Ngày Nghĩa Dương gả đi, Thượng Quan Uyển Nhi ở trong cung vì Võ Tắc Thiên làm trâu làm ngựa
Liền như một ngày bình thường không có gì thay đổi
Minh Hi cung biệt uyển, không đến xỉa đến tắm dưới ánh nắng mặt trời sinh khí bừng bừng, nàng vì Võ Tắc Thiên phác thảo phần còn lại của danh sách xử quyết phản loạn, đọc như nước chảy pháp luật mà Hình Bộ mới sửa chữa hôm qua…đương nhiên bởi vì những cái kia đều là mỗi chữ mỗi câu được trích dẫn từ kinh điển, xem xét luật cũ với luật mới viết ra một cuốn bách khoa toàn thư giết chóc.
Pháp luật cùng chính trị từ trước đến nay là vũ khí độc quyền hữu lực, khiến nàng có thể chuẩn xác quả quyết dùng tay, dùng bút, dùng văn tự trôi chảy vĩnh viễn không gián đoạn thay Võ hậu trừ bỏ kẻ thù chính trị. Trận chém giết này xen lẫn sự biến đổi oanh liệt, Thượng Quan Uyển Nhi cơ hồ không có thời gian dừng lại tham chính vụ, chí ít tự thương tự cảm đến xem mình hôm nay trên chiếu thư giết bao nhiêu người, lưu vong bao nhiêu gia tộc, cùng lại sẽ thêu dệt tội danh cho nhưng người liên quan, bức bách hạ ngục
Nàng viết văn tự nguyên lai là bị người thưởng thức ái mộ, nguyên lại tràn đầy tươi đẹp phong phú tình cảm như vậy, hiện tại ở trước mặt là như thế khiến người e ngại, là băng lãnh cứng đờ không lưu tình
Bây giờ vô luận triều chính, dường như đều là một nghi thức chuẩn bị cho một mùa xuân săn long trọng, phe phái Võ Tắc Thiên quật khởi cùng cựu thần Lý Đường suy yếu, hai phe đều dò xét đến trận chiến này sẽ là cuối cùng, phe nào thua sẽ trở thành con mồi hơn mười năm không có cơ hội xoay người, song phương không chút nào thoả hiệp dẫn đến quốc chính sinh ra một sự rung chuyển rõ rệt, thay đổi xoành xoạch chính sách pháp lệnh thậm chí ngay cả bản nhân Võ hậu cũng không nhớ rõ
Chỉ có Thượng Quan Uyển Nhi là thanh tỉnh nhất, mới có thể ngăn cản được sự tràn ngập của cổ xưa mục nát chi phong, vì Võ Chiếu thổi nên cơn gió thanh minh cách tân. Chính là như thế thanh tỉnh, khiến nàng càng không có biện pháp dừng lại huỷ diệt cùng tổ khúc công kích, vô năng từ chính trị trong vũng bùn thuận lợi thoát ra
…Cho nên nàng chỉ có thể đem bản thân bên cạnh Võ Hậu rút ra
Nhìn thời thế, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn như cũ đa sầu đa cảm
Dù sao cũng là trời sinh đối với một thi nhân ôm chặt tình cảm, kết quả lại tự tay phản bội Nghĩa Dương, sự kiện này đối với nàng ảnh hưởng sâu cũng luôn giấu diếm trong tâm. Mặt ngoài nàng vẫn là nóng lòng chính sự, vẫn là hoàn mỹ vô khuyết chấp hành mệnh lệnh Võ Tắc Thiên, nhưng bí mật, nàng bắt đầu xa cách Võ Chiếu. Nhất là ban đêm, nằm ở trong ngực quen thuộc mà rơi lệ, luôn luôn có thể nghe được người bên gối thanh âm nhè nhẹ rõ ràng, lặp lại diễn cảm muốn lấy Đại Đường, gây ra bất hạnh cho Nghĩa Dương, nàng làm sao có thể ngủ ?
Thượng Quan Uyển Nhi đã không thể tiếp tục ngủ trên giường Võ Tắc Thiên, ở trong ngực Võ Tắc Thiên.
