Tết mồng tám tháng chạp, Thượng Quan Uyển Nhi gặp biến cố lần đầu tiên trong đời
Mặc dù không muốn thừa nhận…
Đơn giản mà nói, nàng lạc đường
Người đến người đi trên đường cái thành Trường An, chỉ thấy một thiếu nữ một mặt mờ mịt bất an, ngửa mạt nhìn trời ngốc nhìn. Trên người nàng mặc áo nhu trang tay nhỏ, cùng váy dài màu trắng tất cả đều là tơ lụa cống phẩm đặc biệt dâng lên Đại Đường, da trắng như tuyết nguyên bản xinh đẹp vì trời lạnh mà ngượng ngùng hồng thấu nở rộ, cùng với nữ sĩ thân thể nở nang đều khác biệt, thân thể thanh thuỷ giống như nhỏ nhắn mềm mại xinh đẹp lại đơn bạc, áo ngắn được đính địa ngoại bảo bọc lại vô cùng phù hợp với dáng người…tính chất dày đặc, ống tay áo rộng bao phủ hơn nửa cánh tay, hoa lệ lại có tác dụng chống lạnh..mặc dù không che dấu được thần sắc, nhưng khuôn mặt thiếu nữ như phong hoa vẽ lên vẫn hấp dẫn không ít ánh mắt người qua đường
Đây là nữ nhân có quyền lực nhất Đại Đường muốn nàng mặc như vậy
” Uyển Nhi mặc kiểu y phục này, sau đó không lâu cung nữ cùng nữ quyến cũng sẽ tranh nhau bắt chước mặc theo, tốt nhất là hiện tại phải bảo đảm cho tương lại tai mắt được thoải mái…cả đám nữ nhân chủ động mặc y phục có màu ta thích. Thử nghĩ, đám đại thần chán ghét ta, sau khi hồi phủ lại thấy nữ nhân của bọn hắn có hình dáng của ta…”
“…Uyển Nhi còn tưởng rằng hoàng hậu nương nương coi trời bằng vung “
Lúc ấy, cực không quen để cho cung nữ chỉnh lý lại cổ áo, vô thức muốn trốn tránh ánh mắt của nữ hoàng ngồi ngay ngắn trên cao đang dò xét nàng, hậu nhân Thượng Quan gia lại chấp chưởng chiếu thư chỉ có thể cúi đầu đọc sách
” Ngươi hiện giờ có chưa thấy điều ta nhìn thấy đâu ” lời nói có ý riêng, chính là bên môi vĩnh viễn không đổi nụ cười yếu ớt ” Ngươi phải cẩn thận lắng nghe không nói lời vạ miệng, hảo hảo ghi lại hình dạng chân thật của vật trước mắt. Ý chí lăng vân, liền muốn đứng ở vị trí cao hơn, nếu không cuối cùng ngươi cũng sẽ thất bại…mặc dù ta nghĩ cũng làm một quang cảnh mỹ lệ…nhưng ta xác thực rất đáng tiếc. Cho nên, hành sự cẩn thận, Uyển Nhi, hành sự cẩn thận”
Nụ cười kia doanh doanh xoay người, tất cả đều là máu tanh dơ bẩn cùng tàn nhẫn, nhưng nàng vưa đưa tay nắm chặt hi vọng sống trong hoàn cảnh hung hiểm, vì một ngày có thể sử dụng hai tay chọn lựa anh tài, nghiêng lệch thiên hạ
“…Đại gia ngài thật có mắt ! Những thứ này đều là danh bút của tôn nữ của Thượng Quan Nghi, mua về cho hài nhi học thuộc, biết đâu tương lại sẽ trở thành tể tướng hàn môn thứ hai của Đại Đường!”
