Posted in Thiên Hữu Phúc Hồng

Chương 1: Tiểu Đồng Vụ Cốc

Sương mù lượn l, xung quanh sườn núi, cc này có tên là V Phong Cc.

Trong cc, nhiu ln sương trng ph xung, ging như mt tng sa mng không cách nào chm đến, lười biếng tri lên nham thch dc đứng. Phóng tm mt nhìn ti, hai con đường nh hp nghiêng nghiêng, dn đến mt nơi thế ngoi đào viên. C xanh kéo dài đi lên, thác nước cao ngt không tìm được ngn ngun chy róc rách ta như
o mng thiên cnh, ch có mt căn nhà
đơn sơ mc mc được dng bên cnh, n núp trong nơi âm u ho lánh nht

Ca g vang lên mt tiếng

Trong phòng đi ra mt n oa nhi, tui chng bt quá mười lăm, thân mc vi thô t y, tóc dài được cun li sau đầu bng cây trâm trúc, thân th không ging n t Giang Nam nh bé yếu đui, mà bi vì làm ngh nông trường k nên có chút mnh m có sc. Nàng nguyên bn có dung mo bình thường, li bi vì mt phi có mt du bt màu đỏ, khiến cho khuôn mt ph thông li tr nên ni bt k quái, nhưng n t cũng chưa tng phin lòng vì chuyn này, bi vì nàng t nh theo bà bà
n cư trong cc, chp mt cũng hơn mười năm

Người này tên là Tích Phúc Hng

Nàng đưa tay vò mt, đánh my cái ngáp. Ai bo nàng ti hôm qua tham nhìn sách nh truyn k mà bà bà mang t ngoài v cc, bt tri bt giác quên thi gian, lúc nàng xem hết bt đầu mt rã ri mi phát hin ngoài ca s tiếng chim hót chiêm chiếp, đẩy ca li thy sc tri trng bch

Nhìn quanh xem cnh núi to ln, Tích Phúc Hng hít mt hơi sâu hương thơm ngát trong cc, cho dù thc đêm khiến thân th nàng mt mi, nhưng nàng cũng không quên chc trách ca mình trong cc. Quay người ct bước đi v phía trước. Lu c nh hp cht đầy khí c làm nông, Tích Phúc Hng gn gàng ly ra mt cái thùng g, đến vì phía ngun nước

Bên tai truyn đến tiếng nước tí tách, thanh thuý theo quy lut rt là
êm tai. Tích Phúc Hng ci b giày, cn thn tng li tng tí
đạp lên hot thch đã hơi rêu xanh, nàng khom người đem thùng g ngâm vào trong nước, na ngày làm vic hùng hc, đem thùng g nng trĩu vt lên, tiếp theo đơn gin ra mt ao bên cnh mi nhc thùng đi v

Ra rau là công vic đầu tiên trong ngày ca nàng, mười năm như mt ngày, t lúc nàng được bà bà cu t qu môn quan tr v, nàng lin phc trách chiếu c vườn rau, ngoài ra nhng chuyn ln nh trong cc đều do nàng x lý, trung thc như Tích Phúc Hng cũng không dám lười biếng, cho dù bà bà xut cc đã qua na năm, nàng vn làm vic như cũ

Trong ming tu
ý kh hát, Tích Phúc Hng xem bên trên rau qu lưu li git nước, tâm tình rt tt. Nàng nghĩ, bà bà tr v thy rau c kho mnh như thế, chc chn khen nàng mt phen, ý nim lưu chuyn, khuôn mt nh thoáng chc suy sp, bt đắc dĩ bà bà ln này đi ra ngoài không h nói gì, va đi li lâu như vy, nàng mt mình ch
đợi trong cc, trôi qua tch mch

gia tht thn, bên tai đột nhiên truyn đến tiếng chuông chói tai

Thoáng chc thân th Tích Phúc Hng cng đờ, biu l ngưng trng. Lông mày nàng nhíu li, hai mt nhìn thng chm chm tnh đá kính duy nht trong cc, bi vì
đó là cơ quan vì phòng nga ngoi nhân trong cc. Nàng thm nghĩ ln này không xong, V phong cc bên ngoài đặt rt nhiu thch trn cùng cơ quan phc tp, nhng năm gn đây chưa h có người phá qua, làm sao tht va đúng lúc, hết ln này đến ln khác li chn ngay lúc bà bà không có
trong cc

Tích Phúc Hng không có ch
để trn, quyết định chc chn đi ra xem rt cuc có chuyn gì

Nói không chính xác, ch là
đầu heo thôi ?

