Lão ông điều khiển xe bò đi qua mấy hộ nhà giàu, tới nhà tường gạch màu đất đỏ, Tích Phúc Hồng nghĩ thầm trong sách miêu tả mấy khuê nữ hoàng hoa, chính là ở trong nhà thế này, đáng tiếc nàng không cách nào tùy ý xuất phủ, tuy nói mình cũng mười năm không có đi ra cốc, nhưng nàng tự giễu nghĩ, nàng cũng không phải là khuê nữ gì, nhiều lắm là một bé gái mồ côi
Xe bò cuối cùng dừng ở cổng lớn trước một nhà gạch, đợi các nàng vừa xuống xe, trong phòng liền chạy ra một phụ nhân béo, nàng nhìn Tích Phúc Hồng cùng Tiêu Thê Ngọc, lập tức tức giận tiến lên nắm chặt lỗ tai ông lão, mắng liệt liệt đối với lão gào thét, nhưng mắng cái gì thì Tích Phúc Hồng hoàn toàn nghe không hiểu, đó cũng không phải lời nói trung nguyên, mà ngữ điệu có chút kỳ dị, chỉ thấy ông lão kéo nàng đến chuồng bò không nói cái gì, sau một lúc lâu phụ nhân béo chẳng nhưng không có nổi giận đùng đùng, ngược lại cười hì hì chạy lên trước
Nàng đầu tiên dò xét Tích Phúc Hồng, về sau lại đi đến Tiêu Thê Ngọc, dùng giọng nói trung nguyên không gọn gàng nói “…. Cô nương, mời vào phòng”
Tiêu Thê Ngọc gật đầu cười nói ” Làm phiền phu nhân ” nói xong theo phụ nhân béo đi vào phòng, hoàn toàn không cần Tích Phúc Hồng hỗ trợ
Thấy thế, nàng buồn bực gãi đầu, lại nghĩ đến Tiêu Thê Ngọc đối với nàng muốn nói lại thôi, tâm lý rất khó chịu, nàng không hiểu Tiêu Thê Ngọc là hi vọng nàng hỗ trợ, hay là hi vọng nàng đi mau, vô luận thế nào, trong nội tâm nàng đã rất nắm chắc, chắc chắn đợi Tiêu Thê Ngọc sắp xếp xong mới có thể rời đi
Lúc dùng cơm tối, Tích Phúc Hồng da mặt mỏng, không có ý tứ dính Tiêu Thê Ngọc, lại ăn không ở không chổ này, nên chủ động giúp phụ nhân béo làm chút thức ăn, chờ ông lão trở về cùng dùng cơm. Lão ông thấy hơi sớm sau khi cho bò vào chuồng, liền nói muốn lên phố mua chút rượu, thuận tiện nghe ngón tin tức, bởi vậy đi ra ngoài tản bộ
” Ngươi thế nhưng là tiểu bộc của cô nương kia ?” Phụ nhân béo trong tay bưng chén canh, khóe mắt liếc nàng nói
Tích Phúc Hồng nghe liền vội vàng lắc đầu ” Không phải ! Ta cùng Tiêu cô nương chỉ tình cờ gặp nhau nên cùng đi với nhau thôi”
Phụ nhân béo nhún nhún vai, nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, liền biết lão ông trở về
Ba người ngồi trước bàn cơm, lão ông đem rượu đặt trên bàn. Hắn thấy Tích Phúc Hồng nghe không hiểu phải lên tiếng nhắc phụ nhân béo vài câu, phụ nhân kia đột nhiên nhìn Tích Phúc Hồng một chút, ngữ khí chán ghét trả lời, tiếp theo lão ông như có điều suy nghĩ nhéo nhéo cái cằm, quay đầu hỏi ” Ai? Ta còn tưởng rằng ngươi cùng cô nương kia là người nhà phủ nào, nguyên lai là khách giang hồ à ”
Tích Phúc Hồng nào hiểu tâm tư ông lão, hắn liền nghĩ hầu hạ tốt Tiêu Thê Ngọc, đến lúc đó đem các nàng đưa về phủ còn kiếm được bộn tiền, ai ngời nguyên lai hai người quan hệ không phải chủ tớ, cũng căn bản không phải là thiên kim tiểu thư, thật sự là đánh sai bàn tính. Tích Phúc Hồng chỉ lắc đầu, lại một lần nữa khẳng định Tiêu Thê Ngọc không có liên quan, chỉ là trùng hợp gặp gỡ
” Được rồi ! Đành phải nhân, thế nào cô nương kia lại không ra dùng cơm ?” lão ông mở ra vò rượu hỏi
Tích Phúc Hồng lập tức đáp ” Tiêu cô nương nói thân thể khó chịu, nghỉ ngơi trước, nàng bảo chúng ta ăn trước ”
Lão ông nghe cũng không nhiều lời, uống một ngụm rượu rồi mới bắt đầu dùng bữa, Tích Phúc Hồng thấy bàn thức ăn phong phú, sớm đã đói chảy nước miếng, bưng lên bát bắt đầu dùng cơm. Bầu không khí coi như hài hòa, lão ông uống vài chén rượu vào bụng, mặt mo đã phiếm hồng, đầu lưỡi thắt nút nói ” Quái, thật là quái !”