” Người người đều biết triều đình là do hoàng hậu nương nương quản sự, Thượng Quan Uyển Nhi vì hoàng hậu nương nương chấp chưởng chiếu mệnh, từ đôi bàn tay nàng chẳng phải cho ra biết bao mệnh lệnh thánh chỉ hay sao ? không có chức danh tể tướng nhưng thực quyền là tể tướng, nói nàng là nữ tể tướng từ trước đến này chưa từng có làm không sai”
” Chủ tử như thế, người dưới cũng như thế ” Một khách nhân nghe được tỏ ra hứng thú, gia nhập đối thoại ” Có thực vô danh, có thực vô danh…ta thấy có danh vào một ngày nào đó cũng không muộn. Các ngươi xem, hoàng thượng suốt ngày dưỡng bệnh ở Lạc Dương, đã lâu không có trở lại. Để cho thái tử quản lý triều chính, mà ngay cả thái tử phi của mình cũng gian dâm chiếm trong sạch…lão tử như thế, nhi tử cũng như thế”
” Thế đạo này, nữ tử đương quyền, làm khó nam nhân…trước có nhiếp chính hoàng hậu, hiện nay quyền lại trao cho công chúa, cho tài nữ tể tướng. Chúng ta trở về cùng kiều thê cố gắng một chút, sinh nhiều nữ nhi để dưỡng lão nha”
Mấy khách nhân thấy có lý, đều gật đầu, sau đó tự giễu cao giọng cười to
” Nếu là hoàng hậu nương nương thật thay đổi mặt trời, thống nhất thiên hạ, thi từ của Thượng Quan Uyển Nhi lại tăng giá, hiện tại không mua chính là cha con thiệt thòi rồi!” Đối với quốc sự không hứng thú nhưng rất biết chào hỏi, lời vừa nói ra, khách nhân bắt đầu tranh mua
Sau lưng mấy bức hoạ được bày lên, truyền có tiếng người đối thoại, Thượng Quan Uyển Nhi tò mò gia nhập đám khách hai ba người, có chút kinh ngạc nhìn thấy thơ mình viết
” Thượng Quan Uyển Nhi kia chính là hồng nhân của hoàng hậu nương nương, nhưng tể tướng thì khi nào nàng ta làm chứ ?” Xem ra có mấy vị đại gia có tiền nhàn rỗi, cũng học đòi văn vẻ, giả như là một văn nhân đang kiểm định văn vẻ, thư pháp, nhưng kỳ thật toàn là những kẻ ngoài ngành thô lỗ
Mấy ngày này mặc dù bận rộn thiên hôn địa ám, cả ngày không phải xét duyệt sửa chữa chiếu thư cũng là ghi chép đính chính công tội gián ngôn của triều thần, nhưng nàng dù sao là trời sinh văn nhân, thực chất bên trong luôn luôn chung tình với thiên cổ thơ cùng nhã sĩ mặc khanh đàm đạo phong nguyệt, một khi nghiện không chịu nổi thơ văn, mặc kệ trong tay có bao nhiêu tấu chương lớn nhỏ, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn sẽ đặt một tờ giấy trắng bên cạnh, bỏ mặc suy nghĩ lao theo văn tự, quét bút như gió
Ở trong thư phòng xử lý triều chính là Võ Chiếu, thỉnh thoảng sẽ dừng công việc của mình, mỉm cười an nhàn nhìn nàng hoàn thành từng trang từng trang tác phẩm. Vào thời điểm bận rộn, nghiện thơ càng thêm mãnh liệt, Thượng Quan Uyển Nhi có khi sẽ hoài nghi, Võ Tắc Thiên chẳng lẽ cố tình ném cho nàng những chồng tấu chương tân trang hoài không hết, chỉ là vì có thể nhìn nàng đột nhiên nổi điên vùi đầu vào làm thơ