Nàng bắt đầu tự mình trải nghiệm như vào đêm đó rất lâu, Võ Chiếu bị ác mộng khổ sợ gây ra phản ứng thất thường lo nghĩ….nàng tựa hồ bắt đầu có thể nhìn thấy vật trong mắt Võ Chiếu…là loại năng lực sâu kính mưu tính lai dùng cô phụ Nghĩa Dương cùng Lý Hoằng, là nàng cho dù nghĩ lại lần nữa cũng vẫn sẽ là phế phẩm giày rách bị vứt đi
Không, Thượng Quan Uyển Nhi không oán trách Võ Tắc Thiên, nàng lúc ấy cũng ở đó, biết Lý Hoằng bức lãnh tụ chính trị có cùng huyết thống, không thể không đại khai sát giới. Võ Tắc Thiên ở trong truyện này là hoàn toàn bị động, nàng thậm chí cho đến lúc cuối cùng vẫn xem Lý Hoằng là con rơi mà ra tay…Đó chính là Hoàng Hậu nương nương a. Võ Tắc Thiên là người có lòng nhân từ, nàng chỉ không muốn đối với những kẻ trong tương lại sẽ là kẻ thù với mình mà có lòng đồng tình mà thôi, mà bản năng Lý Hoằng sau khi đạt được sự đồng tình cặn bã, hắn có thể được lưu lại một mạng, là Thượng Quan Uyển Nhi đưa hắn đẩy vào lưỡi dao của Võ Tắc Thiên, Thượng Quan Uyển Nhi mới thật sự là phản đồ, Hoàng Hậu nương nương là vô tội…
….Không, không đúng…người chân chính vô tội là Nghĩa Dương !
Tay phải luồn lên tâm đau thấu xương, Thượng Quan Uyển Nhi rốt cuộc dừng lại tay đang cầm bút, tay trái ấn đầu ngón tay không ngừng run. Còn nhỏ bởi vì ngoài ý muốn gãy xương, thân là cung nô không cách nào được trị liệu thích hợp, cho nên hiện tại mỗi lần viết lâu liền sẽ nhói nhói khó chịu, lại thêm mưa dầm đầu mùa. Tuqn cơ hồ trực tiếp muốn đem bàn tay này một đao chặt đứt cho xong
Làm như vậy thật, có thể suy ra có thể suy ra có nhiều người phi thường vui vẻ
Tự giễu cười, dùng sức vung tay, Thượng Quan Uyển Nhi biểu lộ bao phủ xoa di không được cô độc cùng u sầu
Kỳ thật ở trình độ mười phần hoanh nghênh mười phần đau đớn, nó có thể hợp thời nhắc nhở chính mình một thứ gì đó, một ít chẳng biết chút nào trở nên vặn vẹo điên đảo đạo đức, một ít bị ước mơ sùng bái che đậy lương tri…tỷ như chuyện Nghĩ Dương,, bất kể thế nào nhìn bất hạnh nhất vẫn là Nghĩa Dương, nhưng Thượng Quan Uyển Nhi vẫn đem sự quan tâm sâu sắc cùng thương tiếc lên thân Võ Tắc Thiên vừa mới mất một cốt nhục
Lúc quốc tang thái tử, nhìn thấy Võ hậu đứng trước quan tài ngưng trọng mà thần sắc như chỉ thuỷ, Thượng Quan Uyển Nhi nghĩ tất cả mọi thứ đợi lát nữa an ủi nàng, muốn dùng lực đạo ôn nhu ôm chặt tổn thương đau đớn của nàng…Đừng để tâm đến những lời đồn đại nổi lên bố phía. Hận không thể nhanh chóng trưởng thành cao lớn, đem mỹ lệ rung động dấu Hoàng Hậu nương nương sau bức tường, sau đó biến thành lưỡi dao sắc bén phong mang, thay nàng thanh từng hết tất cả địch nhân ở ngoài tường
Thế là khuôn mặt Nghĩa Dương cùng Lý Hoằng cứ như thế ở trong kích thích phấn khởi mà trở nên mơ hồ
Nhưng điều này cũng không khiến Thượng Quan Uyển Nhi tốt hơn chút nào, chỉ là càng kinh ngạc bản thân vô tình, càng thấy hẳn là phải cố sức thoát khỏi ma lực của Võ Chiếu, bởi vì nàng chưa từng nghĩ sẽ biến thành một người như bây giờ
Thượng Quan Uyển Nhi xoay xương tay giống như muốn gãy đôi, tuỳ tiện rút giấy trắng bên cạnh bàn, trên giấy múa bút biểu đạt thi từ cảm xúc, đợi tác phẩm hoàn thành, nàng lại dần dần xé nát, huỷ thi diệt tích
Không ngừng sáng tạo rồi lại tiêu huỷ, thẳng cho đến khi tay phải ngay cả cầm bút cũng không thể tiếp tục được nữa
Nơi này là hoàng cung, bất kỳ dấu vết thể hiện nhược điểm đều sẽ bị người khác dùng làm bằng chứng đối phó mình, cho nên sau khi viết ” Màu sách oán”, Thượng Quan Uyển Nhi luôn luôn khắc chế tâm tình của mình ký thác trên văn tự, dù cho ngẫu hứng làm thơ, cũng rất nhanh đốt cháy hoặc xé bỏ chúng…hành động này sau khi Nghĩa Dương gả cho ngự tốt hèn mọn liền nhiều không kể xiết
Rốt cuộc, lưu lại thi từ ca phú, đã trở thành những tác phẩm thơ viết vui lòng xã giao cho giới quý tộc. Những cách thức lục triều di phong cũng biến thành những câu thơ xốc nổi buồn cười, đối với Thượng Quan Uyển Nhi hạ bút ngày chữ mà nói coi như giây lát mà thôi. Liền ngay cả nỗi lòng thơ văn đều biến thành lĩnh vực khiến người thất vọng, nàng không để hành động của mình bị dò xét mấy năm qua, sau đó trong lòng run sợ phát hiện trong đó xấu xí trống rỗng, nhưng lỗ đen không đáy thu nạp tất cả tài hoa cùng nhiệt tình
” Mạch mạch quảng xuyên lưu, khu mã nhập trường châu. Thước phi sơn nguyện thự, thiền táo dã phong nhu…. Thượng Quan tỷ tỷ đây là thơ tỷ làm sao ?”
