Sương mù lượn lờ, xung quanh sườn núi, cốc này có tên là Vụ Phong Cốc.
Trong cốc, nhiều lần sương trắng phủ xuống, giống như một tầng sa mỏng không cách nào chạm đến, lười biếng trải lên nham thạch dốc đứng. Phóng tầm mắt nhìn tới, hai con đường nhỏ hẹp nghiêng nghiêng, dẫn đến một nơi thế ngoại đào viên. Cỏ xanh kéo dài đi lên, thác nước cao ngất không tìm được ngọn nguồn chảy róc rách tựa như
ảo mộng thiên cảnh, chỉ có một căn nhà
đơn sơ mộc mạc được dựng bên cạnh, ẩn núp trong nơi âm u hẻo lánh nhất
Cửa gổ vang lên một tiếng
Trong phòng đi ra một nữ oa nhi, tuổi chừng bất quá mười lăm, thân mặc vải thô tố y, tóc dài được cuộn lại sau đầu bằng cây trâm trúc, thân thể không giống nử tử Giang Nam nhỏ bé yếu đuối, mà bởi vì làm nghề nông trường kỳ nên có chút mạnh mẽ có sức. Nàng nguyên bản có dung mạo bình thường, lại bởi vì mắt phải có một dấu bớt màu đỏ, khiến cho khuôn mặt phổ thông lại trở nên nổi bật kỳ quái, nhưng nữ tử cũng chưa từng phiền lòng vì chuyện này, bởi vì nàng từ nhỏ theo bà bà
ẩn cư trong cốc, chớp mắt cũng hơn mười năm
Người này tên là Tích Phúc Hồng
Nàng đưa tay vò mắt, đánh mấy cái ngáp. Ai bảo nàng tối hôm qua tham nhìn sách nhỏ truyền kỳ mà bà bà mang từ ngoài về cốc, bất tri bất giác quên thời gian, lúc nàng xem hết bắt đầu mệt rã rời mới phát hiện ngoài cửa sổ tiếng chim hót chiêm chiếp, đẩy cửa lại thấy sắc trời trắng bệch
Nhìn quanh xem cảnh núi to lớn, Tích Phúc Hồng hít một hơi sâu hương thơm ngát trong cốc, cho dù thức đêm khiến thân thể nàng mệt mỏi, nhưng nàng cũng không quên chức trách của mình trong cốc. Quay người cất bước đi về phía trước. Lều cỏ nhỏ hẹp chất đầy khí cụ làm nông, Tích Phúc Hồng gọn gàng lấy ra một cái thùng gỗ, đến vì phía nguồn nước
Bên tai truyền đến tiếng nước tí tách, thanh thuý theo quy luật rất là
êm tai. Tích Phúc Hồng cởi bỏ giày, cẩn thận từng li từng tí
đạp lên hoạt thạch đã hơi rêu xanh, nàng khom người đem thùng gỗ ngâm vào trong nước, nửa ngày làm việc hùng hục, đem thùng gỗ nặng trĩu vớt lên, tiếp theo đơn giản rửa mặt ở ao bên cạnh mới nhấc thùng đi về
Rửa rau là công việc đầu tiên trong ngày của nàng, mười năm như một ngày, từ lúc nàng được bà bà cứu từ quỷ môn quan trở về, nàng liền phục trách chiếu cố vườn rau, ngoài ra những chuyện lớn nhỏ trong cốc đều do nàng xử lý, trung thực như Tích Phúc Hồng cũng không dám lười biếng, cho dù bà bà xuất cốc đã qua nửa năm, nàng vẫn làm việc như cũ
Trong miệng tuỳ
ý khẽ hát, Tích Phúc Hồng xem bên trên rau quả lưu lại giọt nước, tâm tình rất tốt. Nàng nghĩ, bà bà trở về thấy rau củ khoẻ mạnh như thế, chắc chắn khen nàng một phen, ý niệm lưu chuyển, khuôn mặt nhỏ thoáng chốc suy sụp, bất đắc dĩ bà bà lần này đi ra ngoài không hề nói gì, vừa đi lại lâu như vậy, nàng một mình chờ
đợi trong cốc, trôi qua tịch mịch
Ở giữa thất thần, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng chuông chói tai
Thoáng chốc thân thể Tích Phúc Hồng cứng đờ, biểu lộ ngưng trọng. Lông mày nàng nhíu lại, hai mắt nhìn thẳng chằm chằm tảnh đá kính duy nhất trong cốc, bởi vì
đó là cơ quan vì phòng ngừa ngoại nhân trong cốc. Nàng thầm nghĩ lần này không xong, Vụ phong cốc bên ngoài đặt rất nhiều thạch trận cùng cơ quan phức tạp, những năm gần đây chưa hề có người phá qua, làm sao thật vừa đúng lúc, hết lần này đến lần khác lại chọn ngay lúc bà bà không có
ở trong cốc
Tích Phúc Hồng không có chổ
để trốn, quyết định chắc chắn đi ra xem rốt cuộc có chuyện gì
Nói không chính xác, chỉ là
đầu heo thôi ?