” Người người đều biết triều đình là hoàng hậu nương nương quản sự, Thượng Quan Uyển Nhi vì hoàng hậu nương nương chấp chưởng chiếu mệnh, tất cả mệnh lệnh thánh chỉ chẳng phải đều do nàng thảo ra hay sao ? không có danh tể tướng nhưng thực chất công việc là tể tướng, nói nàng là nữ tể tướng từ trước đến nay chưa từng có cũng không đủ “
“Chủ tử như thế, người dưới quyền cũng như thế ” Một khách nhân nghe được nhiều hứng thú, gia nhập đối thoại ” có thực vô danh, có thực vô danh… Ta thấy thực danh tể tướng cũng không xa. Các ngươi xem, hoàng thượng suốt ngày dưỡng bệnh ở Lạc Dương, đã lâu không có trở về. Để cho thái tử củng cố kinh sư, mà ngay cả thái tử phi định lập làm thái tử phi cũng chiếm đoạt gian dâm…lão tử như thế, nhi tử cũng như thế”
” Thế đạo này, nữ tử đương quyền, nam nhân khó làm a…trước có nhiếp chính hoàng hậu, hiện nay quyền công chúa còn to hơn, lại thêm tài nữ quyền cao hơn cả tể tướng. Chúng ta trở về cùng kiều thê cố gắng một chút, sinh nhiều nữ tử để dưỡng lão nha “
Mấy khách nhân đều cảm thấy hợp lý, trùng điệp gật đầu, sau đó tự giễu cao giọng cười to
” Nếu hoàng hậu nương nương thật sự thay đổi mặt trời thống nhất thiên hạ, thi từ Thượng Quan Uyển Nhi lại tăng giá thật nhanh, hiện tại không mua sẽ thiệt thòi nhiều lắm” Lão bản bán tranh không có hứng thú quốc sự nhưng lại biết chào hàng, lời vừa nói ra, khách nhân bắt đầu tranh mua
Thượng Quan Uyển Nhi kinh ngạc nhìn bọn họ, tâm tựa như bị cuộc nói chuyện kia kích thích từng cơn sóng lớn
Võ Tắc Thiên dã tâm sâu rộng, không chỉ muốn có đại quyền trong tay, còn thu thập rất nhiều gián quan hiền năng nổi danh, học giả, thần tử theo phò trợ, tất cả mọi người suy đoán Võ thị hoàng hậu khi nào đoạt thiên hạ của Lý gia thành nữ đế vương…không phải , tất cả mọi người đều chờ ngày đó đến
Càng ngày càng gần, trước ngày đó, Thượng Quan Uyển Nhi nhất định phải trưởng thành, trưởng thành vào lúc thay đổi triều đại, Võ Chiếu sẽ xem nàng là cánh tay phải đắc lực không thể thiếu, mà không phải là thứ đồ chơi đá ra ngoài đường. Không sai, lại như thế hững hờ, không mang nàng đi xem giang sơn nguy nga, không nhìn thấy ngôi cao triều đình ngắm nhìn ngự vũ tứ hải một khắc
” Ai, vị cô nương này, cô cũng tới xem một chút đi ?” Lão bản bán tranh đã chú ý nàng thật lâu, giữa mọi người ồn ào náo động, lại có một giai nhân tú lệ đứng lặng im, chắc hẳn là thiên kiam gia đình giàu có, thừa dịp ngày lễ ra ngoài du ngoạn ” Thượng Quan Uyển Nhi chắc cùng tuổi với cô nương, thi từ của nàng có lẽ để cho cô cảm thấy sâu sắc như gặp tri kỷ “
” Ngô…Tạ ơn…nhưng ta là…” nhìn thấy thơ mình lưu truyền nhân gian, tranh chữ được sao chép khawso nơi, điều này khiến cho Thượng Quan Uyển Nhi e lệ khó hiểu, hai tay biểu thị từ chối, luống cuống quơ quơ, bên tai nổi lên đỏ hồng