Bị thanh âm đồng âm đánh vỡ suy nghĩ, khiến nàng quay đầu nhìn về một nữ hài chừng mười tuổi tên Thanh Hạ. Thượng Quan Uyển Nhi từ bên người Võ hậu xa cách, cũng vì tìm về mê thất bản thân, liền hướng Võ Tắc Thiên tự tiến cử bản thân lúc chính vụ nhàn rỗi, sẽ đến học quán làm phu tử giảng bài, mà gần nhất là thiện phòng điều đến một thị nữ thiếp thân tên Thanh Hạ cũng là một trong nhưng môn sinh đắc ý, có ý là ” Thanh Hạ linh giải ngữ, cười như hạ hoa ”
Thượng Quan Uyển Nhi cực kỳ thích thiếu nữ thông minh lanh lợi động lòng người này, liền muốn nàng gọi là ” tỷ tỷ ” thay vì danh hiệu ” tài tử “, nàng cẩm thấy kể từ đó có thể chặt đứt một sợi dây liên hệ với Võ Tắc Thiên. Chỉ là Thượng Quan Uyển Nhi cũng không biết, năm đó Võ Chiêu Nghi từ Cảm Nghiệp Tự hồi cung, sỡ dĩ có thể muốn đoạt được tiên cơ chiến thắng người muốn đẩy nàng vào chổ chết Vương hoàng hậu, dựa và tất cả nữ hầu thân thiết của Vương hoàng hậu, còn có câu kia ” muội muội, muội biết ta chỉ tin ngươi ” để thể hiện tình tỷ muội tương xứng
Cho dù ngoài vô thức, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn một mực đi trên con đường giống như Võ Tắc Thiên, cho tới bây giờ cũng chưa từng rút lui
” Không, bài thơ này là của tổ phụ tỷ ” nàng cười ôn hoà ” ta thích mùa thu ”
” Thượng Quan tỷ tỷ, hôm qua rõ ràng mới nói thích mùa hè ”
” Ngươi nhất định phải thích bất cứ mùa này, như thế mới có thể sáng tạo ra bất kỳ thi từ nào ” Một trận nhói nhói lại chui vào trong xương tay phải , Thượng Quan Uyển Nhi nhíu mày lại ” Nếu như ta từng nói thích qua mùa hè, đó nhất định là ta uống say. Trung thực mà nói, tối hôm qua ngươi đến cùng ta uống mấy chum Hoa Điêu ?”
” Bất quá là ba chung, Thượng Quan tỷ tỷ sáng này cũng không có bị đau đầu nha ” nửa đùa nửa thật lại kết hợp với khuôn mặt bối rối thâm thụ, Thanh Hạ thông tuệ đương nhiên hỏi ” Thượng Quan tỷ tỷ, tay phải có phải lại đau rồi không ?”