” Cái gì quái ?” Tích Phúc Hồng kẹp một ngụm rau xanh hỏi
” Không phải, lúc ta đi mua rượu nghe được, lão tử tưởng có chuyện gì xảy ra ở trong thành, nguyên lai là những người giang hồ giở trò quỷ, hừ, bọn hắn bản sự ngược lại tốt, đem chổ này làm cho chướng khí mù mịt, ngay cả mua rượu cũng phải đi ba con phố mới mua được ” Lão ông nói xong lại uống thêm một hớp lớn
Tích Phúc Hồng nghe sững sờ, ngừng đùa nhìn ông lão
” Cái kia, cái gì…..Đúng ! Bách Lý ! Hừ, quan gia Bách Lý thế nhưng là vận rủi, người giang hồ cả thành đều đang truy tìm, ai nói cũng quái lạ, mộ tổ Bách Lý bị cướp, nói cái vòng gì bị người ta trộm rồi ? Liền chỉ là cái vòng, đáng giá mấy đồng tiền ? Muốn ta nói, loại đồ vật của người chết, ta mới không động vào ”
Vòng ? Tích Phúc Hồng vô thức sờ ngực, phát hiện cái vòng mình mang chẳng biết lúc nào không còn
Lập tức nàng đứng lên nhìn trái phải, lại tìm không có
” Ngươi sao thế ? Nhìn xem ! Ngươi làm đổ hết rượu rồi !” lão ông bất mãn rống lên một tiếng
” Ta, vòng của ta không thấy nữa ” nàng nhíu mày suy tư, đến cùng là lần cuối thấy là khi nào ?
Lão ông thấy bộ dáng lo lắng của nàng, chợt cười to nói ” Không thấy vòng của ngươi thì sao ? Quan trọng hơn cả vòng của Bách Lý gia sao ? Nói không chính xác người ta chôn vòng nạm vàng khảm ngân, vật kia của ngươi giá trị bao tiền ?”
Nghe vậy, Tích Phúc Hồng cũng không phản bác, chỉ là ngưng trọng ngồi xuống. Lão ông nói không sai, vòng kia xác thực không có khảm vàng khảm bạc, thế nhưng mang lâu cũng có chút tình cảm. Nàng ảo não hồi tưởng mình thế nào lại không thấy nữa ? Nhất định là trên đường bôn ba làm rơi mất…
Đang lúc nàng đang buồn rầu, ánh nến trên bàn không gió, lại chập chờn, nháy mắt cái bóng đen Tích Phúc Hồng ở trên tường lắc lư, một phân thành hai, hai thoáng ẩn nấp dưới mặt đấy, lúc ba người không phát giác, liền uốn lượn lên lầu. Chỉ thấy bòng đen kia ven theo mặt đát chui vào phòng ngủ, lúc này Tiêu Thê Ngọc ngồi trên giường xếp bằng, bỗng dưng sợi tóc bay nhẹ, bóng đen quỷ dị đứng bên cạnh Tiêu Thê Ngọc.
Một lát, Tiêu Thê Ngọc vung khẽ ngón tay, cái bóng kia giống như nghe mệnh lệnh vọt vào bên trong bóng tối
” Vòng đuôi hắc long…” nàng tự lẩm bẩm ” Hản là chính là người này ?”
Lúc này Tích Phúc Hồng buồn bực suy nghĩ khi nào mình làm mất vòng, không biết đã lâm vào vòng xoáy dã tâm càng lớn. Nàng vẫn như cũ ngây thơ, thuần khiết đến đáng thương, ngày thứ hai giống như con chó trung tâm, theo Tiêu Thê Ngọc bái biệt vợ chồng lão ông tìm khách sạn ở trọ, mặc dù Tiêu Thê Ngọc bảo nàng đừng chậm trễ chính sự, nhưng nàng lại y nhiên vỗ ngực nói quyết không thể ném một nữ tử nhu nhược một mình bên ngoài.
