nói vượn

Lạc Khuynh Thành lại nheo mắt cười, lãnh khốc nói ” Ngươi thật sự quá ngu xuẩn, bị nàng che dấu nhiều năm còn xem là thân nhân mà đối đãi, đã như vậy, ta liền đem tất cả việc ác của mụ ta nói cho ngươi nghe “

” Ta không nghe…bà bà không làm chuyện xấu…nhất định là ngươi nói mò !” so với bị đánh, nàng càng không muốn nữ nhân trước mắt vu oan bà bà, trong lòng nàng, ba bà chính là người nhà! Là thân nhân duy nhất lại là người tin cậy! người bên ngoài cốc muốn nói gì cũng được, chỉ cần nàng tin bà bà là người tốt ! Đó chính là người tốt !

” Mười năm trước, Âu Dương gia thảm án diệt môn, chỉ vì quỷ bà không chiếm được nam nhân mụ ta yêu, đem toàn phủ trên dưới bảy mươi bốn nhân mạng mà đền tội, mụ ta giết sạch người của Âu Dương gia, còn trộm bảo vật gia truyền của Âu Dương gia, cũng chính là đuôi vòng Hắc Long “

” Mụ ta nhất định là nghe được từ Âu Dương gia về bí bảo, ham bảo tàng mới cướp đi chìa khóa, đáng tiếc chìa khóa kia cần một mảnh nữa mới có tác dụng, bởi vậy mụ ta mới ẩn nấp ở trong sơn cốc tránh né giang hồ chính đạo truy sát, không ngờ năm  ngoái Bách Lý Gia thả tin tức, quỷ bà nhất định là đi tìm mảnh chìa khóa còn lại “

Trong địa lao ngoại trừ Lạc Khuynh Thành, còn có tiểu đồng cùng Tích Phúc Hồng nghe đến trợn mắt hốc mồm. Nàng vạn vạn không nghĩ sau lưng bà bà có nhiều chuyện như vậy, cũng chưa từng nghĩ bà bà sẽ giết người, bây giờ nữ nhân trước mắt nói từng chữ rõ ràng, nói đến có trật tự, ngực không khỏi buồn bực đau

” Ngươi, ngươi nói bậy…bà bà mới không có…mới…:

” Chính đạo môn phát đều muốn lục soát quỷ bà, nếu như ta nói dối, vậy bọn hắn đều là đồ đần ?” Lạc Khuynh Thành hừ lạnh vài tiếng, đều xem thường nữ tử ngu xuẩn trước mắt, mặc dù nàng bị quỷ bà đưa vào trong cốc ẩn cư, lại không thay đổi nàng bao che việc ác của quỷ bà !

Lại nói đuôi vòng Hắc Long…

” Thế nhưng ngươi đem vòng đưa cho Thúy linh lung, Thi Thuý Yên ?” Lạc Khuynh Thành quan sát nàng, cố ý thả chậm ngữ khí nói

Chỉ thấy Tích Phúc Hồng vừa nãy còn đắm chìm trong chấn kinh, bỗng nhiên hoàn hồn, nàng lo lắng nhìn Lạc Khuynh Thành, há miệng ấp úng nửa ngày. Thúy linh lung chính là Thúy tỷ tỷ sao ? Thế nào biết ? Nàng không phải là thiên kim của Thi phủ sao ? Còn có cha là bạn vong niên của bà bà, còn ở Lê Khương Sơn…Lê Khương Sơn….

Lạc Khuynh Thành thấy bộ dáng nàng ngu dại, cười nhạo nói ” Thúy Linh Lung chính là giang hồ thông, ngươi bị ả lừa gạt cũng là điều dễ hiểu “

Nhưng Tích Phúc Hồng lại không cho rằng Lạc Khuynh Thành thành thật cảm thấy ” ta có thể hiểu ” thấy nàng sắc mặt lạnh lùng, chỉ cảm thấy mình một lần bị giẫm đạp. Nguyên lại xuất cốc chính là sai lầm, nàng bị lừa xoay quanh còn một lòng muốn Lê Khương Sơn thay tỷ tỷ tìm viện binh, nửa đường bị người xem là dược nhân mà ngược đãi, bây giờ còn bị nhốt ở nơi này…

Cái này tất cả đều…

Tất cả đều trách mình ngu ! Đều do nàng tin tưởng người kia nói !

