Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 5: Hành tung quỷ bà

Tích Phúc Hồng bị nóng mà tỉnh, nàng mở mắt phát hiện mình bị gói vào trong chăn bông không thể động đậy, trong lòng đang buồn bực, chẳng lẽ tư thế ngủ của nàng kém như vậy sao ? Lại có thể đem mình trói lại thành một chùm ? Đảo mắt nhìn lại, Thi Thuý Yên đang đeo mặt nạ nhăn nheo kia đứng ở cửa sổ giống như có điều suy nghĩ

Giãy dụa mấy lần, Tích Phúc Hồng ra sức từ trong chăn chui ra ngoài, lúc này Thi Thuý Yên quay đầu nhìn nàng , mắt to lung linh vòng quanh, trong lòng không biết đang suy nghĩ gì. Tích Phúc Hồng ngồi ở một bên mép giường, tả hữu tìm áo ngoài của mình, lúc này có một đôi bàn tay ngọc đem áo choàng khoác lên người nàng, Tích Phúc Hồng ngẩng đầu hướng Thi Thuý Yên nói tiếng cám ơn

” Thuý tỷ tỷ, chúng ta nên đi đâu tìm bà bà ?” Trời đất bao la, lại không có manh mối, nên tìm ở đâu ?

” Hẳn là Tích muội muội không tin thực lực của ta ?” Thi Thuý Yên đi đến bên cạnh bàn thay mình rót chén trà lạnh

” Dĩ nhiên không phải ! Ta hiện tại chỉ có thể tin Thuý tỷ tỷ, lại như thế nào không tin tỷ đây ?” Tích Phúc Hồng liền vội vàng lắc đầu giải thích, sắc mặt đột nhiên suy sụp nói ” Nhưng tỷ tỷ cũng không phải nói bên ngoài có rất nhiều người đang tìm bà bà trả thù sao ? Tình cảnh bà bà không phải rất nguy hiểm ư ?”

” Yên tâm, những người kia không có vào Vụ Phong Cốc, ngược lại bị cơ quan giết không ít, hiện tại bọn hắn đều cho rằng bà bà trốn ở trong cốc, sẽ không rêu rao ra ngoài ” Thi Thuý Yên cười nói

Tích Phúc Hồng nghe sững sờ, không có vào Vụ Phong Cốc…cũng chính là không có huỷ đi nhà của nàng đúng không ? Vườn rau cùng vườn hoa đều bình an vô sự đúng không ? Quá tốt ! Lần này bà bà sau khi trở về liền sẽ không trách nàng không coi nhà để cho kể xấu làm hỏng

” Thuý tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại! Biết tất cả, tựa như tiên nữ !” Tích Phúc Hồng cong miệng cười một tiếng

Hiển nhiên rất hưởng thụ câu nói vô tâm ca ngợi này, chỉ thấy Thi Thuý Yên cười đến sáng loá. Nàng dù sao cũng là được giang hồ ca tụng là giang hồ thông Thuý Linh Lung, có cái gì mà nàng không dò được tin tức ? Không nghe được bí mật ? Chỉ là một cái Vụ Phong cốc, như thế nào làm khó nàng ? Chỉ sợ nàng lười nhác nghe thôi

“Muội gọi ta là tiên nữ tỷ tỷ cũng không sao, hì hì ” Thi Thuý Yên nhẹ nhấp một ngụm trà lạnh, ngoái nhìn đã thấy Tích Phúc Hồng không còn ở đó đứng bên cửa sổ không biết nhìn cái gì, lập tức cảm giác nhự bị dội một thùng nước lạnh, cảm giác rất khói chịu. Không nghĩ tới mình có thể vì một câu tán thưởng của tiểu thôn cô nương mà đắc ý quên mình, đáng ghét !

” Thuý tỷ tỷ, ta đọc sách thấy đại hiệp đều thích phi thân lên mái hiên nhà, nhưng ta không biết võ công, liền không thể như vậy mà tìm bà bà ” Tích Phúc Hồng nhìn ngoài cửa sổ thấy tráng hán cưỡi ngựa bôn ba xuôi ngược, chợt nhớ tới hình ảnh anh hùng được miêu tả trong sách

Cái gì mà chân đạp mấy cái liền có thể bay mấy trượng xa, lại có thể lên trời xuống biển, đều có thể giống như thần tiên, nhưng nàng không biết võ công, chỉ bằng suy nghĩ viễn vông, trong bất tri bất giác bắt đầu nghĩ tới nữ hiệp như vậy

” Thật sự đáng tiếc a” Thi Thuý Yên không cao hứng nhếch miệng, không biết cao thủ khinh công đang ở bên cạnh, tiểu thôn cô kia lại nhìn bên ngoài, dù có cố gắng cũng không nhìn ra cả trứng gà

Bất quá nàng tạm thời không có nghĩ bại lộ thân phận mình, tạm thời đóng vai Thi gia thiên kim chơi đùa nàng. Thế là đổi biểu lộ nghiêm túc nói ” Hôm qua ta đã gửi thư cho cha, đợi mấy ngày nhận được hồi âm, chúng ta sẽ dựa vào tình huống mà hành động ”

Tích Phúc Hồng nghe vậy đột nhiên quay đầu một chút, mặt mũi  tràn đầy lo lắng nói ” Thế nào đi ? Bà bà đơn độc bên ngoài, nếu gặp phải cừu gia…vậy, vậy không phải…”

” Không phải vậy Tích muội muội nói xem, chúng ta nên đi đâu tìm bà bà của muội nè ?” Lời này vừa nói ra, liền thấy Tích Phúc Hồng im lặng một mặt đau khổ, Thi Thuý Yên bất đắc dĩ an ủi ” muội muội thực tế tốt bụng, như thế lo lắng an nguy của quỷ bà bà, lão nhân gia biết nhất định vạn phần cảm động a ?”

” Muội lo lắng cho bà bà cũng là chuyện đương nhiên, bà ngậm đắng nuốt cay đem muội nuôi lớn, nếu không nhờ bà bà, muội đã sớm chết cóng ở trước miếu, bây giờ bà bà gặp nạn, ta nhất định phải cứu bà!” Tích Phúc Hồng nói đến kích động, dấu đỏ trên mặt càng thêm nhiễm đỏ, khiến Thi Thuý Yên phải nhăn lông mày

” Muội chân thành đợi bà như thế, liền không biết có đáng giá hay không ” Thi Thuý Yên cúi đầu tự lẩm bẩm

Tích Phúc Hồng tự nhiên không nghe thấy, nàng ở trong phòng đi một vòng, cuối cùng đứng ở trước mặt Thi Thuý Yên xấu hổ cười. Nàng trước kia ở trong cốc sông, ăn uống gì cũng dựa vào bản thân, đói liền mài tiểu mạch ra làm bánh, khát liền múc nước dưới ao uống, nhưng bây giờ xuất cốc, nàng minh bạch vạn sự đều phải dùng tiền, mình lại không có đồng nào, chỉ có thể ỷ lại tiểu tiên nữ trước mắt, Thuý tỷ tỷ

” Nói là mấy ngày nữa sẽ đi, vì sao lại nhìn ta ?” Thi Thuý Yên nín cười hỏi. Nhìn bộ dáng nàng nghẹn đỏ mặt, gò má đỏ thắm cơ hồ muốn hoà tan luôn vết bớt đỏ kia, tựa như đít đỏ hầu tử, thú vị cực

Tích Phúc Hồng ép lấy bụng đói kêu vang, lấy lòng nói ” Muội không phải muốn đi tìm bà bà, chỉ là chúng ta rời giường đã lâu, cái gì cũng không ăn…cái kia…chúng ta có thể dùng cơm được không ?”

” Tích muội muội cho là tỷ có thể ngủ với muội sao ? Tỷ sớm ăn no rồi ” thấy bộ dáng nàng khó xử, Thi Thuý Yên nhịn không được trêu chọc nàng. Nếu không phải mang theo vướng víu, nàng sớm đến Thượng Quan Phủ nhận ân tình, ăn chính là sơn hào hải vị, ngủ trên chăn gấm giường ngọc, đâu có dùng bạc của mình ở khách sạn keo kiệt như vậy ?

“…là như thế a, vậy tốt a ” Tích Phúc Hồng da mặt mỏng, học không được bị đùa giỡn, đành phải đi đến bên cạnh bàn cầm ấm trà, dự định lấy nước làm cho no bụng. Thi Thuý Yên nhìn che miệng cười khẽ, nghĩ thầm bé con sao lại trung thực như vạy, nói mình no bụng, cũng không nói không để cho nàng ăn cơm mà

” Tích muội muội chẳng lẽ không đói ? Ta mới ở trong khách sạn ăn sủi cảo rất ngon, mà muội muội lại chỉ uống nước như vậy thôi ”

” Không, không phải !” Tích Phúc Hồng nghe thấy có sủi cảo ăn, lập tức đặt xuống ấm trà mong đợi nhìn về phía Thi Thuý Yên nói ” Muội…thực tế đói, Thuý tỷ tỷ muốn xuống lầu ăn sủi cảo sao ?”

