Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 13: Bạch hổ vòng đầu

Lão ông điều khiển xe bò đi qua mấy hộ nhà giàu, tới nhà tường gạch màu đất đỏ, Tích Phúc Hồng nghĩ thầm trong sách miêu tả mấy khuê nữ hoàng hoa, chính là ở trong nhà thế này, đáng tiếc nàng không cách nào tùy ý xuất phủ, tuy nói mình cũng mười năm không có đi ra cốc, nhưng nàng tự giễu nghĩ, nàng cũng không phải là khuê nữ gì, nhiều lắm là một bé gái mồ côi

Xe bò cuối cùng dừng ở cổng lớn trước một nhà gạch, đợi các nàng vừa xuống xe, trong phòng liền chạy ra một phụ nhân béo, nàng nhìn Tích Phúc Hồng cùng Tiêu Thê Ngọc, lập tức tức giận tiến lên nắm chặt lỗ tai ông lão, mắng liệt liệt đối với lão gào thét, nhưng mắng cái gì thì Tích Phúc Hồng hoàn toàn nghe không hiểu, đó cũng không phải lời nói trung nguyên, mà ngữ điệu có chút kỳ dị, chỉ thấy ông lão kéo nàng đến chuồng bò không nói cái gì, sau một lúc lâu phụ nhân béo chẳng nhưng không có nổi giận đùng đùng, ngược lại cười hì hì chạy lên trước

Nàng đầu tiên dò xét Tích Phúc Hồng, về sau lại đi đến Tiêu Thê Ngọc, dùng giọng nói trung nguyên không gọn gàng nói “…. Cô nương, mời vào phòng”

Tiêu Thê Ngọc gật đầu cười nói ” Làm phiền phu nhân ” nói xong theo phụ nhân béo đi vào phòng, hoàn toàn không cần Tích Phúc Hồng hỗ trợ

Thấy thế, nàng buồn bực gãi đầu, lại nghĩ đến Tiêu Thê Ngọc đối với nàng muốn nói lại thôi, tâm lý rất khó chịu, nàng không hiểu Tiêu Thê Ngọc là hi vọng nàng hỗ trợ, hay là hi vọng nàng đi mau, vô luận thế nào, trong nội tâm nàng đã rất nắm chắc, chắc chắn đợi Tiêu Thê Ngọc sắp xếp xong mới có thể rời đi

Lúc dùng cơm tối, Tích Phúc Hồng da mặt mỏng, không có ý tứ dính Tiêu Thê Ngọc, lại ăn không ở không chổ này, nên chủ động giúp phụ nhân béo làm chút thức ăn, chờ ông lão trở về cùng dùng cơm. Lão ông thấy hơi sớm sau khi cho bò vào chuồng, liền nói muốn lên phố mua chút rượu, thuận tiện nghe ngón tin tức, bởi vậy đi ra ngoài tản bộ

” Ngươi thế nhưng là tiểu bộc của cô nương kia ?” Phụ nhân béo trong tay bưng chén canh, khóe mắt liếc nàng nói

Tích Phúc Hồng nghe liền vội vàng lắc đầu ” Không phải ! Ta cùng Tiêu cô nương chỉ tình cờ gặp nhau nên cùng đi với nhau thôi”

Phụ nhân béo nhún nhún vai, nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, liền biết lão ông trở về

Ba người ngồi trước bàn cơm, lão ông đem rượu đặt trên bàn. Hắn thấy Tích Phúc Hồng nghe không hiểu phải lên tiếng nhắc phụ nhân béo vài câu, phụ nhân kia đột nhiên nhìn Tích Phúc Hồng một chút, ngữ khí chán ghét trả lời, tiếp theo lão ông như có điều suy nghĩ nhéo nhéo cái cằm, quay đầu hỏi ” Ai? Ta còn tưởng rằng ngươi cùng cô nương kia là người nhà phủ nào, nguyên lai là khách giang hồ à ”

Tích Phúc Hồng nào hiểu tâm tư ông lão, hắn liền nghĩ hầu hạ tốt Tiêu Thê Ngọc, đến lúc đó đem các nàng đưa về phủ còn kiếm được bộn tiền, ai ngời nguyên lai hai người quan hệ không phải chủ tớ, cũng căn bản không phải là thiên kim tiểu thư, thật sự là đánh sai bàn tính. Tích Phúc Hồng chỉ lắc đầu, lại một lần nữa khẳng định Tiêu Thê Ngọc không có liên quan, chỉ là trùng hợp gặp gỡ

” Được rồi ! Đành phải nhân, thế nào cô nương kia lại không ra dùng cơm ?” lão ông mở ra vò rượu hỏi

Tích Phúc Hồng lập tức đáp ” Tiêu cô nương nói thân thể khó chịu, nghỉ ngơi trước, nàng bảo chúng ta ăn trước ”

Lão ông nghe cũng không nhiều lời, uống một ngụm rượu rồi mới bắt đầu dùng bữa, Tích Phúc Hồng thấy bàn thức ăn phong phú, sớm đã đói chảy nước miếng, bưng lên bát bắt đầu dùng cơm. Bầu không khí coi như hài hòa, lão ông uống vài chén rượu vào bụng, mặt mo đã phiếm hồng, đầu lưỡi thắt nút nói ” Quái, thật là quái !”