Cho đến khi thoát khỏi hiện trường, lúc vuốt vuốt nhịp tim bình thường lại, nàng còn không biết được, nàng còn đoán không ra, sau đó không lâu, nàng dduwang ở trong cung thất lộng lẫy nhất, ở trước thịnh yến với rượu ngon cùng kỳ trân, khoan thai tự đắc đứng trên một đám văn thần nổi danh hoặc uyên bác chi sĩ, sợ hãi lo nghĩ chờ nàng bình phán văn chương bọn họ…chỉ cần được ” giám khảo” quyền uy nhất Thượng Quan Chiêu Dung tán thành, văn chương bọn họ sẽ nổi danh thiên hạ, tác phẩm của bọn hắn cũng sẽ từ hoàng thất mà lưu truyền hậu thế, thiên cổ truyền tụng
Hiện tại Thượng Quan Uyển Nhi còn không biết nhiều thứ như thế
Đông đi tây lui một lúc lâu, Thượng Quan Uyển Nhi rốt cuộc tìm được đường đi. Dù sao nàng là lần đầu tiên xuất cung, cho dù con đường ở thành Trường An được sắp xếp rõ ràng, nhưng vẫn sẽ khiến một người lạc trong biển người mà cảm thấy đông tây nam bắc không tìm ra phương hướng. Nơi này, đến gặp Thái Bình, là một đang làm lễ đại điển rầm rộ chúc mừng Phật giáo trở thành quốc giáo, đi theo con đường đến đạo quán, bị tận lực duy trì thanh lãnh tịch liêu, gió đông thổi run rẩy, cây lớn che phủ làm bầu không khí cùng công tỉnh kiến trúc trở nên cao ngạo dị thế, hoàn toàn khinh thường hồng trần
Đi vào sâu trong đạo quán, vòng qua ba bốn cái hành lang viện tử, Thượng Quan Uyển Nhi cố ý tránh mấy hạ nhân, như một làn khói chui vào trong gian phòng tĩnh lặng nào đó. Ở trong phòng này nhìn tuyệt không giống nơi tụng kinh tu hành, nàng cung kính quỳ trước mặt một nữ tử mặc đạo bào trắng
” Thái Bình công chúa, Uyển Nhi phụng mệnh hoàng hậu nương nương, mời ngài sáng mai tiến cung một chuyến “
“Nơi này là đạo quán, bớt lễ nghi phiền phức đi, cứ việc gọi tục danh của ta ” Nữ tử thưởng thức trà nóng xong đứng lên đi đến trước mặt Thượng Quan Uyển Nhi, lại đưa tay trực tiếp lôi nàng một cái
” Mặc thật đẹp, ta đều nhanh không nhận ra được ngươi nữa…Uyển Nhi “
Dùng ngữ khí lão bằng hữu quen biết, không để lại dấu vết trêu chọc sự giản dị tự nhiên trước đó, Thượng Quan Uyển Nhi lúc này mặc trang phục cao quý mỹ lệ. Nhu nhu cười khẽ lại nghe ra mười phần tổn thương, đáy mắt dài nhỏ thâm thuý lấp loé một loại ám chỉ nguy hiểm, im lặng cảnh cáo, vô luận gương mặt này thế nào, luôn mỉm cười yếu ớt thân thiết thế nào, kỳ thật Thái Bình công chúa căn bản tuyệt không cao hứng
” Công chúa đùa Uyển Nhi. Vượn đội mũ người, không đáng nhắc đến “
” Cũng không phải, tựa như ta mặc đạo bào, ở trong đạo quán, cũng khó nói ta là một đạo sĩ xuất gia”
” Công chúa, Uyển Nhi không phải ám chỉ ngài hào nhoáng bên ngoài ” Thượng Quan Uyển Nhi khiêm cung cúi đầu, ngữ khí hiếm thấy toát ra một cỗ phản kháng
” Ngươi không phải ám chỉ ta, nhưng ta thế nhưng là ám chỉ ngươi, Uyển Nhi ” Thái Bình công chúa lại cười lớn, lãnh triệt nội tâm
” Công chúa, xin tha cho Uyển Nhi thất lễ ” trong lòng thở dài, bất đắc dĩ lần nữa quỳ xuống