Đáng tiếc s tht chng minh, ch là
đầu heo không cách nào đi ra khi mê tung thch trn, không cách nào vượt quá khn bích gai nhn, đừng đề cp đến tránh thoát bay ti hai trăm ba mươi hai linh châm có
độc, cho dù là
đầu thn trư cũng chưa chc có th làm được. Bi vy Tích Phúc Hng trn sau ct đá trông thy mt bóng lưng nh nhn xinh xn đang v
đất cát trên thân, nàng lp tc mun chy là thượng sách

Không như mong mun

” Dng li!” nghe tiếng nói như chuông bc thanh thuý, ng khí li d thường bá
đạo

Tích Phúc Hng b do cũng không quay đầu mà liu mng chy v sau đường đá

” H ! Bn cô nương cho ngươi chy !” n t phút chc th người, mũi chân đạp lên vách đá, thân th xoay tròn, trái phi hai bước lin ngăn tr
đường đi ca Tích Phúc Hng. Ch thy nàng cao hơn Tích Phúc Hng mt chút, khí thế li ngang ngược, lp tc lông mày nhíu li, trên dưới đánh giá Tích Phúc Hng trước mt

Ln này Tích Phúc Hng mun chy cũng không có ch trn, đành phi nhn mnh đứng thng. Nhưng lúc nàng giương mt nhìn đối phương, thoát chc có dòng đin vt thân, mt đôi mt to tròn trn tht ln, đôi môi có chút m ra, chi chi ô
ô na ngày không nói nên li

Cho ti bây gi, n t nàng thy qua đều ch có bà bà cùng mình, nghĩ là tướng mo n t thiên h cũng ch có vy, nhưng b dáng trước mt tht đúng là m rng tm mt nàng, trong đầu bng nhiên hin lên ba ch ch xut hin trong sách ” Tiu tiên n

Tiu tiên n làn da phn nn hoàn m, hai mt thu linh nhìn thu tâm tư cơ linh, môi son nh hin lên n cười như có như không, tóc dài dùng dây la buc lên t hu, đuôi tóc thnh thoáng theo gió
đong đưa, thân mc mt b váy sam màu vàng nht, ch ngc còn thêu ly my đoá hoa mai tinh xo, vt áo sa mng chính là bay vô cùng ưu nhã, đập vào mt là c mùi thơm ngát say lòng người

” Ngươi nhìn lin nhìn, làm sao còn chy nước miếng h?” Thay đổi ngang ngược, tiu tiên n cười duyên nói

Nghe vy, Tích Phúc Hng xu h
đến ni bn bu quay đầu lau, lau na ngày cũng không có cái gì, mi biết mình b tiu tiên n la gt, nht thi va xu h va thn, nàng cn răng nghĩ vòng qua đối phương, nhưng trái li b vượt qua chn đường

” Ta hi ngươi, M Tinh Qu Bà
trong cc đúng không ?” Tiu tiên n nghiêm túc hi

Tích Phúc Hng cúi đầu không nói, vượt qua mt bước, tiu tiên n theo động tác ca nàng cn li

” Ta hi ngươi, qu bà
đang trong cc ?” Lông mày gy nh, tiu tiên n hoài nghi người trước mt có phi b câm hay không ?

Tích Phúc Hng th my ln, tiu tiên n chính là không nhượng b, cui cùng đành phi bt đắc dĩ nói ” Bà bà không
đây”

? Bà
đi đâu ri ?” thy đối phương không phi câm điếc, tiu tiên n ngược li n n cười

Tích Phúc Hng giương măt nhìn đối phương cười đến như hoa như ngc, thoáng chc gương mt la nóng vi vàng cúi đầu xung. Tiu tiên n thy nàng không đáp, nguyên bn khuôn mt vui cười dn dn tr nên su lo. Nàng trước nay tính toán rt chun, nguyên nghĩ nhanh chân đến trước, đáng tiếc qu bà kia đã trn mt

” Tiu cô nương xin thương xót, nói cho ta biết qu bà
đi đâu ri ?” tiu tiên n
ôn nhu nũng nu hi

” Ta không có biết” Tích Phúc Hng không kiên nhn nhíu mày

Ln này nàng mc kêt có th
đụng vào tiu tiên n hay không, qu thc là ct bước v phía trước, đối phương linh xo tránh đi, lo đẽo sau lưng Tích Phúc Hng. Cnh sc thoáng chc m rng, thy được k sơn d thu như thế, tiu tiên n ngc nhiên a mt tiếng, lin ging như
đang tham quan nhìn trái nhìn phi, vô cùng thnh thơi

” Bà bà không trong cc xin cô nương tr v ” chưa h tiếp đãi qua khách, Tích Phúc Hng nói không lưu loát

Tiu tiên n li dường như không nghe thy, tham quan mt trn, cui cùng đứng trước mt Tích Phúc Hng, nàng thy Tích Phúc Hng biết rõ s v trong cc, trong lòng lin suy nghĩ mt chút. Đã không tìm được m tình qu bà, nhưng người này cùng qu bà nht định có quan h nào đó, tm thi gi
bên người cũng có chút tác dng

” Mui mui chính là thân nhân… Ca qu bà ?” tiu tiên n do d mt chút nói

Tích Phúc Hng trung thc lc đầu ” Ta ch là nô bc phng dưỡng bà bà

“Làm sao qu bà xut cc li không mang theo mui ? Hn là rt nhanh lin tr v
đúng không ?” tiu tiên n li hi

” Bà bà ri cc đã hơn na năm ” Tích Phúc Hng trù tr mt chút, tiếp tc nói ” Lúc nào tr v cũng không nói ”

Lúc nay khuôn mt đẹp ca tiu tiên n
đột nhiên cng đờ, ch có khoé ming hơi nhếch. Tt. Qu bà ngược li rt nhanh chân, chc là nghe được phong thanh gì nên đã
đi t nn ri, bt quá bà ta không có v, làm sao li lưu nô bc li cc ?