Sủi cảo đối với Tích Phúc Hồng mà nói thế nhưng là một món khó có được, trước kia ở trong cốc chỉ có dịp tết mới được ăn, nghĩ đến viên trắng tròn sung mãn, bánh sủi cảo nhân thịt thơm ngon, bụng thế nhưng bất tranh khí ùng ục kêu lên, xấu hổ nàng vội vàng chặn lại không để bụng phách lối, Thi Thuý Yên thấy bộ dáng này của nàng lập tức cười ha ha

” Ta nhìn bụng muội muội thế nhưng là thúc giục, chúng ta xuống lầu ăn sủi cảo đi ” Thi Thuý Yên cười nói

Tích Phúc Hồng thấy nàng quay người ra khỏi phòng, tranh thủ thời gian hai ba bước đuổi theo. Khách sạn ban ngày không quạng quẽ như buổi tối, ngược lại khách nhân chen lấn như nên cối, Thi Thuý Yên nhíu mày, nàng nhìn trong đám người có vài chục mang đại đao, nam nhân bề ngoài hung ác hiếu chiến, chắc hẳn là vì Vụ Phong cốc mà tới. Những mãng phu kia không biết lượng sức, nghe có tài bảo liền như ruồi vây lấy, đánh không hết, đuổi không đi, thực đáng ghét

” Ta nhìn có vẻ không có sủi cảo rồi, Ta ra ngoài tìm ” dừng chân bên cạnh bàn, Thi Thuý Yên quay người vứt xuống một câu

Trên mặt Tích Phúc Hồng lộ vẻ thất vọng, nhưng không dám ngỗ nghịch ý tứ kim chủ, đành phải trông mong nhìn năm sáu cái sủi cảo của nam nhân bàn bên cạnh, tiếc hận mím môi đi theo ra ngoài

Bên ngoài không thể so với khách sạn kém hơn, đồng dạng người qua lại tập nập. Chỉ thấy bên đường đầy người bán hàng rong, tiếng rao ầm ĩ quan quẩn chợ, các cô nương chen ở hàng trang sức cười cười nói nói , oa nhi nắm lấy góc áo mẫu thân nói muốn ăn kẹo đường, tiểu đồng bên cạnh chạy lại nhảy, đại hán bán thịt dê hô thịt mới ra lò, mấy tên ăn mày ngồi xổm ở góc tường chắp tay xin cơm, tình cảnh như thế Tích Phúc Hồng chưa từng thấy qua, cũng vô pháp tưởng tượng

” Đi, qua bên kia ăn mì đi ” Thi Thuý Yên quyết định tìm một quán tương đối quạng quẽ, thân thể linh xảo quẹo trái quẹo phải đã đi tầm mười bước. Tích Phúc Hồng vội vàng đi theo, cũng muốn học Thi Thuý Yên chen vào đám đông, lại không thể tránh được, còn đụng phải năm người, lúng túng vội vàng khom lưng xin lỗi, phí nhiều sức mới đuổi đên bên cạnh Thi Thuý Yên

” Đại nương, cho bát mì Dương Xuân ” kéo cái ghế ngồi xuống, không đợi tiểu nhị chào hỏi, chính là lên tiếng hô vang

” Được, một bát mì dương xuân!” Đại nương cũng phóng khoáng trả lời một câu

Tích Phúc Hồng nhìn xung quanh, xác định không có ai nhìn mình mới chậm rãi ngồi xuống, Thi Thuý Yên liếc nàng một chút không để ý đến nàng. Nguyên bản không ăn được sủi cảo, có thể ra tới đường náo nhiệt bên ngoài khách sạn, Tích Phúc Hồng sớm quên đi bi ai không được ăn ngon, ngược lại nhìn sự vật trên đường

Nguyên lai mọi thứ trong sách mô tả đều là thật, những tiệm bán hàng rong sẽ kêu rất lớn tiếng, cũng có nhiều cô nương đi dạo trên đường, tiểu hài tử không đi học ở bên ngoài chơi đùa, còn có người khiêng cỗ kiệu, cũng có cưỡi ngựa. Đều là những thứ trong cốc không có, cũng là cảnh tượng phồn hoa mười năm nàng chưa từng thấy qua

” Khách quan, mì dương xuân đến đây ” Đại nương bưng một tô mì, Thi Thuý Yên trả tiền liền đem đồ ăn đẩy ở trước mặt Tích Phúc Hồng.

” Tích muội muội, ngươi không phải đói sao ? Nhân lúc còn nóng ăn đi ”

” Cám ơn tỷ, Thuý tỷ tỷ ” Tích Phúc Hồng đem ánh mắt thả trên mặt, mùi thơm nhất thời xông vào trong mũi, trêu đến Tích Phúc Hồng nuốt nước miếng mấy cái, nàng lập tức rút ra đuổi há miệng ăn, sợi mì đưa vào trong miệng vừa mềm mai, canh ngọt trong veo rất là ngon miệng, cho dù chỉ đơn thuần là bát mì, Tích Phúc Hồng lại ăn như là mỹ vị nhân gian, Thi Thuý Yên thấy cũng hoài nghi có phải ăn ngon như vậy ?

Cái thiểu thôn cô quả nhiên đơn thuần, một tô mì cũng đủ khiến nàng thoả mãn

Thi Thuý Yên trong lòng không biết ngưỡng mộ nàng, hay là đồng tình nàng. Đảo mắt đem lực chú ý đặt lên người đi đường, khác biệt với Tích Phúc Hồng xem náo nhiệt, linh mâu thuỷ uông nhìn chăm chú những hiệp khác giả trang bách tính, nhiều người như vạy đi vào khuyết duệ, nói rõ tin tức Dư Tường cũng chưa hoàn toàn lan truyền, nếu như những người này biết quỷ bà không có trong cốc, chắc chắn gấp đến độ, giơ chân, vậy thì thật là tốt

” Tích muội muội, ngươi nói quỷ bà bà biết nhiều người muốn vây bắt bà, có thể ở đâu không ?” Thi Thuý Yên ngắm nghía tóc ở trên vai, thuận miệng hỏi

Tích Phúc Hồng nghe thấy nàng đàm luận quỷ bà, lập tức dừng lại động tác đang ăn

Kỳ thật trong nội tâm nàng cũng không chắc. Bà bà đối với nàng là ân nhân, cũng là chủ nhân, nàng chưa bao giờ dám hỏi nhiều chuyện của bà bà, coi như ở chung mười năm, nàng cũng chỉ biết bà bà thích ăn thịt đỏ, thích nuôi côn trùng, thích ở dưới mái hiên nhà nghe mưa rơi, những thứ khác… Nàng không biết, chính là bà bà xuất cốc đi những nơi nào, nàng cũng không biết được.

” Thôi được, đi chổ nào cũng được ” Thi Thuý Yên hoàn hồn nhìn Tích Phúc Hồng cười nói ” Tích muội muội, đêm nay ta thấy trước ngực muội có một sợi dây chuyền rất đẹp, đó là do quỷ bà cho ngươi ?”

” Mặt dây chuyền ?” Tích Phúc Hồng sững sờ, bắt áo vải trước ngực nói ” Muội không biết, từ nhỏ đã đeo trên người ”

Thi Thuý Yên linh mâu nhất chuyển ” Tám thành là bảo đảm bình an, ngươi phải cố trân quý, ta trước ra ngoài đi dạo, ngươi ăn xong liền ở chổ này, đừng có đi lung tung, ta rất mau trở lại ”

Nói xong, Thi Thuý Yên không đợi Tích Phúc Hồng đáp lời, thân ảnh liền biến mất trong đám đông. Không có Thi Thuý Yên làm bạn, Tích Phúc Hồng không được tự nhiên, nàng thay đổi miệng lớn ăn mì, sang ăn từng ngụm nhỏ ngụm nhỏ, đáng tiếc thời gian chưa hết một chén trà thì mặt bát đã thấy đáy

Nàng thấy quán này không ít khách nhân, Tích Phúc Hồng cũng không có mặt mũi chiếm chổ, liền vội vàng rời đi. Nàng đứng ở góc tường thấp bên cạnh, nhìn đám người sững sờ, bỗng nhiên nhìn thấy bọn nhỏ quay quanh quầy hàng nào đó, tất cả đều cười toe toét vui vẻ, lòng hiếu kỳ điều khiến nàng đi xem náo nhiệt. Chỉ thấy ở giữa là một ông lão đứng ở bàn lớn, cầm trong tay cái tiểu côn bổng, tay kia loay hoay đồ vật như vắt mì, hai ba cái vậy mà bóp ra con chim sẻ

” Là chim sẻ ! Nương ! Con muốn chim sẻ!” hài tử đứng bên cạnh Tích Phúc Hồng kéo áo một thiếu phụ ồn ào gào lên, thiếu phụ kia triều mếm sờ sờ đầu đứa trẻ, cho lão ông mấy lượng tiền sau đó mang tiểu hài vui vẻ rời khỏi đám người

Tích Phúc Hồng nhìn đến xuất thần,không tự giác đi theo sau lưng các nàng. Cho tới bây giờ nàng không có mẫu thân, bên cạnh cũng chỉ có bà bà, mặc dù bà bà đối với nàng ân trọng như núi, nhưng cho tới bây giờ chưa từng sờ đầu nàng như vậy, hoặc mua kẹo đường cho nàng ăn

….Nếu ta có nương, có phải cũng giống như vậy không ?

” Oa !! Có người quái dị tới rồi!” bên tai nghe tiếng gào , Tích Phúc Hồng không kịp quay đầu, cái mông liền bị tảng đá đánh hai lần. Chỉ thấy bên người có ba nam hài, cầm đá vụng trong tay hướng nàng chỉ trỏ, Tích Phúc Hồng nhíu mày không muốn cùng bọn hắn chấp nhất, vừa đi mấy bước liền bị mấy viên đá ném vào lưng

” Người quái dị ! Ngươi nhất định là tỷ tỷ của Vương A Mễ! Dáng dấp xấu xí giống nhau !”  trong đó tiểu tử trọc đầu vừa cười vừa nói

Tích Phúc Hồng trừng bọn hắn vài lần vội vàng chạy đi, chỉ nghe đằng sau tiểu hài kêu gào nói đừng có lại đến, còn nói yêu quái không cần vào thành doạ người. Những lời kia đối với Tích Phúc Hồng đến nay không tính là gì, nhưng nàng vừa bị chọi cái mông, chỉ cảm thấy có chút thương tâm, nghĩ thầm trên mặt bất quá chỉ có một cái bớt đỏ, có làm gì đâu mà bị đánh đuổi ?