Mặc dù rất rõ ràng, Thái Bình công chúa không cách nào diệt trừ hậu hoạn khiến nàng nhức đầu, nhưng mặt ngoài do thân phận hạn chế, vẫn phải chịu đựng nàng tâm huyết dâng trào cùng trào phúng giễu cợt. Mặc mặc ẩn nhẫn nuốt từng ngụm oán khí
” Đều nói đừng gọi danh hiệu, Uyển Nhi tuy còn trẻ tuổi nhưng mau quên như thế, mẫu hậu sẽ không hài lòng “năng lực ” của ngươi đâu” Khoé mắt lộ ra độ cong tà mị, không che dấu ý tại ngôn ngoại
” Uyển Nhi cẩn tuân theo lời dạy bảo. Liên quan đến chuyện ngày mai tiến cung…” không cho đối phương có cơ hội chen vào lên tiếng, Thượng Quan Uyển Nhi tốc chiến tốc thắng nói ” Hạ Lan Mẫn Chi tang kỳ đã định, Hoàng Hậu nương nương hi vọng ngài có thể tham dự…”
Nàng chần chừ một chút. Không thể gọi là công chúa, mà nữ tử mặc áo đạo bào gọi là cô nương hay phu nhân cũng không thích hợp. Ngẩng đầu nhìn lại, Thái Bình công chúa lại mang thần sắc hứng thú ngang nhiên, nàng cũng chính là đang chờ phản ứng thú vị
“….Chứng kiến cái chết của kẻ chết cũng không hết tội. Lệnh Nguyệt”
” Chết chưa hết tội ?” Lý Lệnh Nguyệt cười đến nhánh hoa run rẩy, giống như nghe truyện buồn cười nhất thiên hạ ” Hắn là nam tử thần thông quảng đại có thể tư thông với tổ mẫu ta, về tình về lý, ta còn phải gọi hắn một tiếng tổ phụ!”
Thượng Quan Uyển Nhi không có trả lời, phát hiện bên trong thanh âm bén nhọn phân nhánh, phần hận ý nồng đậm không tan giống như là nước đường đặc dính, bao vây lấy thân, ở hoàn cảnh một thân một mình, khiến người không sao thở nổi
Cháu trai Hạ Lan Mẫn Chi tính tốt cá sắc, thậm chí gian dâm với con gái của Vệ Thiếu Khanh được sắp xếp làm thái tử phi, việc ác dâm loạn như thế làm Võ hậu giận dữ không thôi, ra lệnh một tiếng ngay cả chiếu thư cũng không có viết liền đem hắn lưu đày tới Lôi Châu, tước đoạt luôn nguyên bản họ Võ, triệt để cùng hắn phân rõ quan hệ. Thái Bình công chúa lúc bảy tám tuổi thường xuyên đến dinh thự của tổ mẫu Vinh Quốc phu nhân, Hạ Lan Mẫn Chi ra vào tấp nập, cưỡng ép gian dâm cung nữ tuỳ hành…từng có truyền ngôn người bị hại chân chính lại là Thái Bình công chúa.
Khi hắn đến Thiều Châu, bị người lấy cương ngựa treo cổ chết, thi thể được đưa vào trong cung. Võ hậu nhìn cũng không nhìn, tuỳ tiện gọi hạ nhân xử lý, ngày mai tổ chức nghi thức nhập liệm đơn giản sau đó đem quan tài ném cho Hạ Lan gia
Tối nay bí phái Thượng Quan Uyển Nhi đến đạo quán thông tri, cũng coi là gián tiếp chứng thực truyền ngôn, quan trọng hơn chính là, Võ Chiếu nguyện ý để nàng biết truyền ngôn chân thực. Tâm cơ trí hơn người, lại lãnh lẽo cứng rắn công chúa đương nhiên hiểu việc Thượng Quan Uyển Nhi xuất hiện nơi này là đại biểu điều gì, thế mà cứ như vậy đối với ngoại nhân tiết lộ nàng tao ngộ…mẫu hậu làm việc vĩnh viễn ẩn hàm chân ý phức tạp, nguyên lại đã tín nhiệm thiếu nữ xuất thân từ Dịch Đình cung sao ?