Gật đầu, ngay cả che giấu cũng lười, mùa mưa ngày hè chói chang tổng khiến Thượng Quan Uyển Nhi trở nên hào sảng, nàng nghĩ nhất định là từ trong máu của nam nhân tên Thượng Quan Đình Chi. Hắn là con trai của đại thi nhân Thượng Quan Nghi, lại là một quân nhân phóng khoáng không bị trói buộc, lúc Võ Tắc Thiên phán Thượng Quan Nghi mưu đồ phản nghịch, là con trai cũng bị liệt vào người sách mưu, phụ thân cùng nhi tử tuyệt đối là đồng phạm
” Không quan trọng, nghỉ ngơi một hồi thuận tiện ”
” Thếu nhưng mà, Thượng Quan tỷ tỷ căn bản không có nghỉ ngơi ”
Bị hỏi á khẩu không trả lời được, đứa nhỏ quả nhiên thông minh. Nàng mở ra sầu nhan cười nói ” Thanh Hạ gấp rút đọc sách, sau này thay Thượng Quan tỷ tỷ vì Hoàng Hậu nương nương chấp mệnh chiếu mệnh, đó là lúc Thượng Quan tỷ tỷ nghỉ ngơi ”
” Nhưng Thanh Hạ không nghĩ ở bên cạnh nữ nhân đáng sợ kia ” Cũng quả nhiên là đứa bé, nói chuyện không phân nặng nhẹ ” Hoàng Hậu nương nương cũng chỉ có cùng với Thượng Quan tỷ tỷ mới không đáng sợ, Thanh Hạt vẫn không muốn đoạt đi bát cơm tốt của Thượng Quan tỷ tỷ ”
” Yên tâm đi, bên cạnh người kia có rất nhiều chổ trống…” Thượng Quan Uyển Nhi thì thào trả lời, một bên thu thập lá rụng trên bàn giống như lang tịch giấy vụn
” A ! Thượng Quan tỷ tỷ, loại chuyện này để Thanh Hạ làm cho!”
Thượng Quan Uyển Nhi nâng lên một cái tay, hữu hiệu ngăn cản thiếu nữ muốn can thiệp ” Ta tự mình làm ”
Vừa nhìn thấy đạo sư nét mặt ôn hoà lại đeo lên mặt nạ khiến người muốn tránh xa ngàn dặm, Thanh Hạ liền biết những giấy vụn này là Thượng Quan Uyển Nhi không nghĩ để bất kỳ người nào biết tâm tư nàng. Thanh Hạ thường xuyên sẽ phỏng đoán, không biết Thượng Quan tỷ tỷ có để cho Hoàng Hậu nương nương đọc hay không đọc, nếu không để cho đọc, Hoàng Hậu nương nương sẽ tức giận với Thượng Quan tỷ tỷ hay sao ?
Thế nhưng tỉ mỉ nghĩ lại, coi như Hoàng Hậu nương nương không đọc những thi từ này, nàng cũng nhất định rõ ràng tâm tư người viết, bởi vì bọn họ là hai thánh thiên của Đại Đường có gì là không làm được, có gì là không biết, là hai nữ nhân vỹ đại nhất hiện giờ…bởi vì nàng để Thanh Hạ ở bên cạnh Thượng Quan tỷ tỷ là người Thanh Hạ tôn kính không thôi, cho nên nhất định vô cùng lợi hại
Người lợi hại như thế, tuyệt đối có biện pháp giải quyết nan đề của Thượng Quan tỷ tỷ !
Thanh Hạ linh lợi chuyển hạ con mắt ” Thượng Quan tỷ tỷ, Thanh Hạ nhớ còn có việc chưa làm xong, Thanh Hạ đi xuống trước !’
” Đi từ từ ” Đang chạy ra cửa thì gọi nàng lại, là thanh âm nhu hoà lại thanh nhã rộng lượng trên lớp ” Vẫn chưa viết xong Tác Nghiệp, ngươi cũng đừng vào trong viện đi bắt dế mèn ”
” Thanh Hạ biết, huống hồ dế mèm đêm qua đều bị Thượng Quan tỷ tỷ chuốc say, hôm nay nhất định cũng không có tỉnh đâu!”
Thượng Quan Uyển Nhi nghi hoặc nghiêng đầu ” Ta tối hôm qua đến cùng làm cái gì ?”
Thanh Hạ hút một hơi chuẩn bị trả lời, nhìn tựa như muốn nói rất nhiều, phải bỏ ra thời gian rất nhiều, Thượng Quan Uyển Nhi lại giơ tay ngăn nàng lại
” Được rồi, ta uống say, biết như thế là đủ rồi…ngươi đi xuống đi ”
” Dạ !”