Lúc này, Tích Phúc Hồng không có chú ý ở chổ rẽ xuất hiện một thiếu nữ

” Tích muội muội! Ta tìm muội khắc nơi nè !” Thi Thuý Yên đâm đầu đi tới, bên người còn dắt theo một con ngựa

Tích Phúc Hồng thấy Thi Thuý Yên đến, thay đổi sầu mi khổ kiểm mà cười lên. Nàng thấy dắt theo con ngựa, tò mò đến gần nhìn cho kỹ, chỉ thấy mắt to tối tăm nháy mấy cái, rất là đáng yêu, thấy nó như thế ôn thuần, Tích Phúc Hồng cẩn thận đưa tay cẩn thận từng li từng tí sờ lên thân ngựa, không có chạm mạnh lên lông ngựa, nhưng cảm nhận được nhịp tim có lực của nó để Tích Phúc Hồng cảm thấy có hứng thú

” Được rồi, đừng nhìn, chờ một chút liền cho muội cưỡi ” Thi Thuý Yên cười nói

Tích Phúc Hồng rút tay về, nghi ngờ nữ tử mặt nhăn nhúm

” Không phải muội rầm rì nói muốn tìm lão bà sao ?” Giật giật cương ngựa, Thi Thuý Yên nói ” Chúng ta xuất phát”

Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 4: Hổ long bí bảo

Bóng đêm như mực, Ngân nguyệt như câu, trong thoáng chốc thân ảnh linh xảo lướt qua đầu cành, nhẹ như lông hồng, tịnh giống như quỷ mị

Người này chính là Thi Thuý Yên, nàng đề khí đạp một cái, thân thể thăng bằng rơi vào mái hiện cao ba trượng, tiếp theo lại chạy chậm vượt qua một hộ gia đình, liền ngay cả mèo trên mái hiên đều không có phát giác được tiếng bước chân của nàng, chỉ thấy bóng người màu vàng nhạt vọt qua trong nháy mắt, tất cả đều bị doạ đến ô minh quái khiếu

Phía trước có một cụm cây cối, Thi Thuý Yên thậm chí không nháy mắt, mà điểm nhẹ mũi chân, thân thể thoáng chốc bay lên, dường như tiên nữ phi thiên, tiếp theo lại mượn chạc cây làm nền, hai ba bước dễ như trở bàn tay nhảy lên tường thành cao ngất. Đợi nàng đứng vững thở ra khẩu khí, đôi mắt nhất định, trở tay gọn gàng gỡ xuống mặt nạ da người, lập tức một trương linh khí bức người từ khuôn mặt nhỏ đều hiện rõ dưới ánh trăng

” Hừ, thế nào thiên vị chọn địa phương cao nhất để đàm luận ?” Thi Thuý Yên hướng về phía bóng tối bên tường hỏi

” Nếu không thế nào có thể thưởng thức khinh công đắc ý của đệ tử môn hạ của Tuý Nhạc Ông?”

Một đôi trường ngoa bằng bạc từ bóng tối phóng ra, nam tử áo đen gầy gò hiện lên với khuôn mặt trắng bệch, mí mắt trống rỗng vô thần, nhìn qua ba phần giống người bảy phần giống quỷ, mà người này không phải quỷ, chính là hảo hữu giang hồ của tiểu tiên nữ Thi Thuý Yên, Dư Tường

” Hừ, thiếu cho ta dùng bài này, không phỉa liền chủ tâm làm ta mệt chết hay sao ?” Thi Thuý Yên gắt giọng

” Dễ nói, dễ nói” Dư Tường nhếch miệng, cười khẽ

” Nói, ngươi thám thính được tin tức gì ?” Thi Thuý Yên hai tay vòng ngực, như thiên kim tiểu thư đối với bộc đồng. Nam nhân ở trước mắt thám thính tin tức không thua gì Thi Thuý Yên, đáng tiếc hắn trời sinh tản mạn chỉ có thể xếp thứ hai

“Năm ngày trước có một đám người đi vào Vụ Phong Cốc, bọn hắn mang nhân ngựa bảy mươi, đáng tiếc lúc xông vào thì bị cơ quan giết hơn một nửa, còn lại không có cam đảm đi vào, đành phải quay về hồi phủ, bất quá hai cái sứ giả của Lạc gia cũng thông minh, không biết nghe người nào chỉ điểm, quả thực có xông vào, đến bây giờ cũng chưa có ra ”

” Muốn đi thì bọn hắn liền đi thôi, dù sao quỷ bà không có ở trong đó…ta bảo ngươi tra tin tức kia…có tiến triển không ?”

Dư Tường mặt tái nhợt, đột nhiên nhăn lại một đoàn nói ” Nhưng Tà Môn, ta ở bên ngoài Vụ Phong cốc chạy đến cái đại thôn trang, chính là ngay cả cái rắm cũng không hỏi ra được, toàn nói không thấy lão nhân quỷ bà, ta thấy bà ta tám thành là đi đường núi trốn xuống, nếu đúng như cô nương nói rời cốc nửa năm, việc này…tra ra coi như khá khó khăn ”

” chỉ cần quỷ bà không xuất hiện, những tên kia cũng đừng nghĩ vọng động ” Thi Thuý Yên cũng không khẩn trương ” Ngươi trước tiên đem tin tức quỷ bà xuất cốc lan truyền ra ngoài, để những mãng phu gian hồ nhanh chóng gấp gáp, chúng ta chờ Lạc gia tìm tới, thì hành động cũng không muộn”

” Đúng là yêu tinh, liền để cho Lạc gia bận bịu mù mịt, ngươi muốn ngồi mát ăn bát vàng dễ dàng thế sao ? ” Dư Tường cười nói

” Ai không biết đại sư huynh Lạc đương gia chính là đương kim võ lâm minh chủ ? Có bọn hắn xuất thủ tự nhiên đường dây đông đảo, tục ngữ không phải nói nhiều người dễ làm việc hay sao ? Lại nói ta là một nữ tữ nhu nhược làm gì có bản lĩnh xông xáo giang hồ ” Thi Thuý Yên vô tội nói

Nghe vậy, Dư Tường đột nhiên há miệng cười to ” Người khác ta không biết, ngươi chính là giang hồ thông, ngươi xưng Thuý Linh Lung tuyệt đối có bản sự khuấy động giang hồ, ngươi cũng đã biết, những môn phái võ lâm thấy thiếu nãi nãi nhà ngươi còn phải chắp tay nhường chổ ngồi”

” Còn không phải nhân ngôn đáng sợ sao ?” Thi Thuý Yên giảo hoạt cười nói ” Những môn phái cẩu thí tự cao tự đại lại cho mình thanh cao nhưng lại không chịu được lưu ngôn phỉ ngữ nho nhỏ đó sao ? Ta bất quá nghe có chút chuyện thú vị lại biết điều khiến tâm lý, ngày nào bọn chúng chọc đến bản cô nương không vui… Hừ hừ ”

” Ngươi lợi hại, những chuyện bất nhập lưu đồ đều thích nghe ” Dư Tường châm chọc nàng, Thi Thuý Yên cũng không để ý

” Vậy thì tốt, ngươi nói một chút chuyện bản cô nương thích nghe, liên quan đến chuyện hổ long quật, ngươi biết bao nhiêu ?”

“Còn có thể biết bao nhiêu ? Ta cũng không có lợi hại so với Thuý Linh Lung nhà ngươi, huống chi tin tức khó giải quyết như vậy ta cũng không dám đụng ” Dư Tường nói xong liền nghĩ đi, lại bị Thi Thuý Yên ngăn lại

” Không động vào sao ? Tại sao lại dính vào chuyện thám thính Mộ Tình quỷ bà!” Thi Thuý Yên trừng mắt nhìn hắn vài lần nói

Làm một thương nhân buôn bán tin tức giang hồ, không thể không trôi vào những dòng nước đục của giang hồ, bây giờ nàng chính là nhúng tay vào chuyện hổ long quật, vậy liền muốn tiếp tục quản, nhưng nam nhân trước mặt lại không muốn mặt nói không liên quan đến hắn ? Ta nhổ vào!

” Ai… Thi Thuý Yên ” Dư Tường bất đắc dĩ nhìn nàng nói ” Nếu như giang hồ bát quái không ngăn cản ngươi, chỉ là hành tung quỷ bà thành mê, ngươi cũng đừng để tâm mấy chuyện vụn vặt kia, bảo tàng gì đó, vòng long, hổ long quật ngươi cũng đừng quản, năm đó ngươi không phải nhìn rõ ràng sao ? Đừng quên sư phụ ngươi vi chút lợi ích mà mất mạng đó ”

” Cũng bởi vì sư phụ rất thích lải nhải về đồ nát kia, ta mới càng muốn nhìn xem !” Thi Thuý Yên bướng bỉnh trừng mắt nói với hắn

Dư Tường nhìn chằm chằm nàng nửa ngày, bộ dáng này để hắn nhớ lại năm đó, Tuý Nhạc Ông khinh công tuyệt đỉnh, nhưng dù sao thích uống rượu say liền không biết gì, nói năng bậy bạ lung tung, ánh mắt lại dị thường thanh minh. Cũng y như vậy xấu tính, đồng dạng cố chấp, coi như không có chút liên hệ máu mủ, nhưng tình như cha con, ngay cả tính tình cũng giống không khác gì

Cho nên hắn hiểu được, đại danh đỉnh đại Thuý Linh Lung muốn thả mình vào dòng nước đục thì nhất định sẽ nhảy vào, mà cản cũng không cản được

” Tóm lại ngươi đừng vội, chuyện quỷ bà đặt sang một bên, liền ngay cả trong vòng Bách Lý cũng không tìm được ” Dư Tường bất đắc dĩ nói. Truyền ngôn, nghĩ thoáng qua muốn vào bảo tàng phải lấy được chìa khoá, mà hai cái vòng đều ở trong tay Bách Lý cùng Quỷ bà, bây giờ hai cái vòng ở đâu cũng không rõ, làm sao tìm được long hổ quật ?