” Cái gì quái ?” Tích Phúc Hồng kẹp một ngụm rau xanh hỏi

” Không phải, lúc ta đi mua rượu nghe được, lão tử tưởng có chuyện gì xảy ra ở trong thành, nguyên lai là những người giang hồ giở trò quỷ, hừ, bọn hắn bản sự ngược lại tốt, đem chổ này làm cho chướng khí mù mịt, ngay cả mua rượu cũng phải đi ba con phố mới mua được ” Lão ông nói xong lại uống thêm một hớp lớn

Tích Phúc Hồng nghe sững sờ, ngừng đùa nhìn ông lão

” Cái kia, cái gì…..Đúng ! Bách Lý ! Hừ, quan gia Bách Lý thế nhưng là vận rủi, người giang hồ cả thành đều đang truy tìm, ai nói cũng quái lạ, mộ tổ Bách Lý bị cướp, nói cái vòng gì bị người ta trộm rồi ? Liền chỉ là cái vòng, đáng giá mấy đồng tiền ? Muốn ta nói, loại đồ vật của người chết, ta mới không động vào ”

Vòng ? Tích Phúc Hồng vô thức sờ ngực, phát hiện cái vòng mình mang chẳng biết lúc nào không còn

Lập tức nàng đứng lên nhìn trái phải, lại tìm không có

” Ngươi sao thế ? Nhìn xem ! Ngươi làm đổ hết rượu rồi !” lão ông bất mãn rống lên một tiếng

” Ta, vòng của ta không thấy nữa ” nàng nhíu mày suy tư, đến cùng là lần cuối thấy là khi nào ?

Lão ông thấy bộ dáng lo lắng của nàng, chợt cười to nói ” Không thấy vòng của ngươi thì sao ? Quan trọng hơn cả vòng của Bách Lý gia sao ? Nói không chính xác người ta chôn vòng nạm vàng khảm ngân, vật kia của ngươi giá trị bao tiền ?”

Nghe vậy, Tích Phúc Hồng cũng không phản bác, chỉ là ngưng trọng ngồi xuống. Lão ông nói không sai, vòng kia xác thực không có khảm vàng khảm bạc, thế nhưng mang lâu cũng có chút tình cảm. Nàng ảo não hồi tưởng mình thế nào lại không thấy nữa ? Nhất định là trên đường bôn ba làm rơi mất…

Đang lúc nàng đang buồn rầu, ánh nến trên bàn không gió, lại chập chờn, nháy mắt cái bóng đen Tích Phúc Hồng ở trên tường lắc lư, một phân thành hai, hai thoáng ẩn nấp dưới mặt đấy, lúc ba người không phát giác, liền uốn lượn lên lầu. Chỉ thấy bòng đen kia ven theo mặt đát chui vào phòng ngủ, lúc này Tiêu Thê Ngọc ngồi trên giường xếp bằng, bỗng dưng sợi tóc bay nhẹ, bóng đen quỷ dị đứng bên cạnh Tiêu Thê Ngọc.

Một lát, Tiêu Thê Ngọc vung khẽ ngón tay, cái bóng kia giống như nghe mệnh lệnh vọt vào bên trong bóng tối

” Vòng đuôi hắc long…” nàng tự lẩm bẩm ” Hản là chính là người này ?”

Lúc này Tích Phúc Hồng buồn bực suy nghĩ khi nào mình làm mất vòng, không biết đã lâm vào vòng xoáy dã tâm càng lớn. Nàng vẫn như cũ ngây thơ, thuần khiết đến đáng thương, ngày thứ hai giống như con chó trung tâm, theo Tiêu Thê Ngọc bái biệt vợ chồng lão ông tìm khách sạn ở trọ, mặc dù Tiêu Thê Ngọc bảo nàng đừng chậm trễ chính sự, nhưng nàng lại y nhiên vỗ ngực nói quyết không thể ném một nữ tử nhu nhược một mình bên ngoài.