Ánh mắt Lý Lệnh Nguyệt băng lãnh, khoé miệng như cũ mang ý cười
” Trở về nói với mẫu hậu, ngay mai ta định đi ” xem lễ “
” Dạ ” Thượng Quan Uyển Nhi nhịn không được thở ra một hơi an tâm ” Như vậy, xin thứ cho ta cáo từ…công…Lệnh Nguyệt “
” Hảo hảo hầu hạ mẫu hậu ta, Uyển Nhi ” Lý Lệnh Nguyệt tà tà cười một tiếng, giống như là đùa bỡn vật phẩm một hồi sẽ vứt bỏ ” Ngày mai gặp lại”
Ngày mai gặp lại, Thượng Quan Uyển Nhi đi khỏi đạo quán, rốt cuộc nhịn không được lắc đầu
Ngày mai, còn phải tiếp tục chịu đựng đùa cợt giày vò
oOo
Trở lại Minh Hi cung, Thượng Quan Uyển Nhi lập tức đi vào phòng ngủ của Anh Hiền điện, lại không nhìn thấy Võ Tắc Thiên ở dưới ánh đèn phê duyệt tấu chương. Chạy tới hỏi Nguỵ An, tên thái giám kia chỉ nhấp môi dưới, lộ ra biểu lộ do dự, Thượng Quan Uyển Nhi cho là hắn cũng không định nói gì với nàng
“…. đi đại điện mau, Hoàng Hậu nương nương nhất định ở nơi đó. Ghi nhớ, ngươi phải đi một mình “
Đêm khuya ở đại điện làm cái gì ? Đã ở bên cạnh Võ Tắc Thiên một thời gian, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn là lần đầu tiên phát hiện nàng có thói quen này. Một bên phỏng đoán khả năng nguyên do, một bên dựa vào ánh sáng đèn lồng dọc hành lang, nàng một mình đi đến đại điện Kim Loan thường ngày tập hợp tất cả bách quan
Thị vệ nguyên bản nên đứng canh giữ lại không thấy đâu, Thượng Quan Uyển Nhi không kịp suy nghĩ sâu xa, tâm ý cứ thế mà đi vào điện. Hai bên ánh nến như xích long run rẩy. Toàn bộ huy hoàng tiên diễm đều hoàn toàn chiếu vào một nơi, không có chút nào bỏ sót nơi trung tâm đại điện, mặt hướng về long ỷ có một thân ảnh xinh đẹp lộng lẫy
Thân ảnh Võ Tắc Thiên khoác áo lông lớn cùng áo bào thuê cẩm tú cầu đồ đằng, bóng lưng nàng tranh tranh bất khuất, giống như hắc long bay lên như diều gặp gió, ngày thường dưới ánh mặt trời chiếu sáng tóc đen dài cùng gấm xanh tím, búi tóc cao nhã , lông vũ chim bói cá đính trâm vàng, vì khảm ngọc nạm vàng mà uy nghiêm tăng thêm phong tình thanh lệ
” Hoàng…”
Thượng Quan Uyển Nhi nói không ra lời
Phần này ngay cả hít thở cũng khó khăn, mãnh liệt rung động, cơ hồ lắc mở đèn lồng vướng bận trong tay
Nàng nhất định phải quỳ hai đầu gối xuống đất, nhất định phải cúng bái thánh ân, trừ cái đó ra, nàng không biết làm thể nào hướng Võ Tắc Thiên miêu tả tâm tình của mình
Nàng không biết nên như thế nào hướng nữ tử thanh danh thế tất thiên thu vạn thế truyền đến sự kinh sợ của nàng
“…Uyển Nhi ?” Võ Chiếu xoay người, thần sắc có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh hồi phục nguyên trạng chỉ huy nhược định ” Thì ra là thế, Nguỵ An nói với ngươi “
” Hoàng…” cố gắng đem thanh âm gạt ra lại hút lại trong yết hầu, Thượng Quan Uyển Nhi đứa quãng nói ” Hoàng Hậu nương nương, Uyển Nhi, Uyển Nhi đã đem tin tức báo cho Thái Bình công chúa”