” tốt a” lúc này Thi Thuý Yên rõ ràng buông tay ” Ngày sau có tin tức liền báo cho ta biết, ngươi biết ta sẽ không bỏ qua mà ”

Dư Tường cười không nói, quay người nhảy lên biến mất trong bóng tối. Dưới ánh trăng, Thi Thuý Yên khuôn mặt tiên linh có chút ảm đạm, nàng minh bạch Dư Tường là vì nàng tốt, cái người từ lúc nàng còn nhỏ quấn lấy sự phụ từ lúc nhập môn đến lúc thiếu niên, bây giờ là đại cả lớn tuổi duy nhất quan tâm nàng, nàng đương nhiên minh bạch đụng đến chuyện hổ long quật nhất định không phải chuyện tốt… Chỉ là sư phụ năm đó miệng cứ càu nhàu không ngừng luôn loay hoay trong đầu nàng

Nàng muốn nhìn một chút, đến tột cùng có cái gì mà khiến nhớ mãi không quên

Không tiếc tính mạng, còn đoạt đi thân nhân mà nàng kính yêu nhất

Dư Tường rời đi một canh giờ sau, Thi Thuý Yên mới thu thập cảm xúc trở lại khách sạn. Nàng đẩy cửa đem thân thể mệt mỏi đi đến bên giường, rủ mắt xuống liền thấy ở trên chăn bông phủ lấy một thân thể nữ oa rắn chắc, nữ oa kia trên má phải có một khối dấu đỏ, dưới ánh trăng lạnh lẽo giống như la sát, nhưng Thi Thuý Yên lại so với người khác càng rõ ràng hơn, người kia bất quá là cọp giấy, thậm chí ngay cả lão hổ đều không thể gọi

” Thế nào liền chiếm hơn nửa cái giường vậy, vậy ta ngủ chổ nào ?” Bất đắc dĩ nói thầm vài tiếng, Thi Thuý Yên ra sức đem Tích Phúc Hồng đẩy vào giữa giường, để mình uỷ khuất nằm nghiêng bên ngoài

Nàng sau khi nghe thấy tiếng lẩm bẩm, nhịn không được quay đầu liếc thêm mấy lần, chỉ thấy Tích Phúc Hồng bị nàng dùng sức đẩy vào trong cũng không có tỉnh, chỉ là có chút bất an uốn éo người, nàng uốn éo suýt chút nữa đá Thi Thuý Yên xuống giường, may mà đối phương phản ứng cực nhanh ngăn chân Tích Phúc Hồng.

” Ngay cả ngủ cũng không an phận!’

Thi Thuý Yên đứng dậy muốn dùng chăn bông trói Tích Phúc Hồng lại, nhưng khi nàng kéo chăn bông đến một nửa thình lình có thứ nào đó rơi vào trong mắt nàng, nhìn kỹ một chút, nguyên lai trước ngực nàng đeo một sợi dây chueyefn có hình bán nguyệt. Nguyên bản Thi Thuý Yên lơ đễnh, nhưng Tích Phúc Hồng né người sang một bên nàng liền hướng lại gần nàng, nhất thời mặt dây chuyền rơi xuống gối, hiện lên u thanh quang mang chói mắt Thi Thuý Yên, ma xui quỷ khiến nàng đã nghiêng thân trước, đây là mánh khoé để nhìn rõ hơn

Mặt dây chuyền hình bán nguyệt làm bằng hắc nham, mỏng như cánh ve, lớn nhỏ bất quá so với chén rót rượu lớn hơn chút, ở trên khắc phù điêu tinh xảo, mơ hồ có đầu long xoay quanh, chung quang là đằng vân, phần đuôi có một lỗ tròn, vừa vặn xuyên qua sợi dây đỏ treo trên cổ

Thi Thuý Yên ngồi thẳng lên, như có điều suy nghĩ , liền vén tóc trên vai

Trong lòng nàng cười thầm nói ” Có câu nói rất hay, đi mòn giày sắt chẳng tìm được, đến lúc tìm được thì chẳng tốn chút công phu nào!”

Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 3: Phồn thành

Nói về bi ai, Tích Phúc Hồng thật đúng là bi ai

Sống hơn mười năm, còn không biết bầu trời xanh thẳm như thế. Chỉ vì nàng nhiều năm ở dưới mây mù lượn lờ, cả ngày không thấy sắc trời trong sơn cốc, cho tới bay giờ chưa thấy hình dáng bầu trời thế nào, bây giờ nhìn thấy, nguyên lai bao la như vậy, khôn cùng tráng lệ như vậy

Nàng nhìn không chuyển mắt, chỉ cảm thấy hít thở đều bị kiềm chế

Tiến lên một bước, nàng thật sự đã xuất cốc

Có chút chờ mong, nhưng nhiều hơn chính là bất an. Xuất cốc rồi sẽ là ở nơi nào ? Đáy lòng nàng thầm hỏi, hẳn là giống như trong sách bà bà mang về, đều là yêu quái quỷ mị ? Hay là võ lâm huyết gió tanh mưa đánh nhau ? Hoặc là triều đình hãm hại, dân chúng lầm than thế đạo ?

Vô luận nàng đều gặp chuyện không vui, vô luận đề làm nàng sợ hãi

Rời đi Vụ Phong cốc, đi lần này, ngày sau lại sẽ như thế nào ?

Tích Phúc Hồng bất an kéo căng vạt áo, kỳ thật muốn cùng Thi Thuý Yên nói ” Thôi , ta vẫn không nên rời khỏi ” nhưng tiễn đã đặt trên dây cung, nàng không có đường lui. Lúc này chỉ có thể đứng tại chổ như đầu gỗ, trước mắt nàng là nơi lạ lẫm nàng chưa từng đi qua, sau lưng là thiên địa như bạn cũ nàng từng lớn lên

Loại tâm tình này không nỡ dứt bỏ…hay là sợ hãi dứt bỏ?

Đứng tại vách đá, Thi Thuý Yên đã dò xét đường đi xuống núi, nàng quay đầu hướng Tích Phúc Hồng mỉm cười vẫy gọi, nàng vẫn trốn ở trong bóng tối sơn động chậm chạp không di chuyển. Trong lòng bỗng nhiên lo lắng, hẳn là nàng đổi ý ? Bậm môi, nàng hướng Tích Phúc Hồng chạy tới, đưa tay cường thế kéo một cái

” Chời ! Ta, ta còn…” chuẩn bị tâm lý…

Lời còn chưa dứt, người đã bị Thi Thuý Yên kéo ra khỏi cửa động, tâm tình đáng thương còn chưa chuẩn bị xong, thân thể liền phơi dưới ánh nắng bên ngoài cốc, sắc mặt lập tức như bị đẩy vào sông băng đông lạnh vài ngày mà trở nên cứng đờ tái nhợt. Lần này cũng không càn hao tâm tốn sức cảm thán, nàng từ đầu đến cuối đều bị Thi Thuý Yên lôi kéo, dù sao đều muốn vùi sâu vào bên trong thế sự, lăn lộn một phen

” Tích muội muội, trong cốc muội là địa chủ, nhưng bên ngoài muội phải nghe lời ta “

Tích Phúc Hồng nhìn nàng nói thật hăng hái, nhịn không được ở trong lòng lầm bầm vài câu, đừng nói bên ngoài, chính là ở trong cốc nàng đều nghe lời nàng, không phải như thế làm sao lại đi ra ngoài ? Thi Thuý Yên mới không có hào hứng phỏng đoán tâm tư của nàng, phối hợp kéo nàng đi đến phía dưới núi

Bằng ký ức đi đến thôn nhỏ gần nhất, Lộc Kiến thôn là thôn thợ săn, không có khách sạn cũng không có sạp trà, thế là Thi Thuý Yên liều lĩnh dắt Tích Phúc Hồng đi vào trong một toà miếu hoang, nói đêm này liền ngủ ở đây

” Lương khô trên người đều bị nát hết rồi, chúng ta trước hết đói một bữa, ngày mai liền vào thành ” Thi Thuý Yên nói

Nghe vậy, Tích Phúc Hồng cũng không ngại. Ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện kỳ lạ, nàng cũng không có tâm tình tiêu hoá rắc rối tâm tình, lại thế nào có cảm giác đói bụng ?

Thế là nàng tìm chổ sạch sẽ ngồi xuống, lưng tựa vào cột gỗ, cong chân núp ở một bên

Thi Thuý Yên không có phản ứng nàng, kéo một cái gối ngồi xuống. Nàng từ tay áo lấy ra một bọc giấy, Tích Phúc Hồng thấy nàng tất tất tốt tốt không biết loay hoay cái gì, giương mắt nhìn, liền thấy nàng lấy ra một miếng thịt da, ở trên có một ít lỗ, tiếp theo hướng lên mặt dán lên, cái này dinh dính, thiếp thiếp, trong nháy mắt khuôn mặt tú lệ biến thành một lão bà mặt mũi tràn đầy vết nhăn

” Thuý tỷ tỷ đây là ?!” Tích Phúc Hồng bỗng nhiên buồn ngủ bừng tỉnh, kinh ngạc nhìn chòng chọc khuôn mặt xa lại kia

” Hì hì, Tích muội muội chớ trách, cái này gọi là dịch dung thuật, hành tẩu giang hồ cũng tiện một chút” Thi Thuý Yên mắt cười nhíu lại, đánh giá khuôn mặt Tích Phúc Hồng, lại nói ” Ta không giống Tích muội muội trời sinh đoan trang, coi như không cần dịch dung cũng không sao “

Nhìn khuôn mặt nhăn nheo cười đến giảo hoạt, Tích Phúc Hồng coi như ngốc cũng minh bạch ý tứ của nàng. Còn chẳng phải giễu cợt mình xấu xí sao ? Nàng hờn dỗi xoay người không để ý, vững chặt đem mặt vùi vào giữa đầu gối. Nguyên bản không thèm để ý dáng dấp của chính mình, nhưng sau khi thấy dung mạo tiểu tiên nữ của Thi Thuý Yên, liền có chút oán giận lão thiên bất công như thế, sinh ra nàng bình thường không nói, cũng đừng có có nàng có cái bớt đỏ chót chứ

Trong đem Tích Phúc Hồng ai thán cùng Thi Thuý Yên mỏi mệt nên trở nên yên lặng. Hôm sau mặt trời còn chưa mọc ở phía đông, Tích Phúc Hồng liền bị Thi Thuý Yên thúc giục lên đường, hai người ở trên đường hái trái cây dại ăn cho đỡ đói, cuối cùng cũng đến nơi cần đến

Ngửa đầu nhìn cửa thành mênh mông, ở trên biển gỗ lim khắc hai chữ Khuyết Duệ. Tích Phúc Hồng chưa từng thấy kiến truc nào khổng lồ như thế, khó giấu được đáy lòng hưng phấn, nhưng ngại dung mạo mình xấu xí, khó tránh lộ ra sự sợ hãi rụt rè, thấy trong mắt Thi Thuý Yên lại có chút tia hèn mọn. Cho dù nàng đã dịch dung thành cô nương bình thường, nhưng khó dấu được bên trong thực sự phong nhã, càng khó sửa đổi cá tính không sợ trời không sợ đất