Chuyện cho tới bây giờ, không cách nào quay đầu, nàng có thể làm chỉ là đối mặt với nữ nhân lạnh hơn cả băng tuyết kia

” Nói ra quỷ bà ở đâu, ta để ngươi chết một cách thống khoái ” Lạc Khuynh Thành nắm trường tiên trong tay, liếc mắt nhìn Tích Phúc Hồng.

Nàng sẽ không để cho ả đi, sẽ không buông tha ả, đối với ác nhân đồng đảng, tất cả đều phải chết

Đã không sợ trường tiên đánh xuống đau nhức, bởi vì Tích Phúc Hồng tâm so với thân còn đau nhức hơn

Thế giới này của nàng quá ngắn ngủi, đều hoàn toàn trong thoáng chốc mà vỡ tan, nàng tin tưởng, tất cả đều là lời nói dối, nàng kính yêu, chính là sát nhân ma đầu. Nhìn nữ nhân bất mãn nhíu mày, sát na trường tiên vung vẩy động tác lại giống như chậm mấy phần, nàng rõ ràng trông thấy đầu roi đánh lên eo, chạm vào làn da tuôn ra máu tươi

Đau nhức, đương nhiên là đau nhức, thế nhưng loại đau nhức này hoàn toàn đã chết lặng

“….Ngươi muốn…ta nói….lời thật… Ta đều đã….nói….” Tích Phúc Hồng mấp máy môi khô nứt.

Lạc Khuynh Thành thấy nàng bướng bỉnh, ngược lại có chút mới lạ. Thẩm vấn tội nhân không phải là lần đầu tiên, người trên giang hồ đều biết, đương kim minh chủ là sư huynh cùa nàng, mà mình không có tự xưng là đệ tử phái Côn Nguyên, mà dương danh Lạc Đại Đương gia ở trên giang hồ, thủ đoạn tàn khốc, vô tình vô lệ, chính là Lạc Khuynh Thành nàng

Trước mắt một kẻ bao che quỷ bà tắm máu Âu Dương gia, Tích Phúc Hồng nàng.. Cũng không phải người tốt !

Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 15: Lê Khương Tầm Phủ

Bích Huyền Cung, không thuộc chính đạo võ lâm, cũng không phải là tà ma ngoại đạo. Vốn là một mạch của đạo gia, bởi vì không tu tien, phản tu ma mà bị thế nhân phỉ nhổ, các nàng sở học công phu cũng không hữu lực như giang hồ môn phái, mà lấy nhu thắng cương, từ linh xảo cùng chơi liều có tiếng

Nhưng công phu quyền cức cũng không phải là sở trường đắc ý nhất của Bích Huyền cung, mà là dắt hồn dẫn thi, sở dụng pháp luật để thao túng oán linh hóa tự thân. Giống như vũ khí nuôi quỷ đến từ địa phủ, đạo pháp tà môn lại nghịch thiên như vậy, chính là Bích Huyền cung số một

Bởi vậy Bích Huyền cung thu nhận đệ tử đều là nữ tử, phần lớn ăn mày trôi dạt khắp nơi

“…Kha Vân sư tỷ ?” Nữ hài thấy sắc mặt sư tỷ thay đổi, có chút bận tâm gọi vài tiếng

Tại Bích Huyền Cung, kiêng kỵ nhất chính là động khí, bởi vì nộ khí cũng khiến người thành ma, cho nên đệ tử cấp bộ càng cao cần tu thân dưỡng tính, mới có thể tập được chiêu thức lợi hại nhất của cung chủ. Mà người bên cạnh chính là đại sư tỷ thứ hai của Bích Huyền Cung, Tần Kha Vân

” Yên tâm, ta không muốn lấy tính mệnh của hắn, chỉ là…” Ngón tay làm kết, tim nhất niệm, Tần Kha Vân nhìn nam nhân trước mắt, một tay giữa không trung vẽ bùa, đầu ngón tay vung lên nói ” Đi !”