Mỗi lần trải qua thoải mái lâm lý thì cũng là lúc trải qua nguy hiểm
Trong Minh Hi cung là một toà nhà đường đi phức tạp, Thanh Hạ đang bò lên cây, có thể nhìn thấy cự long lăng không mà con đường giao thoa uốn lượn cùng huyễn cảnh phồn hoa nở rộ. Nàng cảm thấy chỉ là minh hi cung cả đời này nàng cũng không đi hết, rất khó tưởng tượng ra khỏi cung, còn giống như Thượng Quan tỷ tỷ đến học quán, càng là một thiên địa càng lớn càng cao càng xa
Nhưng mà, nếu như Thượng Quan tỷ tỷ nói như vậy, vậy thì không có sai, cho nên một ngày nào đó Thanh Hạ cũng nghĩ đến ra khỏi cung, đi xem thế gian thiên hạ chân chính
” Ta cũng chưa từng đi qua nơi xa xôi, ta thậm chí chưa hề bước chân ra khỏi thành Trường An ” Thượng Quan tỷ tỷ cũng từng nói ” Thế nhưng khi ta đứng ở bên người có thể đảo chuyển càn khôn, ta đã nhìn thấy cả thế gian an tài tha thiết ước mong quang cảnh…”
….Thống ngự tứ hải, nhật nguyệt đương không
Thanh Hạ bây giờ có thể nhớ rõ thần sắc đạo sư khi nói câu này, chính là khuôn mặt hùng tâm trí tráng chỉ thấy ở nam nhân, có khi càng hơn nam nhân ở kế hoạch hoàn vũ to lớn, đó cũng là dã tâm bừng bừng mà người không dám nhìn thẳng. Thanh Hạ sẽ nhớ kỹ thần sắc như thế, là bởi vì khi đó Thượng Quan Uyển Nhi để nàng cảm thấy sợ hãi, Thanh Hạ cảm thấy, Thượng Quan Uyển Nhi sẽ vì cái người ” Đảo chuyển càn khôn ” mà không chút do ựu bỏ qua bất kỳ vật gì, bao gồm người nàng thích cùng người thích nàng
Đáng sợ nhất chính là, Thượng Quan Uyển Nhi thông minh tuyệt đỉnh chưa hề phát hiện mình chấp mê bất ngộ
” Tiểu muội tử, ngươi lại tới rồi ?” Ngoài hành lang Anh Hiền điện, thái giám thường đem trái cây hoa quả cho nàng xuất hiện, ngón tay mềm mãi che miệng mình ra hiệu an tịnh một chút ” Hoàng Hậu nương nương hôm nay tâm tình không tốt, ngươi đừng quấy rầy ”
Thanh Hạ liếc mắt ” Từ lúc Thượng Quan tỷ tỷ chuyển về biệt uyển một tháng, Hoàng Hậu nương nương có bao giờ tâm tình tốt ?”
” Nhưng hôm nay lại càng thêm hỏng bét, bởi vì tể tướng đại nhân uy hiếp nếu như tiếp tục thị hành hình phạt nặng nghiêm khắc, hắn liền muốn từ quan ẩn cư ”
” Từ quan thì sao ? Không có hắn thì có Thượng Quan tỷ tỷ làm tể tướng thực quyền ” Thanh Hạ chỉ là ăn ngay nói thật, thật không suy nghĩ nhiều, chờ thái giám cười quỷ dị xong, nàng vẫn là kiên trì ý của mình
” Ta nói không sai a, những quan viên kia không phải đều nói Thượng Quan tỷ tỷ là thực quyền tể tướng sao ? Tể tướng thì chỉ cần một là được rồi, Thượng Quan tỷ tỷ một mình đã có thể chống đỡ, hơn Bùi phu tử lải nhải giỏi gấp mấy lần ”
” Tiểu hài tử không hiểu đừng nói lung tung, Thượng Quan tỷ tỷ của ngươi có thể một tay che trời, thì bất quá là tài tử hầu hạ bên cạnh Hoàng Hậu nương nương mà thôi, cùng quan lớn nhất phẩm quyền quý sao có thể so…”
” Ngươi thật là đần a!” Thanh Hạ chịu không nổi dậm chân ” từ xưa đến nay người thân cận với hoàng đế mới là người nắm thực quyền trong tay, ngươi không biết Hán triều là như thế nào bị phá đổ sao ? Cùng quan hàm hoặc xuất thân căn bản không liên quan ! Huống hồ coi như muốn nói, Thượng Quan gia đời đời thư hương môn đệ, Thượng Quan tỷ tỷ so với thương nhân, đứng sau Hoàng Hậu nương nương vẫn có tư cách hơn cái khuê tú nhà đại gia, mắt của ngươi trợn to một chút cho ta !”
” Ai ai ! Tiểu tổ tông của ta, loại lời đại nghịch bất đạo này ngoài ta ra thì cũng đừng nói ra, nếu như bị người khác nghe được….!”