Cho nên nàng làm bộc đồng cho Tiêu Thê Ngọc, đi theo bên người nàng bận trước bận sau chiếu cố. Lúc nàng hướng tiểu nhị nói muốn một căn phòng, đỡ Tiêu Thê Ngọc ngồi bên cạnh cửa sổ, nàng có chút quen thuộc ẩm thực của Tiêu Thê Ngọc, nàng không ăn thịt mặn, chỉ ăn chay, hơn nữa ăn rất thanh đạm, khó trách thể cốt nàng gầy gò như vậy, tựa như gió lớn quét qua liền bay mất

” Khách quan muốn dùng gì ? Nếu không thử thịt kho tàu móng heo chổ ta ? Hoặc là rượu hoàng đào ?” Điếm tiểu nhị, xách ấm nước lên cười nói, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Tiêu Thê Ngọc, hỏi mấy câu cũng không thèm nhìn tới Tích Phúc Hồng.

” Tích cô nương ăn đi, ta không đói, uống chút trà là được ” Tiêu Thê Ngọc hướng Tích Phúc Hồng ôn hòa cười một tiếng

Nụ cười này như câu đi linh hồn điếm tiểu nhị, Vọng Nga thành này xưa nay đến không ít nhi nữ giang hồ, chỉ là hắn chưa từng thấy qua nữ tử thanh lệ thoát tục, thân phát ra mùi thơm u liên thanh đạm, làm cho người muốn hít nhiều hơn, thậm chí sớm tối kề bên làm bạn

” Kia… Liền mang một dĩa rau xanh được rồi ” Tích Phúc Hồng lúng túng hướng điếm tiểu nhị nói. Nàng độc thân bên ngoài, trong người không có ngân lượng, tất cả đều là Tiêu Thê Ngọc trả, nàng thế nào lại gọi món thịt kho tàu đắt đỏ ? Mặc dù đói bụng kháng nghị gọi bậy, nàng vẫn đè xuống xúc động muốn gọi món nhiều đạm kia

Tiểu nhị nghe thế liếc mắt nhìn Tích Phúc Hồng, quay người rời đi

” Tích cô nương thế nhưng khách khí rồi ? Cô nương nếu đói không cần cố kỵ, tại hạ được cô nương chiếu cố, số tiền này vốn không nên keo kiệt” Tiêu Thê Ngọc cầm lấy chén gốm nhẹ uống mấy ngụm trà lạnh nói

” Không, không có việc gì. Ta chỉ là không có đói như vậy, tuyệt đối không muốn ăn cái gì thịt kho tàu móng heo !”

Giấu đầu lòi đuôi

Tiêu Thê Ngọc nghe chỉ cười cười, ngược lại Tích Phúc Hồng lúng túng cúi đầu, nàng biết Tiêu Thê Ngọc không thấy bộ dáng đỏ mặt của mình, nhưng vẫn là không tự giác muốn rời khỏi đôi mắt của nàng. Không bao lâu, món rau xanh xào thơm ngào ngạt liền để lên bàn, Tích Phúc Hồng vui vẻ ngửi mùi đồ ăn, vừa muốn mở miệng để Tiêu Thê Ngọc dùng một chút, không ngờ đối phương đột nhiên đứng dậy

” Tiêu cô nương muốn đi đâu ?” Tích Phúc Hồng cầm đôi đũa hỏi

” Tại hạ nghĩ lên lầu nghỉ ngơi trước, Tích cô nương không cần để ý ” Tiêu Thê Ngọc từ chối nhã nhặn để Tích Phúc Hồng đỡ, tự mình mò mẫn lên lầu. Tích Phúc Hồng thấy thế, cúi đầu nhìn đồ ăn trong mân, chỉ cảm thấy không còn thơm như lúc nãy, trong lòng có chút buồn bực, thế nào cảm tháy Tiêu Thê Ngọc đang tránh né mình ? Tối hôm qua cũng thế, hôm nay cũng thế, từ khi vào thành liền thường thường đợi trong phòng không ra

Thật sự là ! Tiêu cô nương nhất định là quá mệt mỏi ! Tích Phúc Hồng hất ý niệm kỳ quái trong lòng, Tiêu cô nương thực tế không cần thiết tránh né mình, nhất định là nàng ăn quá ít cho nên thể lực mới kém, mỗi ngày đều muốn nghỉ ngơi. Vừa giải tâm kết xong, bụng Tích Phúc Hồng lại réo gọi, nàng cầm đũa ăn mấy miếng, trong khách sạn liền vào bốn nam nhân to lớn

” Tiểu nhị ! Đem ba hũ rượu mạnh !” trong đó một nam nhân cao lớn giật yết hầu hô