Ai ngờ nam nhân nguyên bản khí thế phách lối lập tức biến thành con chó nghe lời, Tần Khá Vân vừa dứt lời, nam nhân lập tức xoay người rời đi, ngay cả đao nát trên đất cũng không nhặt. Đám người nhìn nghẹn họng trân trối, ai cũng biết cô nương kia hạ chút thuật, lại để đại hán nghe lời

Nhưng tiểu sư muội Phương Kỳ biết rõ, chiêu cầm phách chính là công phu sở trường của sư tỷ Kha Vân, cũng là chiêu số mà đệ tử cấp cao mới có thể học, đối với người thường mà nói, người cầm phách liền giống như Nhiếp Hồn Thuật, người mệnh lệnh thi thuật sẽ khiến người khác nghe lệnh, bất quá cầm phách sẽ chỉ duy trì mấy canh giờ, tổn thương không ảnh hưởng đến mạng sống

Tích Phúc Hồng ở một bên nhìn trợn mắt hốc mồm, nàng nơi nào thấy qua đạo pháp này ? Lúc này trong lòng lại sợ hãi, chỉ cảm thấy thường thường đều là nữ tử, thế nào mình vô dụng như vậy ? Các nàng lại có thể để cho đại nam nhân nghe lời như chó, trong lòng rất là sùng bái. Nàng vốn muốn cùng Tiêu Thê Ngọc giải thích vừa rồi xảy ra chuyện gì, ai ngờ vừa  nhìn qua đã không còn thấy

Chỉ nghe nữ hài cười duyên nói ” Đại sư tỷ !”

Quay người liền thấy Tiêu Thê Ngọc đứng ở trước mặt ba nữ tỷ, các nàng thấy Tiêu Thê Ngọc nhao nhao chắp tay vái chào, Tích Phúc Hồng thấy tràn đầy hoang mang. Đại sư tỷ  ? Tiêu cô nương là đại sư tỷ của các nàng ?

” Sư tỷ, con mắt của ngươi…” Tần Kha Vân nhíu mày hỏi

” Không sao, chỉ là vế thương nhỏ ” Tiêu Thê Ngọc vẫn như cũ ôn nhu mỉm cười, nàng quay mắt hướng Tích Phúc Hồng nói: ” Ta giới thiệu một chút, hai vị này là đồng môn sư muội của ta, Kha Vân cùng Kỳ Nhi, vị này là Tích cô nương, nhờ có nàng trên đường chiếu cố, ta mới có thể bình an vô sự về thành “

Tích Phúc Hồng nghe đỏ bừng cả khuôn mặt, kỳ thật nàng mới là theo Tiêu Thê Ngọc ăn uống chùa. Lúc này Phương Kỳ nhảy ra trên dưới đánh giá Tích Phúc Hồng, ánh mắt không thể nói thân mật, nhưng cũng không có tràn ngập ác ý, nửa ngày, nàng từ trong ngọc móc ra một túi tiền thêu hoa nhét vào trong ngực Tích Phúc Hồng

” Đây là một chút tâm ý của Bích Huyền Cung, mời cô nương nhận lấy, cáo từ ” Nói xong trở về bên người Tiêu Thê Ngọc.

Trong tay bưng lấy túi tiền, nàng một mặt ngốc trệ

Tiền này…cho ta ?

” Tích cô nương, tại hạ liền theo sư muội về Bích Huyền Cung, số tiền kia chính là kính ý, sau này còn gặp lại “

Chắp tay chào từ biệt, đoàn người Tiêu Thê Ngọc hạo đãng rời đi

Thấy người đi xa, Tích Phúc Hồng còn ngây ngốc nguyên chổ

Liền…như thế đi rồi ?

Trong lòng có chút mất mát, lại có chút tiếc hận. Lúc đầu nàng cùng Tiêu Thê Ngọc chỉ là trùng hợp ở cùng một chổ, bèo nước gặp nhau, vốn không nên lưu luyến, chỉ là làm nàng nhìn về phương xa không còn thấy thân ảnh ở đầu đường, nụ cười nhu hòa bỗng nhiên hiện trong lòng nàng, nhịn không được nghe được nàng gọi một câu ” Tích cô nương…”

” Hắc hắc, cô nương tâm địa bồ tát, thưởng chút cho lão nhân què chân được không ? A?” bên người chẳng biết lúc nào xuất hiện một lão khất cái, Tích Phúc Hồng thu hồi tâm tư, chỉ cảm thấy túi tiền cầm trong tay phân lượng không nhỏ, mở ra thấy hơn mười bạc…Lúc đầu tiền tài nàng không vừa ý, liền tùy ý cầm hai cái đưa cho lão ăn mày, mình thì lắc lư rời đi

Nàng mua một con ngựa, trực tiếp chạy tới Lê Khương Sơn, ném đi tâm tư sầu muộn lúc trước, nàng còn có chuyện trọng yếu muốn làm. Dọc đường hỏi rất nhiều nông gia, quả nhiên đúng như Tiêu Thê Ngọc nói, Lê Khương Sơn cách Vọng Nga Thành không có xa, thế nhưng nửa đường không biết thế nào, nhiệt độ không khí càng đi càng rét lạnh, dù vẫn chưa đến mức mặc áo bông, nhưng gió mát thổi khiến nàng không khỏi co rúm cổ