Cho nên nàng làm bộc đồng cho Tiêu Thê Ngọc, đi theo bên người nàng bận trước bận sau chiếu cố. Lúc nàng hướng tiểu nhị nói muốn một căn phòng, đỡ Tiêu Thê Ngọc ngồi bên cạnh cửa sổ, nàng có chút quen thuộc ẩm thực của Tiêu Thê Ngọc, nàng không ăn thịt mặn, chỉ ăn chay, hơn nữa ăn rất thanh đạm, khó trách thể cốt nàng gầy gò như vậy, tựa như gió lớn quét qua liền bay mất
” Khách quan muốn dùng gì ? Nếu không thử thịt kho tàu móng heo chổ ta ? Hoặc là rượu hoàng đào ?” Điếm tiểu nhị, xách ấm nước lên cười nói, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Tiêu Thê Ngọc, hỏi mấy câu cũng không thèm nhìn tới Tích Phúc Hồng.
” Tích cô nương ăn đi, ta không đói, uống chút trà là được ” Tiêu Thê Ngọc hướng Tích Phúc Hồng ôn hòa cười một tiếng
Nụ cười này như câu đi linh hồn điếm tiểu nhị, Vọng Nga thành này xưa nay đến không ít nhi nữ giang hồ, chỉ là hắn chưa từng thấy qua nữ tử thanh lệ thoát tục, thân phát ra mùi thơm u liên thanh đạm, làm cho người muốn hít nhiều hơn, thậm chí sớm tối kề bên làm bạn
” Kia… Liền mang một dĩa rau xanh được rồi ” Tích Phúc Hồng lúng túng hướng điếm tiểu nhị nói. Nàng độc thân bên ngoài, trong người không có ngân lượng, tất cả đều là Tiêu Thê Ngọc trả, nàng thế nào lại gọi món thịt kho tàu đắt đỏ ? Mặc dù đói bụng kháng nghị gọi bậy, nàng vẫn đè xuống xúc động muốn gọi món nhiều đạm kia
Tiểu nhị nghe thế liếc mắt nhìn Tích Phúc Hồng, quay người rời đi
” Tích cô nương thế nhưng khách khí rồi ? Cô nương nếu đói không cần cố kỵ, tại hạ được cô nương chiếu cố, số tiền này vốn không nên keo kiệt” Tiêu Thê Ngọc cầm lấy chén gốm nhẹ uống mấy ngụm trà lạnh nói
” Không, không có việc gì. Ta chỉ là không có đói như vậy, tuyệt đối không muốn ăn cái gì thịt kho tàu móng heo !”
Giấu đầu lòi đuôi
Tiêu Thê Ngọc nghe chỉ cười cười, ngược lại Tích Phúc Hồng lúng túng cúi đầu, nàng biết Tiêu Thê Ngọc không thấy bộ dáng đỏ mặt của mình, nhưng vẫn là không tự giác muốn rời khỏi đôi mắt của nàng. Không bao lâu, món rau xanh xào thơm ngào ngạt liền để lên bàn, Tích Phúc Hồng vui vẻ ngửi mùi đồ ăn, vừa muốn mở miệng để Tiêu Thê Ngọc dùng một chút, không ngờ đối phương đột nhiên đứng dậy
” Tiêu cô nương muốn đi đâu ?” Tích Phúc Hồng cầm đôi đũa hỏi
” Tại hạ nghĩ lên lầu nghỉ ngơi trước, Tích cô nương không cần để ý ” Tiêu Thê Ngọc từ chối nhã nhặn để Tích Phúc Hồng đỡ, tự mình mò mẫn lên lầu. Tích Phúc Hồng thấy thế, cúi đầu nhìn đồ ăn trong mân, chỉ cảm thấy không còn thơm như lúc nãy, trong lòng có chút buồn bực, thế nào cảm tháy Tiêu Thê Ngọc đang tránh né mình ? Tối hôm qua cũng thế, hôm nay cũng thế, từ khi vào thành liền thường thường đợi trong phòng không ra
Thật sự là ! Tiêu cô nương nhất định là quá mệt mỏi ! Tích Phúc Hồng hất ý niệm kỳ quái trong lòng, Tiêu cô nương thực tế không cần thiết tránh né mình, nhất định là nàng ăn quá ít cho nên thể lực mới kém, mỗi ngày đều muốn nghỉ ngơi. Vừa giải tâm kết xong, bụng Tích Phúc Hồng lại réo gọi, nàng cầm đũa ăn mấy miếng, trong khách sạn liền vào bốn nam nhân to lớn
” Tiểu nhị ! Đem ba hũ rượu mạnh !” trong đó một nam nhân cao lớn giật yết hầu hô
Mấy người ngồi cách chổ Tích Phúc Hồng hai bàn, khoảng cách đủ để nàng cảm nhận được khí thế hung ác của nam nhân, chỉ cảm thấy hai chân run lên. Từ khi nàng xuất cốc đến nay, trừ ngày gặp sơn tặc cũng không có gặp qua đại hán bưu hình, hết làn này đến lần khác , hôm nay lại ngồi gần như thế
” Thao ! Dưới nắng nóng bắt lão tử đi đào mộ, Bách Lý gia đều nuôi cẩu nương !” tiển nam nhân dáng người hơi lùn vỗ vỗ bụi đất trên thân, cầm ấm trà liền ném xuống đất, tất cả nước trà đều vươn vãi trên đất
” Còn không phải vì vòng đầu Bạch Hổ hả ? Lão gia thế nhưng gấp đến độ suýt chết thẳng cẳng rồi ” nam nhân trên mặt có sẹo không giống như hai nam nhân hung ác, hắn thấp giọng thở dài ” ta nhận ủy thác của người, đào mộ lấy vòng thôi, nếu có bảo tàng huynh đệ chúng ta có thể chia một miếng đúng không ?”