Mấy người ngồi cách chổ Tích Phúc Hồng hai bàn, khoảng cách đủ để nàng cảm nhận được khí thế hung ác của nam nhân, chỉ cảm thấy hai chân run lên. Từ khi nàng xuất cốc đến nay, trừ ngày gặp sơn tặc cũng không có gặp qua đại hán bưu hình, hết làn này đến lần khác , hôm nay lại ngồi gần như thế

” Thao ! Dưới nắng nóng bắt lão tử đi đào mộ, Bách Lý gia đều nuôi cẩu nương !” tiển nam nhân dáng người hơi lùn vỗ vỗ bụi đất trên thân, cầm ấm trà liền ném xuống đất, tất cả nước trà đều vươn vãi trên đất

” Còn không phải vì vòng đầu Bạch Hổ hả ? Lão gia thế nhưng gấp đến độ suýt chết thẳng cẳng rồi ” nam nhân trên mặt có sẹo không giống như hai nam nhân hung ác, hắn thấp giọng thở dài ” ta nhận ủy thác của người, đào mộ lấy vòng thôi, nếu có bảo tàng huynh đệ chúng ta có thể chia một miếng đúng không ?”

” Thế nhưng mà đại ca, vòng kia căn bản không có ở trong mộ, lão gia bắt chúng ta đào cái mộ tổ khác, chính là đối với người chết bất kính, ngươi nói ta có thể hay không…để ma quỷ ám theo ?” nam nhân mặc áo xam lo lắng nói

” Ám ? Mẹ nó, ta và ngươi đều bị ám bởi thần, còn sợ quỷ ? Không có tiền ăn cơm liền chờ làm quỷ đói đi !” nam nhân thô lỗ tiếp nhận vò rượu nam nhân đưa đến, miệng lớn trút xuống hô sảng khoái

Tích Phúc Hồng nghe tiếng mấy người trò chuyện, cảm thấy đứng ngồi không yên, nàng đặt đũa xuống nghĩ rời khỏi, ai ngờ vừa định đứng dậy, bỗng nhiên lưng mát lạnh, cả người không thể động đậy đứng im tại ghế. Đôi mắt nàng chuyển động, nghĩ há miệng phát ra tiếng, nhưng không có cách

Chuyện gì đây ? Không thể động đậy rồi?!

” Đầu vòng Bạch Hổ xác thực không có ở mộ tổ Bách Lý, bất quá… ” nam nhân xưng đại ca sầm mặt nói ” Ngay cả thi thể Bách Lý Gia cũng không có ở trong mộ. Ta thấy sự tình quỷ dị, tạm thời đừng nói với lão gia, liền tìm mộ tổ khác xem sao, không có thì thôi ”

” Thi thể cũng biết đi hả ? Quái lạ, đều chết trăm năm rồi, không phải biến thành yêu quỷ chứ ?” nam nhân thấp bé gãi đầu nói

” Hóa quỷ ta thấy không có đâu, các ngươi quên rồi sao ? Bích Huyền Cung cũng nhúng tay vào chuyện này, các nàng có công phu tà môn, để mấy cái thi thể đi lại cũng không phải vấn đề ” Đại Ca mở miệng cười to nói ” Bất quá liền mấy nữ nhân âm dương quái khí, còn mơ tưởng xúc phạm người có quyền thế ở chính đạo , hừ Hổ long quật bí bảo cũng không để cho tà giáo cướp đi ”

” Đại ca nói đúng ! Chúng ta tiếp theo sẽ làm gì ?” nam nhân áo xanh vỗ tay kêu lên, rất là sùng bái

” Tóm lại về Bách Lý gia cùng lão gia báo một tiếng, đem việc này thông tri minh chủ, để hắn định đoạt ”

Mấy nam nhân cười to vài tiếng, lời kế tiếp đều là nói chuyện đàm tiếu, Tích Phúc Hồng không muốn nghe, nàng chỉ muốn rời khỏi nơi kỳ quái này, chờ những nam nhân kia nói sang chuyện khác, nàng lại có thể động đậy, thoáng chốc đũa rơi xuống đất, nàng xoay người nhặt lên thì sau lưng bỗng nhiên chấn động, một cái bóng lại phân làm hai, nhẹ nhàng vọt đi về phía phòng trên lầu

Chỉ thấy Tiêu Thê Ngọc không có xếp bằng, đứng ở cửa sổ không biết suy tư gì

Lúc bóng đen đi vào phòng, nàng thuận tiện nhìn như có cảm ứng mà xoay người, ngón tay nhỏ nhắn câu lên, bóng đen liền giống như vật sống đạp lên tường, tựa như giấy mỏng lung la lung lay đi đến trước mặt Tiêu Thê Ngọc. Chỉ thấy cái bóng kia cơ hồ dán lên Tiêu Thê Ngọc, nửa ngày, nàng đưa tay nắm, bóng đen nhất thời tiêu tán không còn thấy bóng dáng, chỉ lưu lại một căn phòng quỷ dị

Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 14: Bích Huyền đệ tử

” Tích cô nương nếu có thời gian, có thể nể mặt tại hạ cùng ra ngoài một chút ?”