“…Ngô…ách…” nắm chặt tay, nàng nhíu mày điều chỉnh vận tốc của ngựa

Nói đến kỳ quái, mỗi đêm, thời tiết hơi lạnh nàng liền như tứ chị bị đâm kim, vốn cho rằng ăn không no mới như thế, nhưng gần đây mình có làm dược nhân, mới mơ hồ cảm thấy có khi để lại di chứng, bây giờ bốn phía chuyển lạnh, tay chân tê dại càng nghiêm trọng, thậm chí có chút đau nhức

Tay chân có chút không nghe sai khiến, ngẩng đầu nhìn núi mây cao vút ở trước mắt, nàng thế nào cũng không chịu ngừng lại nửa ngày. Ngựa không có dừng vó một ngày một đêm, lúc nàng đi tới hậu tâm chân núi cuối cùng hơi yên tâm, chỉ thấy đường núi uốn lượn dốc đứng, thực tế không cách nào cưỡi ngựa lên núi, nàng lập tức xuống ngựa muốn đi bộ, móc ra hoa quả cất trong vạt áo, há miệng cắn một chút, dù chua vô cùng, nhưng cũng giúp nàng tỉnh táo một chút

Giải quyết vấn đề đói bụng, Tích Phúc Hồng tiện tay tìm nhánh cây làm gậy, bắt đầu đung đưa lên núi. Dọc đường, nàng phát hiện trên đỉnh núi kết sương lạnh, trên đất cũng mười phần ướt át, nhiều lần đều suýt trượt chân, còn may nàng dùng nhánh cây làm gậy, mới không bị té xuống núi. May mà đường xa không có vách đá nham thạch, đi bộ tuy chậm, nhưng cũng không tốn sức quá nhiều

Muốn tới Lê Khương Sơn thi phủm nàng không có bất kỳ đầu mối nào, chỉ thấy đường núi mà đi theo, có thể tìm được hay không đều kỳ vọng ông trời phù hộ, chỉ thấy sắc trời u ám, Tích Phúc Hồng tốn mất hai ngày ý thức bắt đầu mơ hồ, nàng cơ hồ không còn xúc cảm tứ chi, mới đầu chỉ có đầu ngón tay tê liệt, lại thêm nhói nhói, hiện tại một chút tri giác cũng không có.

Thật vất vả, ở trong núi u ám có chút khói bếp lượn lờ. Nàng không nói hai lời chạy về phía trước, ai ngờ đi vào phòng nhỏ phía trước mới biết căn bản không phải Thi phủ, chỉ là phòng nhỏ sơn dã, ngoài phòng có một nam nhân nắm gà rừng trong tay chuẩn bị làm thịt ăn, hắn thấy ở trong rừng có một nha đầu xông vào giật nảy mình, còn tưởng rằng gấu đến

” Ách?!” Tích Phúc Hồng đồng dạng kinh ngạc nhìn chòng chọc nam nhân, đối phương một bộ không hiểu nhìn lại

“…Cô nương, ngươi là người…hay là quỷ ?” truyền thuyết nói trong rừng thường có quỷ, hẳn đây chính là nó sao ?

” Ta, ta tới tìm Thi phủ, cái kia…cha của Thi Thuý Yên, ngươi biết ở đâu không ?” Tích Phúc Hồng thở hổn hển mới nói, chỉ thấy nam nhân buông gà rừng xuống lắc đầu.

” Ta ở đây hơn hai mươi năm, cũng không có nghe qua Thi gia, bất quá chân núi cũng có bốn căn nhà, là làm ruộng ” Nam nhân thấy Tích Phúc Hồng áo vải rách bẩn, cho là nàng té xuống vách núi bị đập đầu, hảo tâm nói ” Cô nương thế nhưng là họ hàng xa với người ở dưới núi sao ? Ngươi nếu không biết đường, ta sẽ đưa ngươi xuống núi được không ?”

” Ta không phải ! Ta đến tìm Thi phủ, Lê Khương Sơn Thi phủ a, thế nào lại không có…” Đầu nàng đau bới tóc rối bời, nhỏ giọng thì thầm nói ” Thế nào có thể không có…thế nào có thể…”

Thúy tỷ tỷ kia làm thế nào đây ? Thi phủ đi đâu rồi ? Lúc ấy nói bạn vong niên của bà bà ở đây ?….