Thế là nắm cánh tay nàng, Thi Thuý Yên bước nhanh xuyên qua đám đông, lúc nàng dừng chân là đang đứng trước cửa khách sạn. Không đợi Tích Phúc Hồng hỏi, đầu nàng lệch ra tiến vào hẻm nhỏ bên cạnh, Tích Phúc Hồng thấy vội vàng đuổi theo, nhìn thấy đúng là một đám người lam lũ, cùng lão đầu nhi bẩn thỉu

” Thuý tỷ tỷ ?” Đứng ở bên tường, Tích Phúc Hồng không hiểu gọi nàng một tiếng

Đường tắt đầy ngập lão đầu nhi, trong không khí vừa thối vừa chua, khoé mắt nàng hơi phiếm hồng, bị hun đến muốn chảy nước mắt, nhưng Thi Thuý Yên làm như không nghe thấy, chỉ đối với nàng khoác tay  áo đi phía trước

” Muội đứng ở đây, ta đi một chút liền quay lại ” Thi Thuý Yên đối với Tích Phúc Hồng nói xong một câu liền học lão đầu nhi ngồi xổm ở ven đường

Tích Phúc Hồng cũng không nghĩ gì, nàng đi đến một giao lộ thông gió ngòi xuống, so với khuê nữ cùng tuổi thân thể cao lớn cơ hồ che lấp ánh sáng, giống như tôn đại Phật dứng ở phía trước. Thi Thuý Yên liếc nhìn nàng một chút, nhếch miệng, sau đó móc ra một thỏi bạc ném cho lão khất cái

” Quy củ cũ, ngươi biết cái gì nói cho ta biết ” Thi Thuý Yên vẻ mặt nghiêm túc, lại nhíu mày nói ” Đừng có đùa giỡn vớ vẩn, ta cũng không phải là đồ đần”

” Cô nương nói rất đúng ! Cô nương nói rất đúng! ” Lão khất cái bưng lấy ngân tử, nở nụ cười sún răng ” Ngài thế nhưng không biết, ngày ấy ngài rời khỏi thành, phía sau có một nhóm lớn hán tử đều nói đến chuyện Vụ Phong Cốc, ngay cả người của Hồng Môn cũng đến “

” Chỉ bằng mấy người bọn hắn mà cũng đòi đi theo ? buồn cười” Thi Thuý Yên nhịn không được lầm bầm vài tiếng

” Ta nhìn trận kia tối thiểu có bảy tám mươi người, đến bây giờ cũng chưa có về thành, ngoài ra…” Lão khất cái liếc nhìn xung quanh, nhẹ giọng nói ” Lạc gia cũng phái người đến, nhưng bọn hắn làm việc khiêm tốn, nếu không phải ta ngày đó đi xin ăn bên ngoài cũng sẽ không gặp được “

Thi Thuý Yên nghe vậy sầm mặt, nàng biết giang hồ mãng phu dã tâm lớn, nhưng bản sự nhỏ, nhưng nàng không nghĩ tới Lạc gia cũng sẽ phái người đến dò xét chuyện này. May mắn nàng chạy nhanh, không phải nhận công phu Lạc gia, chỉ sợ nàng tìm không được quỷ bà, chính là ngay cẩ nha đầu kia cũng không giành được

Những nghĩ tới Lạc gia sứ giả trở về bẩm báo chủ tử nói trong cốc không có người, thì Thi Thuý Yên đắc ý dào dạt

” Còn có gì không ?” Thi Thuý Yên nhíu mày cười nói

” Không có, chỉ có chút ít chuyện thế thôi ” Lão khất cái lắc đầu, Thi Thuý Yên lại đột nhiên nheo mắt lại, cánh tay ngọc của nàng duỗi ra, trong sát na đem bạc ở trong tay lão khất cái giật trở về, tên ăn mày sắc mặt đại biến, bất đắc dĩ cầu khẩn nói ” Cô nương đang làm gì thế ? Ngươi muốn hỏi thăm tin tức của ta, ta đều trả lời, sao lại lấy lại tiền ?”

” Mấy cái tin tức vụng vặt mà đòi lấy nhiều tiền thế sao ? Đi, cho ngươi năm mươi đồng tiền là đủ rồi ” Thi Thuý Yên yêu kiều cười, trong mắt loé lên tinh quang, lão khất cái nhìn liền biết bị đánh trúng thiết bản, nghĩ hắn làm ăn mày kiêm mua bán tin tức mấy năm gần đây, chưa từng thấy cô nương giảo hoạt như thế

” Ai nha, đúng là không thể thoát khỏi pháp nhãn của cô nương” lão khất cái tự nhận gặp xui xẻo, nguyên bản còn muốn khoe khoang tin mật để kiếm vài đồng tiền, lần này gặp được tiểu cơ linh, cũng chỉ có thể nói ra toàn bộ ” Hai ngày trước đệ tử Bích Huyền cung cũng tới, bất quá, hai người cũng không có ra khỏi thành “

Bích Huyền cung ? Hừ, hổ long quật liên quan gì đến bọn họ…

” Thôi được ” Thi Thuý Yên dùng ngón tay vén tóc trên vai nói ” Vậy được, cho ngươi thêm hai mươi văn”

” Cô nãi nãi của ta, thật không có gì khác, nếu không ngài hỏi qua huynh đệ của ta cũng được ” hắn thấy Thi Thuý Yên cười không đáp, mắt thấy bạc trong tay còn bị giật lại, trong lòng không cam tâm, cuối cùng đành phải nói ” Được rồi, tiểu thái bảo vương phủ bên ngoài nuôi cô em vợ để phu nhân hắn phát hiện, treo ngược lên đánh nửa ngày, tiếng kêu thảm thiết ngay cả trong ngõ hẻm cũng nghe thấy hết”

” Ai muốn nghe chuyện phá sự này a!” Thi Thuý Yên tức giận nhảy lên, cuối cùng vẫn chỉ ném bảy mươi văn đồng

Hai nàng rời khro ngõ nhỏ liền trực tiếp vào khách sạn, Tích Phúc Hồng chưa từng đến những chổ thế này, sợ hãi núp sau lưng Thi Thuý Yên. Chỉ thấy bên trong khách sạn sinh ý quạng quẽ, trong sảnh to như vậy chỉ có ba bàn có khách, liền ngay cả điếm tiểu nhị lười vênh vang không nghĩ chào hỏi, nhưng dựa vào đạo đức nghề nghiệp, vẫn là hỏi một câu ” Khách quan nghỉ chân hay là ở lại ?”

Thi Thuý Yên thấy đối phương xa cách cũng không giận, chỉ nói muốn một gian phòng

” Tốt, khách quan mời ” điếm tiểu nhị quay người đi lên lầu hai, Thi Thuý Yên lại không động

” Tích muội muội, lên trước, ta ra ngoài đi dạo liền về “

” Trời đã tối, tỷ còn muốn ra ngoài ?” Tích Phúc Hồng nhíu mày hỏi

” Yên tâm, rất nhanh liền trở về, muội muội nếu đói thì gọi tiểu nhị đem một ít thức ăn vào phòng ” Nói xong Thi Thuý Yên cũng không lưu lại. Nàng quay người đi ra khỏi cửa khách sạn, chưởng quỹ đột nhiên ngẩng đầu nhìn nàng một chút, sau đó xuất ra một phong thư đặt ở cạnh bàn

Thi Thuý Yên đi ngang qua thuận tay tiếp nhận, Tích Phúc Hồng không có thấy một màn kia

Thấy thân ảnh đơn bạc của nàng chìm vào đêm tối, lúc này mới quay người lên lầu

Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 2: Tù khốn mật đạo

” Ta gi là Thi Thuý Yên, không biết phương danh ca mui mui là gì ?”

Tiu tiên n hướng nàng ly lòng, nhưng Tích Phúc Hng cnh gii lùi li ba bước

Nàng nhíu cht lông mày nhìn chm chm thiếu n không ln không nh trước mt, trong lòng mt trn ri bi. Thy đối phương m ming mt câu qu bà, ngm ming mt câu qu bà, nàng vào trong cc có mc đích gì ? Xác định là không phi chuyn gì tt

Mun ta xut cc ? Không được ! vô lun như thế nào đều s không ri đi, làm sao cũng không đi !

Nghĩ thế, Tích Phúc Hng lt đầu liếc Thi Thuý Yên vi bước nhanh

Ai ng Thi Thuý Yên lp tc qun lên nói ” mui mui làm sao không để
ý người ta vy ?” Nàng chu ming nh, b dáng chu đủ u khut

” Xin li, ta s không xut cc ” Tích Phúc Hng đưa lưng v phía nàng nói

” Ai nha, mui mui đừng ngc thế, bên ngoài có người mun giết nàng vào đi coi như không xong ” Thi Thuý Yên vi vàng la lên

Ln này Tích Phúc Hng không có
đáp li, nàng trm mc thu thp công c trong vườn hoa, nhc lên thùng g th vào rp. Thi Thuý Yên thy nàng bn rn qut cường không để
ý
đến mình, tâm lý qu thc phin mun. Mun cùng nàng tu tin nói hai ba câu, bên ngoài quan huyn gia gia đều mun nhn nàng làm tôn n, làm sao tiu thôn cô nương chính là không nghe li nàng ch ?

Để nàng lưu li nơi này cũng không phi không tt, bên ngoài nhng dã thú kia thế nhưng là
ăn tht người không nh xương!