Ánh mắt còn chưa điều chỉnh tiêu điểm, Tích Phúc Hồng trong tay liền truyền đến một câu. Mắt buồn ngủ lờ mờ nằm ở trên giường, nàng lơ đãng tâm thần chẳng biết lúc nào Tiêu Thê Ngọc xuất hiện bên giường nàng, còn tưởng rằng đang nằm mộng, cho đến khi ngón tay ấm áp xoa lên mắt của nàng, Tích Phúc Hồng mới nhất thời thanh tỉnh

” Tiêu, Tiêu cô nương ?” Đỏ mặt xoay người ngồi dậy, Tích Phúc Hồng lúng túng nhìn nàng

Chỉ thấy Tiêu Thê Ngọc thu tay lại, nói xin lỗi ” Ta nghĩ Tích cô nương còn ngủ…thấy lễ ”

” Ây…không sao, Tiêu cô nương không cần xin lỗi ” Tích Phúc Hồng thấy Tiêu Thê Ngọc đứng lên, nhường chổ cho mình xuống giường, nàng liền nhanh chóng tìm áo mặc vào “Vừa rồi Tiêu cô nương nói muốn ra ngoài ? Chờ một chút ta liền lên đường ra phố ”

Nàng nghe Tiêu Thê Ngọc chủ động muốn ra ngoài, vui vẻ đến không vội, như thế nào không muốn nể mặt chứ ? Nghĩ hôm nay nàng tránh né mình, hôm nay nghe thấy nàng mời, đối với tâm tư ai oán của nữ nhi gia thật là không có ý tứ tốt. Nàng đơn giản rửa mặt lại chỉnh tóc tái, tận lực để mình nhìn không giống đứa bé ăn xin, y phục bất đắc dĩ vừa cũ vừa nát, đi đến bên Tiêu Thê Ngọc y phục chỉnh tề, quả thực có chút mất mặt

” Cái kia…Tiêu cô nương thế nhưng muốn mua chút gì à ?” Hai người ra khách sạn, Tích Phúc Hồng thấy trên đường vô cùng náo nhiệt, lập tức không biết nên đi hướng bắc hay hướng nam, quay đầu hỏi Tiêu Thê Ngọc sau lưng

Tránh lạc nhau, Tích Phúc Hồng chủ động nắm tay nàng, mà Tiêu Thê Ngọc chỉ ôn nhu cười nói ” Không sao, tùy ý ”

” Ta nhìn phía trước có rất nhiều cô nương, không bằng đến xem náo nhiệt một chút ?” Cách đó không xa có thật nhiều cô nương vây lấy một cái quán nhỏ cười hì hì, Tích Phúc Hồng thấy liền đề nghị, Tiêu Thê Ngọc cũng gật đầu đồng ý

Nàng đang tò mò đến cùng cô nương gia đang nhìn cái gì, chỉ thấy giữa sạp hàng có một tiểu ca, cầm trong tay bình sứ rao hàng

” Đến ờ !! Thượng hạn son, bột nước ! Từ thành Hoài Nam vừa đến hàng son thượng hạng!”

Trên bàn thấp bày bình sứ lớn nhỏ không đều, bên trong còn có chút bình gốm, tất cả đều tản mát ra khí tức thơm ngọt, Tích Phúc Hồng thấy rất là mới mẻ. Chỉ thấy nữ tử cười cầm bình gốm chổ này một chút, ngửi ngửi, tiếp theo lại hướng cô nương khác nói nhỏ vài tiếng, lần này cười to một tiếng, Tích Phúc Hồng đều có thể ngửi được nhu hương trên người cô nương, dường như là hương thơm loài hoa đang nở rộ, nghe lâu đầu đều choáng

Nàng không đợi Tiêu Thê Ngọc mở miệng, vội vàng nắm tay nàng ra chổ vắng vẻ. Mới vừa rồi bị người chen, nàng kém chút bị ép ngất đi, đến nơi có không khí mới mẻ, chi lo mở miệng lớn để thở, quên nữ hài gia nên có sự thận trọng. Tiêu Thê Ngọc đứng ở một bên, vẫn kiệm lời, chính là nàng sờ một hòn đá, ưu nhã ngồi lên