Tiu tiên n quay người đi tn b trên con đường đá, giương mt nhìn quanh bn phía đều là dc đá cao ngt, trên là sương mù dày đặc không nhìn thy bu tri, nghĩ ti chuyn t trên cao rơi xung s là không thy được hài ct, nhưng mun nhp cc cho ti bây gi, h h cũng không phi hoàn toàn chc chn. Nh ngày đó, nàng vì thám thính li vào V Phong cc, phí không ít thi gian, li thêm cơ quan trong cc phc tp, mà tn không ít ngân phiếu, mc dù
đã
đến nhưng li không gp người, tht phí công !

Định nghĩ cách hi vn

Tích Phúc Hng thy nàng đứng xa lm bm, cũng không có
định gi nàng. Tôn này Pht không mi mà ti, mun mi đi càng thêm khó, dù sao nàng cũng bt lc, lin bt đầu qun lý vườn rau kế bên vườn hoa. Bên trong đều là hoa non mà bà bà mang t ngoài cc v, k tht bà bà thường xuyên xut cc, mi ln mang v phân na là bt mì hoc tht, ngu nhiên còn có rượu, nhưng ri đi na năm, cũng không biết mang đi cái gì

“Mui mui, mu sut ngày đối mt vi tng đá, không bun bc sao ?” Chng biết t lúc nào tiu tiên n
đã
đứng phía sau nàng cười hi

Tích Phúc Hng vi vàng kéo khong cách gia hai người, đỏ mt lc đầu. Nàng
đây cũng không phi ngày mt ngày hai, mun nói quen cũng đã sm quen, nhưng nàng chưa tng biết bên ngoài thế gian phn hoa, cho dù t trên sách có th mường tượng giang h chói li, nhưng dù sao không phi là
điu nàng mun, nếu có th

đây chiếu c bà bà cho đến khi chôn xương, nàng đã hài lòng

Tiu tiên n thy nàng không để
ý
đến mình, không cao hng tiếp tc ly lòng, tâm tư nht chuyn, nàng li cm thy qu bà lưu người này
đây có hàm ý. Bên ngoài có rt nhiu người hn không th chp cánh bay đến, li bt đắc dĩ b vây cc mà
đứng bên ngoài trơ mt nhìn, nàng mc dù không gp qu bà, cũng có th
đem người này làm con tin, đến lúc đó s không còn bt được lão yêu quái thích du sơn ngon thu hay sao ?

” Ln này hng ri, ta nghĩ qu bà s không v
được ” Tiu tiên n thay đổi ng khí cười hì hì, có chút su bi nói

Tích Phúc Hng nghe được thân th run lên, ngng đầu c gin nói ” Ngươi nói by!”

” Mui mui đừng tc gin, ngươi không biết bên ngoài có bao nhiêu người mun bt qu bà
đâu ” tiu tiên n li kiên nhn nói

Nh năm ngoái tháng chp, Lý lão gia chúc th, trong lúc rượu vào li ra, chính ming chng thc bo tàng giang h có tn ti, cường đạo sơn tc có
được mt lượng ln vàng bc châu báo, sau khi chết b người cướp đot nên mi nghĩ ra chuyn giu bo tàng, nhưng ln này khác lúc trước, ch chôn giu bí
n, li mang sc thái truyn k, chính là h long qut

T ngày đó trên giang h nha nhao hn lon tho lun, trong đó Thi Thuý Yên nghe nói, mun tìm được bo tàng trước tiên phi nm gi chìa khoá, mà chìa khoá kia b chia ra làm hai, đầu vòng bch h
được truyn tha hàng trăm thế h, còn đuôi hc long

Li trong tay M Tình Qu Bà!

Nàng thy Tích Phúc Hng trng ln hai mt nhìn mình, tiu tiên n càng thêm ra sc, nàng nâng ngón tay ngc ch vào thch động phía trước nói ” Cơ quan qu bà làm rt chc chn, bn hn không có khc nào đi vào được, nhưng nếu tht đánh vào, ch s tiên cnh nhân gian này ca mui mui s không gi
được, theo ta thy, ngươi vn nên tranh th thi gian gói ghém đồ
đạc đi”

” Gói ghém làm cái gì ?” Tích Phúc Hng nghe được sng st mt chút

” Còn có cái gì ? Tiu tiên n trn trng mt nói ” Xut cc a!”