” Vất vả ngươi ” Võ Chiếu nở nụ cười từ ái, khí tức mẫu thân khiesn Thượng Quan Uyển Nhi không quen phải nháy mắt mấy lần ” Lệnh Nguyệt tính cách hơi bị nuông chiều một chút, nhưng dám nghĩ dám làm, thông minh công mưu, cùng Uyển Nhi đều là nữ lương thần hiếm có “
” Thái Bình công chúa quả thật là hài nhi của Hoàng Hậu nương nương” không tự giác cắn môi dưới, nàng nghĩ mãi mãi cũng không thể chung sống hoà bình với Lý Lệnh Nguyệt ” Thủ đoạn cường ngạnh nhưng khéo léo”
Là người bên cạnh Võ Tắc Thiên, nàng liền không cần cùng nữ tử giống Võ Tắc Thiên lôi kéo quan hệ. Có ít người vừa gặp nhau liền biết sẽ là thiên địch của mình, Lý Lệnh Nguyệt có địch ý với Thượng Quan Uyển Nhi sẽ càng ngày càng mạnh, nhưng cái đó không quan trọng, dù sao thiên hạ không cần người ” giống” Võ Tắc Thiên.
Đạo sư chính trị của nàng là độc nhất vô nhị tôn quý.
Đã biết người đầu tiên, không cần biết đến người thứ hai đúng không ?
Thượng Quan Uyển Nhi cũng thế, tựa như chính mình xem một màn hí kịch đặc sắc tuyệt luân, vô luận thế nào cũng muốn xem đến kết cục của vở kịch, nhìn thấy người kia rốt cuộc sẽ thế nào
Nàng không muốn trở thành một Võ Tắc Thiên thứ hai, chỉ là nghĩ bồi tiếp nàng đến cuối cùng
” Uyển Nhi ngoan của ta, đừng tức giận, tức giận không hợp với hình tượng văn nhân của ngươi”
Võ Tắc Thiên yên nhiên cười nhẹ, ẩn hàm bên trong tiếng nói là cười trên nổi đau người khác
Lý Lệnh Nguyệt cùng Thượng Quan Uyển Nhi giống nhau, tuổi còn trẻ đã nhìn thấy thiên mệnh của mình, dã tâm cực lớn mới có thể trác tuyệt, còn được Võ Tắc Thiên đích thân giáo dục hun đúc, so với thái tử Lý Hoằng, hai người bọn họ mới chính là người kế tục của Võ hậu. Nhưng mà, tựa như lịch sử giáo huấn kẻ thế nhân, càng giống như là hai người cuối cùng lại chém giết lẫn nhau, ai cũng không dung được ai, bởi vì ai cũng không cần ai
Không có cảnh tượng nào phấn chấn lòng người hơn là kẻ địch ngang hàng đấu đá lẫn nhau
Đáng tiếc, có lẽ là tương lai xảy ra nàng không nhìn thấy
Nàng đối với hai học sinh đều vô cùng có lòng tin, kết quả vô luận thành hai bại, quá trình của nó chắc chắn tích luỹ cho hậu nhân tấm gương chính trị văn hoá. Cái gọi là thiên thu vạn tuế không phải là vạn thọ vô cương, mà là tư tưởng truyền lại…cho dù nhục thể bị tiêu diệt, y nhiên vẫn có thể sống trong linh hồn trong máu người khác
Khí trữ cực kỳ vui mừng, Võ Tắc Thiên lôi kéo tay Thượng Quan Uyển Nhi đi đến bậc thang, từng bước từng bước đứng bên cạnh long ỷ
” Để đi con đường mấy bước này, ta đã tốn mấy chục năm” nàng xúc động vuốt ve thành ghế, bên mặt ôn hoà lại nghiêm nghị. Nhớ lại tuế nguyệt tranh giành quyền lực ” Hiện tại, cũng chỉ thiếu một bước”