Tích Phúc Hồng hít nửa ngày, đột nhiên hít vào mùi thơm ngọt ngào, mùi thơm nàng quen thuộc, trước đó ở Khuyết Duệ Thành từng ngửi qia….nói cái gì, băng đường hồ lô ? Đúng ! Chính là cái kia ! Tích Phúc Hồng nhìn trái nhìn phải, quả nhiên thấy hai đứa trẻ cầm băng đường hồ lô đi tới, quả đỏ chói khiến nàng nhìn mà nuốt nước bọt

Sờ sờ túi áo, nàng nào có tiền mua ? Thế là chỉ có thể trừng mắt, nhìn chòng chọc hai đứa bé kia rời đi

” Tích cô nương, không bằng tìm quán trà nghỉ chân một chút ?” Tiêu Thê Ngọc chậm rãi đến bên cạnh Tích Phúc Hồng hỏi

” Tốt, Tiêu cô nương muốn uống trà liền đi thôi !” có uống trà rồi sẽ có cái ăn

Tích Phúc Hồng thấy góc đường có một quán trà nhỏ, liền đỡ Tiêu Thê Ngọc đi đến, căn trà lâu này mười phần đơn sơ, rơm rạ dựng liều, cùng mấy cây gỗ sung làm cột, bất quá vị trí vô cùng tốt, gần mặt đường cùng gần sông, có gió thổi từ sông lên vô cùng mát lạnh, chính là trong ngày hè cũng không cảm thấy oi bức

Tiêu Thê Ngọc gọi một bình trà xanh, lại kêu hai miếng bánh lên, trà chính là nàng uống, bánh thì cho Tích Phúc Hồng.

” Bánh này ăn ngon thật, so với trong cốc ăn thơm hờn ” Tích Phúc Hồng mở miệng lớn cắn xuống, chỉ cảm thấy bên trong xốp giòn ngọt vô cùng

Tiêu Thê Ngọc vừa nghe vừa nhấp trà, cười nói ” Loại bánh này mười phần phổ biến, chẳng lẽ Tích cô nương ít vào thành sao ?”

” A? không phải…cái kia..” lúng túng trừng mắt nhìn, nói ” Tiêu cô nương nghe đừng cười, kỳ thật ta ở trong cốc mười năm, thật đúng là chưa từng vào thành ”

Sợ bị Tiêu Thê Ngọc cười nhạo kiến thức mình nhỏ hẹp, Tích Phúc Hồng đỏ mặt cúi đầu

Nhưng Tiêu Thê Ngọc không phải Thi Thuý Yên, không có thói quen nói đùa lỗ mãng, nàng chỉ là mỉm cười gật đầu trả lời ” Không sao, trong thành có thật nhiều nữ tử trước khi xuất giá cũng không thể bước chân ra khỏ phủ, Tích cô nương có thể du ngoạn là một chuyện phi thường có được ”

” Cô, cô nghĩ thế thật sao?” kinh ngạc đến quên cả gọi cô nương, Tích Phúc Hồng nghe Tiêu Thê Ngọc ca ngợi trái tim đều lâng lâng. Nguyên lại nàng không còn gì khác, nếu bà bà thấy nàng một mình có thể xoay sở, chắc chắn thật cao hứng !

” Tích cô nương thế nhưng tự coi thường mình rồi ?” Tiêu Thê Ngọc cười nói ” Tích cô nương tâm địa thiện lương, giúp người làm niềm vui, ở thế đạo là một nữ tử hiếm thấy, tuyệt đối đừng coi thường mình, chỉ là bất đắc dĩ tại hạ liên lụy cô nương, thật sự là mười phần hổ thẹn ”

” Tiêu cô nương ! Ta nói chắc chắn giúp cô, mà ta cũng chưa có tìm người hỏi Lê Khương Sơm ở đâu, làm sao có thể lên đường ?” Tích Phúc Hồng bận bịu giải thích nói ” Ta không có thiện lương giúp người làm niềm vui như cô nói, chỉ là trên đường trùng hợp gặp gỡ Tiêu cô nương, lại nói ta cũng không có bạc, nếu không nhờ Tiêu cô nương ra tay tương trợ, ta khẳng định làm sao du tẩu trên đường được ”

Tiêu Thê Ngọc nghe lắc đầu nói ” Tại hạ bất quá là nữ tử hai mắt đã mù, may mắn gặp được Tích cô nương là phúc khí. Vừa rồi nghe cô nương nói muốn lên Lê Khương Sơn, nếu như tại hạ nhớ không lầm, Lê Khương Sơn bắt đầu từ chổ này đi về hướng đông hơn vài dặm…chỉ là…Sơn dã vắng vẻ, cô nương một người dự định đi làm cái gì ?”