Linh mâu nht chuyn, Thi Thuý Yên li cười meo meo hướng Tích Phúc Hng đi đến

” mui mui thành tht nói cho mui nghe”

Tích Phúc Hng nghe vy, quay đầu nhìn nàng chơi trò xiếc

Thy thế Thi Thuý Yên cười gi di nói ” Ta là Lê Khương Sơn Thi ph
độc n, hành tu giang h không tin bi l thân phn, mi khiến mui mui hoài nghi ta, k tht cha ta cùng qu bà là bn vong niên, ch là qu bà thường n cư sơn cc, cho nên ta không có cùng lão nhân gia trò chuyn qua, không biết trong cc còn có mui mui, nhưng mui phi tin tưởng ta, gn đây giang h có rt nhiu tin tc bt li cho qu bà, cha lo lng nên gi ta đến thông báo mi tiếng, không ngi bà li xut cc ri ”

Tích Phúc Hng hoài nghi nhìn chm chm Thi Thuý Yên, ta như mun tìm manh mi gì

” mui mui xin hãy tin ta,ta làm sao mà vượt qua được nhng cơ quan trong V Phong cc ? Tt c
đều là do cha ta được qu bà ch
đim, mui mui nếu không tin, ch xut cc sau ta đưa mui đến nhà gp cha ta”

Nghe vy, Tích Phúc Hng trng mt nhìn, nghĩ thn nàng nói cũng đúng. Mc dù không biết đến nhng cơ quan kia là do bà bà bày ra, nht định là vô cùng tt, li nói nhng cơ quan kia ch có bà bà hiu rõ, ngoi nhân không cách nào tu tin phá gii, tr phi bà bà c
ý cho người đi vào, như vy, tiu tiên n t xưng là Thi ph thiên kiam có th bình an đứng nơi này đúng không?

Bt quá…ch là li suy đoán mà thôi…

” mui mui còn hoài nghi ta ?” Thi Thuý Yên đin đạm đáng yêu nhìn nàng

Tích Phúc Hng không chút do d gt đầu, Thi Thuý Yên tc gin kém chút th huyết. Nàng đã ra sc din kch, đối phương còn không dính chiêu, bĩu môi, đôi mt Thi Thuý Yên nhìn chm chm nàng, phát hin người trước mt tuy không tin, nhưng hai đầu lông mày th hin lo lng vn nhìn ra được, có th thy được đối vi s an nguy ca qu bà có chút thn trng

Sc mt thay đổi, Thi Thuý Yên bt đắc dĩ nói ” mui mui không tin ta cũng là
điu đương nhiên, ch là qu bà mt mình bên ngoài, đám người kia là cu gia ca qu bà, nếu như b bn hn biết người không trong cc, chc chn gióng trng khua chiêng bt người, cho dù ta thn thông qung đại, đến lúc đó cũng không cu được qu bà

Ln gii thích này lc kình mười phn, Tích Phúc Hng lp tc trng ln hai mt, rt là bi ri

” Cho nên chúng ta phi tha dp nhng người kia chưa đến, sm mt bước lên đường, dù sao hành tung qu bà qu d, tìm được cũng tn mt ít thi gian, đợi ta th b câu đưa thư báo cho cha ta, không s xy ra chuyn ”

Thi Thuý Yên tháy Tích Phúc Hng đã dao động, vi vàng tiến lên nm cht tay nàng cười nói ” Ta thy mui mui đối vi qu bà coi trng như thế, định s không mun để qu bà b
ác nhân bt đi a ? Yên tâm, t t dù không có bn s thông thiên, nhưng du tu giang h có chút kinh nghim, chúng ta cùng lên đường, xem như là t mui tương tr
được không ? Li nói, ta còn không biết tên mui mui ?”

” Ta gi .. Tích Phúc Hng ”

” Vy thì tt, Tích mui mui sau ngày không ngi gi ta là Thuý T t ” Thi Thuý Yên mt mũi tràn đầy ôn nhu, nhưng trong lòng li chính là chế giu n oa trước mt. Cái tên Tích Phúc Hng nghe rt tt. Tích phúc mà tích phúc cũng không biết, nhưng hng vn thc s là hng, có cái bt đỏ trên mt không bình thường nhìn khó coi.

” Thuý…t t, đợi ta thu thp y phc, chúng ta lin đi ”

Tích Phúc Hng như gió chy vào trong phòng, trong t bếp đơn sơ lôi ra mt khi vi thô, đem hai b trường sam bao li ri ôm vào trong ngc, đây là tt c tài sn ca nàng, không có bc cũng không có trang sc quý giá
đeo tay, th duy nht có giá trí nht đối vi nàng chính là mười năm ký
c cc, Phong V cc không thay đổi dù mình đã trưởng thành

Tuy có chút sn não, nhưng nàng không ngng an i bn thân, sau khi tìm được bà bà lin tr v

Chy ra khi phòng, Tích Phúc Hng nghĩ gi Thi Thuý Yên, đã thy nàng ngi xm ven đường ngi ngi hoa nh. Ánh mt tri t trong mây mù chiếu nghiêng xung, tn ra kim quang vy quanh thiếu n tiên linhh kia, dường như là mt bc ho
đim tĩnh để Tích Phúc Hng nhìn ngc, nghĩ sau này mun cùng n hài đẹp như vy kết bn cùng lên đường, tai cũng vì thế t nhiên phát nóng

” Tích mui mui, làm sao không gi ta mt tiếng ?” Thi Thuý Yên phát giác có người bên cnh, giương mt cười nói

…Thuý…t t, mui dt t
đi mt đạo, bên ngoài không ra được ”

Tích Phúc Hng lúng túng bước nhanh ri đi, không để
ý Thi Thuý Yên la hét ch mt chút. Hai người không đi v phía đường đá, mà
đi v phía đầu ngun nước, Tích Phúc Hng cho ti bây gi ch nhìn qua bà bà t mt đạo ri đi, mình là ln đầu tiên đi vào. Nàng đứng bên thác nước nhìn v tương li, bng nhiên bùm mt tiếng nhy vào trong ao, Thi Thuý Yên nhìn thy bc lên lông mày, trong lòng phàn nàn làm sao còn phi ln à ?

Ch thy Tích Phúc Hng c thân người ngâm vào trong nước, mt hi bên b bng nhiên thiên diêu địa động, Thi Thuý Yên vi vàng n định thân th, ch thy dòng nước xiết ca thác, toé lên bt nước ging như hòn đá biến động, ct nước phun lên cao. Nàng không cao hng lau git nước dính lên tóc, lin thy Tích Phúc Hng t
đáy nước bơi lên b, ch vào thác nước nói ” Đằng sau có mt đạo, tranh th thi gian đi vào, rt nhanh s li hi hp bên trên”

Hai người xuyên qua thác nước đi vào trong thch động ti đen, chân Tích Phúc Hng va đứng vng, ca đá lp tc m m đóng li. Trong động u ám, Thi Thuý Yên t trong ngc móc ra giy du vi, may mn nàng du tu có thói quen tt, nh k mang theo trong người cây châm la chun b cho bt k tình hung nào. Nàng hướng cây châm thi la, lp tc ánh sáng to ra bn phía

Trước mt là mt đường hp kín, ch
đủ mt người đi, Thi Thuý Yên đem cây châm la đưa cho Tích Phúc Hng để nàng dn đường. Người này nhân sinh không quen, nàng cũng không có
đần mà bn thân xung phong, lường trước qu bà
âm him kia s thiết lp cm by gì, khinh công mnh như nàng cũng vô pháp nơi nh hp mà liên tc thoát ra

” Phía trước s không có cái..cái kia…là
đồ vt hi người?” nhìn phía trước không ra ba bước lin không nhìn thy năm ngón tay, Tích Phúc Hng nhp tim đập cc nhanh

” mui mui nhy cm, chúng ta mau nhanh đi ” Thi Thuý Yên sau lưng thúc gic

Tích Phúc Hng b nàng đẩy, đành phi tng bước đi v phía trước, nàng tp trung tinh thn nhìn chăm chú nơi xa, thnh thong tay còn mun nghe bát quái xung quanh s có gì
đó vn nht, nhưng my phút sau vn là cnh sc không đổi, con đường bng đá, ngay c li r cũng không có

Thi Thuý Yên đi phía sau, trong lòng nói không nên li bc bi. Con đường này ti li yên tĩnh, còn thng tp không có ngã r, qu d làm lòng người lnh ngt

Trái li Tích Phúc Hng, càng chy càng an tâm, nàng nghĩ con đường này dù sao cũng là bà bà dùng để
đi ra bên ngoài, nếu như
đặt mai phc trong ngách nh, không phi đang phin phc chính mình sao ? Nghĩ
đến đây, nàng lin an tâm tăng tc bước chân, mt lòng ch mun mau sm thy ánh mt tri, Thi Thuý Yên không quen li biến sc, đưa tay kéo nàng, do Tích Phúc Hng kém chút té ngã trên đất

” Tích mui mui ! mui đi vi vã như vy mun b rơi ta hay sao ?” Thi Thuý Yên gt ging

” Ta không có…ch là mun mau sm ra ngoài thôi ” Tích Phúc Hng vô ti gii thích nói

” Mun đi ra ngoài cũng không th ch quan, động này có v c quái, vn là cn thn hơn ” Thi Thuý Yên nhíu mày

Nàng cúi đầu suy tư, t lúc vào động đã hơn mt canh gi, con đường này làm sao đi hoài không ra được ? Không phi là qu
đả tường ? Thi Thuý Yên đi theo sau lưng Tích Phúc Hng, nhìn chm chm bóng lưng thp bé, cm thy bé con này ta như không phát giác khác thường, như tht s có chướng nhãn pháp, hai người kia cũng đừng nghĩ ra ngoài

” Tích mui mui, ngươi nhưng tng nghe qua cơ quan mt đạo t qu bà ?” Thi Thuý Yên nh ging kh hi

Tích Phúc Hng nghiêng đầu suy tư nói ” Bà bà, ch làm ta thay bà m mt đạo, chưa nói qua bên trong có cơ quan”

” Nhưng chúng ta đi lâu như vy, chân tay đều đau nhc ” Thi Thuý Yên làm nũng nói

Tích Phúc Hng lúc này mi dng chân ” Cn ngh sao ?”