” Dù sao ta có chuyện rất trọng yếu phải tìm Hoàng Hậu nương nương a !” Thanh Hạ nhanh tay nhanh chân chạy qua thái giám, thân thể tiểu nhân thấp bé từ khe cửa Anh Hiền Điện chui vào
Thái giám bất đắc dĩ lắc đầu ” Ranh con này, coi như đọc vài cuốn sách liền không muốn sống nữa hay sao ”
Từng được miễn lễ tiết tiếp kiến Thanh Hạ, hai chân ngắn ngủn trải qua một tháng liền trở nên thuộc lòng hành lang của Anh Hiền Điện, không trở ngại chút nào rất nhanh chạy đến tẩm cung hoàng hậu Đại Đường
” Hoàng Hậu nương nương ! Thanh Hạ có chuyện cấp báo !”
Không có như ngày thường ngồi ngay ngắn ở ghế giữa phòng xử lý quốc chính, ngược lại đang đứng ở bàn sách hơi nhỏ kế bên, ánh mắt Võ Chiếu tuyệt không dời khỏi bút lông đang được nàng dùng ngón tay vuốt vuốt ” Đóng cửa lại ”
” Tuân mệnh!” giọng điệu kia chậm rãi rất có khí thế chế phục người khác, Thanh Hạ sau khi đóng cửa lại, cung kính quỳ gối trước mặt Võ Tắc Thiên ” Hoàng Hậu nương nương, như ngài nói qua, tay Thượng Quan tỷ tỷ bắt đầu thấy đau ”
” Ồ ? Rốt cuộc…” Võ Chiếu đem bút lông dẹp vào chổ cũ, dù sao nó cũng thuộc quyền sở hữu của người đã một tháng không dùng, nhìn giống như uỷ khuất đáng thương ” Nàng có nói muốn gì không ?”
” Thượng Quan tỷ tỷ nói chỉ cần nghỉ ngơi một hồi liền không sao ”
” Nàng bao lâu có cơ hội nghỉ ngơi ?” Vẫn là như cũ bình thản hờ hững, mặc kệ ngữ khí nhân sinh chết từ lâu, chỉ có đáy mắt thanh thản hiển hiện sự trìu mến không thể làm gì, như thế thay đổi rất nhỏ, không người có thể phát giác được, mà Võ Chiếu cũng không nghĩ để bất kỳ kẻ nào phát giác
” Thanh Hạ cũng đã nói như vậy.. Hoàng Hậu nương nương cũng biết tính tình Thượng Quan tỷ tỷ, chính là rất sỉ diện ”
Võ Tắc Thiên nhướn lông mày, cuối cùng mắt nhìn xuống tiểu mật sứ được phái đi thu thập tình báo ” Không, ta thế mà không biết nàng chính là người như vậy ”
” Thượng Quan tỷ tỷ thật rất sỉ diện, nhưng nàng sẽ vì Hoàng Hậu nương nương mà không để ý mặt mũi ”
” Là như vậy sao…?”
Thượng Quan Uyển Nhi tại chính vụ biểu hiện chu đáo. Vì đại cục suy nghĩ ẩn nhẫn công phu. Là điểm Võ Chiếu tán thưởng nhất, loại tính cách già trước tuổi dị thường hoà hợp cùng tính cách sâu không thấy đáy, người sỉ diện trong cung căn bản nguỵ trang không được một ngày. Ở trong ấn tượng của Võ Tắc Thiên, chưa hề nhìn qua Thượng Quan Uyển Nhi vì cục diện chính trị bế tắc mà lộ ra ánh mắt sức cùng lực kiệt, tương phản, nàng sẽ trở nên tinh lực dồi dào…bởi vì trời sinh chính là người đứng ở trên đại điện nắm giữ đại quyền
Võ Chiếu nhìn trúng, chính là tài năng không cách nào dùng hậu thiên ma luyện ra
Những năm gần đây nàng đã thí nghiệm rất nhiều lần trên nhiều người, bắt đầu là từ con cái nàng, đến thần tử tài hoa xuất chúng, nàng phát hiện trong chính trị không có người chia sẻ sự cuồng nhiệt với mình, liền ngay cả trượng phu có danh hiệu hoàng đế cũng chỉ dám trốn đến Lạc Dương xa xôi. Cuối cùng, miễn cưỡng thoả mãn những nam tử bề ngoài kỳ gian, chí ít bọn hắn cùng mình trên giường đều có cùng mục tiêu…đương nhiên phương thức đạt thành mục tiêu cũng không phải là vấn đề
Ngay lúc ở trên cao không khỏi rét lạnh, Võ Chiếu phát hiện hai khối bảo ngọc kỳ thật sớm bên người thả hoa óng ánh, đó chính là Thái Bình công chúa cùng người nàng nhất thời hưng khởi mà đưa ra khro Dịch Đình cung Thượng Quan Uyển Nhi.