” Thế nhưng mà đại ca, vòng kia căn bản không có ở trong mộ, lão gia bắt chúng ta đào cái mộ tổ khác, chính là đối với người chết bất kính, ngươi nói ta có thể hay không…để ma quỷ ám theo ?” nam nhân mặc áo xam lo lắng nói
” Ám ? Mẹ nó, ta và ngươi đều bị ám bởi thần, còn sợ quỷ ? Không có tiền ăn cơm liền chờ làm quỷ đói đi !” nam nhân thô lỗ tiếp nhận vò rượu nam nhân đưa đến, miệng lớn trút xuống hô sảng khoái
Tích Phúc Hồng nghe tiếng mấy người trò chuyện, cảm thấy đứng ngồi không yên, nàng đặt đũa xuống nghĩ rời khỏi, ai ngờ vừa định đứng dậy, bỗng nhiên lưng mát lạnh, cả người không thể động đậy đứng im tại ghế. Đôi mắt nàng chuyển động, nghĩ há miệng phát ra tiếng, nhưng không có cách
Chuyện gì đây ? Không thể động đậy rồi?!
” Đầu vòng Bạch Hổ xác thực không có ở mộ tổ Bách Lý, bất quá… ” nam nhân xưng đại ca sầm mặt nói ” Ngay cả thi thể Bách Lý Gia cũng không có ở trong mộ. Ta thấy sự tình quỷ dị, tạm thời đừng nói với lão gia, liền tìm mộ tổ khác xem sao, không có thì thôi ”
” Thi thể cũng biết đi hả ? Quái lạ, đều chết trăm năm rồi, không phải biến thành yêu quỷ chứ ?” nam nhân thấp bé gãi đầu nói
” Hóa quỷ ta thấy không có đâu, các ngươi quên rồi sao ? Bích Huyền Cung cũng nhúng tay vào chuyện này, các nàng có công phu tà môn, để mấy cái thi thể đi lại cũng không phải vấn đề ” Đại Ca mở miệng cười to nói ” Bất quá liền mấy nữ nhân âm dương quái khí, còn mơ tưởng xúc phạm người có quyền thế ở chính đạo , hừ Hổ long quật bí bảo cũng không để cho tà giáo cướp đi ”
” Đại ca nói đúng ! Chúng ta tiếp theo sẽ làm gì ?” nam nhân áo xanh vỗ tay kêu lên, rất là sùng bái
” Tóm lại về Bách Lý gia cùng lão gia báo một tiếng, đem việc này thông tri minh chủ, để hắn định đoạt ”
Mấy nam nhân cười to vài tiếng, lời kế tiếp đều là nói chuyện đàm tiếu, Tích Phúc Hồng không muốn nghe, nàng chỉ muốn rời khỏi nơi kỳ quái này, chờ những nam nhân kia nói sang chuyện khác, nàng lại có thể động đậy, thoáng chốc đũa rơi xuống đất, nàng xoay người nhặt lên thì sau lưng bỗng nhiên chấn động, một cái bóng lại phân làm hai, nhẹ nhàng vọt đi về phía phòng trên lầu
Chỉ thấy Tiêu Thê Ngọc không có xếp bằng, đứng ở cửa sổ không biết suy tư gì
Lúc bóng đen đi vào phòng, nàng thuận tiện nhìn như có cảm ứng mà xoay người, ngón tay nhỏ nhắn câu lên, bóng đen liền giống như vật sống đạp lên tường, tựa như giấy mỏng lung la lung lay đi đến trước mặt Tiêu Thê Ngọc. Chỉ thấy cái bóng kia cơ hồ dán lên Tiêu Thê Ngọc, nửa ngày, nàng đưa tay nắm, bóng đen nhất thời tiêu tán không còn thấy bóng dáng, chỉ lưu lại một căn phòng quỷ dị