Nàng quay đầu nhìn v phía Thi Thuý Yên, ch cm thy ánh la chiếu lên trên mt nàng đã
rũ, đáy lòng mười phn không đành lòng. Nhưng đối phương li không đáp li, ch
đưa tay tiếp nhn cây châm la soi mt ln, bước vài bước lên phía trước, Tích Phúc Hng bun bc đui theo, nhìn thân th
đối phương nh nhn xinh xn va đi va xoay, ta như
đang tìm đồ vt gì, Tích Phúc Hng không có tâm tư cơ linh như Thi Thuý Yên, đi na ngày lin bt đầu tht thn, không hè hay biết người trước mt đã dng li, nht thi thng tp trc tiếp đụng vào

” Sao, làm sao ri ?” Tích Phúc Hng che ly cái trán b
đau hi

Thi Thuý Yên quay đầu không cao hng trng nàng mt cái nói ” Có gió, ch này có ca hang”

Nàng giơ lên cây châm la cn thn chiếu lên vách đá, va ri đi sau lưng Tích Phúc Hng không có phác giác, hin ti đi trước mi có phát hin mt trn gió nhe lướt qua mt. Nàng ngi xm trên mt đất t tiu hu khán, thình lình mt sc phát hin phía dưới vách đá li có khi khí chui qua l thng, đưa tay tìm tòi lin s vào xích st thô trng

” H !” Thi Thuý Yên bng nhiên cười lnh nói ” Nghĩ vây khn bn cô nương còn hơi sm đó !”

Nàng dùng sc kéo môt cái, bên tai vang lên tiếng m m, nguyên bn vách đá không kiên c chm rãi h xung, đúng là mt cái van. Thi Thuý Yên ném xích st, ba bước hai bước đi ra ngoài, nàng trong con đường bng đá u ám này đợi đến toàn thân rét run, lúc này hn không th
để
ánh mt tri tm khp người

Trái li Tích Phúc Hng nheo mt đứng trong động

Nguyên bn ni tâm không có chút nào gn sóng lin tr nên bành trường không thôi

Nga đầu nhìn li…đúng là hơn mười năm qua chưa tng thy qua ánh sáng

Posted in Thượng Quan Uyển Nhi

Màn giữa 1 – Lưu chuyển cầu vồng

Hắn đã bảy mươi tuổi, cả đời ở trong hoàng cung kim ngọc mãn đường, một tên yêu quái tự tư bợ đỡ, sắc mặt nịnh nọt. Đã không ai kỳ vọng hắn còn bất kỳ lương tâm nào, như vậy vô pháp vô thiên cũng là định mệnh của hắn, thân là thái giám, nước chảy mây trôi chính là năng lực sống còn cơ bản

Cho đến khi dân gian nghe đồn ” Hoa giải ngữ, ngọc thơm ngát ” Võ tài tử, sau khi bị Thái Tông hoàng đến sủng hạnh trở về ngõ hẻm, mở ra đôi mắt nhu diễm đẫm nước mắt, nhẹ nhàng khóc thút thít nắm chặt tay hắn nói ” Tiên sinh, tạ ơn ngài, tạ ơn ngài nói cho ta biết làm thế nào hầu hạ hoàng thượng..Thế nhưng mà, đau quá, đau quá a, tiên sinh…”

Lý Thế Dân cả đời dùng kiếm chém giết một đời, không có khả năng ôn nhu kiên nhẫn đối đãi phòng sự, các thái y đã sớm trị liệu qua vết thương lúc sủng hạnh để lại, thậm chí còn có Tần phi hôn mê một số canh giờ. Có mấy tài tử về sau thưởng cho bọn thái giám, nhưng kẻ khéo léo đương nhiên sẽ thăng phẩm phi tần, nhưng không có người nào như vị Võ tài tử, không chút nào ghét bỏ cầm chặt tay hắn nói lời cảm tạ, không có người nào như Võ Mị Nương, xem hắn là tấm ván duy nhất trong hậu cung để nương nhờ sống sót

Đột nhiên, hắn không còn là hoạn quan bị người khinh thị, càng không phải là yêu quái tham lam, mặt mũi nham hiểm

” Võ tài tử, nô tài nghe phong thanh, hoàng thượng phi thường hài lòng tối nay, đêm nay có thể sẽ treo biển truyền triệu ngài”

‘ Đêm mai…sẽ còn đau như thế không ?”

” Đương nhiên sẽ không. Những tài tử vẫn phải làm bộ đau đớn, đêm nay ngài non nớt bộ dáng chính là đã hấp dẫn hoàng thượng”

” Mị nương minh bạch tiên sinh ” thiếu nữ dùng tay áo rộng thùng thình lau nước mắt… Hắn phải nhớ kỹ dạy bảo nàng từ bỏ thói quen hạ đẳng này của bọn bách tính bình dân ” Cám ơn ngài tiên sinh. Tối nay cách tấm màn, Mị Nương lắng nghe ngài dặn dò nên chú ý đủ loại chi tiết…thanh âm ngài để mị nương cảm thấy thật sâu ấm áp, cũng không có tiếp tục sợ hãi “

Hắn không còn là yêu quái

Chí ít ở trước mặt thiếu nữ này, hắn là đạo sư mà nàng kính yêu nhất trong hoàng cung

Thế là, đã không phải trách nhiệm của hắn, cũng không đạt được lợi lộc nào, mỗi khi Võ tài tử bị hoàng thượng triệu kiến, cho đến đêm khuya trở lại ngõ hẻm Dịch Đình cung, hắn sẽ cầm đèn lồng, bình tĩnh đứng ở cửa ra vào đợi nàng

Thái Tông sau khi chết, tất cả phi tần bị đưa đến am ni cô, vì bảo thủ bí mật hậu cung, ép buộc các nàng phải xuất gia làm ni, ngăn cách nhân thế. Võ tài tử rời đi ngõ hẻm, quay đâu nhìn hắn tiễn biệt một chút

” Tiên sinh, ngài vẫn ở đây trông coi…” Dường như hoài niệm, lại giống như là suy nghĩ sâu xa, Võ Mi nở nụ cười yếu ớt, quang hoa tập kích lòng người ” Từ đêm đó, cho đến bây giờ “

Hoàng đế sủng hạnh đêm đó, thiếu nữ không hiểu việc đời hô đau, lúc này đã hoàn thành mưu kế câu dẫn Lý Trị, cho nên chỉ cần đợi thời cơ liền tốt, chờ đợi Lý Trị đưa nàng ra khỏi Cảm Nghiệp Tự trở về cung

” Ngài nhất định phải còn sống, tiên sinh…còn sống chờ ngày Võ Mị Nương ta hồi cung “

Nói xong, nàng leo lên cỗ kiệu, rốt cuộc không có quay đầu

Cho đến khi cỗ kiệu khuất ánh mắt, Nguỵ An vẫn đứng yên tại chổ, cung kính xoay người

oOo

” Nguỵ công công, Uyển Nhi có thể quấy rầy ngài một chút được không ?”

” Không thể vào lúc này, Uyển Nhi cô nương “

Ngự thiện phòng, đang vì Thái Bình công chúa hiếm khi tiến cung mà bận rộn chuẩn bị đồ ăn, Nguỵ An phân phó giám sát đầu bếp. Liền nhìn thấy ở ngoài cổng thò vào một cái đầu thiếu nữ

“Lúc nào ngài mới rảnh ạ ?”

” Sau nửa canh giờ “

” Vậy Uyển Nhi ở ngoài cửa đợi ngày “

Nói xong, cái đầu chứa vạn vạn quyển sách, câu thơ, từ cửa nhanh nhẹn biến mất

Nguỵ An vẫn không có nhìn một chút, ngược lại có một tư lịch thái giám cúi đầu tiến về phía trước nói ” Nguỵ công công, chổ này để cho nô tài coi chừng được rồi, Uyển Nhi cô nương có chuyện quan trọng trao đổi “

” có chuyện gì quan trọng hơn việc chúng ta hầu hạ nữ nhi mà Hoàng Hậu nương nương sủng ái nhất hả ?” Nguỵ An lạnh nhạt nói ” Ta nói là nửa canh giờ chính là nửa canh giờ, nàng có thể đợi được hay không cũng không có liên quan đến ta “

” Thế nhưng mà công công, Uyển Nhi cô nương chính là chuyên làm việc cho Hoàng Hậu nương nương…cái này, cái này nếu có trì hoãn gì…chỉ sợ không ổn “

Động tác Nguỵ An giống như đang làm chậm tốc độ, nghiêng đầu nhìn qua thái giám đang giải thích bên cạnh ” Ngươi là ám chỉ, bây giờ ngay cả ta cũng phải thở theo nhịp của Thượng Quan Uyển Nhi sao ? Chỉ vì nàng là ” tể tướng thật quyền ” của Đại Đường, là hồng nhân trước mặt Hoàng Hậu nương nương ?”

” Không dám, không dám ! Nô tài tuyệt đối không có ý này!” giống như bị ánh mắt như rắn nhìn chằm chằm đến đổ mồ hôi lạnh, thái giám cúi thấp đầu cơ hồ có thể đụng vào bụng mình

“…Tác Nghiệt ” Nguỵ An khẽ gắt một tiếng, quay người đi tới cửa

Bước ra ngự thiện phòng, hắn liền rất nhanh nhìn thấy thân ảnh Thượng Quan Uyển Nhi ngồi trên thềm đá

Quần áo trên người thế nhưng là tơ lụa cống phẩm mà ngay cả nữ quyến quan lớn cũng không có, từ trước đến nay chỉ lưu lại cho công chúa hoàng tử, thế mà bị nữ oa nhi xem là vải rách mà ngồi dưới đất sao ?

Nguỵ An nhíu mày, đi đến sau lưng Thượng Quan Uyển Nhi, trầm giọng mở miệng ” Uyển Nhi cô nương, tìm tiểu nhân có việc gì quan trọng ?”

” Nguỵ công công ” Ngẩng lên thấy người, thiếu nữ thi nhân lập tức đứng lên, xoay người về phía hắn cúi đầu ” Uyển Nhi nghĩ tạ ơn ngài, đêm qua nhận được sự chỉ điểm của ngài, Uyển Nhi mới biết chổ tìm Hoàng Hậu nương nương “

” Uyển Nhi cô nương đa lễ ” Ngữ khí Nguỵ An vẫn là bình bình đạm đạm, giống như cho tới bây giờ liền không muốn bất luận kẻ nào biết sự tồn tại của hắn, thực tế không tưởng tượng ra được một mặt âm tàn của hắn. Không tưởng tượng ra được, hắn cũng là người gia hại Thượng Quan Gia

” Nguỵ công công, ngài sao lại nói cho Uyển Nhi biết chổ của Hoàng Hậu nương nương ?”