Đáng tiếc sự thật chứng minh, chỉ là
đầu heo không cách nào đi ra khỏi mê tung thạch trận, không cách nào vượt quá khốn bích gai nhọn, đừng đề cập đến tránh thoát bay tới hai trăm ba mươi hai linh châm có
độc, cho dù là
đầu thần trư cũng chưa chắc có thể làm được. Bởi vậy Tích Phúc Hồng trốn ở sau cột đá trông thấy một bóng lưng nhỏ nhắn xinh xắn đang vỗ
đất cát trên thân, nàng lập tức muốn chạy là thượng sách
Không như mong muốn
” Dừng lại!” nghe tiếng nói như chuông bạc thanh thuý, ngữ khí lại dị thường bá
đạo
Tích Phúc Hồng bị doạ cũng không quay đầu mà liều mạng chạy về sau đường đá
” Hừ ! Bản cô nương cho ngươi chạy !” nữ tử phút chốc thả người, mũi chân đạp lên vách đá, thân thể xoay tròn, trái phải hai bước liền ngăn trở
đường đi của Tích Phúc Hồng. Chỉ thấy nàng cao hơn Tích Phúc Hồng một chút, khí thế lại ngang ngược, lập tức lông mày nhíu lại, trên dưới đánh giá Tích Phúc Hồng trước mắt
Lần này Tích Phúc Hồng muốn chạy cũng không có chổ trốn, đành phải nhận mệnh đứng thẳng. Nhưng lúc nàng giương mắt nhìn đối phương, thoát chốc có dòng điện vọt thân, một đôi mắt to tròn trợn thật lớn, đôi môi có chút mở ra, chi chi ô
ô nửa ngày không nói nên lời
Cho tới bây giờ, nữ tử nàng thấy qua đều chỉ có bà bà cùng mình, nghĩ là tướng mạo nữ tử thiên hạ cũng chỉ có vậy, nhưng bộ dáng trước mắt thật đúng là mở rộng tầm mắt nàng, trong đầu bỗng nhiên hiện lên ba chữ chỉ xuất hiện trong sách ” Tiểu tiên nữ”
Tiểu tiên nữ làn da phấn nộn hoàn mỹ, hai mắt thuỷ linh nhìn thấu tâm tư cơ linh, môi son nhẹ hiện lên nụ cười như có như không, tóc dài dùng dây lụa buộc lên tả hữu, đuôi tóc thỉnh thoáng theo gió
đong đưa, thân mặc một bộ váy sam màu vàng nhạt, chổ ngực còn thêu lấy mấy đoá hoa mai tinh xảo, vạt áo sa mỏng chính là bay vô cùng ưu nhã, đập vào mặt là cỗ mùi thơm ngát say lòng người
” Ngươi nhìn liền nhìn, làm sao còn chảy nước miếng hả?” Thay đổi ngang ngược, tiểu tiên nữ cười duyên nói
Nghe vậy, Tích Phúc Hồng xấu hổ
đến nổi bận bịu quay đầu lau, lau nửa ngày cũng không có cái gì, mới biết mình bị tiểu tiên nữ lừa gạt, nhất thời vừa xấu hổ vừa thẹn, nàng cắn răng nghĩ vòng qua đối phương, nhưng trái lại bị vượt qua chặn đường
” Ta hỏi ngươi, Mộ Tinh Quỷ Bà
ở trong cốc đúng không ?” Tiểu tiên nữ nghiêm túc hỏi
Tích Phúc Hồng cúi đầu không nói, vượt qua một bước, tiểu tiên nữ theo động tác của nàng cản lại
” Ta hỏi ngươi, quỷ bà
đang ở trong cốc ?” Lông mày gảy nhẹ, tiểu tiên nữ hoài nghi người trước mắt có phải bị câm hay không ?