” Ta muốn đi Thi phủ !” Nghe Lê Khương Sơn cách đây không xa, Tích Phúc Hồng thoáng chốc trừng lớn hai mắt

Tiêu Thê Ngọc nhẹ vuốt miệng chén, suy tư nói ” Tại hạ đi qua Lê Khương Sơn, cũng không có nghe nói đến có nhà họ Thi ”

” Ai ? Thế nhưng Thúy tỷ tỷ nói rõ ràng là nhà nàng ở Lê Khương Sơn a?” Tích Phúc Hồng buồn bực nói. Nàng liền nhớ kỹ Tiêu Thê Ngọc xuất cốc nói nàng chính là thiên kim Thi Gia, cha nàng là bạn vong niên của bà bà, thế nào

” Không sao, có thể tại hạ nhớ lầm ” Tiêu Thê Ngọc sửa lời nói ” Thúy tỷ tỷ trong lời nói của cô nương là bạn bè sao ?”

“…. Cũng không phải là bạn bè a, bát quá ta hại nàng bị sơn tặc bắt, nhất định phải đến Thi phủ thông tri cha nàng ”

” Sự tình khẩn cấp như thế, tại hạ làm sao có thể làm chậm trễ ” Tiêu Thê Ngọc đứng dậy nói

Tích Phúc Hồng lần này cũng không nhiều lời, dù sao lúc nàng biết Lê Khương Sơn cách đó không xa, nàng hận không thể lập tức xuất phát, chỉ là ngại Tiêu Thê Ngọc, nàng không thể nói rõ, lần này ngón nến hai đầu đều đốt, nàng đã nhanh không còn giữ được bình tĩnh

“Thế nhưng mà… Ta đáp ứng Tiêu cô nương, lại có thể nào…” Tích Phúc Hồng nhíu mày, không biết nói gì cho phải

Tiêu Thê Ngọc tiến lên nắm chặt tay nàng, trầm tĩnh để người si mê, nàng ôn nhu khiến người lưu luyến, Tích Phúc Hồng ngẩn người nhìn gương mặt trắng noãn như ngọc của nàng, chỉ cảm thấy thế gian lại có nữ tử thành thục ổn trọng lại biết quan tâm người, nfang nhất định là Tiên gia khí khái mà trong sách nhỏ viết, đáng tiếc hai mắt đều mù, không phải nàng thực tế muốn một lần thấy phong thái đôi mắt của Tiêu Thê Ngọc.

” Tích cô nương, chúng ta về khách sạn à ?” Khóe miệng nàng mỉm cười hỏi

Xóa đi phiền muộn trong lòng, Tích Phúc Hồng đứng lên gật đầu đồn gý.

Trên đường phồn hoa, Tích Phúc Hồng từ đầu đến cuối dắt gấp Tiêu Thê Ngọc, mặc dù nàng biết không có khả năng vĩnh viên nắm lấy, chỉ là trong lòng nàng chẳng biết từ lúc nào đều là khuôn mặt Tiêu Thê Ngọc như xuân tươi cười, để nàng muốn quên đi cũng không quên được, thậm chí thấy nàng, liền nghĩ chăm chú nắm tay đi bên cạnh

Nhưng nàng cuối cùng nên đối mặt hiện thực…

Ngoài khách sạn, bách tính quay chung quanh cổng không biết xem náo nhiệt gì, Tích Phúc Hồng do dự phải chăng buổi tối hôm đó quay trở lại, Tiêu Thê Ngọc lại ngừng chân bất động, Tích Phúc Hồng có chút kinh ngạc nhìn bộ dáng nàng, cũng theo đứng trong đám đông. Chỉ thấy ngoài cổng đứng ba nữ tử áo đen, các nàng cao bằng nhau, chính là xuất thân cùng một môn phái

” Hừ ! ! Thời điển nào đến phiên nha đầu các ngươi làm loạn ! Lão tử hôm nay liền thay chính đạo giáo huấn các ngươi !” nam nhân đứng cách mấy nữ tử không xa đi tới, dáng người hắn khôi võ, bắp thịt rắn chắc, vừa nhìn liền biết là vũ phu

” Ngươi dựa vào cái gì mà đòi giáo huấn chúng ta ? Tỷ muội chúng ta không giết người không phóng hỏa, nơi nào ngại ngươi !” trong đó nữ hài tuổi nhỏ nhất giọng dịu dàng mắng, lại bị thiếu nữ lớn tuổi hơn nàng chặn lại nói ” Kỳ, chớ có gây chuyện thị phi, lần này chúng ta nhận mệnh sư phụ mang đại sư tỷ hồi cung, cũng không phải tới chơi ”