” Cô nương thế nhưng bị người ta gạt rồi hả ? Lê Khương Sơn bất quá là sơn mạch nghề nông, nhưng không có quan lại quyền quý, ở nơi này chỉ có nông phu thợ săn, nếu như ngươi muốn đi tìm Thi phủ, không ngại đến Vọng Nga thành hỏi một chút” nam nhân thấy bộ dáng thất hồn lạc phách của Tích Phúc Hồng, cũng không biết nên an ủi thế nào

Bị người lừa gạt…

Một câu tựa như sét đánh ngang tai, nàng dừng lại hành động cào tóc, nhìn chòng chọc thân cây gần đó sững sờ. Thúy tỷ tỷ thế nhưng lừa gạt ta ? Gạt ta nói bà bà bị cừu nhân truy sát ? Gạt ta xuất cốc cùng nhau đi tìm bà bà ? Tại sao ? Ta chỉ là tiểu bộc đồng, gạt ta có cái gì tốt ?

” Ta muốn về Vọng Nga Thành…” Tích Phúc Hồng trầm mặc nửa ngày, bỗng nhiên nói như thế một câu

Chỉ cần về Vọng Nga Thành tìm người hỏi một chút, nói không chừng có thể tìm ra Thi phủ, nói không chừng Thúy tỷ tỷ không có gạt ta…

” Đúng vậy a, về Vọng Nga Thành tìm quan sai hỏi một chút đi ” Nam nhân gật đầu phụ họa

Hắn thấy Tích Phúc Hồng quay người vội vàng rời đi, nguyên muốn đuổi theo, nhưng lại do dự một chút, oa nhi này điên, chạy cũng nhanh, hẳn là thật sự là quỷ mị sơn lâm ? Nghĩ như thế, nam nhân có chổ cố kỵ liền không có đuổi theo. Trái lại Tích Phúc Hồng lảo đảo xuống núi, trên đường suy nghĩ loạn thành một mới, nàng thế nhưng chưa từng hoài nghi Thi Thuý Yên một chữ một câu, chỉ cần nhớ tới nam nhân nói ” Chẳng lẽ ngươi bị lừa gạt ” lòng của nàng tựa như bị người ta đánh một quyền, đau đến muốn ngất đi

Thế nhưng là không có…còn không có chứng thực Thúy tỷ tỷ gạt ta…

Nàng rẽ ngoặt vòng qua cây Tùng, vừa ngẩng đầu chỉ thấy trong màn đêm đen kịt có những ánh nến lập lờ..cũng không phải núi hỏa thiêu, bởi vì nàng thấy điểm sáng di chuyển nhanh chóng, vẫn là hướng nàng đi tới, nhất thời thân thể run lên, mí mắt khẽ giật, có cỗ dự cảm không tốt lóe trong đầu

Chờ trước mắt xuất hiện một đám người áo đỏ bao vây nàng lại, sự bất an của nàng quả nhiên linh nghiệm

” Ngươi chính là Tích Phúc Hồng ?” tiểu tử xung phong tiến lên phía trước nói

Tích Phúc Hồng nghe xong liền gật đầu nói đúng

Chỉ thấy tiểu tử quay người về phía đám người, Tích Phúc Hồng nhìn theo hắn liền thấy đoàn người bên ngoài đang giơ hai tay cúi chào nữ nhân

Nàng không tự giác nhíu mày, chỉ vì trên người tán ra khí chất làm nàng bất an

Nữ nhân rất là mỹ mạo, dáng người cao gầy thẳng tắp, giống như Tiêu Thê Ngọc lại hơi cao một chút, tóc dài như mực được cột lên bằng sợi dây đỏ, da trắng tinh tế tựa như tuyết ngưng, lông mày hơi dựng thẳng, cho cảm giác cân quắc, đáng tiếc dung nhan như vậy, hai con ngươi phát ra khí tức lãnh liệt, đem một thân nữ nhân đặc hữu mềm mại văng phong nhưng bên trong giá lạnh, giống như người ngoài ngàn dặm

Chính là khí chất như vậy khiến Tích Phúc Hồng cảm thấy bất an

” Tích Phúc Hồng ” nữ nhân thấy Tích Phúc Hồng, cùng nàng khí chất băng lẵng tôn lên sự yêu dị lạ thường, nàng tiến lên nheo mắt nhìn chòng chọc Tích Phúc Hồng nửa ngày, cuối cùng vung tay áo nói

” Mang đi “