Vì bảo tồn dạng mỹ ngọc này, Võ Tắc Thiên liền mệnh Lý Lệnh Nguyệt lúc còn rất nhỏ rời xa hoàng cung….rời xa mình… Không nghĩ để nàng bởi vì không hiểu được đại đạo ngăn đoạt quyền lực mà làm cho Võ Chiếu không cách nào không loại trừ nàng… Đúng, tựa như Lý Hoằng, tựa như mấy hoàng tử bị phế bị lưu vong. Chời Thái Bình công chúa lớn hơn một chút, lại thành thục một chút, lại càng hiểu hơn kế lược quyền mưu, nàng cũng liền minh bạch khi nào tiến nhanh đến bên người mẫu thân tìm che chở, khi nào nên cùng người sát phạt quả đoán chính quyền độc đoán phân rõ giới hạn, lấy bảo đảm ” Thái Bình ”
Nàng thật đã dạy nàng rất khá
Võ Tắc Thiên không khỏi tự mãn khi Lý Lệnh Nguyệt lại như thế giống nàng
Lại đến chính là Thượng Quan Uyển Nhi.
Trên thực tế, muốn đối với văn nhân tài hoa tung hoành mà hạ lời bình, Võ Chiếu cảm thấy ly kỳ khó khăn
Nàng ban sơ cũng không có kế hoặc cho chuyện này. Để Thượng Quan Uyển Nhi chấp chưởng chiếu mệnh, tham dự tấu biểu bách quan, để nàng từng bước đi đến cạnh mình, trở thành tâm phúc không thể thiếu, cùng nàng trừ địch an quyền vũ khí… Có trời mới biết, cho tới bây giờ cũng không phải là kế hoạch
Đều nói qua, tất cả đều là trong lúc hưng khởi. Nhưng vì sao hết thảy cũng giống như một loại âm mưu tỉ mỉ bày kế, quá trình bị điều khiển hoàn mỹ vô khuyết ?
Lúc Võ Tắc Thiên lấy lại tinh thầ, Thượng Quan Uyển Nhi đã chiếm hữu giường nàng cũng như tiến vào trong lòng nàng, nàng phát hiện mình so với dự đoán càng thích Thượng Quan tài tử toàn tâm toàn ý phụng dưỡng nàng
…Tài tử
Ân, đây là vấn đề, bởi vì nghĩ sắc phong danh hiệu cho nàng một tài tử nho nhỏ
Võ Tắc Thiên phát hiện mình so với dự đoán có năng lực đi thích một người
Cái này giống như một lần lại một lần nhận rõ điểm mấu chốt của mình, không thể bảo là không tầm thường
Cho nên mới khó mà chịu đựng
Võ Chiếu nhắm mắt lại, hàn quang chợt hiện
Khó mà chịu đựng nàng đều buông xuống thành thật chính là biểu hiện thái độ nàng thích nàng, Thượng Quan Uyển Nhi trong lòng còn coi trọng đối tượng khác.
Khó khăn nhất chính là đối tượng kia lại là nữ nhi của Tiêu Thục Phi!
Võ Tắc Thiên đột nhiên vung tay, đem bút mực trên bàn đều quét xuống đất
Hành động này đương nhiên làm Thanh Hạ giật mình, nhưng chỉ cần minh bạch một chút, lúc này cái miệng nhỏ mà mở ra thì tương đương với cái chết
Nàng không biết vì sao Hoàng Hậu nương nương luôn luôn hỉ nộ vô thường, dường như một giây trước nàng nói thích ngươi, một giây sau liền lập tức xách đao giết ngươi. Nàng càng không biết chính là, vì sao Thượng Quan tỷ tỷ lại bảo Hoàng Hậu nương nương là một người vô cùng thích cười, bởi vì một tháng qua, Thanh Hạ chưa hề thấy nữ tử đáng sợ này cười qua. Võ Tắc Thiên khuôn mặt tú lệ mỹ diêm, tất cả đều là đường cong nghiêm khắc lãnh khốc, mà đường cong như thế căn bản không mang đường cong nụ cười
“…. Cùng Nguỵ công công đi xuống đi, hắn sẽ đưa cho ngươi một thứ, ngươi sau khi trở về đưa cho Thượng Quan tỷ tỷ ” Võ Tắc Thiên một tay đè lại đầu, trầm trọng ngồi lên cái bàn lớn giữa phòng ” Nói với Thượng Quan tỷ tỷ, mấy ngày nay ta không cần danh sách kia nữa ”
” Dạ, Hoàng Hậu nương nương, Thanh Hạ đi ngay ” Đi ra khỏi cổng chính, Thanh Hạ nhớ tới một chuyện, yếu ớt nói ” Hoàng Hậu nương nương, đêm qua ngài cho thuốc bột hoà vào trong rượu Hoa Điêu, Thượng Quan tỷ tỷ uống xong sáng nay cũng không có đau đầu ‘
Võ Tắc Thiên hiểu rõ chuyện, đối với dược hiệu ngự y kê đơn tương đương có phản ứng ” Lần sau nàng có đau đầu, người cứ trực tiếp tới ngự ý lấy thuốc, đừng để ý nàng nói cái gì ” ta rất tốt, không có việc gì, chỉ cần ngủ một giấc liền ổn ” ngốc nghếch hiểu không ?”