” Kha Vân sư tỷ ! Ai nói ta muốn gây chuyện hả? Còn không phải con heo hôi hám kìa đòi đánh sao ?” nữ tử tên Kỳ nhi không thuận theo, tiến lên bậm môi giật vạt áo sư tỷ hờn dỗi

” Yêu nữ ! Ngươi nói ai là Đại Trư !!” vũ phu tức giận đến đỏ mặt tía tay,rút dao bên hông quát lớn

” Ai trả lời người đó chính là Đại Trư ! Kỳ Nhi không sợ, ngược lại nở nụ cười như ý

” Ngươi !! Tốt… Lão tư hôm nay cho ngươi nếm thử tư vị của Khoát Thiết Thập Bát đao!!”

Nói xong vũ phu quơ tay, nhất thời cát bụi bay mù mịt, bách tính bốn phía nhao nhao thối lui lưu lại ba nữ tử. Tích Phúc Hồng thấy vũ phu kia nói thật, mắt thấy quảng trường trước cửa khách sạn liền biến thành chiến trường, nàng dọa đến nắm tay Tiêu Thê Ngọc thối lui sang đường bên cạnh. Thấy khí thế như thế, nữ hài tuổi nhỏ nhất bỗng nhiên nhấc lên thân, đi vào giữa sa trường

” Tốt ! Liền để bản cô nương tiếp công phu mèo ba chân của ngươi !” thanh quang thoáng chốc lấp lóe, nữ hài năm ngón tay quấn quanh thanh tuyến, thân tuyến che kính bạc sáng lấp lóe ” Ta ngược lại muốn xem xem ngươi có thể chống cự thanh câu được bao lâu ”

Vũ phu bị khiêu khích như vậy, lập tức hai tay cầm đao, dùng nội kình xông lên, cả người thả về phía trước, đao thế không có khúc chiết sáo lộ, cũng không có xinh đẹp loay hoay, mỗi thức nhìn vô cùng tầm thường, nhưng phối hợp với nội kình hùng hậu, mỗi đao đều có thể chém sắt như chém bùn.

Nữ hài thấy đao pháp đơn giản, xoay người phá giải, bước chân hiện lên thân đao, nắm ngón tay co lại, bỗng nhiên thanh tuyến quấn lên đao sắt, nàng vận công ở bả vai vũ phu nhảy vọt lên không trung, bỗng dưng cánh tay ngọc đồng loạt kéo, chỉ nghe bang bang vài tiếng, đao hắc thiết bị thanh tuyến quấn lập tức gãy thành mười đoạn, động tác ăn khớp một mạch đã thành, bách tính quan sát ven đường không kịp thở một hơi, vũ phu yêu đao liền ngạnh sinh sinh cho nữ oa hủy đi

” Ra sao ! Thua tâm phục khẩu phục chứ ?” mũi chân nữ hài vừa chạm đất, lập tức hai tay chống nạnh kiêu ngạo nói

Hệ mệnh thanh câu, tóc xanh che ngân câu, cứng cỏi không phá vỡ, mềm dẻo như tơ lụa, phàm bị câu lấy, tất mất mạng !

” Tiêu sinh hữu lễ, Kỳ nhi sư muội tính tình ngang bướng, xin tiên sinh đừng chấp nhất với nữ oa ” nữ tử lớn tuổi thấy sắc mặt vũ phu tái xanh, nhất định không chịu từ bỏ, vì miễn tái đấu, nàng trực tiếp đi lên vái chào

” Miệng đầy cẩu thí ! Nàng làm hư bảo đao của lão tử ! Thế nào đừng chấp nhặt !” vũ phu đau lòng nhìn lưỡi đao vỡ tan tành trên đất, trong lòng tràn đầy tức giận, hắn thế nào lại bị hủy danh tiếng trong tay một tiểu nha đầu

” Hoàn ” Nữ tử đứng phía sau kêu một tiếng, chỉ thấy từ phía sau một nữ tử trầm mặc giao tới một cái túi thêu ” Bảo đao tiên sinh bị hủy thật có lỗi, nơi này có hai mươi lượng, mong rằng tiên sinh nhận lấy tạ lỗi ”

“…. Ngươi, các ngươi muốn lấy tiền đuổi lão tử ?!” vũ phu mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, trên giang hồ nói chính là nghĩa khí, nói là giao tình, nào có cái dạng này của các nàng, bàng môn tả đạo vậy mà dùng tiền tài cổ hủ nghĩ làm dịu sự việc thả người ? Buồn cười !

” Tiên sinh không nhận ?” nữ tử thấy vũ phu không có ý tứ bỏ qua, không khỏi sầm mặt lại