Thượng Quan Uyển Nhi mím môi, dường như đang nếm phải cây mơ chua xót. Tay cầm đèn lồng đặt đưới đất, nàng đột nhiên không nói hai lời ngồi xuống long ỷ
Liền ngay cả Võ Chiếu tỉnh táo như vậy cũng vì hành vị lớn mật này mà cau lông mày
” Bất luận kẻ nào cũng có thể ngồi trên long ỷ, dù sao, cũng chỉ là một chiếc ghế mà thôi ” Võ Tắc Thiên nhìn chăm chú trong bóng đêm, Thượng Quan Uyển Nhi biết, mình sớm đã nhìn thấy nhật nguyệt đương không trong đôi mắt này ” Nhưng để cho triều thần Đại Đường cúi đầu, mỗi ngày hô to vạn tế, quỳ lạy trên mặt đất cũng không phải là cái long ỷ này, càng không phải là người ngồi trên long ỷ cũng không dám thẳng lưng”
” Ngươi có biết ngươi nói những lời này, ngươi hẳn là bị chết cả trăm lần ?” Võ Tắc Thiên đè lại tay vịn, một tay khác hướng thành ghế vuốt ve điêu khắc thanh long lộng lẫy phủ vàng son, nàng đem Thượng Quan Uyển Nhi khoá ở trong ngực mình
Chỉ là trẻ con, không có khí lực, thế mà còn dám mỉm cười
” Nhưng Uyển Nhi cũng không có chết, không phải sao ?”
” Ngươi không chết bởi vì ta không để ngươi chết”
Ngửi được hương thơm trên người thiếu nữ, Võ Tắc Thiên không khỏi trầm thấp thở dài, nàng thích khí tức thoang thoảng mùi mực cùng trầm hương trên người Thượng Quan Uyển Nhi, chất thuần vực nhuận, sạch sẽ thanh tịnh
Thượng Quan Uyển Nhi đang muốn mở miệng nói gì đó, ngón trỏ êm ái đặt lên môi nàng, khiến nàng chỉ có thể nghi hoặc nháy mắt, ngón nhìn dung nhan Võ Tắc Thiên có thể tuỳ tiện khiến bất kỳ nam nhân nào mất hồn
” Uyển Nhi, nói ra những lời đại nghịch bất đạo. Ngươi vô cùng rõ ràng, ở trong hoàng cung phải học cách quơ tay áo múa may, nhưng gian thần trung lương theo từng thời mà thay đổi định nghĩa. Ta mặc kệ thế nhân phê bình ta và ngươi không phục thuộc vào nam nhân, chỉ cần bất cứ lúc nào, chúng ta đều bảo trì một loại nguyên tắc, dù có lâm vào hoàn cảnh hại mình dính vào phiền phức, cũng phải biết không từ bỏ khí tiết, chúng ta chính là chúa tể có thể làm thịt hay định đoạt sống chết của thiên hạ”
Hiểu không
Võ Chiếu không có chời Thượng Quan Uyển Nhi trả lờ
Đôi môi hai người rốt cuộc gắn bó tiếp xúc. ánh nến hai bên đại điện bỗng nhiên loé sáng, càng tô đậm hình dáng nữ nhân mặc áo lông lớn đang xâm chiếm thiếu nữ ngồi trên long ỷ. Các nàng thân mật, các nàng dã vọng, các nàng chính là đang làm mộng phi hồng huy hoàng xán lạn của Đại Đường, đều bị kiêu ngạo phủ lên trong đại điện
Thượng Quan Uyển Nhi nhắm mắt lại trước, vững vàng ghi lại màu sắc đỏ diễm thiêu đốt thế gian
Rất nhiều năm sau, Lý Long Cơ dẫn đao giết người tiến vào cung điện cũng nhìn thấy một tối giống như vậy, đêm khuya thê lương ánh nến lấp lánh… Cùng Thượng Quan Chiêu Dung ngạo nghễ đứng thẳng cân quắc thiên hạ