Tích Phúc Hồng thử mấy lần, tiểu tiên nữ chính là không nhượng bộ, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ nói ” Bà bà không ở
đây”
” Ờ ? Bà
đi đâu rồi ?” thấy đối phương không phải câm điếc, tiểu tiên nữ ngược lại nở nụ cười
Tích Phúc Hồng giương măt nhìn đối phương cười đến như hoa như ngọc, thoáng chốc gương mặt lửa nóng vội vàng cúi đầu xuống. Tiểu tiên nữ thấy nàng không đáp, nguyên bản khuôn mặt vui cười dần dần trở nên sầu lo. Nàng trước nay tính toán rất chuẩn, nguyên nghĩ nhanh chân đến trước, đáng tiếc quỷ bà kia đã trốn mất
” Tiểu cô nương xin thương xót, nói cho ta biết quỷ bà
đi đâu rồi ?” tiểu tiên nữ
ôn nhu nũng nịu hỏi
” Ta không có biết” Tích Phúc Hồng không kiên nhẫn nhíu mày
Lần này nàng mặc kêt có thể
đụng vào tiểu tiên nữ hay không, quả thực là cất bước về phía trước, đối phương linh xảo tránh đi, lẽo đẽo sau lưng Tích Phúc Hồng. Cảnh sắc thoáng chốc mở rộng, thấy được kỳ sơn dị thuỷ như thế, tiểu tiên nữ ngạc nhiên a một tiếng, liền giống như
đang tham quan nhìn trái nhìn phải, vô cùng thảnh thơi
” Bà bà không ở trong cốc xin cô nương trở về ” chưa hề tiếp đãi qua khách, Tích Phúc Hồng nói không lưu loát
Tiểu tiên nữ lại dường như không nghe thấy, tham quan một trận, cuối cùng đứng ở trước mặt Tích Phúc Hồng, nàng thấy Tích Phúc Hồng biết rõ sự vụ trong cốc, trong lòng liền suy nghĩ một chút. Đã không tìm được mộ tình quỷ bà, nhưng người này cùng quỷ bà nhất định có quan hệ nào đó, tạm thời giữ
ở bên người cũng có chút tác dụng
” Muội muội chính là thân nhân… Của quỷ bà ?” tiểu tiên nữ do dự một chút nói
Tích Phúc Hồng trung thực lắc đầu ” Ta chỉ là nô bộc phụng dưỡng bà bà ”
“Làm sao quỷ bà xuất cốc lại không mang theo muội ? Hẳn là rất nhanh liền trở về
đúng không ?” tiểu tiên nữ lại hỏi
” Bà bà rời cốc đã hơn nửa năm ” Tích Phúc Hồng trù trừ một chút, tiếp tục nói ” Lúc nào trở về cũng không nói ”
Lúc nay khuôn mặt đẹp của tiểu tiên nữ
đột nhiên cứng đờ, chỉ có khoé miệng hơi nhếch. Tốt. Quỷ bà ngược lại rất nhanh chân, chắc là nghe được phong thanh gì nên đã
đi tị nạn rồi, bất quá bà ta không có về, làm sao lại lưu nô bộc ở lại cốc ?
Tiểu tiên nữ quay người đi tản bộ trên con đường đá, giương mắt nhìn quanh bốn phía đều là dốc đá cao ngất, ở trên là sương mù dày đặc không nhìn thấy bầu trời, nghĩ tới chuyện từ trên cao rơi xuống sợ là không thấy được hài cốt, nhưng muốn nhập cốc cho tới bây giờ, hừ hừ cũng không phải hoàn toàn chắc chắn. Nhớ ngày đó, nàng vì thám thính lối vào Vụ Phong cốc, phí không ít thời gian, lại thêm cơ quan trong cốc phức tạp, mà tốn không ít ngân phiếu, mặc dù
đã
đến nhưng lại không gặp người, thật phí công !