Nhìn xem con ngươi hiếu kỳ lại cẩn thận, hắn lập tức im lặng. Vốn không nghĩ tới sẽ nói cho nàng biết, đến cùng là vì cái gì ? Lần đầu tiên làm ra hành động mà ngay cả hắn cũng không biết vì sao , rõ ràng quá khứ lúc trước xa xôi như vậy, cái thời gian cầm đèn lồng đứng ở ngõ hẻm canh giữ, hiện tại lại là chuyện gì ?

Cuối cùng, Nguỵ An trả lời ” Bởi vì Uyển Nhi cô nương nghĩ đến bên Hoàng Hậu nương nương…bởi vì người chỉ muốn đến bên người Hoàng Hậu nương nương “

Đúng rồi, kỳ thật không phải là không có lý do

Lúc trước, chỉ là nghĩ bồi tiếp, từng nắm chặt tay mình nói tạ ơn, nước mắt lăn xuống, ta thấy mà yêu tài tử, cùng đi về nơi hoàng cung tàn khốc vặn vẹo. Hiện tại, chỉ cần cũng có thể nhớ lại cảm giác mình không phải là yêu quái, vjaay thì có thể đem tất cả những người quan tâm Hoàng Hậu nương nương mà đưa đến bên nàng, cũng hoá thành rắn độc cắn chết bất kỳ sự vật gây bất lợi cho nàng

Nếu như đêm qua không có Nguỵ An nhắc nhở, Thượng Quan Uyển Nhi cùng Võ Tắc Thiên quan hệ không có phát triển như vậy, hết thảy đều là chính mình đoán được, tên thái giám này quyết định ai mới là nhân vật mấu chốt tiếp tục đợi bên người Võ hậu

” Nguỵ công công, Uyển Nhi hôm nay đến tìm ngài, trừ nói lời cảm tạ, còn có một việc…Chuyện này, Uyển Nhi biết chỉ có thể tìm một mình ngài thương lượng ” Không để cho Nguỵ An có cơ hội nói lời khách sáo từ chối, Thượng Quan Uyển Nhi ngay sau đó liền nói ” Mấy ngày trước đây, thái tử điện hạ được Hoàng Hậu nương nương phái đi giám sát trị thuỷ đã hồi cung, vì chuyện cưới Bùi Cư Đạo nữ nhi làm thái tử phi…ngài có biết chuyện này không ?”

” Đúng vậy, hôn sự này chính là do hoàng thượng tự mình quyết định. Thái tử phi hiền lương thục đức, Hoàng Hậu nương nương cũng tương đối hài lòng “

Thượng Quan Uyển Nhi móp méo miệng, hai tay chắp sau lưng, do dự chốc lát mới nói ” Nhưng bản nhân thái tử điện hạ không hài lòng “

Nguỵ An không có bộc lộ thần sắc cảnh giới bên ngoài, như cũ duy trì dáng vể bình ổn ” Ngài nghe được phong thanh thế nào, Uyển Nhi cô nương ?”

” Vừa rồi, điện hạ tới tìm Uyển Nhi…” Thượng Quan Uyển Nhi hai tay vẫn chắp xong lưng, một cước đá hòn đá nhỏ, đó là thói quen nàng phát tiết cảm xúc ” Điện hạ nói, hắn không muốn cưới Bùi tiểu thư,  hắn nghĩ…nghĩ nạp Uyển Nhi làm phi “

” Thái tử điện hạ nghĩ nạp Uyển Nhi cô nương làm thái tử phi ?”

Có lẽ bởi vì Nguỵ An hỏi quá mức tự nhiên, làm Thượng Quan Uyển Nhi cười như tự giễu

” Đúng vậy, Uyển Nhi không biết nên làm sao cho phải, mà chuyện này không thể trắng trợn nói rõ, mới đến thỉnh giáo cao kiến của Nguỵ công công “

” Uyển Nhi cô nương, tiểu nhân bất quá là một tên thái giám…”

” Nguỵ công công, ngài là người hầu bên cạnh Hoàng Hậu nương nương lâu nhất, ý kiến của ngài so với người khác đều trân quý “

Nguỵ  An suy tư trầm ngâm một tiếng

Thái tử từ trước đến nay tính tình đều nội liễm, đương nhiên sẽ nghĩ cưới người mình thích làm vợ, hôm nay Lý Hoằng ngỏ lời với Thượng Quan Uyển Nhi, có thể nói không chút nào ngạc nhiên. Khiến người kinh ngạc, ngược lại người này còn là một thiếu nữ ngây thơ thanh xuân lại thêm mỹ mạo động lòng người

” Uyển Nhi cô nương, ngài là người thông minh, phải biết nạp người làm Thái tử phi là chuyện không thể nào “

Thượng Quan Uyển Nhi gật gật đầu ” Uyển Nhi cũng trả lời như vậy, nhưng thái tử điện hạ lại nói muốn tìm Hoàng Hậu nương nương xin ban hôn, Uyển Nhi không nghĩ để Hoàng Hậu nương nương phiền lòng, liền thuận miệng ứng phó nói…”

” Uyển Nhi cô nương không muốn làm thái tử phi ?”

” Coi như cố gắng, thì có thể làm bao lâu ? Đáy mắt như đầm nước một mảnh trí tuệ hiểu rõ ” Không sợ nói rõ với ngài. Nguỵ công công, Uyển Nhi từng hướng Hoàng Hậu nương nương góp lời phế thái tử Hoằng, bởi vì hắn nhân hậu vô năng, trẻ con vụng về, mượn từ ái nhân đức làm lý do, lần lượt cùng Hoàng Hậu nương nương đối nghịch, không bãi miễn hắn…”

Thượng Quan Uyển Nhi thở dài một hơi

Nhẫn tâm cùng vô tình, là phương thức duy nhất mà nàng nghĩ đến để bảo hộ bằng hữu

“….không bãi miễn Lý Hoằng, hắn sẽ chết “

Nguỵ An rốt cuộc cười, nhưng giống như là khiêng động hong vỏ cây ” Tiểu nhân cũng không có nghe thấy những lời vừa rồi của Uyển Nhi cô nương. Như vậy….tiểu nhân hỏi ngài một câu, Uyển Nhi cô nương có nguyện vọng khác cao hơn làm Thái Tử Phi sao ?”

” Uyển Nhi chỉ có một nguyện vọng ở bên cạnh Hoàng Hậu nương nương, ở gần ngài ấy nhất, tận mắt nhìn thấy ngài ấy chỉ điểm giang sơn”

“Nói như vậy, chức Thái Tử Phi lại chịu thiệt Uyển Nhi cô nương rồi “

” Công công, lời này giải thích thế nào ?”

” Uyển Nhi cô nương, chổ gần nhất có thể ngày ngày trông thấy người chỉ điểm giang sơn thống nhất thiên hạ, chỉ có thể là leo lên ngôi vị hoàng hậu mà thôi ?”

“….công công ?!” Thượng Quan Uyển Nhi trợn to mắt, sắc mặt đỏ thẫm ” Uyển Nhi chưa từng nghĩ tới, như thế…chuyện nghe đến rợn cả người như thế, Uyển Nhi chưa hề nghĩ tới !”

” Nếu có một ngày nữ tử cũng có thể leo lên ngồi ở điện ngọc, thế gian há còn chuyện khác nghe đến rợn người hơn sao ?” Nguỵ An khàn giọng một mảnh nhu thanh, mị mị sâu kín tung bay ” Không phải , ngài liền chịu thiệt nhận lấy chức thái tử phi trong thời gian ngắn đi “

Thượng Quan Uyển Nhi trầm mặc nhìn hắn chăm chú

” Còn có chuyện khác quan trọng hơn sao, Uyển Nhi cô nương ?”

” Nguỵ công công…” cắn môi dưới, cúi đầu nhìn bàn tay sạch sẽ không dính vết bẩn của mình, Thượng Quan Uyển Nhi thấp giọng nói ” chúng ta là người của Hoàng Hậu nương nương…cho nên, chúng ta sẽ không khuất phục “

oOo

Đem phi tử tiên đế hoàn tục, từ am ni cô một lần nữa được nghênh đón vào trong cung, đây là chuyện chưa từng có từ trước đến nay, huống chi còn là một tài tử mang thai trước. Bí mật Lý Trị cùng Võ Mị Nương loạn luân bội đức ở trong triều đình sớm đồn như mưa gió, trở thành một lời đồn đại khinh bỉ, Võ Mị được phong làm cửu tần Chiêu Nghi, hồi cung cũng không phải là một trận chiến trắng trợn, mà là đè nén không lộ ra bị thương

Nhưng nàng vẫn là trở vè

Giống như ngày đó hứa hẹn, nàng mang theo dã tâm cao hừng hực, hồi sinh từ địa ngục

… Mà hắn, đúng hẹn đứng ở cửa cung, cầm theo một chiếc đèn lồng

” Tiên sinh, đã lâu không gặp”

” Mấy ngày nay uỷ khuất ngài, nương nương “

Võ Chiêu Nghi mỉm cười, giống như lúc trước vừa ly cung, chán ghét bị bài bối, rốt cuộc chịu không nổi phải nghe mệnh lệnh người khác mà sống qua ngày, là nụ cười tuỳ tiện cùng vũ mị

” Đúng thế…Bất quá tiên sinh , từ nay về sau, Mị Nương sẽ không để mình chịu hết uỷ khuất. Tất cả chướng ngại ngăn cản trước mặt, từng chút từng chút đều thanh trừng hết”

“Đầu tiên, liền chính là Tiêu Thục Phi “

” Cứ làm như thế ” Chiêu Nghi vuốt ve bụng dưới đã to lên, nói khẽ ” Thẻ đánh bạc, tất cả đã góp đủ “

Đêm đó, thiên hạ Lý gia nghênh đón giang sơn Võ thị dưới ánh rạng đông, một tia sáng chiếu rọi thế gian mấy chục năm, phong hậu liền thay mặt phổ thành một tổ khúc tôn vinh lịch sử xán lạn, cũng từng bước từng bước thúc đẩy nữ tử danh thuỳ thiên cổ, có thể được ca tụng, bị nguyền rủa, bị xúc động ở trong dòng lũ văn hoá

Dưới nhật nguyệt đương không, kéo dài lưu chuyển thành một đường màu hồng vờn quanh, không có người lại nghĩ làm oan chính mình