” Vậy có cần Thanh Hạ hoà tan với Hoa Điêu không ? Thượng Quan tỷ tỷ uống say chỉ biết ca hát, ngũ âm không đầy đủ, sẽ còn cho dế mèm uống rượu ”
- Cười
Thanh Hạ giật mình nhìn thấy Võ Tắc Thiên khoé miệng cười nhẹ
Không thể tin được, chỉ là cười một chút mà thôi, để nàng thấy một người hoàn toàn khác
” Bỏ trong trà cũng được, chỉ là dược hiệu phản ứng chậm một chút. Thân là học sinh của Thượng Quan tài tử, ngươi nhất định phi thường thông minh, ta tin tưởng ngươi hiểu được nên như thế nào châm chước… Có đúng không Thanh Hạ ?”
” Dạ !” Thanh Hạ sẽ không để cho Hoàng Hậu nương nương thất vọng ! bởi vì Thượng Quan tỷ tỷ nói qua Thanh Hạ là học sinh giỏi nhất trong Dịch Đình học quán !”
Thân ảnh nho nhỏ cứ như vậy nhanh như chớp chạy đi, chạy đến một nơi Võ Chiếu cũng muốn đi, bây giờ lại tuyệt đối không thể đi. Ngược lại nhìn tấu biểu Bùi Viêm, Võ Tắc Thiên đã nhiều đêm khó ngủ, khó nén được mệt mỏi thở dài
” Tể tướng a tể tướng, uổng ngươi thông minh một đời, lại không phát hiện hình phạt nặng nề chỉ là ngộ biến tùng quyền. Vì sao ngươi không thể giống tôn nữ Thượng Quan Nghi, an an tịnh tịnh hoàn thành nhiệm vụ ta giao chứ ? Ngươi làm việc với ta nhiều năm, ngươi nhìn ta chế phục đủ loại đối thủ, ngươi theo giúp ta từ lúc buông rèm chấp chính đến nay, chẳng lẽ ngươi thật đúng là cho rằng ta sẽ hồ đồ như thế sao ?”
Những lời này của Võ Tắc Thiên, chỉ sợ chỉ có một mình Thượng Quan Uyển Nhi mới có thể không cần nói ra mà hiểu rõ
…Nói đến, Dịch Đình học quán, thật đúng là khiến người hoài niệm, lại là nơi không muốn nghĩ đến. bị Tần phi đố kỵ hãm hại đày vào lãnh cung, mà tin vào tương lai giang sơn Lý Đường sẽ bị nữ tử Võ thị thay thế, dòng họ Lý thị cũng đều sẽ bị đuổi tận giết tuyệt , làm Tiên Hoàng Thái Tông đối với nhục thể của nàng muốn gì cứ lấy, lại đối với nàng ở trong Dịch Đình cung khốn cảnh nhẫn tâm làm như không thấy
Có đôi khi Võ Chiếu sẽ nghĩ, như lúc trước Lý Thế Dân chí ít cho nàng một chút xíu ấm áp cùng quan tâm, có lẽ nàng thực sẽ cam tâm tình nguyện ở Cảm Nghiệp Tự vì hắn và Đại Đường tụng kinh cầu phúc, làm bạn với cổ đăng cô độc sống hết quãng đời còn lại…khi đó nàng dù sao chỉ có mười bốn tuổi, nàng sẽ cảm kích bất kỳ người nào mỉm cười với nàng
” Thái Tông hiền quân a, ngươi còn không biết thiên ý khó phòng sao ?”
Võ Tắc Thiên đứng lên, tự mình thu thập bút lông nghiêng mực bị mình đẩy xuống đất, đặt lại chổ cũ, tất cả đều dựa vào vị trí quen thuộc của Thượng Quan Uyển Nhi.
Liền để ta nhìn thật kỹ, hậu nhân Thượng Quan gia, sẽ cho Võ Chiếu ta một cái báo ứng….
Nàng nhìn về phía mu bàn tay nàng cắn đầy dấu răng, trên mặt tràn đầy thương cảm cùng suy nghĩ..
Vẫn là, ta sẽ đưa ngươi đến nhân sinh mạt đồ trước