Định nghĩ cách hồi vốn
Tích Phúc Hồng thấy nàng đứng ở xa lẩm bẩm, cũng không có
định gọi nàng. Tôn này Phật không mời mà tới, muốn mời đi càng thêm khó, dù sao nàng cũng bất lực, liền bắt đầu quản lý vườn rau kế bên vườn hoa. Bên trong đều là hoa non mà bà bà mang từ ngoài cốc về, kỳ thật bà bà thường xuyên xuất cốc, mỗi lần mang về phân nửa là bột mì hoặc thịt, ngẫu nhiên còn có rượu, nhưng rời đi nửa năm, cũng không biết mang đi cái gì
“Muội muội, muộ suốt ngày đối mặt với tảng đá, không buồn bực sao ?” Chẳng biết từ lúc nào tiểu tiên nữ
đã
đứng ở phía sau nàng cười hỏi
Tích Phúc Hồng vội vàng kéo khoảng cách giữa hai người, đỏ mặt lắc đầu. Nàng ở
đây cũng không phải ngày một ngày hai, muốn nói quen cũng đã sớm quen, nhưng nàng chưa từng biết bên ngoài thế gian phồn hoa, cho dù từ trên sách có thể mường tượng giang hồ chói lọi, nhưng dù sao không phải là
điều nàng muốn, nếu có thể
ở
đây chiếu cố bà bà cho đến khi chôn xương, nàng đã hài lòng
Tiểu tiên nữ thấy nàng không để
ý
đến mình, không cao hứng tiếp tục lấy lòng, tâm tư nhất chuyển, nàng lại cảm thấy quỷ bà lưu người này ở
đây có hàm ý. Bên ngoài có rất nhiều người hận không thể chắp cánh bay đến, lại bất đắc dĩ bị vây ở cốc mà
đứng bên ngoài trơ mắt nhìn, nàng mặc dù không gặp quỷ bà, cũng có thể
đem người này làm con tin, đến lúc đó sợ không còn bắt được lão yêu quái thích du sơn ngoạn thuỷ hay sao ?
” Lần này hỏng rồi, ta nghĩ quỷ bà sẽ không về
được ” Tiểu tiên nữ thay đổi ngữ khí cười hì hì, có chút sầu bi nói
Tích Phúc Hồng nghe được thân thể run lên, ngẩng đầu cả giận nói ” Ngươi nói bậy!”
” Muội muội đừng tức giận, ngươi không biết bên ngoài có bao nhiêu người muốn bắt quỷ bà
đâu ” tiểu tiên nữ lại kiên nhẫn nói
Nhớ năm ngoái tháng chạp, Lý lão gia chúc thọ, ở trong lúc rượu vào lời ra, chính miệng chứng thực bảo tàng giang hồ có tồn tại, cường đạo sơn tặc có
được một lượng lớn vàng bạc châu báo, sau khi chết bị người cướp đoạt nên mới nghĩ ra chuyện giấu bảo tàng, nhưng lần này khác lúc trước, chổ chôn giấu bí
ẩn, lại mang sắc thái truyền kỳ, chính là hổ long quật
Từ ngày đó trên giang hồ nha nhao hỗn loạn thảo luận, trong đó Thi Thuý Yên nghe nói, muốn tìm được bảo tàng trước tiên phải nắm giữ chìa khoá, mà chìa khoá kia bị chia ra làm hai, đầu vòng bạch hỏ
được truyền thừa hàng trăm thế hệ, còn đuôi hắc long
Lại ở trong tay Mộ Tình Quỷ Bà!
Nàng thấy Tích Phúc Hồng trừng lớn hai mắt nhìn mình, tiểu tiên nữ càng thêm ra sức, nàng nâng ngón tay ngọc chỉ vào thạch động phía trước nói ” Cơ quan quỷ bà làm rất chắc chắn, bọn hắn không có khắc nào đi vào được, nhưng nếu thật đánh vào, chỉ sợ tiên cảnh nhân gian này của muội muội sẽ không giữ
được, theo ta thấy, ngươi vẫn nên tranh thủ thời gian gói ghém đồ
đạc đi”
” Gói ghém làm cái gì ?” Tích Phúc Hồng nghe được sửng sốt một chút
” Còn có cái gì ? Tiểu tiên nữ trợn trắng mắt nói ” Xuất cốc a!”